Vận mệnh trớ trêu[/caption]Thân Đồ Dạ đổi xe, trực tiếp chạy tới nhà họ Hoắc.
Lăng Tuyết có thể hiểu tình cảm của anh với nhà họ Hoắc, nhưng mà nghĩ đến Nhan Nhược Hi với Hoắc Phi Vân, trong lòng cô vẫn có chút bất an.
Hai người phụ nữ này ở trong lòng Thân Đồ Dạ vẫn chiếm cứ một nơi, ít nhất anh đối với các cô là không đồng nhất dạng.
Không biết rõ thì không truy cứu nếu không lại phức tạp lên.
Nghĩ lại, người ta là Hoắc lão gia tử đều qua đời, cô tại sao lại nghĩ những người phụ nữ này trong lúc đó đang tranh giành tình nhân vậy, chắc sẽ không lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử đâu?
Vẫn là không nên suy nghĩ bậy bạ.
Vẫn nên làm người phụ nữ rộng lượng là tốt nhất.
Xe vững vàng chạy đi, Thân Đồ Dạ đặc biệt lưu lại Cố Huy chăm sóc Lăng Tuyết, chỉ đem theo Lôi Quân cùng mấy người tùy tùng đi nhà họ Hoắc.
"Cô Lăng, đói sao? Có muốn hay không đi ăn cái gì trước không?" Cố Huy tỉ mỉ hỏi.
"Tôi..." Lăng Tuyết đang chuẩn bị nói chuyện, di động đột nhiên nhận được tin nhắn, cô mở ra vừa nhìn, lại là của Lãnh Thanh Mặc gửi tới, "Em về Hải Thành rồi sao? Thiên Long muốn gặp em."
Nghe thấy tên của Cung Thiên Long, Lăng Tuyết không hiểu sao lại cảm thấy tâm loạn, thật ra cô với Cung Thiên Long chưa chính thức gặp mặt, lần đầu tiên gặp mặt là lúc Cung Thiên Long bị tai nạn giao thông, hôn mê bất tỉnh, nguy hiểm đến tính mạng, bọn họ căn bản cũng không có cơ hội nói chuyện, về sau chỉ thông qua hai lần điện thoại, nghe giọng nói của đối phương giống như đang lầm bầm lầu bầu, nói với bản thân.
"Cô Lăng..." Cố Huy nhẹ nhàng hô một tiếng, "Cô không có sao chứ?"
"Không có việc gì." Lăng Tuyết đáp lại, "Đi nhà họ Cung"
"Ah?" Cố Huy sửng sốt, đang khuya, vừa mới xuống máy bay, cô đi nhà họ Cung làm gì?
"Tôi muốn đi gặp Cung Thiên Long một lần " Lăng Tuyết quyết đoán nói, "Phiền anh kêu lái xe đi nhà họ Cung"
"Được rồi"
Cố Huy không dám từ chối, cô Lăng Tuyết cùng chủ nhân đã lâu, trên người cũng có một chút ngang ngược, nói chuyện mặc dù khách khí, lại mang một loại cường thế vô pháp từ chối.
Về sau, còn là người phụ nữ của chủ nhân, hắn không thể trêu vào! !
Xe thay đổi phương hướng, hướng đến nhà họ Cung.
Lăng Tuyết trả lời tin nhắn: "Em hiện tại đang trên đường tới gặp cô Cung!"
Sau khi cô gửi xong mới phát hiện đã mười giờ tối, cô vội vã bổ sung: "Cô Cung ngủ rồi sao? Em bây giờ đi qua sẽ không quấy rầy cô ấy?"
Lãnh Thanh Mặc lập tức trả lời tin nhắn: "Sẽ không, cô ấy không có sớm nghỉ ngơi như vậy. Em với ngài Thân Đồ cùng nhau lại đây sao?"
"Một mình em qua thôi, còn có Cố Huy."
"Được!"
...
Đại khái hơn bốn mươi phút sau, xe chạy đến nhà họ Cung.
Từ trên xe bước xuống, Lãnh Thanh Mặc, Tần Tuệ đã mang nhóm tùy tùng cùng người giúp việc ở cửa chờ, Tần Tuệ tự mình tiến lên mở cửa xe, cung kính ân cần thăm hỏi: "Cô Lăng, Anh Cố!"
