"Được, cảm ơn!" Lăng Tuyết đáp lại một câu.
Thân Đồ Dạ dùng một loại ánh mắt gần như giết người trừng mắt cô, trừng đến khi trong lòng Lăng Tuyết cảm thấy sợ hãi.
Lăng Tuyết yếu ớt nhìn anh, thấp giọng nói: "Vậy làm sao bây giờ, người ta đều đến , tôi muốn không ra cũng phải ra, nếu không sẽ bị lộ tẩy !"
"Lộ tẩy cái gì, lẽ nào tôi không nhận ra người? Trong thiên hạ, còn thật có chỗ nào mà tôi không thể đi!" Thân Đồ Dạ ngang ngược bất tuân, bất mãn nói, "Tôi bây giờ sẽ đi gặp bọn họ!"
Nói xong, Thân Đồ Dạ đã muốn đi ra ngoài...
"Ak!" Lăng Tuyết vội vàng kéo anh, lo lắng cầu xin, "Tôi kính nhờ anh, van xin anh, đừng mang thêm phiền phức cho tôi được hay không. Anh lúc này là thời điểm nào sao ra ngoài được? Nếu anh ra ngoài, tôi nên giải thích thế nào, chẳng lẽ muốn tôi giải thích bên trong phong tôi có giấu một người đàn ông? Với lại bên ngoài còn có hai đứa bé đó, về sau tôi chắc không cần làm người nữa !"
Thân Đồ Dạ từ trước đến nay không sợ trời không sợ đất, cũng không cần cố kỵ danh dự cái gì, nhưng là vừa nghĩ tới bên ngoài còn có hai đứa bé, nếu như bị ảnh hưởng xác thực sẽ không tốt, nếu như vì vậy mà ảnh hưởng đến nhân sinh quan của bọn nhỏ, quan niệm tình yêu giáo dục, thì thật là lỗi lầm .
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ thỏa hiệp: "Được rồi, tôi không ra cũng được, em bây giờ ra ngoài đem Hàn Vũ Thần đuổi đi. minh tinh sao, trên sân khấu nhảy múa thì được, còn chạy tới nhà người khác làm gì?"
Lăng Tuyết lại khó xử, tận tình khuyên bảo giải thích: "Sự cố tối hôm qua không phải anh không biết, tôi vốn là thẹn với anh ta, huống chi anh ta lại đây cũng chỉ là ăn bữa cơm mà thôi. Với lại không phải anh ta đến một mình, Hàn Bắc Hàn Giai đều ở đây nhà đó, tôi cuối cùng không đến mức tự chủ trương thay bọn họ hạ lệnh đuổi khách đi? Hai người bọn họ bây giờ còn phải dựa vào Hàn Vũ Thần kiếm cơm đó. Đem Hàn Vũ Thần đuổi đi thì dễ dàng, có thể Hàn Bắc Hàn Giai về sau không có công việc luôn !"
"Cái này không được cái kia không được, em chuyển ra ngoài ở đi, em muốn nhà như thế nào tôi mua cho em như vậy"
Thân Đồ Dạ lần nữa cáo gắt, theo dòng dõi của anh, người bình thường có khả năng muốn dùng cả đời để phấn đấu cũng chưa chắc có thể mua được nhà ở, chẳng qua là tiện tay ném ra ngoài, chín trâu mất sợi lông mà thôi.
Lăng Tuyết nghe không khỏi xụ mặt xuống, lạnh lùng nói: "Như thế nào, anh đang muốn nhốt tôi làm chim hoàng yến sao, có muốn thêu them 2 vệ sĩ trực hai mươi bốn tiếng đồng hồ ngày đêm càng không ngừng nhìn chằm chằm tôi?"
Thân Đồ Dạ trước đến giờ đều biết rõ Lăng Tuyết là cô gái độc lập, mà anh thích cô cũng ở điểm này, cho nên không muốn làm khó cô: "Vậy em nói nên làm sao bây giờ?"
Lăng Tuyết nhìn chung quanh một chút, đột nhiên có chủ ý: "Anh có thân thủ tốt đúng không?"
Thân Đồ Dạ híp mắt nhìn chằm chằm cô, không lên tiếng.
"Bằng không... Anh leo cửa sổ ra ngoài đi?" Lăng Tuyết tươi cười rạng rỡ nói, "Dù sao cũng không cao, đối với anh tuyệt đối không thành vấn đề !"
"Leo ra từ cửa sổ? !" Thân Đồ Dạ nghiến răng nghiến lợi tái diễn một màn trừng mắt Lăng Tuyết nói, "Tôi không nghe rõ, em lập lại lần nữa?"
Đánh chết cũng không dám nói !
Nhìn ánh mắt kia của anh, quả thực muốn ăn cô! !
Lăng Tuyết không dám nhìn anh, đành phải nói: "Bằng không tôi đi ra ngoài trước, chờ chúng tôi ăn cơm xong, lại kiếm cớ dẫn bọn bọ ra ngoài, anh nhân cơ hội đớ... Nhân cơ hội rời đi?"
Thân Đồ Dạ cảm thấy cô đang nói đều là nói nhảm: "Lười phải cùng cô kì kèo. Tối hôm qua ngủ không được ngon giấc, hôm nay lại bận rộn một ngày, mệt mỏi, buổi tối tôi ở chỗ này ngủ, không đi ."
"Ngủ ở đây không đi? !" Lăng Tuyết thiếu chút nữa kinh hãi hét lên.
"Như thế nào, lẽ nào buổi tối còn có người muốn cùng ngủ với em?" Thân Đồ Dạ sâu kín nhìn chằm chằm cô.
Lăng Tuyết cảm giác mình bị ăn đến sít sao, không thể làm gì nói: "Cái này cũng không phải, chỉ có một mình tôi ngủ, hơn nữa bọn họ cũng không tùy tiện ra vào phòng tôi. Nhưng sao anh có thể ngủ ở đây được chứ, bọn họ sẽ phát hiện !"
"Ai sẽ phát hiện, phát hiện thì thế nào?" Thân Đồ Dạ chẳng hề để ý nói, "Bị bọn họ phát hiện thì phát hiện, có quan hệ gì. Tôi nói cho em biết, đây đã là giới hạn nhẫn nhịn lớn nhất của tôi đối với em rồi, em còn muốn ra sức khước từ được voi đòi tiên, tôi bây giờ sẽ ra ngoài."
Anh làm bộ như muốn đi ra ngoài, Lăng Tuyết bị hù dọa, vội vàng lại bắt lấy tay anh: "Được được được, tôi đồng ý với anh, anh ở trong phòng nghỉ ngơi đi, nhưng là anh phải đồng ý với tôi, không được lên tiếng, không được mang phiền toái cho tôi!"
"Nói nhảm nhiều quá!"
Thân Đồ Dạ nghênh ngang đi ra khỏi toilet, cởi áo khoác, ngã đầu xuống giường ngủ.
Lăng Tuyết nhìn bộ dạng vô lại của anh, vừa bực mình vừa buồn cười, đành phải ngồi xổm ở bên giường kề tai anh nói: "Anh đừng có liên tiếng đó, tôi đi ra ngoài chào hỏi một cái, ăn cơm xong lập tức sẽ trở lại phục vụ anh. Xin anh vạn lần đừng có lên tiếng đó!"
Thân Đồ Dạ nghe được cô nói sẽ trở lại phục vụ anh, trong lòng ấm áp: "Được, nếu em ngoan ngoãn, tôi sẽ không gây chuyện, nếu em không ngoan, tôi cũng không có biện pháp ."
Lăng Tuyết mím mím môi, giúp anh đắp kín mền.
