
Sau đó mỗi người đều "tán thưởng" nông trường có bao nhiêu cái tốt, một tiếng thét dài ở chỗ không xa vang lên. Mọi người nhìn theo Hương tiếng thét, chỉ thấy 7 con tuấn mã màu đỏ đang tùy ý chạy trên đồng cỏ, bốn vó sôi trào, bờm dài tung bay. Mà ở đằng sau nó, một bầy ngựa đủ màu sắc sít sao chay theo gào thét lao nhanh, những cái bờm ngựa dài kết hợp cùng một chỗ giống như song biển cả nối đuôi nhau nhấp nhô xô vào bờ.
Những con ngựa này không có ai trông giữ, trên chân không mang theo móng thiếc và yên ngựa, giống như ngựa hoang vậy, một đám ngựa lớn tùy ý chạy băng bang trên thảo nguyên.
Lăng Tuyết bị một bày ngựa trước mắt này làm rung động, quay đầu lại hỏi quản gia: "những con ngựa này là của ngài Dikaba nuôi sao?"
"Đương nhiên, chỉ có vài con ngựa này nhưng mà là thứ mà ngài Dikaba đắc ý nhất trong tòa thành này, mỗi có khách quý đến tham quan, ngài ấy đều muốn đích thân mang người đi cưỡi ngựa."
Quản gia chỉ ngón tay tới một bày ngựa vô cùng đẹp có chút đắc ý nói, "Tôi không biết rõ ngựa ở nơi khác chăn như thê nào, nhưng ở đây, trước đến giờ liền không có người đi quản chúng nó, trừ ban đêm có chuyên gia chịu trách nhiệm cho ăn, bọn chúng không có huấn luyện, tất cả đều là tự do.
Nhờ vào tính lương thiện của ngài Dikaba, lúc trước khi nuôi mấy con ngựa này, ngài ấy nói, trăm ngàn năm qua ngựa vẫn là con vật cưỡi tốt nhất của con người, nhưng trước khi chúng nó trở thành vật cưỡi của con người, chúng nó đều được tự do trên thảo nguyên, không bị cản trở, con người không có có quyền trói buộc chúng nó, bởi thế nên ngài ấy muốn cho bọn chúng được tự do!"
"Về sau có nhiều ngựa vì vậy mà chết sao?" Tần Tuệ thầm nói.
Về việc nuôi ngựa của Dikaba, trong tài liệu điều tra của Cung thị có ghi lại. Khi đó Dikaba không biết là xuất phát từ nguyên nhân gì thì nuôi rất nhiều ngựa, trong đó có rất nhiều ngựa đua chuyên nghiệp.
Sau đó còn có vài con của nhà họ An, nhân viên chăn nuôi ngựa rất tuân theo nhiều quy định nghiêm khắc như "Nhiều loại đậu, bắp hoặc là cà rốt, ban ngày không được phép cho ăn, buổi tối nhất định phải ăn no".
Có thể vì vậy mà Dikaba mất hứng, hỏi ngựa của ta dựa vào cái gì không cho ăn no? Thả ra, tất cả đều thả ra thì mới có thể mạnh mẽ ăn! Sau đó dưới cơn nóng giận còn đem tất cả nhân viên chăn nuôi ngựa sa thải, kết quả cũng không lâu lắm, rất nhiều ngựa liền xuất hiện bện tiêu hóa và bệnh chết .
Cho dù là vậy, Dikaba lại tâm địa sắt đá, vẫn như cũ không hề bị lay động, căn bản không đi thay đổi phương pháp chăn nuôi, đến cuối cùng những con ngựa kia đều bị bệnh chết, mười con chỉ còn lại bốn con.
Nhưng cuối cùng chuyện thần kỳ đã phát sinh, có lẽ thật sự là ứng châm ngôn "Kẻ mạnh thì sống", mấy con ngựa may mắn sống sót này thế nhưng khỏe mạnh dị thường, cũng không có đi qua quá nhiều huấn luyện, lại có thể trong từng trận đua ngựa thu được vô số tiền thưởng.
Cái này cũng là sự tùy hứng của đại gia Dikaba, giàu nứt đố đổ vách có tiền tùy hứng một cái khắc họa.
Quản gia tựa hồ cũng không có nghe rõ Tần Tuệ đang nói về cái gì, hắn nhìn Lăng Tuyết hưng trí bừng bừng, vì vậy mời mọc nói: "Cô Cung có muốn thử một chút hay không?
Nhưng mà mấy con ngựa này vẫn còn hoang dã, có thể sẽ không khống chế tốt được, nếu như cô muốn thử một chút thì nhất định phải chú ý an toàn."
Lăng Tuyết biết rõ Cung Thiên Long thật ra là hội viên của hội cưỡi ngựa, hơn nữa cưỡi được còn rất tốt.
Làm người thừa kế của Cung thị, từ nhỏ đã bị yêu cầu học tập thuật cưỡi ngựa, golf, những cái này gọi là thú vui tao nhã, bởi vì lúc trước cô giả mạo Cung Thiên Long, nhà họ Cung đã từng kêu cô học qua cưỡi ngựa, nhưng vừa vặn Hải Thành không có chuồng ngựa, thứ hai cũng xác thực không có quá nhiều thời gian, bởi vậy cuối cùng mới không giải quyết được gì.
Lăng Tuyết nhìn nhìn Lãnh Thanh Mặc, anh khẽ mỉm cười không nói thêm gì, nhưng vẻ mặt nhìn Lăng Tuyết giống như là muốn đem cô treo giá để nướng vậy?
"Những con ngựa này ngài Dikaba rất quý, tôi nếu không có sự cho phép ngài ấy mà tự tiện đi cưỡi giống như không được tốt lắm?"
Lăng Tuyết đành phải kiếm cớ cự tuyệt, vạn nhất nếu bị ngã ngựa lưng sẽ không được tốt, bị thương là chuyện nhỏ, lòi đuôi có thể là hết !
"Sao lại nói như thế?" Quản gia tay trái đặt ra sau lưng, tay phải đặt ở trước bụng khoa trương làm nghi lễ chào của Bá tước, "Cô là khách quý của ngài Dikaba, nếu ngài ấy không phải rất bận rộn, nói không chừng đã sớm mang cô đến trường đua ngựa thi triển thuật cưỡi ngựa rồi sao."
"Vậy cũng tốt, cung kính không bằng tuân mệnh..." Lăng Tuyết bằng bất cứ giá nào, nghĩ thầm không phải là cưỡi ngựa sao, duy trì trọng tâm của cơ thể, không phải tốt lắm sao, còn có thể khó hơn đua xe sao?
Tôi chính là nữ hoàng tốc độ đó!
Vì vậy quản gia kêu lái xe chở bọn họ đi thay quần áo, tự mình đi chọn ngựa cho Lăng Tuyết.
...
Đôi ủng màu đen phối hợp với quần bò rộng rãi, áo phòng hộ may ô, trên tay Lăng Tuyết mang bao tay cưỡi ngựa, tay trái cầm roi tay phải cầm mũ an toàn, ăn mặc một thân nài ngựa chuyên nghiệp, tư thế hiên ngang oai hùng.
Lãnh Thanh Mặc giơ ngón tay cái lên, cái kia là ý nói quả nhiên là dáng vẻ tượng.
"Ở đây đã được trang bị rất đầy đủ, bộ trang phục và đạo cụ đều rất vừa người, xem ra cái này thật sự giống quản gia đã nói, chuồng ngựa của Dikaba xác thực không ít người đến."
Lăng Tuyết có chút thẹn thùng, đồng thời lại có chút chột dạ, cô nhìn nhìn xung quanh không có những người khác ở đây, nhịn không được nhỏ giọng nói, "Vạn nhất em bị té cũng không thành vấn đề đi, em sẽ nói gần đây thân thể không thoải mái?"
"Vui đùa một chút mà thôi, em không cần quá lo lắng, em là người cầm quyền của Cung thị không có sai, có thể người cầm quyền của Cung thị không nhất thiếp phải là cao thủ đua ngựa, cưỡi không được thì người ta sẽ nói không đủ tư cách sao?"
Lãnh Thanh Mặc một câu hai nghĩa nói, "chỉ cần cưỡi một vòng để trãi nghiệm thì được rồi, em nên giữ chú ý an toàn, không cần té thật đâu."
Điều này cũng đúng, từ nhỏ đã học cưỡi ngựa đối với người cầm quyền của Cung thị mà nói, nếu thấy đàn ngựa phản ứng đầu tiên nên nhao nhao muốn thử, nhưng cưỡi được được hay không thì không quang trọng, dù sao không phải ai đã qua luyện tập thì trở thành quán quân đua ngựa.
Lăng Tuyết miễn cưỡng cười cười, cơ bản còn muốn hỏi anh một chút khi cưỡi ngựa thì cần chú ý những gì, nhưng lúc này quản gia đã dắt một con ngựa màu đỏ mận chậm rãi đi đến.
Đây là một con ngựa màu đỏ thẳm, bờm rối tung, lông thật dài, toàn thân toát lên một sự mạnh mẽ. Mặc dù hiện tại chỉ là đi chậm không có chạy nhanh, đã có thể làm Lăng Tuyết người không hiểu gì về ngựa đều không chút nghi ngờ cho rằng, nó một khi tùy ý cuồng chạy có thể như quang như điện, chân không chạm đất.
Quản gia yêu thương thân ngựa, cười nói: "Đây là con ngựa mà ngài Dikaba yêu thích nhất, mặc dù không phải là luôn dẫn đầu, nhưng mà tất cả ngựa bên trong đều có tính ôn thuận."
Lăng Tuyết nghe có chút kỳ quái, hỏi: "Với tính cách của ngài Dikaba, ngài ấy không phải là phải thích tính bướng bỉnh bất tuân sao, con ngựa này nếu đã có nhân tính và ôn thuận, sao ngài ấy còn thích như vậy đâu?"
Quản gia cũng có chút lúng túng, ha ha cười không lên tiếng.
Lăng Tuyết lúc này mới chợt hiểu hiểu ra, mình nhanh mồm nhanh miệng rồi, chỉ là lời khách sáo thôi mà.
"Được rồi, nếu đã là con ngựa yêu thích của ngài Dikaba, vậy tôi sẽ cẩn thận một chút’’. Cô cởi mở cười một tiếng, nhận lấy dây cương trong tay quản gia, sau đó lại sờ sờ lưng ngựa. Mặc dù từ nhỏ đến lớn cô không có tiếp xúc qua ngựa, nhưng mèo con hay chó con lúc nào cũng đã nuôi qua, một trận trăm thông, muốn thân cận chúng nó, đầu tiên là sờ sờ chúng nó, khiến chúng nó trước quen thuộc sự tồn tại mình đã.
Sờ sờ một lúc, Lăng Tuyết cùng mọi người lên tiếng chào rồi chân lên ngựa, kẹp lấy thân ngựa, con ngựa liền oạch một tiếng chạy toán loạn ra ngoài, lưu lại một bóng lưng xinh đẹp.
Vừa lúc bắt đầu, Lăng Tuyết vẫn rất cẩn thận, trong lòng liên tục nói thầm "duy trì trọng tâm ổn định, không cần ngồi vững", chạy ra một khoảng cách xa cô phát hiện cưỡi ngựa cũng không khó giống như trong tưởng tượng, mặc dù trên lưng ngựa chạy nhanh chính mình cũng sẽ trên dưới tròng trành có chút mệt mỏi, có thể chạm mặt với gió thổi cùng với hơi thở của đồng cỏ, cảm giác phóng ngựa rong ruổi trên đồng cỏ và cảm giác đua xe cũng không khác mấy.
Vì vậy cô cũng có chút quên hết tất cả, nghĩ thầm đang ở chỗ của Dikaba buồn bực vài ngày, thừa dịp này chơi thật tốt một chút đi! cô dang tay tay nhẹ nhàng vung một cái roi vào mong ngựa, học trong ti vi bộ dáng "Kéo" một tiếng, dưới thân con ngựa đỏ thẫm mã lập tức nghe lời gia tốc, giống như mũi tên bắn nhanh, Lăng Tuyết nhất thời không có nắm vững thiếu chút nữa thì ngã xuống!
Cũng may cô phản ứng còn tính nhanh, cầm lấy yên ngựa, chân đạp bàn đạp không buông, lúc gặp nguy hiểm mà không bị té xuống.
Lại chạy ra một khoảng cách, Lăng Tuyết lúc này mới phát hiện Dikaba đã đối đãi với mình quả thật còn rất quan tâm, giống như lúc này cô đang cưỡi ngựa chạy, nhưng sau lưng xa xa cũng có vài tên đồng dạng cũng là cưỡi ngựa chạy theo, chắc hẳn những người kia chắc chịu trách nhiệm giữ an toàn cho cô. Nhưng nói trở lại, nếu như họ không thấy cô cưỡi ngựa thì, hậu quả kia sẽ như thế nào, ai cũng không rõ ràng lắm .
Vì vậy Lăng Tuyết thay đổi đúng quy đúng củ, lần nữa cẩn thận lên, cô cũng không muốn đợi lát nữa sẽ có người hướng Dikaba đâm thọc chỉ có chọc phiền não vô vị.
Ngựa chạy trong chốc lát, cô quyết định trở về, muốn đã ghiền về sau chính là cơ hội, bây giờ còn đang xem xét. Nhưng ngay lúc cô kéo dây cương đang chuẩn bị khống chế ngựa quay đầu, một đầu con báo hoa xuất hiện trước mắt cô, không đợi cô nhìn kỹ đến tột cùng là cái gì, con ngựa lại bởi vì kinh sợ mà phi thân lên!
Một giây sau, nó như lên cơn điên cuồng chạy trên đồng cỏ!
Lăng Tuyết miễn cưỡng trong lúc này không có bị quăng xuống ngựa, nhưng con ngựa đang phát điên sẽ còn ý thức đến người cưỡi nó? Nó chỉ biết là muốn vội vàng chạy, vội vàng đem trên người trên lưng ném xuống để chạy được nhanh hơn chút!
Ngựa càng chạy càng nhanh, càng chạy càng muốn đem người trên lưng ném xuống, Lăng Tuyết cầm chặt yên ngựa khổ sở chống đỡ, nhưng chưa từng có kinh nghiệm cưỡi ngựa cô làm sao có thể kiên trì quá lâu? Theo thân ngựa không ngừng nhảy lên, cắn chặt răng Lăng Tuyết nhiều lần đều sắp ngã xuống rồi.
Mây mắn là đã mang bao tay nên không bị đau nhiều nếu không…, vài ba cái hố rãnh sâu xuất hiện trước mắt cô và con ngựa, mà mà con ngựa đang hướng chạy về chỗ đó!
Đồng cỏ lại không phải là ruộng lúa nước, đáng chết Dikaba sao lại đào mấy cái rãnh sâu làm cái gì, lẽ nào dùng để dẫn nước sao?! Lăng Tuyết tức giận đến giết người đều có, mà giờ khắc này, con ngựa sắp nhảy vào rãnh sâu rồi, thế không thể đỡ!
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 153 […]
ReplyDelete