"Không cần quá khách khí, chủ nhân không có tới." Cố Huy mỉm cười nói, "Tôi hộ tống cô Lăng qua đây."
"Cô Lăng cùng anh thì đã đại biểu cho ngài Thân Đồ rôi, nhóm chúng ta làm sao dám thất lễ!"
Tần Tuệ thái độ vô cùng cung kính, "Nhà chúng ta cô Cung, thân thể vẫn chưa khỏi hẳn, không thể ra đây đón tiếp hai vị, hai vị vui lòng bỏ qua cho."
"Quá khách khí!"
Lăng Tuyết rất không thích loại phương thức này
"Cô Cung thân thể chưa khỏi hẳn, tôi là tới thăm cô ấy, sao có thể để cho cô nghênh đón được. Huống chi, tất cả mọi người đều bạn cũ, nói chuyện thì không cần câu nệ như thế."
"Vâng vâng, cô lăng nói đúng"
Tần Tuệ gật đầu liên tục, "Hai vị mời!"
"Cô Lăng!" Cố Huy làm thủ thế, ý bảo Lăng Tuyết đi ở phía trước.
Lăng Tuyết đi vào biệt thự, Cố Huy cùng hai người tùy tùng khác đi theo đằng sau, thái độ nghiêm cẩn, giống như đối đãi với Thân Đồ Dạ, không dám có chút bất kính.
Nhìn thấy như vậy, Lãnh Thanh Mặc với Tần Tuệ đều nhìn ở trong mắt, Tần Tuệ âm thầm ở trong lòng cảm thán, xem ra Thân Đồ Dạ đối với Lăng Tuyết đã động chân tình, mà ngay cả Cố Huy đều đối với Lăng Tuyết cung kính như thế, quả thực giống như đối đãi với người phụ nữ của chủ nhân mình vậy.
Trước kia, lúc Lăng Tuyết giả mạo Cung Thiên Long cũng không có phần đãi ngộ này!
"Cô Cung thân thể còn có tốt lên đúng không?" Lăng Tuyết ân cần thăm hỏi.
Tần Tuệ nhìn Lãnh Thanh Mặc một cái, cười trả lời: "Còn không sai, khôi phục được rất nhanh, chỉ là tai nạn xe cộ bị thương quá nghiêm trọng, cho nên còn cần một ít thời gian."
"Uh" Lăng Tuyết gật gật đầu, "Cô ấy ở trong phòng sao? Tôi đi lên thăm cô ấy một chút’’
"Được, tôi đưa cô đi." Tần Tuệ chào hỏi.
"Cố Huy, phiền anh ở dưới lầu chờ tôi một chút." Lăng Tuyết quay đầu hướng Cố Huy nói, "Tôi sẽ xuống ngay"
"Vâng, cô Lăng!"
Cố Huy từ trước đến nay tình thương tương đối cao, mặc dù chủ nhân không có nhắc nhở, hắn cũng biết rõ người ở nhà họ Cung trước mặt cho Lăng Tuyết mặt mũi, vì họ biết rõ tầm quan trọng của cô, dĩ nhiên là không dám thất lễ với cô.
...
Tần Tuệ cùng Cố Huy lên tiếng chào, phân phó người giúp việc vì chuẩn bị cho anh và tùy tùng trà bánh, sau đó liền mang Lăng Tuyết lên lầu.
Lãnh Thanh Mặc cùng Lăng Tuyết sóng vai đồng hành, dùng khẩu hình miệng hỏi cô: "Lặn lội đường xa nhất định rất mệt mỏi đi?"
"Còn tốt, trên máy bay đã nghỉ ngơi"
Lăng Tuyết khẽ mỉm cười, "Đúng rồi, vết thương trên vai anh như thế nào rồi? Không có việc gì đi?"
"Xuỵt - - "
Lãnh Thanh Mặc lập tức làm ra ra dấu tay, ý bảo cô không cần nhắc tới việc này.
Anh không muốn làm cho Cung Thiên Long biết rõ, tránh cho cô lo lắng.
"Thực xin lỗi." Lăng Tuyết rất nhanh phản ứng lại đây, không nhắc lại cái đề tài này.
Ngoài dự đoán, Lãnh Thanh Mặc đem Lăng Tuyết đưa đến dưới lầu liền đi, anh dùng khẩu hình miệng nói: "Các em chậm rãi tán gẫu, anh đi trước bồi Cố Huy."
"Được"
Lăng Tuyết có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không có hỏi nhiều, hai cô gái gặp nhau, anh bị kẹp ở trong đó, có lẽ là có chút lúng túng đi?
Đưa mắt nhìn Lãnh Thanh Mặc rời đi, Lăng Tuyết cũng thuận tiện nhìn nhìn xung quanh, bên trong mọi thứ đều rất quen thuộc, bởi vì trước kia lúc Lăng Tuyết giả mạo Cung Thiên Long cũng ở tại phòng này, mọi thứ đều là quen thuộc như vậy, mà ngay cả nữ đầy tớ đợi ở cửa vẫn không thay đổi.
Những cái này làm cho Lăng Tuyết giống như là nhìn quái vật, tất cả mọi người kinh ngạc nhìn cô, các cô sớm đã biết việc này, biết rõ có một người gọi là Lăng Tuyết rất giống với Cung Thiên Long, lại không biết sẽ là như thế như thế như, quả thực chính là một cái khuôn mẫu in ra.
"Nhìn cái gì?" Tần Tuệ quát khẽ.
Nhóm nữ đầy tớ vội vàng cúi đầu xuống, cũng không dám nhìn nhiều nữa.
"Cóc cóc cóc!" Tần Tuệ gõ cửa, cung kính bẩm báo, "Cô Cung, cô Lăng thư đến"
"Mời vào!" Cung Thiên Long ở trong phòng đáp lại.
Tần Tuệ nhẹ nhàng đẩy cửa ra, mang Lăng Tuyết đi vào: "mời cô Lăng!"
Khi mới bước vào phòng, tâm tình Lăng Tuyết có một chút thấp thỏm, thậm chí có chút khẩn trương hoảng loạn, cho đến khi cô nhìn thấy Cung Thiên Long, cả người đều hít thở không thông!
Gian phòng ánh đèn sáng sáng trưng, Cung Thiên Long dáng vẻ muôn phương ngồi ở trên ghế sofa, mặc váy dài màu hồng nhạt, ăn mặc được ưu nhã thỏa đáng, tươi cười rạng rỡ nhìn Lăng Tuyết.
Ánh mắt hai người giao nhau, hai bên đều phát sợ, kinh ngạc nhìn đối phương, trong mắt thiên phàm quá tẫn, phức tạp khó tả.
"Ha ha, trước đã cảm thấy các cô lớn lên rất giống, hiện tại khoảng cách gần như vậy, thật sự là càng xem càng giống a." Tần Tuệ dàn xếp, "cô Lăng, mời ngồi!"
Lăng Tuyết phục hồi tinh thần lại, nói câu "Cảm ơn", sau đó cùng Tần Tuệ đến giữa phòng khách nhỏ, ngồi đối diện trên ghế salon với Cung Thiên Long.
Mới qua một phút kia, Lăng Tuyết cảm giác mình dạng này thật thất lễ, cô hôm nay ăn mặc đơn giản, chỉ là áo sơ mi trắng, quần jean màu lam nhạt, tóc cột cao, mặt mộc không trang điểm, môi không thoa son, vô cùng đơn giản tùy ý.
Mà Cung Thiên Long trước mặt, trang phục lộng lẫy, trang nhã cao quý, tinh xảo xinh đẹp, giống như công chúa trong hoàng cung, toàn thân đều lộ ra một loại khí chất quý tộc.
Lần này nhìn, Lăng Tuyết cũng không cảm giác mình soi gương, mà là cảm thấy cô đang ngước nhìn một vị công chúa, mà cô, chính là một người bình thường được không thể bình thường hơn nữa, chỉ là dân nghèo mà thôi!
"Chúng ta thật rất giống nhau"
Cung Thiên Long nhìn Lăng Tuyết thật sâu, ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới người cô
"Tôi hiện tại cuối cùng minh bạch, lúc trước vì sao có thể thay thế tôi lâu như vậy còn không có bị người phát hiện, thật rất giống ."
