"Tại sao có thể như vậy?" Lăng Tuyết sắc mặt đều thay đổi , cuống quít đi ra ngoài, "Nhanh đi về."
"Nhưng là..." Tần Tuệ nhìn Thân Đồ Dạ.
"Em hiện tại có việc gấp đi trước ." Lăng Tuyết lo lắng giải thích.
"Người bạn kia đến cùng cùng em quan hệ gì? em lại để ý hắn như thế?" Thân Đồ Dạ hỏi.
"Em đối bạn của em đều rất quan tâm." Lăng Tuyết nghiêm túc trả lời, "Bạn chính là muốn cùng chung hoạn nạn, bất kỳ một người nào xảy ra sự cố em cũng sẽ hết sức lo lắng, huống chi anh ấy bởi vì em mà dính líu đến, em không thể không để ý đến anh ấy!"
Thân Đồ Dạ ngẫm lại cũng đúng, đêm nay cô vì cứu cô gái kia không để ý đại cục,tính mạng đều không cần, đây là một người nghĩa khí, đối với người nào cũng đều như vậy, không có tồn tại quan hệ đặc biệt gì.
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ sảng khoái nói: "Đi đi."
"Thật ?" Lăng Tuyết sửng sốt , cô nghe lầm sao? Anh ta như thế nào đột nhiên thay đổi, dễ nói chuyện như vậy .
"Tôi không thích miễn cưỡng người khác." Thân Đồ Dạ lạnh lùng nói, "Thừa dịp tôi còn không có thay đổi chủ ý trước, đi nhanh đi !"
"Kia..." Lăng Tuyết thấp thỏm bất an, "Hôn ước không sẽ hủy bỏ đi?"
"Em nói gì đó?" Thân Đồ Dạ trừng mắt nàng.
"Kia... Anh không giận em ?" Lăng Tuyết vẫn là không quá yên tâm.
"Em nếu là lại không đi, đêm nay cũng đừng nghĩ đi ..." Thân Đồ Dạ duỗi tay đến túm lấy cô.
Lăng Tuyết xoay người bỏ chạy, lại không cẩn thận đụng đến trên cửa, đau đến "A a" kêu to, nhưng là chú ý không được như vậy nhiều, che trán bỏ chạy .
Nhìn cô chật vật không chịu nổi, Thân Đồ Dạ "Ha ha" cười , cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất ở ánh mắt, anh mới thu hồi ánh mắt, xoay người đi vào toilet kiểm tra...
Quả nhiên, cái dây chuyền mặt thánh giá màu đen đã không còn !
Thân Đồ Dạ trong mắt lóe lên tia phức tạp ...
Trên đường trở về, Lăng Tuyết nhận được Lãnh Thanh Mặc tin nhắn: "Trở về chưa?"
"Trở về !" Lăng Tuyết nghĩ đến, là Lãnh Thanh Mặc vì cô giải vây, nếu như đổi thành Tần Tuệ, cô ta cũng sẽ không đi "Quấy rầy" Thân Đồ Dạ .
"Anh ở nhà chờ em." Lãnh Thanh Mặc trả lời một câu.
"Ân ân!" Lăng Tuyết cảm thấy trong lòng ấm áp .
...
Chạy về nhà đã hai giờ sáng, mới vừa xuống xe, Lăng Tuyết liền xông vào trong nhà đi.
"Cung tiểu thư, bên cạnh." Người làm dẫn Lăng Tuyết đi đến phòng y tế danh riêng cho khách.
Vào cửa, trông thấy cảnh tượng trước mắt, Lăng Tuyết kinh ngạc đến ngây người ...
Lăng Ngạo ngủ ở trên giường bệnh, cả người gầy giơ xương, sau khi bị người ta bắt đi, anh liền không có được cứu chữa, kéo đến bây giờ đã là bảy ngày, miệng vết thương chuyển biến xấu, toàn thân phát ra một mùi thối, thân thể đặc biệt suy yếu.
Lãnh Thanh Mặc đã vì Lăng Ngạo một lần nữa kiểm tra cứu chữa, truyền dịch, bây giờ còn tự mình xử lý nhiễm trùng sinh mủ miệng vết thương cho Lăng Ngạo, mấy người y tá ở đó giúp đỡ anh.
Lăng Tuyết che miệng đứng ở một bên, không dám quấy rầy bọn họ, nhưng nhìn Lăng Ngạo dạng này, trong lòng cô thật không dễ chịu, mũi đau xót, mắt liền hồng .
Lãnh Thanh Mặc ngẩng đầu nhìn Lăng Tuyết một cái, tiếp tục làm việc.
Chờ hơn một giờ, miệng vết thương cuối cùng xử lý tốt, Lãnh Thanh Mặc cởi bao tay y tế ra, đứng dậy đi rửa tay, rất cẩn thận, rửa mười mấy phút mới tốt.
"Lăng Ngạo như thế nào ?" Lăng Tuyết nhẹ giọng hỏi.
Lãnh Thanh Mặc lấy xuống khẩu trang, dùng thần ngữ nói: "Hắn thương thế không có được chữa trị kịp thời, những người kia chỉ đưa vào nước muối sinh lí kéo dài tính mạng, thương thế cứ như vậy kéo đến bảy ngày, vấn đề rất nghiêm trọng!"
"Rất nghiêm trọng sao?" Lăng Tuyết lo lắng hỏi, "có để lại hậu quả gì không? Có nguy hiểm tính mạng không?"
"Nguy hiểm đến tính mạng thì không đến mức." Lãnh Thanh Mặc nhíu mày xem Lăng Ngạo, "Chỉ là... Anh ta chân rất có thể sẽ lưu lại di chứng."
"Cái gì?"
Lăng Tuyết tâm run lên một cái, kinh ngạc xem Lăng Ngạo, giấc mơ của Lăng Ngạo là một tay đua xe chuyên nghiệp, nếu như chân xảy ra vấn đề, nguyện vọng này không thể thực hiện rồi .
Lãnh Thanh Mặc vỗ vỗ vai Lăng Tuyết, Lăng Tuyết chuyển mắt nhìn anh, anh dùng khẩu hình môi nói: "Không cần lo lắng, anh sẽ tận lực chữa trị cho anh ấy."
"Cảm ơn." Lăng Tuyết cảm kích nói, "Lại đem thêm phiền phức cho anh rồi ."
"người một nhà, như thế nào còn nói lời khách sáo?" Lãnh Thanh Mặc nhíu mày.
"Em là cảm thấy, em lại mang thêm không ít phiền phức." Lăng Tuyết có chút ít áy náy, "Giống như mỗi ngày đều ở đây gây họa."
"Về sau không nên manh động, có chuyện gì tốt nhất nói cho anh biết liền." Lãnh Thanh Mặc mỉm cười nhìn cô, "em mệt mỏi một ngày, đi nghỉ ngơi đi."
"Em nghĩ là sẽ chăm sóc Lăng Ngạo."
Lăng Tuyết nhìn Lăng Ngạo trên giường bệnh, trong lòng nóng như nước biển sôi trào, mọi cách không phải là tư vị, nếu như Lăng Ngạo chân thật sự bị tàn phế, hắn sẽ tiếp nhận sự thật tàn nhẫn này như thế nào?
"Tôi kêu phòng bếp cho cô cùng anh Lãnh chuẩn bị ăn khuya, cô đi trước ăn trước đi." Tần Tuệ ân cần nói, "Ngày mai không có việc gì, cô đêm nay sẽ chăm sóc cho bạn cũng tốt, ngày mai có thể nghỉ ngơi thật tốt."
"Ân, cảm ơn."
...
Lăng Tuyết ăn chút gì, tắm rửa sạch sẽ, đổi một bộ đồ thoải mái ở nhà, sau đó ở phòng y tế chăm sóc Lăng Ngạo.
Lăng Ngạo gặp chuyện không may đến bây giờ, cô đều không có chiếu cố tốt anh, bây giờ nghĩ lại, nếu như ngày đó cô không nghĩ kiếm tiền, chạy tới đua xe, có lẽ Lăng Ngạo cũng sẽ không bị người ta bắt đi...
Nói đến việc này , Lăng Tuyết đột nhiên nhớ tới tờ chi phiếu kia, cô từ chỗ Lương Thất thiếu thắng đến tám trăm vạn, vì bảo vệ tờ chi phiếu kia, cô liền không cần tính mạng, sau khi trở về liền đem chi phiếu giấu ở trong túi, không biết rõ còn có thể sử dụng được hay không.
Ngày mai nhất định phải tìm ra thời gian đi xem một chút, còn có cô nhi viện, lâu rồi không có ghé qua , cũng không biết hiện tại như thế nào...
Lăng Tuyết chăm Lăng Ngạo một đêm, sáng sớm mới trở về phòng, thật sự là cực kì mệt mỏi , vốn định ngã đầu liền ngủ, nhưng là muốn kiểm tra kia tờ chi phiếu kia, cô lập tức lục tung tìm kiếm, may mắn chi phiếu còn ở đây, cũng không có hết hạn.
Chuyện lớn như vậy, cô nhất định phải ngay lập tức đi xử lý, lập tức rời giường đi rửa mặt thay quần áo, đi ra cửa.
Đại khái là tối hôm qua ngủ được quá muộn , Lăng Tuyết lúc xuống lầu thế nhưng cũng không có nhìn thấy Tần Tuệ, trong lòng mừng thầm, lấy một chiếc xe đi ra ngoài.
Hôm nay, Lăng Tuyết không có khuôn mặt trắng thuần, không có trang điểm, tùy ý dùng một cái dây thun bộc lại tóc, mặc một thân hưu nhàn quần áo liền ra cửa , xe là chiếc dùng cho người làm đi chợ, chạy đi C200.
Như thế sẽ an phận, sẽ không còn có cái gì ngoài ý muốn phát sinh đi?
Không biết có phải hay không là gần đây đã xảy ra quá nhiều chuyện , Lăng Tuyết có chút ít nhạy cảm, khắp nơi hết nhìn đông tới nhìn tây, rất sợ đằng sau có người đi theo cô, lại sợ gặp lại ai đó.
Nhưng là hết thảy đều thuận lợi ngoài dự đoán, không có ai đi theo cô, cũng không có gặp được ai đó.
Cô thuận lợi đi đến ngân hàng, thuận lợi đưa ra chi phiếu, thuận lợi đổi 800 vạn.
Lăng Tuyết tâm tình kích động, lúc này đem tiền chuyển tới trên thẻ của bản thân, sau đó gọi Quách viện trưởng cô nhi viện, nhưng điện thoại không có ai nghe, đại khái là đang bận, lâu rồi không có trở về, hiện tại chắc đang bận rộn nên Quách viện trưởng nhất định là mang bọn nhỏ làm hoạt động ở bên ngoài .
Nghĩ tới những thứ này, Lăng Tuyết trên mặt kìm lòng không được lộ ra bộ dáng tươi cười, cô mang chi phiếu, lái xe đến cô nhi viện, dọc theo đường đi thì rất hưng phấn, nghĩ tới chút ít tiền này nên làm như thế nào.
Trước phải chi 400 vạn cho Lãnh Thanh Mặc, vì hắn mua cho cô cô nhi viện, sau đó lại chuyển 200 vạn cho Quách viện trưởng dùng để xây dựng cô nhi viện.
Cô nhi viện đã có vài lịch sử thập niên, kiến trúc rất cũ, tầng chót kia mấy gian phòng, trời vừa mưa xuống liền bị dột, bọn nhỏ phải đem mình thao rửa mặt đi hứng nước mưa;
Giường bọn nhỏ cũng nên đổi, những cái giường tầng kia đã dùng rất lâu, hơi chút nghiêng người là lung la lung lay, tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên;
Phòng bếp quá nhỏ , phương tiện không đầy đủ, rất dễ dàng phát sinh hoả hoạn, phải làm mới một cái;
Chi phí bữa ăn của bọn nhỏ cũng có thể thiếu một chút, vì tiết kiệm giá thành, đầu bếp mỗi ngày đều mua bớt một chút nguyên liệu nấu ăn, toàn là rau xanh, sao cho bọn nhỏ ăn được;
Còn có, cô nhi viện thường xuyên đổi giáo viên, đều là vì điều kiện quá kém, đãi ngộ quá thấp, làm không được bao lâu liền đi , chờ cô nhi viện xây mới, liền nói Quách viện trưởng trả lương cao một chút để tìm thầy, cô giáo giỏi dậy cho bọn nhỏ...
Nghĩ tới những thứ này, Lăng Tuyết tâm tình rất kích động, cô cùng với Lăng Ngạo chống đỡ như thế rất lâu, vất vả kiếm tiền như vậy, chính là vì duy trì cô nhi viện, vì bọn nhỏ có thể làm những thứ gì đó, bây giờ nguyện vọng của bọn họ cuối cùng có thể thực hiện ...
Lăng Tuyết không thể chờ đợi được muốn gặp bọn nhỏ, nói cho bọn họ biết chút ít tin tức tốt này, cô lái xe cực kỳ mau, vội vội vàng vàng đuổi tới cô nhi viện.
Nhưng là, đến cô nhi viện, có chút chuyện kỳ quái phát sinh.
Cô nhi viện rất yên tĩnh, không có nghe được âm thanh của bọn nhỏ cười vui vẻ, không có tiếng giáo viên dạy đọc sách, thậm chí cũng không có tiếng phòng bếp tiếng leng keng, nhìn một lượt, cũng không tìm thấy một người nào.
Lăng Tuyết dừng xe, vội vã chạy vào phòng làm việc của viện trưởng , bên trong không có ai, cô nhi viện vắng ngắt.
Người đâu? mọi người đều đi nơi nào ?
Trong lòng Lăng Tuyết đặc biệt bất an, cô tìm kiếm khắp nơi, rốt cuộc tìm được dì Chu.
Dì chu thấy Lăng Tuyết, kích động không thôi, kéo nàng nói: "Tuyết nhi, con cuối cùng cũng trở về , mọi người liên tục gọi điện thoại cho con, như thế nào cũng không gọi được, con cùng Lăng Ngạo chạy đi nơi nào? Như thế nào di động đều tắt máy?"
"Dì chu, cái này sẽ trả lời sau." Lăng Tuyết thập phần sốt ruột, "Dì nói cho con biết trước, vì cái gì cô nhi viện không có thấy ai ? Mọi người đều đi nơi nào ? ?"
"Ai, này vấn đề nói rất dài dòng..." Dì Chu thở dài một hơi.
"Đến cùng xảy ra chuyện gì ? Dì mau nói đi." Lăng Tuyết gấp gáp.
"Việc này ..." Dì Chu bắt đầu giảng đạo lý - -
"Trước con cũng biết rõ việc này, có người muốn mua mảnh đất trống này, đúng lúc hợp đồng của chúng ta cũng đến hạn, những người kia liền nghĩ đuổi chúng ta đi, dùng mảnh đất trống này làm những chuyện khác. Con cùng Lăng Ngạo đều đang nghĩ biện pháp kiếm tiền để duy trì cô nhi viện.
Nhưng là những người kia mỗi ngày đều đến quấy rầy chúng ta, hù dọa bọn nhỏ, muốn chúng ta phải rời đi ngay lặp tức, Lăng Ngạo thiếu chút nữa đánh nhau với bọn họ.
Chúng ta mỗi ngày đều phải lo lắng đề phòng , nhưng là đột nhiên có một ngày, viện trưởng nhận được một văn kiện, văn kiện giải thích rõ, hiện tại, cô nhi viện này mảnh đất chủ nhân là con , về sau dì không thấy còn có người có thể đuổi chúng ta đi, chúng ta đều đặc biệt phi thường kích động cao hứng..."
"Đúng vậy, đúng vậy, hiện tại này mảnh đất là của con , không còn có người nào có thể đổi chúng ta, con hôm nay đem giấy tờ đều mang đến , chính là nghĩ giao cho Quách viện trưởng, nhưng là vì cái gì không gặp được tất cả mọi người ?"
- - - - - - - - - -
Hết Chương 47 - edit by Diệp Trúc Giai
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ thù bên gối (C47: Cô nhi viện bí mật) […]
ReplyDelete