Kẻ Thù Bên Gối (C51: Anh Đã Về)

Tần Tuệ nghe được câu này, lại thở dài: "Vậy làm sao bây giờ ? Nếu như không thắng được, lợi nhuận mỗi năm của tập đoàn đều phải chi cho Bạch Thị, Họ không cần đầu tư cái gì hết, ngồi mát ăn bát vàng, so sánh với mười lăm năm tới, thiệt hại trong hai năm thì coi là gì?"

"Đây phần hợp đồng do Cung Hiếu Cường ký kết , phải gọi ông ta tới chịu trách nhiệm, tại sao chúng ta phải gánh chịu thây ông ta?" Lăng Tuyết không hiểu.

"Cung Hiếu Cường là tổng giám đốc của tập đoàn Cung Thị, ông ta đại biểu cho toàn bộ tập đoàn Cung Thị, theo đạo nghĩa mà nói, chúng ta nhất định phải chia sẽ với ông ấy . Đương nhiên, chúng ta cũng có thể mặc kệ ông ta, để ông ta gánh vát trách nhiệm này, nhưng khoản tiền lớn như vậy, cá nhân ông ta không trả nổi , nếu không ông ta sẽ bị tống giam, sau đó chuyện này vỡ lỡ, người khác sẽ cho rằng người thừa kế bạc tình bạc nghĩa, vì của công ty, thấy cậu ruột của mình mà không cứu, sau này còn ai dám nghe theo cô?"

"Tôi hiểu rõ những đạo lý này, nhưng tôi cảm thấy điều này quá không công bằng ." Lăng Tuyết phẫn nộ nói, "Bạch Thị rõ ràng đang cố ý bắt nạt Cung Thị, Cung Thị cũng chỉ có thể bấm bụng bấm dạ để người ta đè?"

Nghe được câu này, Tần Tuệ lại thở dài , không biết nên nói cái gì, ngẩng đầu nhìn Lãnh Thanh Mặc.

Lãnh Thanh Mặc cười nhạt một tiếng, dùng khẩu hình miệng nói: "Người làm đại sự muốn co được dãn được, phải chịu được thiệt thòi trước mắt , mới có thể hướng đến ích lợi lâu dài, em phải hiểu được, em hiện tại chỉ là một người thừa kế, em cần thông qua chuyện này để chứng mình cho nhà họ Cung và toàn thể nhân viên của tập đoàn Cung Thị  tâm phục khẩu phục đối với em, chuyện này cũng có chỗ tốt, tổn thất lợi nhuận hai năm không phải là nhiều ."

"Được rồi." Lăng Tuyết gật gật đầu, "em không hiểu buôn bán, cũng cho là ngươi nói rất có lý, em chẳng qua là cảm thấy không cam lòng, hành động của nhà họ Bạch hật sự là quá phận ."

"Chúng ta đều cảm giác họ thật sự quá phận, nhưng không có biện pháp nào? Chúng ta hiện tại đấu không lại người ta, trừ phi..."

"Trừ phi nhờ Thân Đồ Dạ ra tay?" Lăng Tuyết biết rõ ý tứ của Tần Tuệ .

"Em nghĩ cái gì đều không cần nghĩ nữa." Lãnh Thanh Mặc giơ cao tay, ngắt lời Lăng Tuyết nói, "Bây giờ, em còn chưa cùng Thân Đồ Dạ kết hôn, ngàn vạn lần không thể bởi vì việc công tìm anh ta giúp đỡ, anh ta sẽ cho rằng em kết hôn với anh ta chính là vì lợi dụng thân phận địa vị của anh ta, nếu như quan hệ của các người bị dao động vậy thì thật sự lợi bất cập hại!"

"Được rồi, em biết rõ ." Lăng Tuyết không nói thêm lời, "Cứ dựa theo phương án của anh mà làm."

"Tới giờ hợp rồi, chúng ta nên đi thôi ." Tần Tuệ kiểm tra đồng hồ nói

"Đi thôi."

...

Lãnh Thanh Mặc có một cái nguyên tắc chính là trước đến giờ vào phòng làm việc của Cung Thị, cho nên anh ở trong xe thưởng thức trà và chờ.

Tần Tuệ đi theo Lăng Tuyết từ bãi đậu xe đi thẳng tới phòng hội nghị, tất cả mọi người đều tập trung đông đủ , trừ kẻ đầu sỏ gây nên Cung Hiếu Cường ra.

Đây vụ việc chính ông ta gây ra , nháo tới rối tung rối mù lên mà ông ta lại vắng mặt.

Trong lòng Lăng Tuyết cực kỳ khó chịu, các cổ đông đang chất vấn ào ào, nhân phẩm  của Cung Hiếu Cường quá kém, chính mình gây ra phiền phức như thế lại để mặc kệ, ném cục diện rối rắm cho Cung Thiên Long xử lý, ngay cả mặt mũi đều không thấy đâu, quả thực quá phận.

"Đã đến giờ , chúng ta không đợi cung tổng nữa, họp trước đi!"

Lăng Tuyết nhìn lướt qua vài người ở đây, tất cả đều là người có mặt trong hội nghị gia tộc ngày đó, có mấy người cô căn bản không muốn chào, nhưng cô lại tinh tường nhớ rõ tình huống của bọn họ, cổ đông này tên là gì, có bao nhiêu cổ phần, trong nhà có vài miệng ăn, con cái làm ở bộ phận nào của tập đoàn, là trung hay gian thần, cô đều nắm rõ.

Cô bắt tay chào hỏi mọi người, sau đó mới ngồi vào chỗ ngồi của mình.

Kiểm tra thời gian, đã qua ba phút, cô ngẩng đầu tuyên bố: "Đã đến giờ , chúng ta hợp trươc!"

"Tốt!"

Mọi người cùng hưởng ứng.

...

Lăng Tuyết bắt đầu chủ trì hội nghị, tuy nói là lần đầu tiên, nhưng đã làm được rất tốt.

Cô hoàn toàn dựa theo phương án của Lãnh Thanh Mặc bàn bạc với mọi người, trong tài liệu đã nói rõ ràng, nên dùng phương thức nào để bắt đầu hội nghị này, trước tiên là nói về vấn đề gì, ai đang thảo luận cái gì, thậm chí ai xảy ra vấn đề gì, cô nên trả lời như thế nào đều được liệt kê ra , hoàn toàn dựa theo kịch bản mà đóng, Lăng Tuyết chỉ cần diễn theo là được .

Thông qua hội nghị gia tộc lần đó, thái độ của mọi người đối với Lăng Tuyết  đặc biệt cung kính.

Lăng Tuyết điều hành hội nghị vẫn không có vấn đề gì, hội nghị đã hợp được hơn một giờ đồng hồ, đã đến mười một giờ, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, thư ký đến thông báo: "Phó Tổng Cung đến !"

Lăng Tuyết ngẩng đầu nhìn cửa, Cung Hiếu Cường khoan thai đến trễ, thuận miệng nói một câu: "Thực xin lỗi, tôi đến muộn ", sau đó thì ngồi vào vị trí của mình, giống như không có chuyện gì xảy ra , một chút xíu ấy náy cũng không có.

Lăng Tuyết nhìn bộ dáng của ông ta, rất muốn mắng chửi, nhưng cô lại nhịn xuống , mỉm cười nói: "Cung phó tổng, đây là hội nghị quan trọng, ngươì đi trễ thật sự là không tốt lắm đâu?"

"Uh, cậu cũng không còn biện pháp nào khác." Cung Hiếu Cường bất đắc dĩ giải thích, "em họ của con xảy ra chút chuyện, cậu không thể không đi xử lý."

Lăng Tuyết không nói gì, Tần Tuệ đưa cho cô tài liệu về gia tộc có đặc biệt đề cập tới con gái của Cung Hiếu Cường, Cung Bảo nhi, đó là một cô gái hoàn toàn hư hỏng, mười mấy tuổi, gọi là vô tích sự vẫn còn nể mặt mũi, cả ngày chỉ biết tiêu xài, gây chuyện thị phi, mọi người nhắc tới cô thì đau đầu.

Nhưng bây giờ không liên quan đến chuyện này, Lăng Tuyết đưa tài liệu hội nghị để trước mặt Cung Hiếu Cường: "Đây là phương án xử lý, đã qua thảo luận với các cổ đông khác, Cậu xem một chút, phát biểu chút ý kiến của mình."

Cung Hiếu Cường nhận tài liệu trực tiếp mở đến phương án xử lý ,  mặt mày lập tức hớn hở: "Cậu không có ý kiến, cái này xử lý rất tốt , có thể thu hồi tổn thất của công ty, lại giải có quyết được vấn đề."

Nghe được câu này, hội trường lại xôn xao hẳn lên.

Lăng Tuyết nhắm mắt lại, trong lòng có một nghìn cái đầu khốn kiếp gào thét.

Cái người này da mặt phải nói là không phải dày bình thường, chính mình gây đại họa, để người khác gánh chịu, lại còn cảm thấy đương nhiên,  tôi đây cây ngay không sợ chết đứng.

Có một vị giám đốc thật sự không nhịn được nữa : "Cung phó tổng, đây là chuyện do ông gây ra, lúc trước ông tự tiện ký kết hợp đồng với tập đoàn Bạch Thị, gây tổn thất lớn cho công ty, ông một chút cũng không cảm thấy áy náy, bây giờ còn hời hợt nói rất tốt , ông một tiếng xin lỗi cũng không có sao?"

"Tôi cũng không muốn như vậy, công ty cũng có cổ phần của tôi , công ty chịu tổn thất, tôi cũng tổn thất một phần lợi nhuận ." Cung Hiếu Cường nói với bộ dáng đáng thương.

"Ông..." Vị giám đốc kia tức muốn ói máu, không muốn nói chuyện .

Những người khác tức giận mà không dám nói.

Có người nhìn Lăng Tuyết, hy vọng cô nói vài lời nói.

Lăng Tuyết cười cười, cũng chưa nói cái gì, trực tiếp đứng lên: "Vậy thì làm như vậy đi, ta sẽ bảo luật sư đi xử lý."

Nói xong , Lăng Tuyết liền đứng dậy rời đi .

Những cổ đông khác thở dài, trầm mặc không nói, tất cả mọi người đều mang tâm sự riêng rời đi .

Tần Tuệ cùng hai người theo sau Lăng Tuyết, bốn người đi thang mấy trược tiếp xuống bãi đậu xe, tới chiếc Rolls Royce đang đậu ở kia.

Lãnh Thanh Mặc đang ở thưởng thức trà, gặp Lăng Tuyết trở về , rót cho cô một ly.

Lăng Tuyết uống một ngụm, xe khởi động, chậm rãi rời đi.

Tần Tuệ nghi hoặc hỏi: "Cô vừa rồi như thế nào cái gì cũng không nói? Cung Hiếu Cường quá đáng như vậy, cô một câu nói đều không nói, những cổ đông khác có thể hay không cho là cô như thế làm quá giả ?"

"Nếu như dựa theo tính tình của tôi, không cần nói cái gì hết , mà là trực tiếp đấm vào mặt ông ta, nhưng làm như vậy, Cô sẽ nói tôi gây họa cho các người, cho nên tôi phải kiềm chế chính mình, làm mặt lạnh, cô còn nói tôi, đến cùng thì cô muốn thế nào?"

Lăng Tuyết nói một hơi dài những lời này.

Tần Tuệ tức giận đến một câu nói cũng nói không nên lời, chỉ có thể nhìn Lãnh Thanh Mặc.

Lãnh Thanh Mặc cười nhạt một tiếng, dùng khẩu hình miệng nói với Lăng Tuyết nói: "Làm tốt lắm!"

Lăng Tuyết "Phốc xuy" một tiếng cười đi ra.

Tần Tuệ sửng sốt , cô cảm thấy Lãnh Thanh Mặc có phải quá thiên vị Lăng tuyết  hay không, mặc kệ cô ta làm cái gì anh ta đều cảm thấy làm rất tốt.

Lãnh Thanh Mặc hời hợt giải thích: "Em càng là như thế, mọi người càng cảm thấy em khoan hồng độ lượng, xử sự chững chạc, ngược lại cảm thấy Cung Hiếu Cường nhân phẩm không tốt, nhân cách cũng không được, về sau cũng không đi tin tưởng Cung Hiếu Cường, mọi người chỉ biết càng ngày càng tin tưởng và nghe theo Thiên Long."

Tần Tuệ nghe đến những lời này, đổi cái góc độ ngẫm lại cũng đúng, giống như là cô đối Lăng Tuyết có thành kiến , mặc kệ cô như thế nào làm, cô lúc nào cũng cảm thấy có vấn đề có sai, có lẽ thật phải đối với cô ấy bao dung một chút.

Lãnh Thanh Mặc không cùng Lăng Tuyết về nhà, mà đi ra ngoài làm việc.

Anh mỗi ngày đều bận rộn ở bên ngoài , nửa đêm mới về nhà, thần sắc vô cùng mệt mỏi, trong mắt chứa đầy tia máu.

Lăng Tuyết vốn là muốn hỏi một chút tình hình của viện, lại thấy anh bộ dạng tiều tụy thì không đành lòng mở miệng, đành phải tiếp tục chờ đợi, lại yên lặng nghĩ biện pháp.

Lăng Tuyết hướng lái xe đi đến bệnh viện thăm Lăng Ngạo, Lăng Ngạo bệnh tình rất phức tạp, đến giờ cũng chưa có tỉnh lại, nhưng là hiện tại đã qua trị liệu, bệnh tình cuối cùng cũng khống chế được .

Bác sĩ nói đại khái sau một tuần lễ nữa thì có thể sẽ tỉnh lại , Lăng Tuyết chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Gần đây phát sinh rất nhiều việc, có đôi khi Lăng Tuyết thật muốn có người có thể nói chuyện một chút, chia sẻ tâm sự bức bối trong lòng, đáng tiếc Lăng Ngạo bệnh nặng, cô một bụng đầy tâm sựu đều không có ai chia sẻ.

...

Buổi chiều về đến nhà, ăn chút gì, Lăng Tuyết đi đến vườn sau tắm rửa cho bánh bao , tình trạng thương tích của bánh bao hồi phục rất tốt, mới mấy ngày thì đã hoàn toàn khôi phục , nhảy vây quanh, vòng vòng Lăng Tuyết, chạy tung tăng trên sân.

Lăng Tuyết cưỡng chế đem nó đè lại, đem nước đén tắm rửa, nó không nghe lời, lúc nào cũng run rẩy thân thể, đem trên người nước bắn vào người Lăng Tuyết, làm cho Lăng Tuyết cười "Khanh khách" không ngừng.

Một người một chó, tiếng hoan hô cười nói, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

Đột nhiên, bánh bao không ngừng sủa về một chỗ khác, giống như chứng kiến kẻ địch vậy .

Lăng Tuyết quay đầu nhìn lại, cả người đều sửng sốt .

Thân Đồ Dạ mặc một thân quần áo thoải mái màu đen, đứng không xa bồn hoa bên cạnh, sáng lạn ánh mặt trời chiếu vào trên người anh ta, vì anh ta mà phát ra một tầng hào quang màu vàng, trong không khí ấm ấp như vậy, trên mặt anh ta lại là biểu tình lạnh băng , mắt híp lại, lạnh lùng trừng mắt với Lăng Tuyết.

- - - - - - - - - -

Hết chương 51 - edit by Diệp Trúc Giai

1 comment: