
Lúc Lăng Tuyết là vị thành niên, ở thời kì đó cực kỳ tưởng niệm cha mẹ, cô từng tưởng tượng qua vô số kiểu chết của mình, mà khi đua xe cũng là bởi vì kiếm tiền, cô cảm giác mình hoặc là chết già, hoặc là lúc đua xe bị đâm chết.
Duy chỉ có chưa từng có nghĩ tới sẽ bị ngã ngựa mà chết!
Rất gần, cái rãnh sâu kia bè rộng khoảng bốn năm mét, bề sâu chừng hai mét, con ngựa đang chấn kinh giống như điên trực tiếp xông tới!
Lăng Tuyết khẩn cấp kéo dây cương muốn lôi con ngựa trở lại, nhưng mà con ngựa lại không nhúc nhích chút nào, cho dù đầu ngựa cũng đã bị kéo đến ngửa ra sau, nhưng tốc độ lại không có một chút chậm lại. Lúc này, muốn lướt qua tuyệt không khả năng, mà kết quả duy nhất chỉ có thể là...
Người ngã ngựa đổ!
Khoảng cách không tới mười mét.
Lăng Tuyết quyết định thật nhanh, nếu cũng ngã với ngựa vào hố sâu thì không bằng tự ngã, dạng này nhiều nhất là ngã bị gãy xương, so với bị ném mạng xuống hố thì tốt hơn!
Năm mét!
Lăng Tuyết tung người nhảy lên, chỉ cảm thấy thời gian như dừng lại. Cô nhìn thấy cảnh vật chung quanh như lộn ngược về phía sau chạy tới, cô trông thấy dưới thân bãi cỏ chính hướng cô sẽ nhanh chóng ngã xuông, cô trông thấy một bãi cỏ non và cục đá đang ở trước mắt...
Đột nhiên, một cỗ sức mạnh khổng lồ ở sau lưng truyền đến, cô cảm giác mình giống như một cái túi vải bị vật gì đó nâng lên, trước ngực bị ép đè lên hít thở không thông, lại bị vung một cái, người đã nằm ở trên lưng ngựa.
Trước mắt con ngựa màu đỏ thế chạy không giảm, tung người nhảy lên nhảy vào hố sâu, phát ra một tiếng vật nặng rơi vang...
Lăng Tuyết lòng vẫn còn sợ hãi vỗ vỗ ngực, mà lúc này người cứu cô cũng đã cho ngựa ngừng lại.
Hắn một bên đỡ Lăng Tuyết xuống ngựa, một bên dùng tiếng Ả rập đang nói gì đó, tựa hồ là đang gọi người phía sau đi xử lý kia con ngựa đỏ thẫm kia.
Chưa tỉnh hồn Lăng Tuyết giương mắt nhìn nhìn ân nhân cứu mạng mình, phát hiện người này rất quen thuộc, chân mày cao, hốc mắt sâu, xương gò má cao khởi, xem ước chừng ba mươi mấy tuổi...
"Ngài Dikaba?" Lăng Tuyết có chút không xác định hỏi, "Ngài chính là Dikaba?"
Người cứu lần này cao 1m8, thân gầy, có "Chân dài oppa" mê người phong độ. Hắn hướng về Lăng Tuyết gật đầu, dùng Trung văn không lưu loát trả lời: "Đúng vậy, khách quý của tôi cô Cung, kẻ hèn đúng là Dikaba."
Lăng Tuyết không nghĩ tới Dikaba trốn tránh mình nhiều lần, cuối cùng dĩ nhiên là lấy dạng này cùng mình gặp mặt. Cô sửa sang lại trang phục, thản nhiên cười một tiếng: "Cảm ơn ngài, Dikaba. Vừa rồi nếu không phải là ngài cứu tôi, tôi khả năng liền... Liền xong đời! Ồ, ngài biết tôi?"
"Cô lúc còn rất nhỏ, ta còn ôm qua cô đó!" Dikaba hài hước nháy mắt, "Khi đó nha, ta nhớ được cô còn ở trên người ta đi tiểu rồi sao - - a, không đúng, khi đó cô thật giống như đã năm sáu tuổi. Ha ha!"
Lăng Tuyết mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, người này từ trước đến nay tu dưỡng hơi quá mức ... Bất quá cũng còn tốt, hắn có thể nói ra lời như vậy, ít nhất giải thích rõ hắn xác thực không có vong ân bội nghĩa.
Nhìn Lăng Tuyết không lên tiếng, Dikaba lầm tưởng cô nghe không hiểu lời nói của mình, vì vậy giải thích: "Kỳ thật cô lớn lên, ta cũng vậy không biết, cho nên có thể nhận ra cô tới, là vì ta đã nhìn ảnh chụp rồi, hơn nữa trừ khách tôn quý Cung Thiên Long của ta, còn có ai có thể chưa qua sự cho phép của ta đã cưỡi ngựa của ta đâu?"
"Thì ra là như vậy, tôi cũng là nhìn ảnh chụp của ngài mới nhận ra ngài tới ." Lăng Tuyết trừng mắt nhìn nói, "ngài so với anh chụp còn soái hơn!"
"Là sao? cô rất dũng cảm!" Dikaba cởi mở cười một tiếng, hướng về Lăng Tuyết giơ ngón tay cái lên, "Vừa rồi ta vừa vặn từ nơi này đi qua, chứng kiến con ngựa đang chấn kinh thế nhưng cô đã nghĩ tới nhảy ngựa... Rất lợi hại, rất dũng cảm, dùng lời quốc gia các cô nói, chính là 'Phụ nữ không thua bậc mày râu', là đều là nữ hán tử!"
Lăng Tuyết lần nữa mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, loại lời khen này quả thật có chút trong sạch thoát tục.
"Tôi cũng là trong lúc cấp bách không có biện pháp..." Lăng Tuyết có chút thẹn thùng, chợt nhớ tới một việc, lại hỏi, "Tôi nghe quản gia nói ngài còn đang ngủ, chỉ có một lát sao ngài đến nơi này được a?"
Cũng không phải hoài nghi quản gia lời nói, cô là thuần túy hiếu kỳ, dù sao mới vừa rời giường liền đi ra cưỡi ngựa xem như tập thể hình cũng chưa thấy nhiều người như vậy.
"Đều là vài bạn gái mới của ta, tối hôm qua sau khi trở lại nhất định muốn cưỡi ngựa, kết quả buổi sáng tỉnh dậy bị túi sách bị rơi, nhất định ầm ĩ muốn tìm trở về, ta nói là sẽ mua lại mười cái đều không đáp ứng." Dikaba hơi có chút bất đắc dĩ nói, "Không có biện pháp, ta đành phải đến tìm tìm nhìn, ai kêu ta còn thích cô ấy đâu?"
Bạn gái đều là dùng "Vài cô" làm đơn vị, mà sở dĩ phải đến tìm, là vì tạm thời "Còn thích", dạng nhân sinh quan này, quan niệm tình yêu... Lăng Tuyết cảm thấy hắn đem thiên tán gẫu, mình coi như phật di đà tại thế cũng cứu không được!
Lúc này, lại có mấy người cưỡi ngựa chạy tới đây, trong miệng dùng ngoại văn nói cái gì Lăng Tuyết nghe không hiểu, nhưng trong tay bọn họ cầm lấy cái báo văn kiện này nọ cô có thể nhận ra - - đúng là vừa rồi làm con ngựa đỏ thẩm chấn kinh chạy loạn là đầu sỏ gây nên!
"Quá tốt, bọn họ tìm được túi sách của bạn gái mới của ta!" Dikaba sắc mặt vui mừng, "Được rồi, ta trước đem túi sách về, chờ một chút sẽ có người lại đây tiếp cô!"
Nói xong hắn liền cưỡi ngựa hất bụi mà đi.
"Nhưng là chúng ta phải họp?" Lăng Tuyết hô to.
"Không quan hệ, buổi tối ta có một party trên du thuyền tư nhân, cô lại đó nói đi!" Dikaba vung vẩy roi ngựa như một làn khói chạy xa .
"Ngài đương nhiên không quan hệ, ngài còn ước gì không nói đâu!" Lăng Tuyết bất mãn nói lầm bầm, trong nháy mắt, đám người Lãnh Thanh Mặc đã ngồi xe ngắm cảnh chạy đến .
"Em không có sao chứ, vừa rồi anh nhìn thấy ngựa của em giống như bị hoãn sợ!" Lãnh Thanh Mặc đầy mặt ân cần, đang xác định Lăng Tuyết còn vui vẻ thì sau đó lại khôi phục nhất quán phong đạm vân khinh.
"Em không sao, nhưng nó thì có" Lăng Tuyết chỉ vào cái hố con ngựa đang hấp hối hơi thương cảm, "Mới vừa rồi còn thật tốt, bỗng chốc liền thành dạng này, sớm biết rằng có thể như vậy, em sẽ không cưỡi ngựa."
Cô lại nhìn một chút cái hố sâu thiếu chút nữa hại mình, giọng nói bất thiện hỏi quản gia: "Bên trong tại sao có thể có mấy cái hố sâu như vậy, ngựa chạy tới chạy lui rất nhiều nguy hiểm!"
Quản gia có chút lúng túng trả lời: "ngài Dikaba cùng với bạn bè muốn chơi đánh trận giả, ở nơi đông người không dễ chơi, nên sai người đào chiến hào ở chỗ này... Không cẩn thận đào quá rộng ..."
Lăng Tuyết lần thứ ba mặt mũi tràn đầy hắc tuyến, ngài Dikaba thật đúng là một ông chủ không tín nhiệm!
...
"Cái gì, cô đã gặp Dikaba ?" Tần Tuệ kinh ngạc hỏi, "lúc cô bị nguy hiểm, hắn còn cứu cô?"
Quản gia đã đưa đám người của Lăng Tuyết trở về phòng, nói là sẽ chuẩn bị hảo cơm trưa xong sẽ qua mời bọn họ đi ăn. Lăng Tuyết thì kể lại sự tình nguy hiểm lúc nãy và việc được Dikaba cứu nói qua một lần.
"Đùng rồi, chỉ lúc mành treo chuông treo sợi chỉ mới xuất thủ cứu tôi." Lăng Tuyết gật đầu, bỗng nhiên lại cười, " còn nói Cung Thiên Long ở trên người hắn đi tiểu qua!"
Cái này coi như là "Họa thủy đông dẫn" ( họa lên như thủy triều), dù sao cô lại không phải là Cung Thiên Long thật.
"Hắn nói bậy, lúc lão phu nhân cứu Dikaba cô Cung cũng đã sáu tuổi, làm sao có thể tè ở trên người hắn... !" Tần Tuệ đen mặt, lại cảm thấy nói về cái này có chút không ổn, sửa lời nói, "Các người gặp mặt trừ ra cái này ra còn có nói cái gì khác không, chuyện hợp tác có nói đến không?"
Chuyến này đó là mục đích duy nhất, Tần Tuệ không thể không căng thẳng.
"Hắn trốn chúng ta nhiều lần như thế, sao có thể như dễ dàng nói với tôi như thế?"
Lăng Tuyết hết cười giỡn, có chút nhớ nhung không thông nói, "Hắn nói tôi hôm nay có party ở trên du thuyền tư nhân, mời chúng ta tham gia, đến lúc đó bàn lại. Nhưng là tôi cảm thấy được vẫn là vi diệu, khi tôi thấy mặt của hắn, hắn cho ta cảm giác là... Giống như chính là một tay ăn chơi, làm việc hoàn toàn không theo lẽ thường ra bài, hoàn toàn không có đàng hoàng, hoàn toàn chỉ có biết ăn uống vui đùa!"
