Kẻ Thù Bên Gối - Chương 196 - Thân Thế Của Lăng Tuyết

Grass, yellow tulips, bloom, 720x1280 wallpaper

Làm một đứa cô nhi, Lăng Tuyết từ trước đến giờ không thích nhớ lại, mặc dù lúc nhỏ ở cô nhi viện coi như là ấm áp, nhưng hơn nữa là cô độc và lạc lõng, mỗi khi cô nhìn thấy những gia đình bình thường cùng con cái của họ rúc vào cha mẹ trong, trong lòng cũng sẽ ê ẩm .

Mới trước đây, cô đã từng nghĩ tới, đến cùng là cha mẹ tại sao phải vứt bỏ cô, cô cùng mỗi một đứa nhỏ đều giống nhau, đã hỏi qua viện trưởng Quách vấn đề này, viện trưởng Quách cũng giống như thường ngày trả lời cô: "Trên cái thế giới này không có cha mẹ không yêu thương con của mình, bọn họ cũng không phải là vứt bỏ con, bọn họ nhất nhất định là nguyên nhân bất đắc dĩ..."

Lăng Tuyết từng nghĩ trong lòng vô số lần, cái lý do thân bất do kỷ đến cùng là cái gì, nhưng mà cuối cùng đều không có tìm được đáp án.

Bất quá hôm nay, Lãnh Thanh Mặc đại khái sẽ vì cô công bố đáp án đi.

Lăng Tuyết tiếp tục lật xem, vài cái ảnh chụp lúc nhỏ lại làm cô nhớ lại ký ức, làm cho cô hoàn toàn sa vào trong chuyện cũ...

Cô mơ hồ còn nhớ, đại khái là lúc năm, sáu tuổi, cô đi tới cô nhi viện này, khi đó bọn Lăng Ngạo đã ở đó rồi, lần đầu tiên nhìn thấy Lăng Ngạo, anh ấy đang cùng những người bạn nhỏ khác đánh nhau, một người đánh bốn người, còn đem người ta hù dọa liên tiếp lui về phía sau.

Tất cả các bạn nhỏ đều sợ anh ấy, mà ngay cả bạn lớn tuổi hơn anh cũng không dám chọc, chỉ có Lăng Tuyết không sợ anh.

Cô đứng ở trước mặt anh, từ trên cao nhìn xuống anh, lạnh lùng nói: "một đứa bé thích đánh nhau không phải là đứa bé ngoan."

Nhưng mà về sau, cô cũng đi theo anh cùng nhau đánh nhau, nếu ai bắt nạt cô, cô sẽ dùng quả đấm nói cho người ta, cô không phải là dễ trêu .

Khi đó viện trưởng Quách bọn họ đối với cô với Lăng Ngạo rất là đau đầu, các giáo viên khác cũng thường xuyên than thở, nói bọn họ là hai bé này với bộ dạng này thì sẽ không có người xin, lớn lên không biết rõ sẽ là như thế nào, sẽ không sẽ trở thành u ác tính của xã hội.

Trên thực tế bọn họ cũng nói đúng phân nửa, Lăng Tuyết và Lăng Ngạo thật là không có ai thu dưỡng, bởi vì bọn họ đều đem những người muốn nuôi bọn họ dọa chạy mất, nhưng mà sau khi lớn lên, bọn họ không chỉ không có có trở thành u ác tính của xã hội, ngược lại giúp đỡ cô nhi viện, trợ giúp cô nhi viện vượt qua gian khổ nhiều năm.

Mặc dù hiện tại, cô với Lăng Ngạo đã mỗi người đi một ngả, phần tình cảm kia đã không còn như từ trước.

Nhưng Lăng Tuyết vẫn là sẽ nghĩ tới anh, nhớ tới rất nhiều chuyện cũ của họ, ký ức hiện lên trong đầu, mang tình cảm chân thành tha thiết.

Lăng Tuyết vẫn như cũ trong lòng còn có hy vọng, hy vọng Lăng Ngạo chỉ là nhất thời lạc đường, tương lai một ngày nào đó sẽ trở về .

Lăng Tuyết thở dài một hơi, tiếp tục lật xem, nhìn thấy rất nhiều tài liệu, đều là về ký ức lúc nhỏ, nhưng mà lật đến cuối cùng, cô sửng sốt ...

Trong hình là một em bé còn quấn tả, trên gương mặt trắng mịn lại có một vết máu, mà hai tay ôm em bé kia cũng đầy vết máu, em bé đang gào khóc khóc lớn, giống như đang oán hận thế giới vận mệnh bất công.

Xung quanh là một đống hoang tàn, khắp nơi còn sót lại đều là ngọn lửa, xem ra em bé này vừa mới trải qua một cuộc chiến tranh.

Lăng Tuyết trong lòng mơ hồ bất an, giương mắt nhìn Lãnh Thanh Mặc: "cái này là..."

"Anh tìm được từ cô nhi viện đầu tiên của em , là em lúc bảy tháng tuổi "

Lãnh Thanh Mặc mỉm cười nhìn cô, " chỗ Viện trưởng Quách đó không có tấm hình này, nên sẽ không có có từng thấy."

"Em nhớ lúc em đến Cô nhi viện Thánh Tâm  giống như là hơn năm tuổi, trước đó, em đã ở nhiều cô nhi viện..."

Sau khi nói chuyện Lăng Tuyết lại phát hiện trước khi ở Thánh Tâm ký ức đã hoàn toàn mơ hồ, nhưng mà cái này cũng bình thường, dù sao khi đó cô còn rất nhỏ, ký ức trong đầu tồn lưu không được bao lâu.

Nhưng là bây giờ nghĩ lại, kết hợp với thân phận của cô bây giờ, cô cảm thấy có rất nhiều chuyện giải thích không được, nghi hoặc không hiểu hỏi, "Em cũng không phải là nghi ngờ thân thế của em, nhưng mà thật có rất nhiều chuyện không hiểu, vì cái gì em lại lưu lạc ở bên ngoài? Lấy thế lực của nhà họ Cung thì không thể a, lẽ nào trước kia đã xảy ra chuyện gì? Hơn nữa, người nhà họ Cung chẳng lẽ không biết em lưu lạc ở ngoài? Vì cái gì sau nhiều năm như thế cũng không có người đi tìm em? Giống như các người cũng không biết có em tồn tại, nếu như không phải là xét nghiệm DNA, đại khái không có ai sẽ cho rằng em là người của  nhà họ Cung đi?"

Tần Tuệ nhìn về phía Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc khẽ gật đầu, chị ta mới dám nói ra chân tướng - -

"Lúc Cung Thiếu phu nhân sắp sinh thì bị người bắt cóc, lúc cảnh sát cứu cô ấy thì đã sinh rồi, khi đó Thiếu phu nhân cùng em bé bị trói rồi vứt bỏ ở trong núi rừng bị đói hai ngày hai đêm, Thiếu phu nhân dùng sữa mẹ cho em bé bú, bảo vệ được tính mạng em bé, còn chính mình thí sắp hấp hối, đưa đến bệnh viện không bao lâu cô ấy đã bất hạnh qua đời, chúng tôi căn bản cũng không biết còn có một đứa nhỏ khác. Nhưng mà lúc mang thai siêu âm có nói là sinh đôi, cho nên về sau cô Cung hoài nghi cô là em song sinh, chúng tôi cũng nghĩ đến vấn đề này. Chẳng qua là năm đó khi xảy ra tình huống như vậy, tất cả mọi người đều cho rằng một đứa nhỏ khác đã không có, hơn nữa Cung Thiếu phu nhân đã qua đời, người nhà họ Cung đều cực kỳ bi thương, cho nên không có đi truy xét vấn đề kia..."

Một ngụm khí nói xong vấn đề này, Tần Tuệ thương cảm thở dài - -

"Sau khi thiếu phu nhân qua đời, cậu chủ Cung cũng hậm hực thành bệnh, cả ngày đem mình đóng kín ở trong phòng không muốn ra cửa, về sau không qua bao lâu cũng bởi vì ngoài ý muốn qua đời, Cung lão phu nhân người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cực kỳ bi thương, nhưng mà đại gia tộc như thế cần bà chống đỡ, hơn nữa bà còn có một đứa cháu gái cần nuôi dưỡng, về sau bà đã đem toàn bộ hy vọng đều ký thác vào cô Cung, mọi người thì hoàn toàn xem nhẹ việc có một khác đứa nhỏ khác, cái này coi như là nhà họ Cung thực xin lỗi cô..."

"Chị đừng nói như vậy."

Lăng Tuyết thương cảm thở dài, "Tôi chỉ là nghi hoặc không hiểu thôi, dù sao rất nhiều chuyện không rõ lắm, hiện tại chị nói như thế, tôi đã hiểu rồi."

"Việc này tôi hiểu rõ nhất"

Tần Tuệ bổ sung, "Thật ra khi đó Cung lão phu nhân có nghi ngờ, nói Thiếu phu nhân là sinh đôi, sao chỉ có một đứa nhỏ, cảnh sát nói lúc tìm được Thiếu phu nhân, dưới người cô chỉ còn một mảnh vết máu, rất là dọa người, hơn nữa nơi đó rất hoang vu, ban đêm rất nhiều loại thú hoang, có khả năng một đứa nhỏ khác đã bất hạnh qua đời, di thể bị thú hoang tha đi..."

Nói đến đây, Tần Tuệ có chút nói không được, con mắt hồng hồng, thương cảm nói - -

"Dưới loại tình huống đó, thật sự là có khả năng xảy ra việc như vậy, Cung lão phu nhân nghe được cảnh sát nói như thế, tại chỗ liền gào khóc, chúng tôi cũng là rất khổ sở. Thiếu phu nhân được cứu trở về thì hôn mê bất tỉnh, cô ấy cũng không có cơ hội mở miệng nói ra chân tướng..."

"Tôi biết rồi"

Lăng Tuyết giọng nói nghẹn ngào, cô muốn nhịn xuống không khóc, nhưng nước mắt vẫn nhịn không được rơi xuống.

Lãnh Thanh Mặc đưa cho cô giấy khăn, cô lau sạch nhè nhẹ nước mắt, cắn môi dưới không để cho mình khóc thành tiếng.

Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn luôn nghĩ đến một cái vấn đề, đến cùng là tại sao ba mẹ phải vứt bỏ cô, có phải gia đình trọng nam khi nữ, hoặc là gia cảnh nghèo khó, con gái quá nhiều, cho nên mới vứt bỏ cô?

Có đôi khi nhớ tới, cô sẽ có oán hận, nhưng mà bây giờ biết rõ mọi việc, cô thà rằng chính mình thật sự là bị ném bỏ, cũng không hy vọng mẹ mình gặp phải chuyện bi thống như vậy...

"Thiếu phu nhân là một người có tri thức hiểu lễ nghĩa, ôn nhu hiền lành, là một cô gái tốt."

Tần Tuệ nhớ tới chuyện cũ, trên mặt cũng tươi cười, "Cung tiểu thư tính cách giống như mẹ cô vậy, thật ra nói đến đến, tính cách của cô ngược lại thì giống như ba cô, trước khi Cậu Cung kết hôn tính cách giống như cô vậy, thích chơi âm nhạc, thích đua xe, ương ngạnh ngang ngược, cương quyết không kiềm chế được, lão phu nhân đối cậu ấy rất hao tổn tâm trí, mất rất nhiều tâm tư cũng đều không thể làm cho cậu ấy hồi tâm, cho đến hắn gặp được mẹ cô, tự nguyện trở về gia đình, tôi vốn cho là cậu ấy cả đời này sẽ hạnh phúc như vậy, không nghĩ tới... Ai..."

"Nói đến thật sự là đáng tiếc." Lăng Tuyết cũng không nhịn được cảm khái, "Tôi với chị của tôi thế nhưng cũng không có gặp qua ba mẹ."

"Lúc mẹ cô mang thai còn lưu lại rất nhiều video, cô Cung trước kia thường xuyên lấy ra xem, chờ cô về nhà, tôi lấy cho cô xem."

Tần Tuệ mỉm cười nói, "Cô nhìn rồi sẽ biết, hai chị em cô thật sự là thừa kế tinh túy của ba mẹ cô đó..."

"Phải không? Vậy tôi thật sự sẽ xem một chút."

Lăng Tuyết cười, nói ra thân tình, đối với cô mà nói thật đặc biệt đáng quý, giờ phút này mà ngay cả Tần Tuệ cũng thân thiết được.

"Vài ngày qua vẫn luôn không có cơ hội, chờ về nhà sẽ xem liền"

Tần Tuệ cười nói, "Trong nhà còn có rất nhiều hình của bà nội, ba mẹ cô với video, đến lúc đó sẽ lấy ra cho cô xem một chút, lại cùng cô nói một chút chuyện xưa của bọn họ."

"Uh, được, được"

Lăng Tuyết gật đầu liên tục, chợt nhớ tới cái gì, lại hỏi, "Cái kia, tấm hình này là thế nào? Người  ôm tôi là ai và ở đâu?"

Cô cẩn thận quan sát ảnh chụp, đôi tay ôm cô kia cũng không lớn, giống như là một đôi tay của một đứa bé.

"Cái này chúng tôi cũng không rõ lắm."

Tần Tuệ giải thích, "chúng tôi tìm được từ cô nhi viện đầu tiên, bọn họ nói năm đó có một đứa bé trai ôm cô, khi đó cô nhi viện kế bên vùng đất hoang bị cướp, khi đó một cậu bé bản thân bị trọng thương, lung lay sắp ngã, là trên đường gặp được nhóm nữ tu sĩ, vì vậy liền đem cô giao cho nữ tu sĩ. Khi đó xung quanh là một mảnh hỗn loạn, giống như vừa mới xảy ra tranh chấp"

"Đứa bé trai này là ai vậy?" Lăng Tuyết vội vàng truy vấn.

"Chúng tôi cũng không rõ ràng lắm"

Tần Tuệ lắc lắc đầu, "Còn chưa có tìm ra, nhưng mà đoán chừng là có quan hệ với bọn cướp."

"Chẳng lẽ là con của bọn cướp?" Lăng Tuyết cầm lấy ảnh chụp cẩn thận quan sát.

Lãnh Thanh Mặc đưa cho cô một chén trà nóng, tương đối là tùy ý nhìn sang phía sau cô, Lôi Vân, phát hiện Lôi Vân cũng nhìn chằm chằm tấm hình kia, ánh mắt hơi có chút biến hóa.

"Nhị tiểu thư, uống trà."

Lãnh Thanh Mặc không âm thanh âm, Lăng Tuyết nhìn ảnh chụp rất say mê, vì vậy Tần Tuệ nhắc nhở.

"A, cảm ơn." Lăng Tuyết uống một ngụm trà nóng, thuận tiện cũng bưng một ly trà đưac cho Lôi Vân, "Cô cũng uống."

"Cảm ơn." Lôi vân chẳng hề cự tuyệt, tiếp nhận trà uống một hơi cạn sạch, nhàn nhạt nói một câu, " trà này thật ngon."

Lúc đặt chén trà xuống, cô giương mắt thật sâu Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc vừa vặn cũng nhìn cô, hai người ánh mắt đối mặt, ánh mắt anh trong trẻo nhưng lạnh lùng như nguyệt, cô thì u sâu như biển, rất nhanh dời đi, yên lặng lui qua một bên.

"Sẽ nhanh đến cô nhi viện"

Tần Tuệ nhìn ngoài cửa sổ nhắc nhở, "tôi đã tới thông báo cho viện trưởng Quách trước rồi, bọn họ giống như ở phía trước chờ rồi."

1 comment: