KẺ THÙ BÊN GỐI (C137: THÂN THẾ)

"Là sao? Thật vậy à." Lăng Tuyết ngượng ngùng cắn môi dưới, nói sang chuyện khác, "chúng ta đi nhanh lên đi, Lăng Ngạo còn đang chờ chúng ta đó!"

"Ừ."

...

Lăng Ngạo kể từ khi đến Mỹ, mỗi tuần đều phải làm vật lý trị liệu, mặc dù, bệnh viện này nổi tiếng trên thế giới về vật lý trị liệu, nhưng cái này phải có quá trình.

Lăng Ngạo không có tính nhẫn nại, nếu như không phải có một đám bạn bè chăm sóc, khích lệ, thì anh cũng đã tự động xuất viện lâu rồi.

Mặc dù có hộ lý chuyên nghiệp, nhưng chủ yếu nhất vẫn là bọn Lăng Tuyết còn thay phiên mỗi ngày qua tới thăm hỏi.

Nhà trọ chủa bọn Lăng Tuyết cách bệnh viện không xa, đi bộ hơn hai mươi phút đã đến.

Lúc đến cửa phòng bệnh, phát hiện bên trong phòng bệnh rất náo nhiệt, cách cửa cũng có thể nghe âm thanh nói chuyện bên trong, có một cái giọng nói quen thuộc làm Lăng Tuyết kích động, đó là cô giáo Phùng!

Nghĩ đến cô giáo Phùng cố ý bay qua thăm Lăng Ngạo, Lăng Tuyết tâm tình kích động không thôi, một bước vọt vào phòng bệnh...

Bên trong phòng đầy ấp người, trừ ra cô giáo Phùng, Hàn Bắc cùng chíp bông đậu đậu ngoài, còn đứng có hai người trung niên đứng ở xa, xem ra là vợ chồng, tâm tình kích động nhìn chăm chú vào Lăng Ngạo.

Cô giáo Phùng ngồi ở mép giường, tiếp tục đề tài đang nói, Lăng Ngạo mà đang nằm trên giường bệnh mặt đầy hờ hững, đối với sự nhiệt tình của hai người trung niên kia làm như không thấy.

Cô giáo Phùng cảm khái nói: "Cô nhi viện phát sinh nhiều chuyện như vậy, may mà con với Lăng Tuyết cũng không chịu thua kém, mới có thể bảo vệ được. Nhìn con bị thương thời gian dài như vậy, cô với viện trưởng Quách đều không thể ghé thăm con một chút, trong lòng thật sự là cực kỳ áy náy, cho nên nhân cơ hội lần này, cô đại diện cho cô nhi viện qua thăm con. viện trưởng Quách vì chăm sóc bọn nhỏ, đích xác không thể phân thân, bằng không cũng sẽ qua đây. Trước khi đến đây, bà ấy còn làm bánh bơ đậu xanh mà con với Lăng Tuyết thích nhất, nói là cho các con ăn thử"

Cô giáo Phùng lấy ra một cái hộp, được gói không được đẹp lắm, nhưng có mười phần là tấm lòng.

Lăng Ngạo nhận bánh, chân thành nói: " viện trưởng Quách có lòng, con cảm ơn cô Phùng, cô ngồi đi, không cần phải đứng."

Từ đầu đến cuối, anh không có đôi vợ chồng kia một cái nào.

Mới vừa vào cửa, Lăng Tuyết mặc dù không biết rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn ra được, cặp vợ chồng kia rất để ý đến thai độ của Lăng Ngạo, nếu không phải như vậy, bọn họ cũng không trở thành tay chân luống cuống, còn thỉnh thoảng vụng trộm quan sát Lăng Ngạo, giống như hai người đã làm sai chuyện gì vậy, lại muốn nhận sai, lại muốn đền bù, mà bất lực.

Cô giáo Phùng cười cười, chỉ đôi vợ chồng kia cho Lăng Ngạo nói: " Ngài Lãnh và vợ cố ý qua thăm con, con không có ý định..."

Nói còn chưa dứt lời, Lăng Ngạo đã khoát tay ngắt lời, "Cô giáo Phùng!"

Cô giáo Phùng muốn nói lại thôi, nhìn Lăng Ngạo, muốn nói nhưng không biết nên nói cái gì nữa, không thể làm gì được thở dài một hơi ngồi xuống, bầu không khí cực kỳ lúng túng.

Lăng Ngạo trầm mặc một hồi, nhìn cặp vợ chồng kia nói: "Các người xác định tôi là con của các người sao?"

Lăng Tuyết sửng sốt, hai người này là cha mẹ của Lăng Ngạo sao? ? ?

Không thể nào?

Lăng Ngạo cũng như cô đều là cô nhi, hai mươi mấy năm đều không ai tìm qua, sao đột nhiên nhảy ra một đôi cha mẹ?

Có thể bọn họ là do cô giáo Phùng mang đến, tám chín phần là không có sai, chẳng lẽ cha mẹ của Lăng Ngạo đang tìm anh thật?

Lăng Tuyết cuối cùng hiểu vì sao Lăng Ngạo lại có thai độ này, cô với Lăng Ngạo đều là cô nhi từ nhỏ, có thể nói là cảm động lây.

Với tình huống gặp nhau này, tình cảm trong lòng Lăng Ngạo sẽ như thế nào? Là mừng rỡ khi cửu biệt trùng phùng, là oán hận? Là máu mủ tình thâm không thể chia lìa, hay vẫn là nếm hết ấm lạnh, đắng cay cũng không gặp?

Đắng cay ngọt bùi, sóng lớn mãnh liệt!

Người gọi là ngài Lãnh và vợ hai người nghe giọng nói lạnh lùng của Lăng Ngạo, thần sắc thay đổi ảm đạm, thương cảm.

Bà Lãnh cảm động ngưng mắt nhìn anh, lời nói chưa ra khỏi miệng hốc mắt đã hồng : "Đứa nhỏ ngốc, đây là thật, con thật sự là đứa con thất lạc nhiều năm của chúng ta, ảnh hồi nhỏ của con với ba con giống nhau như đúc!’’

Ngài Lãnh ôm an ủi vợ, kích động nói: "Khi con tồn tại, chúng ta đã vận dụng mọi lực lượng, tra tất cả tài liệu của con từ nhỏ đến lớn - - con không nên trách ba ba, nếu như con cũng trải qua vô số lần hy vọng rồi thất vọng, con sẽ thông cảm cho cha mẹ, chúng ta không thể chịu đựng thêm nổi thất vọng!"

Bà Lãnh nước mắt rơi như mưa, - -

"Đúng rồi, ba con nói đúng, nếu đã nhiều lần thất vọng nên về sau, chúng ta cũng không dám tiếp tục tin tưởng bất kỳ manh mối nào, không phải là ba mẹ nhẫn tâm không muốn tìm con,

Ba mẹ là sợ chính mình sẽ tuyệt vọng, như vậy, cả đời này sẽ đều cũng không thấy được con! Giống như lần này, lúc thuộc hạ của ba ba con báo tin, ngay từ đầu ông ấy đã gạt mẹ không dám nói cho mẹ biết, sợ chính lại làm mẹ cũng chịu đựng không được đả kích.

Cho đến ngày đó ông ấy nhìn thấy ảnh chụp lúc nhỏ của con, so với ảnh ông ấy trước đây, ông ấy mới... Ông ấy mới khoa tay múa chân như đứa bé, cực kỳ hưng phấn. Nhìn ảnh chụp của con, một bên cười một bên khóc, nói với mẹ, nói với mẹ, đã tìm được con, cuối cùng cũng tìm được con!"

Ngài Lãnh tận lực đè nén tâm tình của mình, nhưng là ai nói đàn ông không dễ dàng rơi lệ ? Hai tóc mai dính dấu vết năm tháng của ngài Lãnh,vẫn đang cầm lấy ảnh chụp của hai người, đúng là vẫn còn đỏ mắt - -

"Con à, nhóm máu của con, là chứng minh tốt nhất, con chính là con của chúng ta thất lạc nhiều năm!

Ba biết rõ đã làm khổ cho con, nhưng mà chúng ta cũng rất khổ sở, lúc về nhà phát hiện đứa con, cốt nhục mình yêu thương nhất đột nhiên biến mất, không thấy gì nữa đã tê tâm liệt phế như thế nào? !

Mẹ biết rõ con oán hận chúng ta, nhưng là ba với mẹ con làm sao có thể cố ý vứt bỏ ngươi?

Tại người bảo mẫu kia ôm con đi, chúng ta đã báo cảnh sát, nhưng mà biển người mù mịt, chúng ta đã tìm không thấy, tìm không thấy con!"

Hai người nói đến rất cảm động, trong phòng bệnh không người nào không vì vậy mà thương cảm lây.

Lăng Ngạo lẳng lặng nghe, hai mắt vô thần nhìn trần nhà.

Qua một hồi lâu, chờ ngài Lãnh và vợ tâm tình ổn định một chút, anh mới khẽ gật đầu, nhàn nhạt nói: "Không phải là nói muốn xét nghiệm DNA sao? Tôi sẽ phối hợp với hai người’’

Đối với thai độ của Lăng Ngạo, Ngài Lãnh và vợ cũng không có quá nhiều để ý, hiện tại Lăng Ngạo lạnh lùng đáp lại bọn họ như thế cũng không quan hệ, ít nhất, anh đã đồng ý làm giám định DNA, cái này chính là một khởi đầu tốt nhất, vì vậy bọn họ rất kích động đồng ý, cũng đã chuẩn bị người lấy máu tốt nhất, chỉ cần Lăng Ngạo đồng ý hiện tại có thể lấy ra.

Ngài Lãnh gọi cho người ở bên ngoài làm, giống như là gọi người lại đây, vừa cúp điện thoại không bao lâu, nhân viên lấy mẫu máu đã đến, bọn họ lấy máu Lăng Ngạo và ngài Lãnh, bà Lãnh thì một nhúm tóc, động tác lưu loát.