"Trước kia tôi cũng vậy cho là chúng ta rất giống nhau, hiện tại nhìn ở khoảng cách gần, ngược lại cảm thấy chúng ta có rất nhiều bất đồng
" Lăng Tuyết khẽ cười "
‘’Trên người cô rất ưu nhã, cao quý, đều là từ lúc sinh ra đã có, tôi diễn như thế nào đều diễn không tốt, bởi vì tôi không có phần khí chất này"
Cô cũng không phải tự coi nhẹ mình, mà là tự đáy lòng cảm khái.
Cô thật sự cảm thấy, cô với Cung Thiên Long là không giống cùng một loại người, Cung Thiên Long nhất cử nhất động, thậm chí một cái động tác hô hấp đều lộ ra tao nhã, cái kia không cần ngụy trang làm ra vẻ, mà là một loại khí chất thói quen từ trong lòng toát ra.
Mà cô Lăng Tuyết, theo đuổi lại là một loại cảm giác khác không hề câu thúc tự nhiên mà thôi.
"Cô quá khiêm tốn"
Cung Thiên Long cười "Tôi sao lại cảm thấy chúng ta đang khen tăng lẫn nhau đó? Kỳ thật chúng ta giống nhau như thế, khen tặng đối phương cũng là khen tặng chính mình đi."
Lăng Tuyết cũng cười, Cung Thiên Long câu thanh thanh đạm đạm nói đùa đánh vỡ bầu không khí lúng túng giữa hai người.
Không biết rõ vì cái gì, trong lòng Lăng Tuyết có một loại cảm giác, cảm thấy Cung Thiên Long với Lãnh Thanh Mặc là cùng một loại người, có một loại bản lĩnh có thể nhìn thấu tâm tư người khác, mỗi một ánh mắt cũng có thể biết người đang suy nghĩ gì.
"Tôi đã liên tục không có cơ hội tự mình cảm ơn cô"
Cung Thiên Long rót một chén hồng trà đưa cho Lăng Tuyết, "Hiện tại ở trước mặt cô cảm tạ, cảm ơn ân cứu mạng của cô, cảm ơn cô một lần lại một lần trợ giúp nhà họ Cung, trợ giúp tôi! !"
"Cô quá khách khí"
Lăng Tuyết tiếp nhận hồng trà, "Kỳ thật tôi không có vĩ đại như vậy, khi đó sự tình đều là tình thế bắt buộc, tôi cũng là xuất phát từ bất đắc dĩ mới như vậy làm, nhưng mà bất kể như thế nào, cô hiện tại không có việc gì thì tốt! Dikaba đã ký hợp đồng với các người đi?"
"Uh" Cung Thiên Long gật gật đầu, "Ký rồi, hiện tại tình huống khó khan của Cung thị rất nhanh sẽ có thể giải quyết! Nhờ có sự hỗ trợ của cô"
"Đừng quá khách khí"
Lăng Tuyết có chút không quen, nhấp một ngụm trà, thở dài nói, "Uh, trà này rất thơm đó, cũng giống như tay nghề của Lãnh Thanh Mặc"
"Là anh ấy đã pha trà đó"
Cung Thiên Long cầm lấy ấm trà rót thêm cho Lăng Tuyết, Lăng Tuyết cầm lấy cái ly uống tiếp, Cung Thiên Long đột nhiên tay run một cái, trà nóng bắn lên tay của Lăng Tuyết, Lăng Tuyết kinh hô một tiếng, theo bản năng rút tay về, chén trà rớt trên bàn trà, bể thành hai nửa.
"Thực xin lỗi!" Cung Thiên Long vội vàng nói xin lỗi, "thật là bộ dáng bệnh hoạn, cô có bị phỏng không?"
"Không có việc gì, không cần gấp gáp." Lăng Tuyết duỗi tay nhặt cái ly lên.
"Để tôi dọn cho" Cung Thiên Long đi hỗ trợ.
"Không cần..." Lăng Tuyết giương mắt nhìn cô, không cẩn thận liền một vết trên ngón tay, máu tươi chảy ròng...
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 166 […]
ReplyDelete