
Lăng Tuyết nghiêng đầu nhìn sang, quả nhiên, viện trưởng Quách, cô giáo Phùng, còn có bọn nhỏ tất cả đều ở cửa kiễng chân mong mỏi bọn họ đến.
Xe ngừng lại, chíp bông đậu đậu và một nhóm bạn nhỏ liền vây quanh lại đây, líu ríu kêu "chị Lăng Tuyết".
Cảm giác quen thuộc này làm cho Lăng Tuyết có chút nhớ thương, đã lâu không có trở về, bọn nhỏ đối với cô vẫn nhiệt tình như xưa.
Tần Tuệ cùng Lôi Vân đỡ Lăng Tuyết xuống xe, thuộc hạ lấy xe lăn ra, Lăng Tuyết cự tuyệt, nàng không muốn làm cho mọi người lo lắng, cô hiện tại mặc dù còn có chút suy yếu, nhưng vẫn là có thể tự mình đi, chỉ là hơi có chút chậm mà thôi.
"Lăng Tuyết, con sao vậy?" Viện trưởng Quách lo lắng hỏi, "Cái cổ là bị thương sao?"
Lăng Tuyết cái cổ mang cái đỡ gáy, đầu không thể có động tác quá lớn, rất rõ ràng bị thương .
"Không có việc gì, chuyện nhỏ, đã giải quyết rồi."
Lăng Tuyết như bình thường hì hì cười như vậy, "Viện trưởng Quách, bà lại béo ra."
"Con nha đầu này!"
Viện trưởng Quách có chút thẹn thùng, bà chính là loại người uống nước cũng sẽ béo, cho dù cô nhi viện dù bần hàn thế nào, cân nặng của bà đều là hai trăm cân ở trên.
Nhưng cái này cũng không trở ngại tấm lòng yêu thương của bà, bà với Cung lão phu nhân, Cung Thiên Long trong lúc đó đều là tình cảm chủ tớ, hoàn toàn không có nhận thức tình cảm cùng hội cùng thuyền, cùng chung hoạn nạn.
...
Mọi người vây quanh dạo qua một vòng cô nhi viện, Lăng Tuyết phát hiện cô nhi viện đã qua sửa chữa, cơ bản là đã tu bổ lại những chỗ bị xập xệ, còn trồng thêm nhiều loại cây.
Viện trưởng Quách hướng cô giới thiệu: "Những thứ này đều là cậu Lãnh giúp chúng ta."
"A?" Lăng Tuyết thật bất ngờ, nghiêng đầu nhìn Lãnh Thanh Mặc, "Là anh sắp xếp ?"
Lãnh Thanh Mặc mỉm cười gật đầu.
"cậu Lãnh thật rất có tâm, trong sân có mấy cây cây hoa anh đào là đích thân cậu ấy chọn."
Viện trưởng Quách cười nói, "cậu ấy còn thường xuyên tự mình đi qua đưa nhu yếu phẩm, và bánh bao cho chúng ta"
"Đúng rồi, bánh bao ở đâu?"
Lăng Tuyết nhớ tới chính mình, kể từ khi giả mạo Cung Thiên Long, sau đó thì không có chăm sóc tốt cho nó, gần đây thì thôi luôn, trực tiếp quên nó luôn.
"Ở phía sau, hai ngày nay bị bệnh, bộ dáng liên tục rầu rĩ không vui, chúng ta đã mời bác sỹ thú y đến kiểm tra cho nó, bác sỹ thú y còn chưa tới." Viện trưởng Quách nói.
"Chuyện gì xảy ra?" Lăng Tuyết nhướng mày, vội vàng đi tới phía sau.
Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói cái gì, Tần Tuệ vội vàng đi đến nhìn viện trưởng Quách nói: "Viện trưởng Quách, anh Lãnh nói không cần gọi bác sỹ thú y, anh ấy sẽ đến xem bánh bao một chút."
"Vậy thì quá tốt."
Viện trưởng Quách mừng rỡ, "Ta biết rõ cậu Lãnh là danh y, trước đây thường xuyên lại đây chữa bệnh cho bọn nhỏ, còn chữa lành cho tôi bệnh thở khò khè, chỉ là không có nghĩ đến cậu Lãnh còn là bác sỹ thú y nữa."
"Anh Lãnh y thuật rộng khắp, cơ hồ là không gì là không được." Tần Tuệ cười nói.
"Thật tốt, thật tốt!"
Viện trưởng Quách liền nói hai tiếng, đưa mắt nhìn Lăng Tuyết, bà mặc dù biết thân thế của Lăng Tuyết, nhưng còn không biết tình cảm cá nhân của Lăng Tuyết, chỉ biết là Lăng Tuyết cự tuyệt Lăng Ngạo, tìm một người ưu tú hơn làm bạn trai, bà nghĩ tới người bạn trai này có phải hay không là Lãnh Thanh Mặc.
Bà nắm Lăng Tuyết tay, vui mừng nói, "Tiểu Tuyết, ánh mắt con tốt thật, cậu Lãnh là một người đàn ông tốt đó."
"Ách..." Lăng Tuyết có chút lúng túng, thấp giọng giải thích, "Anh Lãnh là người thầy tốt bạn hiền, đối con và nhà họ Cung đều vô cùng quan trọng."
"Đó chính là a..."
"Bạn trai của chủ nhân là ngài Thân Đồ "
Lôi Vân đột nhiên nghiêm túc nói, "Viện trưởng Quách phải xem tin tức một chút. ."
Lời nói này bỗng chốc đã đánh vỡ không khí ấm áp.
Viện trưởng Quách hết sức khó xử.
Cô giáo Phùng và bọn họ nhíu mi lại, có chút mất hứng, bọn họ cho rằng Lôi Vân không tôn trọng viện trưởng Quách, viện trưởng Quách mặc dù không phải là thân thích, nhưng bà lại là đang điều hành cô nhi viện, nhóm giáo viên của bọn nhỏ đều vô cùng tôn trọng bà.
Cô gái này đi theo đều rất nghiêm mặt, giống như không biết cười vậy, bây giờ còn đối viện trưởng Quách nói năng lỗ mãng, thật sự là quá phận .
Đương nhiên, Lăng Tuyết cũng rất không thoải mái, cô nhíu mi lại, không vui quát khẽ: "Lôi Vân, viện trưởng Quách tương đương với mẹ của tôi, xin cô nói lời nói chú ý một chút."
"Vâng, thuộc hạ thất kính ."
Lôi Vân lập tức cúi đầu tạ lỗi, thân là một vệ sĩ, chủ nhân nói cô sai, chính là sai , không có bất kỳ lý do.
"Quách bà bà, cô ấy hôm nay ngày đầu tiên đến, không biết tình huống, bà chớ để ý." Lăng Tuyết nắm tay viện trưởng Quách giải thích.
"Không có việc gì không có việc gì, cô gái này chỉ nói ra lời nói so sánh trực tiếp mà thôi, con đừng vì khó cô bé. ."
Viện trưởng Quách hiền hoà cười nói, "Nhưng mà, người kia ngài Thân Đồ, thật sự là bạn trai của con phải không?"
"Dạ" Lăng Tuyết mỉm cười gật đầu, "Anh ấy gọi là Thân Đồ Dạ!"
Cô không có nhiều lời, chẳng qua là cảm thấy cho viện trưởng Quách biết rõ tên anh thì tốt rồi.
Về việc Thân Đồ Dạ mua cái hạng mục này cũng không có nói, viện trưởng Quách các bà ấy đối với việc kinh doanh cũng không có khái niệm gì, nhưng mà cũng biết rõ tình huống của cô nhi viện, nên cô càng không muốn làm cho bà cũng như Lăng Ngạo cho rằng cô là vì tiền mới cùng Thân Đồ Dạ cùng một chỗ .
"Bà vẫn cho là là cậu Lãnh..."
Viện trưởng Quách cảm thấy có chút đáng tiếc, bà và các giáo viên của cô nhi viện đều rất thích Lãnh Thanh Mặc, anh nhìn qua là người cao quý thánh khiết như vậy, nhưng mà trước đến giờ đều không để ý theo chân bọn họ hoà mình, trước đến giờ đều không chê cái gì, thậm chí nguyện ý tự tay đi chăm sóc bọn họ, trợ giúp bọn họ, cái này làm cho bọn họ cảm thấy thật ấm áp.
Bọn nhỏ trong cô nhi viện gọi anh thân thiết là anh thiên sứ, ngày nào cũng chờ đợi, cũng hỏi thăm, anh thiên sứ khi nào sẽ đến?
Hiện tại địa vị của Lãnh Thanh Mặc ở trong lòng bọn họ có cũng đã thay thế Lăng Ngạo .
"anh Lãnh giống như anh trai của con vậy"
Lăng Tuyết nhìn Lãnh Thanh Mặc vô cùng ngưỡng mộ và sùng bái, phần tình nghĩa này cũng là không giống người thường.
"Uh, tốt, bà biết rồi."
Viện trưởng Quách không dám nói thêm nữa, không muốn làm cho mọi người lúng túng, cũng sợ cô gái một thân màu đen kia có đôi mắt sắc bén.
...
Lãnh Thanh Mặc và Tần Tuệ đi ở phía trước, cũng không có nghe được việc nhỏ này xen giữa.
Đi đến phía sau, bánh bao xa xa nhìn thấy Lăng Tuyết, bỗng chốc liền chạy như bay đến.
Lăng Tuyết vội vàng ngồi xổm xuống ôm nó, dịu dàng vuốt ve đầu nó, áy náy nói: "Bánh bao thực xin lỗi a, hiện tại mới tới thăm mày."
Bánh bao "Uông uông" kêu vài tiếng, dùng đầu lưỡi liếm tay và mặt Lăng Tuyết, vô cùng kích động và hưng phấn.
Lãnh Thanh Mặc cũng ngồi chồm hổm xuống, thay bánh bao kiểm tra một chút, hướng Tần Tuệ dùng tay ra hiệu, Tần Tuệ vội vàng cho người ta đi ra xe lấy hòm thuốc.
"Nó như thế nào? Nghiêm trọng không?" Lăng Tuyết lo lắng hỏi.
"bị cảm lạnh" Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói "Không có gì đáng ngại, uống thuốc xong sẽ khỏe lại. Nhưng mà không thể lại cho nó ở nơi này, cái này bên trong là đầu gió, ổ chó lại bị phá nát, hoàn toàn khó giữ được ấm áp, cho nó đổi sang chỗ khác."
"Em muốn đem nó về nhà nuôi." Lăng Tuyết lập tức nói, "Có thể chứ?"
Lãnh Thanh Mặc mỉm cười gật đầu: "Hiện tại em là chủ nhân, em định đoạt, không cần hỏi bất luận ý kiến của kẻ nào."
"Anh sao lại nói như thế, làm em ngại quá"
Lăng Tuyết ôm bánh bao, "Nhưng mà vẫn muốn cảm ơn anh."
"Em thích là tốt rồi"
Lãnh Thanh Mặc sờ sờ đầu bánh bao, bánh bao muốn đến trong ngực anh.
"Nó thích anh đó" Lăng Tuyết rất kinh ngạc.
"Anh mỗi lần lại đây cũng sẽ chơi với nó"
Lãnh Thanh Mặc nhìn cô cười dịu dàng "Có lẽ nó biết rõ anh là bạn của em, cho nên đối với anh cũng rất tin cậy như vậy."
Ánh mặt trời chiếu trên mặt anh giống như phát ra những ánh hào quang của thiên sứ.
Lăng Tuyết nhìn đến ngay người.
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 197 […]
ReplyDelete