KẺ THÙ BÊN GỐI (C135: ÔM NHAU NGỦ)

Thân Đồ Dạ thật sự rất mệt mỏi , ngủ được rất trầm, thậm chí ngay cả Lăng Tuyết cũng ngủ rất sâu, một giấc đến hừng đông...

Thân Đồ Dạ mở to đôi mắt sương mù, lẳng lặng ngưng mắt nhìn trong ngực mình, trong khoảng thời gian ngắn thế nhưng có chút hoảng hốt, lúc nào thì ôm cô vào trong ngực, cùng cô ôm nhau ngủ, anh thế nhưng không biết chút nào!

Khó trách ngủ ngon như vậy đều là có mùi hương này, cơ bản là có cô ở bên cạnh.

Thân Đồ Dạ lẳng lặng nhìn Lăng Tuyết, bên môi nhêch cao nụ cười mê người, nhất thời suy nghĩ bay tán loạn, nhớ tới ly từng tý việc đã xảy ra giữa hai người...

Từ không biết chuyện lần đầu gặp, đến Lăng Tuyết giả trang Cung Thiên Long lừa gạt, rồi đến cùng nhau đua xe đua xe, rồi cùng ngắm mặt trời mọc trên đỉnh núi...

Có rất nhiều cảnh tượng xen lẫn sự hòa hợp, trong đầu lại xuất hiện những hình ảnh của hôm qua.

Thân Đồ Dạ thường xuyên tự hỏi lòng vì sao lại thích cô, vì cái gì lại thích cô như vậy?

Theo lý thuyết, Lăng Tuyết xuất hiện ở bên mình ngay từ đầu với mục đích không thuần khiết, cô sở dĩ phải đến gần mình là vì mang mục đích của Cung thị, một người như vậy, lấy tính tình của mình không nói trả thù, nhưng ném một bên không để ý tới tuyệt đối đã là tận lực nhân từ, làm sao có thể còn nhớ mãi không quên, không muốn bỏ qua?

Có thể người trước mắt là Lăng Tuyết a, là cô gái đặc biệt mà lại làm chính mình mê muội!

Còn có cô làm sai nhiều chuyện như vậy, chọc giận anh nhiều lần như vậy, chính mình cũng luôn miệng nói quyết không tha thứ, nhất định phải trả thù trừng phạt cô, có thể có một lần nào là thật ?

Có cũng chỉ là tiếng sấm lớn hạt mưa nhỏ mà thôi!

Mỗi lần nhớ tới Lăng Tuyết sẽ có một loại cảm giác kỳ diệu làm trong lòng nhộn nhạo, sung sướng mà lại nhẹ nhàng.

Lăng Tuyết trên người phảng phất có được một loại khí chất đặc biệt liên tục hấp dẫn anh, cùng nhau đua xe, cùng nhau chơi đùa âm nhạc, mặc dù những thứ này anh nhiều năm qua chưa từng lại chơi đùa , nhưng yêu thích vẫn luôn ở đây, đúng lúc có them Lăng Tuyết.

Có lẽ cũng là bởi vì một chút lý do này?

Mỗi người sâu trong nội tâm đều ẩn núp bí mật mà người khác không cách nào chạm đến, cái loại đó đến từ chính nội tâm phù hợp rất khó tìm đến đồng tình, mà Lăng Tuyết với Thân Đồ Dạ lại có loại đồng tình này!

Thân Đồ Dạ khóe miệng khẽ nhếch cao, anh đột nhiên có cảm giác nếu khi tỉnh dậy, chỉ cần ánh mặt trời còn ở đây, Lăng Tuyết đã ở đây, đó chính tương lai anh muốn!

Trong lúc đang suy nghĩ lung tung, Lăng Tuyết bên cạnh cũng đã tỉnh ...

Cô mở to mắt, tuỳ tiện vươn lên, xoay người, mơ mơ màng màng nhìn Thân Đồ Dạ, nhìn ngẩn người mấy giây, kinh hô một tiếng mạnh mẽ bật dậy: "Anh tại sao lại ở chỗ này? !"

"Hm?" Thân Đồ Dạ cũng không nói chuyện, chỉ nhướn mày nhìn cô.

"Đợi chút..." Một hồi lâu, Lăng Tuyết mới ý thức tới cái gì, tự mình trả lời nói, "A, anh tối hôm qua ngủ ở đây ."

Cô lấy tay che trán, dường như ý thức được mình đã làm chuyện sai gì đó.

Sau đó cô dè dặt vén góc chăn lên muốn né ra, lại bị Thân Đồ Dạ một tay túm trở về, thuận lợi nhào vào trên người anh.

Lăng Tuyết còn giãy giụa, Thân Đồ Dạ đã sớm vươn tay ôm vòng eo mềm mại của cô, tay kia xuyên qua làn tóc mềm mại, nhàng bưng lấy mặt cô, dịu dàng nói: "Bộ dạng em vừa mới tỉnh ngủ nhìn đẹp như vậy sao"

Lăng Tuyết rất không có thói quen chung đụng dạng này: "Cái gì sao, bộ dạng mới tỉnh ngủ vô cùng bẩn thỉu. Anh mau thả tôi ra, tôi muốn đi rửa mặt..."

Thân Đồ Dạ bóp mặt cô nói: "Còn sớm, ngủ thêm một lát đi."

Vừa nói, anh đã đem mặt Lăng Tuyết nhẹ nhàng kéo vào trong ngực mình, vuốt tóc cô nhẹ nhàng.

Lăng Tuyết mặt bị buộc dán chặt vào lồng ngực, cảm nhận được tiếng tim anh đập mạnh mẽ, cũng không biết như thế nào, đã không còn giãy giụa.

Trong lúc không ý thức tay Lăng Tuyết đã choàng qua cổ anh, ôm chặt lấy anh.

Hai người ôm nhau, cảm nhận được hô hấp của nhau, ai cũng không có mở miệng đánh vỡ không khí ấm áp này.

Cũng không biết qua bao lâu, khoản được 30 phút, ngoài cửa vang lên tiếng đồ làm bếp va chạm, Hàn Giai dậy làm bữa sáng a.

Lăng Tuyết bám vào Thân Đồ Dạ bên tai, hạ thấp giọng nói: "Anh tối ngày hôm qua chưa ăn cơm, bây giờ nhất định đói chết rồi, tôi đi lấy đồ ăn sang cho anh."

Thân Đồ Dạ ôm cô không buông tay, cười xấu xa nói: "Chết đói, nhưng mà anh nghĩ là muốn ăn em."

"Anh sáng sớm lại muốn những thứ ngổn ngang kia ..."

Lăng Tuyết xấu hổ đỏ mặt, giãy giụa muốn đứng lên, Thân Đồ Dạ chợt hôn cô, kịch liệt cuồng dã, tràn trề thâm tình...

Lăng Tuyết còn muốn trốn tránh, nhưng Thân Đồ Dạ không chút nào chịu buông lỏng, khéo léo đưa lưỡi vào thăm dò vào bên trong miệng cô, tùy ý hôn cô, Lăng Tuyết rất nhanh bị anh đốt lửa, chậm rãi nhắm mắt lại...

Đã có hai buổi tối tích lũy thâm tình ở trong lòng, Lăng Tuyết sớm đã tháo xuống phòng tuyến.

Thân Đồ Dạ cũng không còn cố kỵ nhiều như vậy, có lẽ ở trong phòng của cô lại có cảm giác, anh bây giờ chỉ muốn phải lấy được cô, hoàn toàn có được cô...

Thân Đồ Dạ động tác càng lúc càng thâm nhập, càng lúc càng lớn mật, tay đưa vào trong váy ngủ của Lăng Tuyết, ở trên người cô tùy ý đụng chạm, đã thành công nhen nhóm lửa tình...

Gian phòng ánh sáng mờ tối, tình yêu như ngọn lửa bùng cháy.

Thân Đồ Dạ xoay người đem Lăng Tuyết đặt dưới thân, triệt triệt để để xâm chiếm cô.

Vì không để cho người khác phát hiện, Lăng Tuyết ẩn nhẫn không dám phát ra âm thanh, cho đến lúc Thân Đồ Dạ triệt để xâm nhập, cô mới nhịn không được bị đau than nhẹ, sau đó lại kinh hoảng che miệng lại.

Nhìn cô hoảng loạn căng thẳng làm cho Thân Đồ Dạ càng thêm thương yêu, cẩn thận động tác, rất sợ làm đau cô...

Trong lúc thăng hoa, hai người đều mất phương hướng trong ngọn lửa tình yêu...

Đây là một bữa sáng hạnh phúc trong tình yêu nở đầy hoa, hai người nồng nhiệt như thủy triều dâng, liều chết yêu nhau.

Vài tiếng đồng hồ đi qua, hai người cuối cùng mệt mỏi ngủ, sít sao ôm nhau, ngủ được so với tối hôm qua hay bất cứ lúc nào đều có hương vị ngọt ngào hơn...

Không biết rõ ngủ qua bao lâu, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, Hàn Giai ở cửa gõ cửa kêu: "Lăng Tuyết, chị dậy chưa, mau ra ăn cơm trưa ."

Lăng Tuyết bỗng mở mắt ra, cái gì, thế nhưng đã giữa trưa? !

Cô "a" một cái thì ngồi dậy, nhìn thoáng qua Thân Đồ Dạ, cuống quít nói: "Các người ăn trước đi, tôi sẽ lập tức ra liền."

"Vậy cũng được, chắc chị rất mệt mỏi, ngủ tiếp một lát cũng tốt. Cơm tôi đã làm rồi, chờ một chút chị ngủ dậy thì tự mình ăn. Lăng Ngạo hôm nay đang làm vật lý trị liệu, tôi buổi sáng đã đem chíp bông với đậu đậu đưa đến bệnh viện với Lăng Ngạo rồi.

Hàn Bắc đã ở chỗ đó, tôi đi đưa cơm cho bọn họ đây. Đúng rồi, chị tốt nhất sau khi ăn cơm trưa xong ngay lập tức qua bệnh viện một chuyến, Lăng Ngạo buổi sáng đã hỏi nhiều lần, nói chị sao còn chưa đi qua."

"Biết rồi, biết rồi, buổi chiều sẽ qua"

Lăng Tuyết liên thanh đáp ứng, chờ nghe tiếng đóng cửa của Hàn Giai, mới lấy điện thoại di động ra nhìn đồng hồ, thế nhưng cũng đã hơn mười hai giờ.

Quả nhiên là tối thì vui vẻ "Ngủ", ngày "Ngủ" thương thân, còn "Ngủ" đến tan thành mây khói.

...

Lăng Tuyết làm vệ sinh xong, chuẩn bị đi tắm, Thân Đồ Dạ đột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, làm cô sợ hết hồn: "anh vào lúc nào vậy?"

"Bây giờ" Thân Đồ Dạ tay phải chạm vào thắt lưng cô chậm rãi dời lên trên, làm càn trên ngực cô, môi mỏng hôn nhẹ vào cổ, bả vai, cô "Còn muốn..."

"Rất trễ rồi, anh ngoan ngoãn, không cần làm loạn." Lăng Tuyết quát khẽ.

"Hm?" Thân Đồ Dạ bá đạo là thế nhưng lại rất hưởng thụ giọng điệu nói chuyện loại này của Lăng Tuyết, nhưng tay đang ôm cô lại đang tiến thêm một bước, "Lại muốn một lần được không!"

"Không được!" Lăng Tuyết rất kiên quyết, "chúng ta tắm xong rồi ra ngoài, từ tối hôm qua đến bây giờ cũng không có ăn cái gì đó, dạ dày teo lại rồi."

"Anh không quan tâm, hai ba ngày không ăn cũng không có vấn đề gì." Thân Đồ Dạ cúi đầu hôn lên vành tai, "là em vội vàng chạy trốn, sợ anh lại ăn em?"

Lăng Tuyết cũng có chút không thể làm gì, đành phải giải thích nói: "Được rồi được rồi, em sợ anh rồi đó? Thật sự không thể ngủ lại được, nếu ngủ nữa mọi người sẽ hoài nghi !"

"Lại là sợ người khác biết rõ." Thân Đồ Dạ có chút không kiên nhẫn, anh rất không thích mọi việc đều phải đi suy tính đến cảm thụ của người khác, "nếu biết vậy lúc định khế ước phải thêm nhiều điều kiện vào, điều tiên quyết là phải cho mọi người biết, cho bọn bọ biết rõ sự tồn tại của anh’’

Lăng Tuyết dở khóc dở cười, đàn ông mà ngây thơ lên so với phụ nữ còn lợi hại hơn!

"Được rồi, cơ thể em xem ra không chịu nỗi nữa, lần này bỏ qua cho em" Thân Đồ Dạ nhân từ buông Lăng Tuyết ra, lưu luyến không rời hôn cô, "Buổi tối anh đến đón em, đến chỗ của anh ngủ tốt hơn!"

Ba chữ cuối cùng, anh nói đặc biệt quan trọng.

"Được rồi được rồi, buổi tối nói sau a, trước tắm rửa."

Trên người Lăng Tuyết còn mặc đồ ngủ, nhưng lại bị nước vòi sen xối xuống, phía trước lộ rõ, cô không dám xoay người lại, sợ Thân Đồ Dạ trông thấy, cắn môi dưới, cẩn thận dụ dỗ đến - -

"Anh đi ra ngoài trước, em tắm xong sẽ đi ra!"

"Cùng nhau tắm!" Thân Đồ Dạ nhất quyết không tha, còn ở phía sau cọ cọ cô, ái muội náo nhiệt.

"Không nên lộn xộn..." Lăng Tuyết sẽ nhanh bị ăn nhóm lửa nên nói , "lấy tay ra."

"Anh giúp em tắm rửa a" Thân Đồ Dạ trực tiếp cầm lấy vòi hoa sen xối từ đỉnh đầu cô xuống, còn cưỡng chế quay cơ thể cô lại, "Ngoan ngoãn đứng im chớ lộn xộn, nếu không anh cũng không thể bảo đảm anh sẽ không làm ra chuyện quá đáng đâu..."

"Thân Đồ Dạ, anh thật đáng ghét!" Lăng Tuyết xấu hổ vô cùng xấu hổ.

...

Không biết rõ lăn qua lăn lại bao lâu, hai người cuối cùng là tắm sạch sẽ.

Lăng Tuyết mặc quần áo tử tế, chuẩn bị ra ngoài tìm đồ của Hàn Bắc cho Thân Đồ Dạ thay, Thân Đồ Dạ cự tuyệt : "Anh mặc không quen đồ của người khác."

"Vậy anh phải mặc lại đồ hôm qua đó, chớ có trách em..."

Đang nói, Cố Huy thế nhưng ở dưới mí mắt của cô đưa ra một bộ y phục vào, "Chủ nhân, quần áo của ngài!"

"Anh... anh sao vào được đây? !"

Lăng Tuyết giật mình, Hàn Giai là người cẩn thận, ra cửa không thể nào không khóa lại !

Cố Huy cười đến có chút kỳ quái: "Chỉ là một cánh cửa mà thôi, tôi nghĩ vào... thì vào ."

"Kia, ngươi là lúc nào vào ?" Lăng Tuyết kinh ngạc hỏi.

"Khụ khụ." Cố Huy ho khan vài tiếng, "Lúc nãy. Bạn của cô vừa đi, tôi liền vào !"

"Anh..." Lăng Tuyết quả thực muốn tìm một kẽ đất chui vào, nói như thế, vừa rồi cô cùng Thân Đồ Dạ …, anh đều nghe thấy tất cả.

Sau đó Cố Huy lại bồi thêm một câu nói: "Nhìn đến cô với chủ nhân có thể... Có thể hòa hảo, tôi rất vui vẻ!"

 

1 comment: