Thân Đồ Dạ vội vàng mặc áo choàng tắm, trên người vẫn còn nước chưa được lau khô, đầu tóc ướt nhẹp , còn đang nhỏ nước, da thịt màu đồng ở cổ, dưới ánh đèn phát hào quang mê người, gian phòng ánh sáng mờ tối, làm cho anh có phần thêm khí phách và thần bí cuồng ngạo, một đôi con ngươi đen sẫm tĩnh mịch nhìn chằm chằm cô.
Lăng Tuyết sợ hãi nhìn anh một cái, cuống quít dời đi ánh mắt, tim đập thình thịch.
"Vào đi!" Thân Đồ Dạ ra lệnh.
"A?" Lăng Tuyết mở to hai mắt, "em..."
Thân Đồ Dạ lười phải cùng cô nói nhảm, trực tiếp kéo cô tiến vào phòng.
"Uy!" Lăng Tuyết kinh hô một tiếng, còn chưa kịp giãy ra đã bị Thân Đồ đè lên vách tường.
Cửa phòng đóng lại, Cố Huy biết điều lui ra, vừa đi còn một bên cười trộm.
"thả ra !"
Lăng Tuyết cố ý đẩy Thân Đồ Dạ ra, nhưng cơ thể anh nóng như lửa, cơ hồ sắp đem cô hòa tan, cơ thể anh còn đang dán chặt trên người cô, không hề có khe hở.
Lăng Tuyết bị hù dọa phát run, hai tay gắt gao chống trên vai anh, sợ hãi kêu lên: "Đừng chạm vào em!"
Thân Đồ Dạ chống một tay lên bức tường bên cạnh vai cô, tay kia bóp cằm cô, khẽ nheo lại con mắt nhìn chằm chằm trên cái cổ đã được băng bó của cô: "Đau sao?"
"Ân?" Lăng Tuyết sững sờ một cái, nhíu mày quát khẽ, "Anh đè em đau ."
"Cái này không gọi là đè" Thân Đồ Dạ khẽ nhướng người về phía trước, thân thể cao lớn lại khẩn áp sát cô, "Như lần trước ở trên giường mới gọi là đè!"
"Anh..."
Lăng Tuyết cảm giác được trên người anh là hơi thở cuồng dã của đàn ông, như một con dã thú nguy hiểm đang ở tiến tới gần cô, mà cô chính là con mồi đang ở dưới người anh , bất cứ lúc nào cũng có thể bị anh ăn không còn chút xương thừa.
"Lần trước em liên tục kêu đau, lần này, anh sệnh nhàng ..
Giọng nói của Thân Đồ Dạ khó có được ôn nhu, cúi đầu hôn cô, động tác cũn vô cùng dịu dàng.
Lăng Tuyết bị dọa đến mức run lẩy bẩy, nghiêng nghiêng mặt tránh đi nụ hôn của anh: " đừng mà!"
Hửm?" Thân Đồ Dạ nhướn mày, mắt lộ ra hàn quang, "Em đêm hôm khuya khoắt tới tìm tôi, lại không cho tôi chạm vào, chọc tôi chơi không nỗi đâu?"
"Em chỉ là đến để nhận lỗi với anh." Sự căng thẳng làm giọng nói của Lăng Tuyết cũng thây đổi, "Còn có giải thích đêm nay em đi ra ngoài mà không báo với anh, cũng không phải là..."
"Giải thích cùng xin lỗi, ngày mai ngày mốt đều không muộn, vì cái gì hết lần này tới lần khác đều là nữa đêm?" căn bản Thân Đồ Dạ không tin tưởng lời nói của cô , "Em có phải hay không cảm thấy như vậy là lạc mềm buộc chặt?"
"Em không có"
"Nói một đằng nghĩ một nẻo." Thân Đồ Dạ bóp gò má của Lăng Tuyết , môi mỏng nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi của cô, " thân thể của em so với miệng thì thành thật hơn, em nhìn em xem, quá nhạy cảm..."
"Khốn kiếp - - - - "
Lăng Tuyết sắp điên , nhắm mắt lại dùng sức đẩy anh, cơ thể của anh tựa như một đỉnh núi lớn, rắn chắc đè nặng cô, vẫn không thể nhúc nhích, hừng hực hôn từ giữa lông mày cô chậm rãi dời xuống, từng điểm từng điểm ăn mòn lãnh địa của cô...
"Không cần..." Lăng Tuyết nước mắt chảy xuống.
Thân Đồ Dạ dừng lại động tác, ngón tay nhẹ nhàng phất qua gò má của cô, chạm được tới nước mắt, anh nhăn mày lại, nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, rốt cục vẫn phải buông cô ra, tiện tay mở đèn lên.
Trong phòng trong nháy mắt khôi phục ánh sáng, trên người cũng đột nhiên mất đi cảm giác áp bách.
Lăng Tuyết chậm rãi mở mắt ra, Thân Đồ Dạ đôi mắt thâm thúy như biển hiện ra ánh sáng lạnh: "Có người cưỡng bách em tìm đến tôi?"
Lăng Tuyết trong lòng cả kinh, cuống quít phủ quyết: "Không có."
"Không muốn thì đừng tới, đã đến thì không cần già mồm." Thân Đồ Dạ nhìn cô thật sâu, "Em vừa muốn nịnh nọt tôi, lại không muốn thân mật với tôi, đáp án chỉ có một cái, đó chính là... Em bị người ta bức đến ."
"Không có không có..." Lăng Tuyết lắc đầu liên tục, hoảng loạn giải thích, "Em là thật muốn đến xin lỗi anh, nhưng là loại chuyện đó, em bây giờ còn chưa tiếp nhận được, cho nên mới phải..."
"Tự mâu thuẫn." Thân Đồ Dạ lạnh lùng nhìn cô một cái, xoay người đi đến bên giường mặc lại áo choàng tắm, đưa lưng về phía cô nói, "Cung Thiên Long, nước mắt của em nói cho tôi biết, căn bản là em không thích tôi, cũng không muốn duy trì đoạn quan hệ này, mặc dù tôi có chút ít bá đạo, nhưng ở phương diện tình cảm vẫn là nghe theo em tình tôi nguyện, nếu như em không muốn, tôi tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng em."
"Cái... Có ý gì?"
Lăng Tuyết bỗng chốc liền sợ , Thân Đồ Dạ này là muốn cùng "Cung Thiên Long" chia tay sao?
"Hôm nay mới là ngày 7." Thân Đồ Dạ quay đầu lại xem cô, nghiêm túc nói, "Em nếu là không muốn cùng tôi kết hôn, hiện tại có thể nói rõ ràng!"
"Em không có này ý nghĩ." Lăng Tuyết cuống quít giải thích, "Em đã đông ý với anh thì cũng sẽ không đổi ý ."
Rõ ràng chính là tới kéo gần quan hệ, hiện tại như thế nào còn nói đến chia tay ?
Nếu như vào lúc này đoạn tuyệt quan hệ, Cung gia làm sao bây giờ? Lãnh Thanh Mặc làm sao bây giờ?
"Em xác định? ?" Thân Đồ Dạ nhìn chằm chằm cô.
"Em..." Lăng Tuyết trong đầu lóe qua Lãnh Thanh Mặc kia đôi mắt trong suốt, dùng sức gật đầu, "Xác định!"
Lúc này, nội tâm của cô vô cùng bất an, cô cảm thấy lừa gạt Thân Đồ Dạ mới là nguy cơ nguy hiểm nhất, hiện tại hoàn toàn có thể bứt ra và quay lại, nhưng là vì thực hiện lời hứa với Lãnh Thanh Mặc, cô nhất định phải cắn răng kiên trì.
Lãnh Thanh Mặc suy tính sự tình so với cô lâu dài nhiều hơn , anh ta làm như vậy tất nhiên chính mình đã nắm chắc.
"Em phải nghĩ thật kỹ !" Thân Đồ Dạ nghiêm túc nhắc nhở, "đây là cơ hội cuối cùng của em, bỏ qua cơ hội lần này thì cũng không thể hối hận , mặc kệ tiếp đến xảy ra chuyện gì, em..."
Anh chỉ Lăng Tuyết, "em đuề là của anh!"
Lăng Tuyết kinh ngạc nhìn anh, rất muốn hỏi anh một chút, là tôi sao? Là tôi trước mặt anh sao?
Không, mình bị sao vậy ?
Tại sao lại có loại suy nghĩ đó vậy?
Anh là muốn kết hôn với Cung Thiên Long, vẫn luôn là vậy.
"Về sau quan hệ của chúng ta, tôi sẽ tự định đoạt, tôi không có ý định không cần em, em không thể rời đi được, nếu là em muốn ruồng bỏ tôi..."
Thân Đồ Dạ đi đến trước mặt Lăng Tuyết, nâng gò má cô lên, tiến tới gần cô, "tôi sẽ làm em sống không bằng chết! ! !"
Lăng Tuyết trong lòng run lên, không biết như thế nào , một loại cảm giác sợ hãi tự nhiên sinh ra
Câu này tựa như một lời nguyền rủa, từ đây đem cuộc đời cô cùng Thân Đồ Dạ khóa chặt cùng một chỗ, lại cũng không cách nào thoát ra...
"Lời nói của tôi, em nghe thấy sao?" Tay của Thân Đồ Dạ vì hơi dùng sức, Lăng Tuyết cảm giác được sự đau đớn, vô ý thức trả lời, "Nghe thấy !"
"Rất tốt." Thân Đồ Dạ nhướn mày cười xấu xa, "Hiện tại, nên làm tròn trách nhiệm của vị hôn thê..."
"Anh lại muốn làm gì... A..."
Lời của Lăng Tuyết còn chưa dứt liền bị Thân Đồ Dạ đè xuống, Lăng Tuyết thất kinh đứng lên nghĩ muốn thoát ra...
Thân Đồ Dạ chĩa về phía nàng, cuồng ngạo cảnh cáo: "Em dám chạy thử xem!"
"Thân Đồ Dạ..."
"nếu em đi , chúng ta lập tức hủy hôn." Thân Đồ Dạ cố ý hù dọa cô, "tôi đang muốn xem xem em sẽ làm thế nào"?
"Anh..." Lăng Tuyết cũng không dám nữa hành động thiếu suy nghĩ nữa
"Vậy mới đúng." Thân Đồ Dạ nhếch miệng, mặt mũi tràn đầy ghét bỏ nhìn cô, "Nhìn cô bộ dáng vô cùng bẩn thỉu , thật sự là ghớm chết, đi tắm rửa nhanh đi."
Lăng Tuyết cuống quít chạy đến phòng tắm, luống cuống tay chân đem cửa phòng khóa lại.
Bất kể như thế nào, hiện tại cuối cùng cũng tạm thời an toàn, phòng bếp nấu xong bữa tối chưa? Hy vọng Tần Tuệ đi lên nhanh một chút tìm cô, như vậy cô có thể tránh thoát một kiếp .
Nhưng là, Tần Tuệ thật không đi lên tìm nàng sao?
Nếu như không lên thì làm sao bây giờ?
Lấy Tần Tuệ tính cách, rất có thể sẽ không lên, cô ước gì Lăng Tuyết cùng Thân Đồ Dạ ngủ chung , như vậy Thân Đồ Dạ sẽ giảm bớt hoài nghi đối với Lăng Tuyết...
Lăng Tuyết mặt ủ mày chau, chuẩn bị trước khi ra khỏi toilet nghĩ nghĩ biện pháp, cô trong lúc vô tình phát hiện trong thùng rác có một vật nhìn rất quen mắt, cầm lên vừa nhìn, không phải là sợi dây chuyền cô đánh rơi kia sao?
Đây là dây chuyền mặt thánh giá màu đen, Lăng Tuyết đeo từ buổi hợp báo, viện trưởng cô nhi viện nói với cô, trước khi bị đưa đến cô nhi viện trên người đã mang sợi dây chuyền này, có lẽ có quan hệ với thân thế của cô, ngàn vạn lần đừng làm mất , tương lai có lẽ có thể thông qua sợi dây chuyền này tìm được gia đình của mình...
Hơn hai mươi năm nay, Lăng Tuyết vẫn luôn đem dây chuyền này mang ở trên người, chưa từng có lấy xuống, kể từ khi cô trở thành Cung Thiên Long sau đó, thì không thể mang, nó bị cất đi.
Đêm hôm đó, cô cải trang thành bộ dáng lúc trước đi đua xe, gặp phải đồng bọn của Lương Thất thiếu cướp đoạt chi phiếu, về sau gặp được Thân Đồ Dạ cứu cô, cô bình yên đào thoát, lại không cẩn thận lạc mất dây chuyền, không nghĩ tới lại ở trong tay Thân Đồ Dạ...
Nhất định là ở thời điểm lôi kéo đã bị rớt mất dây chuyền , sau đó bị Thân Đồ Dạ nhặt, bất quá anh hẳn là không thèm để ý , nếu không cũng không ném vào thùng rác.
Mặc dù bị tên khốn kia chiếm tiện nghi, nhưng cô đã tìm được dây chuyền bị mất, cũng là một cái thu hoạch ngoài ý muốn.
Lăng Tuyết nhặt dây chuyền lên rửa rửa, đang chuẩn bị thu lại, đột nhiên, toilet cửa bị đẩy ra: "Em đang làm gì?"
Lăng Tuyết sợ hết hồn, cuống quít đem dây chuyền giấu sau lưng, đáng tiếc đã trễ rồi .
"Em giấu cái gì?" Thân Đồ Dạ đi vào , con mắt nhìn chằm chằm tay cô, "?"
"Mới không phải." Lăng Tuyết lập tức phủ quyết.
"Cho tôi xem một chút." Thân Đồ Dạ duỗi tay đoạt lấy, "Đây là cái gì?"
"em thấy trong thùng rác ." Lăng Tuyết bật thốt ra, "Nghĩ tới khả năng là của anh không cẩn thận lạc mất , cho nên nhặt lên rửa sạch sẽ, muốn hỏi anh còn có muốn hay không."
"Em có thể tốt như thế à?" Thân Đồ Dạ nhướng mày, bày tỏ hoài nghi.
"Lại không phải là cái gì quý giá, lẽ nào em còn trộm của anh không thành?" Lăng Tuyết cây ngay không sợ chết đứng nói, "Trong lòng anh có thể hay không có một điểm ánh mặt trời?"
"Không cần lãng sang chuyện khác." Thân Đồ Dạ lườm cô một cái, tiện tay đem dây chuyền ném vào thùng rác.
"Anh làm sao?" Lăng Tuyết trong lòng hoảng hốt.
"cái này chất lượng kém, không cần ." Thân Đồ Dạ nhìn cô thật sâu, "Như thế nào? Em muốn?"
"Em..." Lăng Tuyết nhìn chằm chằm kia sợi dây chuyền, lại không dám nói lời nào.
"Đinh linh linh..." lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng chuông cửa.
"lo đi tắm rửa đi!" Thân Đồ Dạ xoay người rời đi.
Lăng Tuyết lập tức nhặt lên sợi dây chuyền kia, cũng chẳng quan tâm rửa hay không, trực tiếp giấu ở trong quần áo.
...
Thân Đồ Dạ mở cửa: "chuyện gì?"
Tần Tuệ cúi đầu, cung kính nói: " ngài Thân Đồ, thật xin lỗi quấy rầy ngài, tôi có chuyện quan trọng muốn báo với cô Cung."
"có chuyện gì?"
Lăng Tuyết từ phòng tắm đi ra, tiếng chuông cửa vừa vang lên, cô liền biết cứu tinh đến , giấu kỹ dây chuyền lập tức đi ra.
"Mới vừa nhận điện thoại, ngài Cung đã đem bạn của cô Lăng Ngạo đưa về Cung gia." Tần Tuệ nói, "Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?" Lăng Tuyết vội vàng hỏi.
" Ngài Lăng lần trước bị trọng thương, về sau ở bệnh viện bị bắt đi, sau đó hẳn là không có được cứu trị, cho nên đến bây giờ còn không có tỉnh lại, hơn nữa bị thương rất nghiêm trọng..."
- - - - - - - - - -
Hết chương 46 - edit by Diệp Trúc Giai
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ thù bên gối (C46: Cố ý thăm dò) […]
ReplyDelete