Vì đề phòng ngừa vạn nhất, cô kéo mền phủ lên, kéo lên tới đầu của anh, như vậy còn chưa đủ, còn kê thêm gối bên người Thân Đồ Dạ - -vì thiết kế phòng ngủ giường không đối diện cửa phòng, nên mở cửa một cái là không thể nhìn thấy được giường ngủ, bằng không cô cũng không thể bịt tay trộm chuông, cách làm này đích xác không có tác dụng gì lớn.
"Làm gì đó? Buồn chết đi." Thân Đồ Dạ bất mãn quát khẽ.
"Xong ngay đây, anh ngoan ngoãn a!"
Lăng Tuyết vì dụ dỗ Thân Đồ Dạ, còn đặc biệt hôn một cái ở trên trán anh, sau đó mở hé cửa ra xác định bên cạnh không có người đứng thì mới đi ra ngoài.
Gặp Lăng Tuyết đi ra, Hàn Vũ Thần trêu chọc nói: "Lăng Tuyết, sao mỗi lần anh đến, em đều còn đang ngủ vậy, đây là trùng hợp hay vẫn là..."
Lăng Tuyết áy náy cười cười, giải thích nói: "Ngại quá, mỗi lần lúc anh đến, tôi hoặc là không thoải mái, hoặc là mệt mỏi muốn chết, để cho anh chê cười rồi. Đúng rồi, chân anh sao rồi, khôi phục được như thế nào?"
Hàn Vũ Thần nào biết cô đang cố hết sức nói sang chuyện khác, chỉ nhìn cô giống như đang quan tâm chính mình, vì vậy cố làm ra vẻ thoải mái mà trả lời nói: "Không có sao hết, anh cảm thấy khôi phục được rất tốt rất nhanh, cảm ơn quan tâm a."
"Khôi phục được mau mới tốt, nhưng mà tục ngữ có nói thương gân động cốt một trăm ngày, dù thế nào thì anh cũng nên ở trong bệnh viện tĩnh dưỡng một thời gian ." Lăng Tuyết lúc nói lời này, không tự giác đã mang theo giọng điệu trách cứ nói, "Không phải đã nói tối muộn sẽ qua thăm anh sao, anh tại sao lại chạy đến ?"
Hàn Vũ Thần thì đang rất ngại, pha trò nói: "ở bệnh viện rất chán, anh lại thích náo nhiệt. lại sợ em không tới, anh chờ đến sốt ruột, lại có chút nhớ em, nên mới lại đây thôi!"
Nhưng lời này nói ra thì không có cách nào khác nói tiếp ...
Lăng Tuyết xấu hổ cười, không nói gì, trong lòng lại đang lo lắng Thân Đồ Dạ bên trong phòng sẽ không nghe thấy đâu, nếu là nghe được khẳng định lại ghen xù lông, vậy thì sẽ loạn mất
Anh ở trong phòng cũng không có động tĩnh.
"Cái kia... có phải anh không phải là người khéo chọc cười?"
Hàn Vũ Thần ngượng ngùng cười, đúng lúc đó Hàn Giai Hàn Bắc đã nấu xong cơm tối, đã đem món ăn đặt trên bàn.
Lăng Tuyết mượn cơ hội đứng lên, nói: "Tôi giúp dọn cơm"
Hàn Vũ Thần cũng khách khí nói: "Các người đều bận rộn bữa tối, tôi cũng muốn đến hỗ trợ"
Lăng Tuyết vội vàng ngăn cản nói: "Anh nên ngồi đây đi!"
Nhưng lúc này, Hàn Vũ Thần đã đứng lên, trên chân đau xót, thiếu chút nữa thì đã muốn ngã xuống. Lăng Tuyết vội vàng đỡ anh, quan tâm trách cứ nói: "Bảo anh ngồi còn lộn xộn, không có sao chứ?"
"Không có chuyện gì không có chuyện gì, " Hàn Vũ Thần ngại ngùng nói, "Anh cao hứng nên đã quên chân bị thương, không có việc gì, anh đâu có yếu vậy."
Đỡ Hàn Vũ Thần, Lăng Tuyết chợt phát hiện hai người tư thế có chút ít ái muội, vội bảo anh ngồi trở lại ghế sô pha - -
"Được rồi, anh là khách, chúng tôi cũng không thiếu người giúp a,không cần anh giúp nữa đâu? anh an tâm ngồi chờ ăn cơm đi, không nên lộn xộn ."
Chỉ vài phút món ăn đã được dọn đầy đủ trên bàn, vây quanh bàn ăn vô cùng náo nhiệt bắt đâu ăn cơm tối, vừa ăn vừa tán gẫu. Đề tài đơn giản chính là sự cố của buổi diễn, nhất là Lăng Tuyết với Hàn Giai, liên tục truy hỏi về công tác xử lý sau sự cố như thế nào, chỉ có Hàn Bắc biết rõ nên kiên nhẫn trả lời, nói fan hâm mộ không có giảm mà còn tăng, ào ào bày tỏ không cần trả vé, chị An cũng đã lên kế hoạch cho buổi diễn hai, hoàng tráng hơn rồi, hoàn toàn miễn phí cho những người có vé của buổi diễn đầu.
Tất nhiên, còn phải đợi Hàn Vũ Thần khỏe lại đã.
Hàn Vũ Thần cũng có chút phiền não, anh cũng không biết khi nào mới khỏi hẳn, nếu buổi diễn thứ hai kéo dài quá lâu, khó tránh khỏi hiềm nghi từ fan hâm mộ.
Lăng Tuyết hỏi bác sĩ nói thế nào, vết thương ở chân khi nào có thể tháo bột.
"Rất lâu, cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng ảnh hưởng đến bên trong nên cần một thời gian!" Hàn Vũ Thần không thể làm gì giơ chân lên.
Vì vậy mọi người đồng loạt đem canh xương a, cá chuối thang a, móng heo anh đợi chút thì có thể mang ra, mặc dù chưa chắc có hiệu quả, nhưng tràn đầy sự quan tâm, Hàn Vũ Thần có chút cảm động.
Nói đến đồ bổ, đề tài bỗng nhiên lại chuyển tới Lăng Ngạo.
Hàn Giai đứng lên, vội vã chạy vào phòng bếp, vừa chạy vừa nói: "tôi thiếu chút nữa quên đang hầm canh xương, tôi để một phần cho Hàn Vũ Thần, còn sẽ đưa qua cho Lăng Ngạo!"
"Vậy em cũng ăn đi rồi đi’’ Lăng Tuyết ngẩng đầu nhìn cô bận rộn, cũng rất đau lòng, "Em gần đã rất vất vả, ngày ngày trông hai đứa bé, còn có nấu cơm."
"Tôi ăn đây , không được không được, Lăng Ngạo khẳng định đói, tôi phải lập tức đưa qua."
Hàn Giai chuẩn bị xong, hùng hùng hổ hổ đi ra cửa .
Cho tới nay, Hàn Giai đã rất thích Lăng Ngạo. Đây là một cô gái si tình, vừa mới bắt đầu đã đem tâm sự giấu ở trong lòng, chỉ là vụng trộm thầm mến. Cho dù là hiện tại, Lăng Ngạo bị thương nằm ở trong bệnh viện, cần cô mỗi ngày tỉ mỉ chu đáo chăm sóc, cô cũng làm không biết mệt.
Cho dù như giờ phút này, bên cạnh có Hàn Vũ Thần có hào quang bắn ra bốn phía đang ngồi ở đây, cũng không chút nào ảnh hưởng đến địa vị của Lăng Ngạo ở trong lòng cô.
Ở trong lòng cô, Lăng Ngạo mới là trung tâm duy nhất cần cô bảo vệ.
Chỉ là tình yêu này, không dám nói ra khỏi miệng.
Cô đang sợ, nếu như thổ lộ quá sớm, có lẽ mà ngay cả cơ hội quan tâm cũng sẽ mất đi...
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] KẺ THÙ BÊN GỐI (C134: TRONG PHÒNG GIẤU MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG-tt) […]
ReplyDelete