Cô suy nghĩ một chút, lại bất đắc dĩ nói: "Nhưng mà người ta có tiền, lại không theo lẽ thường ra bài,, lại không có đàng hoàng, lại chỉ biết ăn uống vui đùa, tôi vẫn phải là nịnh nọt hắn, nịnh bợ hắn!"
Nàng suy nghĩ một chút về lúc mình giả mạo Cung Thiên Long, đều là bị người nịnh bợ nịnh nọt, như bây giờ đại khái chính là cái gọi là hiện thực báo ứng đi.
"Càng ngày càng có ý tứ ..." Chờ Lăng Tuyết kể hết mọi chuyện, Lãnh Thanh Mặc thưởng thức trà thơm nói, "hình dạng này của hắn, đang làm cuối cùng cuồng hoan sao?
Tài liệu cho thấy cha mẹ Dikaba đều mất từ lúc hắn còn nhỏ, là anh của hắn nuôi hăn lớn, mà anh của hắn bị người giết hại ở tuổi thành niên.
Mặc dù hắn đã có vô số bạn gái, nhưng vẫn còn độc thân, không có con cái...
Tới bây giờ vẫn là người cô độc, lại có tiền xài qua mấy đời cũng không hết, nếu như hắn quyết tâm theo ngành dầu mỏ liều chết đến cùng, vậy chúng ta chính là ba hoa chích choè cho hắn có bao nhiêu tiền dễ kiếm, có bao nhiêu kế hoạch lớn sự nghiệp to lớn có thể xây, cũng là uổng công sao!
Hợp tác có chỗ tốt, về sau tiền vào có thể liên tục như thế không? Lão tử có tiền, nhiều tiền đến nỗi cuộc đời cũng xài không hết, ta không sao hợp tác với ngươi cái gì? Con cá phải ở trong nước, dù sao cũng phải nghĩ biện pháp lừa hắn mắc câu!"
Lãnh Thanh Mặc khó được nói chuyện được thô tục như thế, Lăng Tuyết cũng không có phát giác, cô đang suy nghĩ hắn có nhược điểm gì, trên thế giới này nơi nào thực sự có người có dầu muối không nhận?
Nhưng mà nhược điểm của Dikaba là cái gì, không ôm chí lớn? Cái này xác thực là nhược điểm, có thể lợi không dùng được a! còn có cái kia, ham chơi? Vô cùng xa xỉ? ? Không thân vô cớ?!
Lăng Tuyết mí mắt phải nhảy lên, yếu ớt nhìn Lãnh Thanh Mặc một cái, đừng nghĩ muốn tôi hy sinh nhan sắc đi làm mỹ nhân kế đi?
Party tư nhân tụ hội a! Du thuyền a! ! Áo tắm hai mảnh a! ! !
"Em đang suy nghĩ gì?" Lãnh Thanh Mặc vỗ vỗ tay của cô dùng khẩu hình miệng hỏi.
"A, không có gì không có gì!" Lăng Tuyết bị chính mình thần thần đạo đạo đánh bại, nghĩ thầm lấy hành vi khiêm tốn nhún nhường quân tử của Lãnh Thanh Mặc, làm sao có thể làm ra việc xấu xa như thế!
"Vậy em chuẩn bị một chút đi, buổi tối tham gia party tư nhân hội tụ của Dikaba." Lãnh Thanh Mặc suy nghĩ một chút, lại bổ sung, "Đúng rồi Tần quản gia, lần này chúng ta tới đây có chuẩn bị lễ phục dạ tiệc cho Thiên Long không?
Nhưng mà cũng không biết Dikaba chủ đề của buổi tiệc là gì, nếu như là party đồ tắm, vậy chúng ta còn có thể vì Thiên Long đã chuẩn bị đồ tắm rồi!"
Không phải đâu, đến thật? !"Giấc mơ trở thành sự thật" Lăng Tuyết thiếu chút nữa khóc không ra nước mắt.
Lãnh Thanh Mặc khẽ mỉm cười, nhàn nhạt nói: "Trêu chọc em đó !"
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 154 […]
ReplyDelete