"Giám định DNA cần bao lâu thì có thể có kết quả?" Lăng Ngạo dùng bông thấm nước đè chỗ rút máu hỏi, "tô muốn hỏi kết quả chuẩn nhất."

Thái độ thật lạnh lùng, giống như đang nói chuyện của người khác vậy

Ngài Lãnh tâm tình dần dần bình ổn lại, ông nói: "Ba ngày, ít nhất phải ba ngày.

Cái này ba đã nghe qua, nó phải mất rất nhiều bước, sau khi có kết quả còn phải tỉ mỉ đối chiếu, hơn nữa để bảo đảm kết quả có độ chuẩn xác, còn phải làm thí nghiệm nhiều lần. Cái này cần phải có thời gian, nhưng cũng không nhiều, chỉ có ba ngày, ba ngày con sẽ tin tưởng chúng ta là cha mẹ của con!"

Lăng Ngạo giống như rất kháng cự hai từ "Cha mẹ" này, anh nhíu nhíu lông mày nói: "Được, vậy thì chờ ba ngày đi, các người có lời gì cũng chờ ba ngày sau có kết quả rồi hãy nói, bây giờ tôi muốn nghỉ ngơi."

Ngài Lãnh và vợ liếc mắt nhìn nhau, lại hướng về mọi người ở đây miễn cưỡng cười cười, mới rời đi, trước khi đi còn lần nữa bày tỏ chờ kết quả sẽ lập tức tới ngay.

Chờ hai người đi rồi, cô giáo Phùng thở dài một hơi nói: "Lăng Ngạo, con thật ra không nên đối đãi với bọn họ như vậy. Mặc dù bọn họ bây giờ chưa thể hoàn toàn xác định là cha mẹ con, nhưng cho dù thật hay không, bọn họ cũng là người đã mất đi con mình là người rất đáng thương, con không nên làm như vậy."

Lăng Ngạo nhắm mắt lại, không nói lời nào.

"Lăng Tuyết, Hàn Giai, các con đến lúc nào vậy?" Hàn Bắc lúc này mới nhìn thấy Lăng Tuyết với Hàn Giai đứng ở cửa.

"Đến được một lúc rồi." Hàn Giai có chút lúng túng, tâm tình có chút phức tạp khó tả, lại lại không biết nên nói cái gì mới tốt.

"Cô Phùng!" Lăng Tuyết tiến lên nói chuyện với cô Phùng vài câu, sau đó khuyên nhủ, "cô Phùng, Lăng Ngạo chắc là trong lúc nhất thời khó có thể tiếp nhận đi. Nhưng mà, về chuyện kia, sao không ai cho con biết vậy, bọn họ thật sự là cha mẹ của Lăng Ngạo sao, làm sao mà tìm được đến cô nhi viện vậy?"

Cô Phùng lắc đầu, giải thích nói: "Vẫn chưa thể hoàn toàn xác định, nhưng căn cứ vào tài liệu trước đây, tám chín phần là thật. Nhưng vẫn phải chờ kết quả DNA mới được, đây là việc lớn, chúng ta cũng không dám qua loa tùy tiện."

Cô giáo Phùng đã nói đến như thế, xem ra lúc nãy hai người kia nói đều là thật, Hàn Giai kích động cười, chạy đến đầu giường của Lăng Ngạo hưng phấn nói: "Quá tốt Lăng Ngạo, anh cuối cùng cũng sắp tìm được cha mẹ ruột rồi, em thật vì anh mà cảm thấy cao hứng!"

Lăng Ngạo nhìn cô một cái, lại đưa mắt nhìn Lăng Tuyết, hỏi cô: "Lăng Tuyết, em bị cảm có khỏe lai chưa? Xem ra hôm nay tinh thần còn chưa tốt lắm. ."

Lăng Tuyết biết rõ tính tình Lăng Ngạo, đi đến bên giường của Lăng Ngạo ngồi xuống, thấm thía nói:

"Thực ra chuyện bị cảm đã hết hay chưa là chuyện nhỏ, đơn giản chỉ là uống thuốc nghỉ ngơi nhiều, nhưng chuyện của anh mới là quan trọng!

Em biết rõ anh có suy nghĩ của mình, có lẽ thật sự nhất thời không thể tiếp nhận được, cũng không muốn thảo luận đề tài này, nhưng vô luận như thế nào, đây đều là chuyện tốt.

Anh lẽ nào đã quên, trước đây đã nói với em cái gì sao, anh nói giống như lời thề son sắt, nói cha mẹ anh khẳng định không phải là không cần anh, anh nhất định là không cẩn thận đi lạc, còn nói một ngày nào đó bọn họ trở về tìm anh

- - bây giờ mọi việc đều trở thành sự thật, anh không phải là bị bọn họ vứt bỏ, anh là bị bảo mẫu bởi vì oán hận mà ôm đi.

Mà bây giờ, bọn họ cũng đã ngàn dặm xa xôi đến tìm anh! Mặc kệ cuối cùng có kết quả là cái gì, nhưng chuyện này cuối cùng là chuyện tốt, em và tất cả mọi người đều thay anh cảm thấy cao hứng!"

 

1 comment: