Kẻ Thù Bên Gối - Chương 125 - Phải Hiểu Rõ

Hi Mọi người, sorry, mấy ngày qua nhà mình có tang nên không post được....Tôi đã quay trở lại ...

--------------------------------------------------------------------------------



"Anh có không muốn nói chuyện nữa đúng không?" Thân Đồ Dạ trừng mắt anh ta.

"Tôi còn nói sai cái gì à?" Tưởng Khiếu Quân cảm thấy không giải thích được, lập tức nhớ tới Cung Thiên Long ngoài ý muốn mới qua đời không lâu, lúc này mới ý thức được mình nói sai, vội vàng nhìn Lăng Tuyết xin lỗi, "Xin lỗi xin lỗi, em nhìn cái miệng anh thật đáng chết , thật sự sẽ không nói chuyện nữa."

Lăng Tuyết giơ giơ lên khóe môi, cũng không biết nên nói cái gì, cô rất muốn biểu hiện một chút hào phóng, nhưng mà nói về cái chết của Cung Thiên Long, cô cười không nổi...

"Mỏ quạ đen!" Thân Đồ Dạ tức giận chửi nhỏ.

"OK, OK." Tưởng Khiếu Quân làm dấu tay câm miệng, ý bảo chính mình sẽ không nói nữa .

...

"Đừng để ý đến anh ta"

Thân Đồ Dạ nhìn ra Lăng Tuyết đang thương cảm, trấn an nói, "miệng chó phun không được ngà voi."

"Hả, cậu..." Tưởng Khiếu Quân muốn biện bạch, nhưng mà không muốn tự mình gây họa, cũng chỉ có thể im lặng.

"Anh sao có thể nói như thế?" Lăng Tuyết lúng túng cười cười, "Chuyện anh ấy nói vốn cũng là sự thật, chẳng qua là hơi trực tiếp thôi."

"Đúng đúng đúng, vẫn là người đẹp thông tình đạt lý hơn." Tưởng Khiếu Quân gật đầu liên tục.

"Nhưng mà có mấy lời nói quá trực tiếp thật sự không tốt lắm..." Lăng Tuyết khẽ mỉm cười.

"Em nói đúng." Tưởng Khiếu Quân có chút ngại ngùng.

Lăng Tuyết không nói thêm gì nữa, nhưng tóm lại là đã cho Tưởng Khiếu Quân biết rõ vấn đề ở chỗ nào, về sau tránh nói những vấn đề này.

Thân Đồ Dạ cũng không cần phải nhiều lời nữa, Tưởng Khiếu Quân vừa rồi thiếu chút nữa nói lộ ra miệng, xem ra việc này vẫn nên cùng bọn bọn chào hỏi một tiếng, cũng không thể để có gì sai xót được, nếu không Lăng Tuyết sẽ phát hiện ra sơ hở .

...

Khoản nữa giờ sau, cuối cùng cũng đến nhà Thân Đồ.

Nhà ở Hải Thành của Thân Đồ Dạ, Lăng Tuyết rất quen thuộc, nhưng cô là lần đầu tiên tới nơi này, Thân Đồ Dạ từ nhỏ đã lớn lên ở đây, thật sự là nhà.

Thân Đồ Phong Hoa với Thân Đồ Dạ hai cô cháu đều là người không thích xa hoa, cái nhà này của Thân Đồ đều giống nhau là an phận, là kiểu phong cách cổ của Trung Quốc, là một khu tứ hợp viện, đá đỏ hồng trụ hồng lương, khắp nơi đều tràn ngập phong cách đậm chất Trung quốc.

Mà ngay cả vườn hoa đều mang phong cách Trung Quốc cổ, Lăng Tuyết vừa nhìn đã có cảm giác vô cùng thân thiết.

"Tòa nhà này có từ ba mươi năm rồi" Thân Đồ Dạ giới thiệu, "Anh vừa sinh là lúc vừa xây xong, là Thân Đồ Phong Hoa tự tay thiết kế, đẹp không?"

"Rất đẹp" Lăng Tuyết gật đầu liên tục, "Vốn cho là đi đến nước ngoài, có nhiều thứ sẽ cảm thấy xa lạ, nhưng là bây giờ nhìn cái nhà này, thật sự rất thân thiết đó."

"Thích là tốt rồi." Thân Đồ Dạ dịu dàng ôm cô, "Anh còn sợ em không có quen, hiện tại tốt lắm, chúng ta có thể ở lại vài ngày."

"Được, em cũng vậy nghĩ..."

Lăng Tuyết nói được một nửa thì dừng lại , "Không đúng, em còn phải về sớm một chút đó, Lãnh Thanh Mặc đi Tây Tạng, trong nhà không có ai, vạn nhất xảy ra chuyện gì, Tần Tuệ có thể ứng phó không được."

"Hiện tại ở nhà không có việc gì, có việc anh sẽ cho người khác đi xử lý."

Thân Đồ Dạ còn thật sự không muốn về sớm như vậy, Hải Thành hiện tại biến thành nơi thị phi nhất, làm cho người ta cảm thấy rất ức chế.

"Nhà em có việc sao có thể để người khác xử lý đây?"

Lăng Tuyết lập tức không đồng ý "Trong nhà vừa mới dàn xếp xuống, em không thể bỏ mặc mặc kệ được, còn nói, sau khi Lãnh Thanh Mặc đi Tây Tạng cũng là vì điều tra việc của em.. Đúng rồi, em còn chưa có gọi điện cho anh ấy đâu, thiếu chút nữa quên rồi."

Lăng Tuyết vội vàng lấy di động đi qua một bên gọi Lãnh Thanh Mặc, nhưng mà điện đã tắt máy, đại khái là bên kia tín hiệu không được tốt, Tây Tạng là khu hẻo lánh hoang vu, không có tín hiệu thì coi như không có gì.

"Về rồi à !"

Một giọng nói nhiệt tình thân thiết vang lên từ trong nhà, Lăng Tuyết quay đầu lại, nhìn qua cửa khép hờ nhìn thấy Thân Đồ Phong Hoa.

Bà ấy đang ngồi ở trên xe lăn, được một cô gái đẩy ra, sắc mặt còn có chút tái nhợt, nhưng mà trên mặt lại là nụ cười sáng lạn, giống như mỗi một lần gặp Lăng Tuyết trước kia đều để lại ấn tượng, vĩnh viễn đều là ánh sáng rạng rỡ động lòng người, ánh sáng của sự nhiệt tình.

"Sao không mặc áo khoác vào, bị lạnh thì làm sao bây giờ?" Tưởng Khiếu Quân cởi áo xuống khoác lên cho cô cô.

"Không cần anh quan tâm." Thân Đồ Phong Hoa lạnh lùng trừng mắt liếc anh ta một cái, trực tiếp vứt áo trên mặt đất "Lấy áo của anh ra"

"Người phụ nữ này..." Tưởng Khiếu Quân tức đến sắc mặt xanh mét.

"Không phải là cô bạn gái người mẫu của anh tới tìm sao? Anh còn quay lại đây làm gì?" Thân Đồ Phong Hoa trào phúng cười lạnh.

"Thật ra việc kia là..."

"Được rồi" Thân Đồ Phong Hoa cắt đứt lời Tưởng Khiếu Quân giải thích, lạnh lùng nói, "Anh không cần giải thích với tôi, tôi lại không phải là gì của anh."

"Em có thể nghe anh nói hết lời hay không?" Tưởng Khiếu Quân nóng nảy, "việc đó thật sự là một hiểu lầm, thật ra anh với cô gái kia..."

"Bảo anh đừng nói" Thân Đồ Phong Hoa phẫn nộ quát khẽ, "Tôi không muốn nghe!"

"Em..." Tưởng Khiếu Quân tức đến sắc mặt xanh mét, "Em đủ rồi, đã sắp một bó tuổi rồi, tính tình còn thối như thế, đàn ông nào dám muốn em?"

"Nếu trên thế giới này đàn ông chết hết, tôi cũng không cần anh muốn." Thân Đồ Phong Hoa giận dỗi nói, "Tôi sắp một bó tuổi? Anh thì còn rất trẻ tuổi sao? Anh còn lớn hơn tôi hai tuổi đó! ! !"

"Thân Đồ Phong Hoa..."

"Không muốn nói chuyện với anh nữa" Thân Đồ Phong Hoa một bụng lửa giận chưa có tiêu, "Anh lập tức biến đi cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh!"

"Em..."

Tưởng Khiếu Quân đã nói không ra lời, nghiêng đầu muốn đi, Thân Đồ Dạ liền vội vàng kéo anh ta, giảng hòa nói, "Thân Đồ Phong Hoa, cô cô cũng quá đáng a, anh ta nói như thế nào cũng là sư phụ của con, học được kinh doanh là do anh ta dậy con. Còn có a, lần này cục diện rối rắm của cô cô, còn không phải là anh ta thu thập giùm cô cô sao, tại sao không có một lời cảm ơn vậy?"

"Thân Đồ Dạ, con còn biện hộ cho anh ta? ?" Thân Đồ Phong Hoa bất mãn trừng mắt anh.

"Con là một người thành thực công bằng chính trực! ! !" Thân Đồ Dạ dõng dạc nói.

"Ừ đúng vậy! !" Tưởng Khiếu Quân gật đầu liên tục.

"Lười phải nói nhảm với các người…"

Thân Đồ Phong Hoa trợn mắt nhìn bọn họ, rồi hạ giọng nói nói, "Nhanh mặc áo vào đi, không thì bị lạnh lại nói là tôi."

"Vậy của em đâu?" Tưởng Khiếu Quân vẫn là quan tâm cô cô.

"Lúc xuống lầu đã cho người đi lên mang chăn lông xuống."

Thân Đồ Phong Hoa tức giận nói, "Anh nghĩ rằng tôi cũng y như anh trông cậy vào người khác chăm sóc sao? Không có phụ nữ giống như không thể sống vậy."

"Nói qua nói lại vẫn trở về vấn đề củ vậy? Chưa hiểu rõ thì không buông tha đúng không?" Tưởng Khiếu Quân tức giận nóng nảy.

"Như thế nào? Anh muốn cùng tôi gây gổ phải hay không?" Thân Đồ Phong Hoa hung hiểm trừng mắt anh ta.

"Được rồi" Thân Đồ Dạ quát khẽ, "Đã sắp một bó tuổi rồi còn cãi nhau, giống bộ dáng gì đây? Bị người khác nghe thấy nhiều thì không tốt đâu?"

"Con nói ai một xấp dày tuổi ?"

Lúc này là một lần hai người ngược lại trăm miệng một lời, cùng nhau phản bác Thân Đồ Dạ.

"Ách. . . ."

Thân Đồ Dạ trong khoảng thời gian ngắn á khẩu không trả lời được, hai người kia biến sắc cũng quá nhanh đi? Mới vừa rồi còn giống như phát động chiến tranh thế giớivậy, chuyển một cái là cùng một trận tuyến! ! !

"Cô cô!" Lăng Tuyết thu hồi di động đi tới, "Cô cô vẫn khỏe chứ?"

"Tiểu Tuyết, cô cô không sao." Thân Đồ Phong Hoa vừa nhìn thấy Lăng Tuyết, lập tức liền mặt mày hớn hở, quan sát cô, "Chính là con phải không? Lần trước trong show diễn, còn có ở trên đường đua xe cùng Thân Đồ, người thiếu chút nữa thắng hắn là con đúng không? Lần đó vượt cầu vượt phi xa cứu cô cô cũng là con đúng không? ? Lần này chắc là không có sai đi? ?"

"Không có sai!" Lăng Tuyết mỉm cười gật đầu, "Là con! ! !"

"Quá tốt"

Thân Đồ Phong Hoa kéo tay cô, không kìm được vui mừng nói, "Con biết không? Lần đầu tiên cô cô chính thức nhìn thấy con, cô cô cũng biết là con không giống mà, người cứu cô cô lần trước và cô gái kia không giống nhau. Lúc con phi xa cứu cô cô, tình cảnh lúc đó thật sự là quá cool, cô cô sau khi trở về còn nhớ mãi không quên đâu."

"Cảm ơn..." Lăng Tuyết trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang, trong khoảng thời gian ngắn lại không biết rõ nên nói cái gì cho phải.

"Thật tốt." Thân Đồ Phong Hoa cảm khái ngàn vạn, "Nhìn thấy con cùng với Thân Đồ lại lần nữa đi đến cùng nhau, cô cô rất vui vẻ, thật đó !"

"Con cũng vậy rất vui vẻ." Thân Đồ Dạ cười ôm Lăng Tuyết.

"Con cũng vậy rất vui vẻ!" Lăng Tuyết học giọng nói  của Thân Đồ Dạ nói chuyện.

"Ha ha ha..."

Tất cả mọi người cười, nhìn bọn họ ân ái như thế, Thân Đồ Phong Hoa đặc biệt vui mừng, không ý thức nhìn về phía Tưởng Khiếu Quân, Tưởng Khiếu Quân cũng nhìn cô cô, ánh mắt hai người nhu hòa hai giây, lập tức lại lạnh xuống, đồng thời quay đi chỗ khác, lạnh lùng "Hừ" một tiếng, giống như rất sợ đối phương không nghe được.

Thân Đồ Dạ nhìn đôi oan gia, thật sự là không còn gì để nói .

Lăng Tuyết ngược lại cảm thấy có biến, tối thiểu trong lòng bọn họ là có đối phương .

"Đói bụng chưa? Đi ăn cơm trước" Thân Đồ Phong Hoa thân thiết kéo tay Lăng Tuyết "Không biết rõ con thích ăn cái gì, Thân Đồ tiểu tử kia liền nói con thích ăn món Trung Quốc, cho nên cô cô cho người ta dựa theo mãn hán toàn tịch làm ."

"A? Mãn hán toàn tịch?"

Lăng Tuyết ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên là mãn hán toàn tịch, một cái bàn tròn, bày đầy thức ăn phong phú, cảm giác giống như quốc yến vậy, quá phong phú quá xa xỉ .

"Cái này quá lãng phí, mấy người chúng ta ăn sao hết được?" Lăng Tuyết nhìn sững sờ.

"Mọi người cùng nhau ăn a." Thân Đồ Phong Hoa chào hỏi, "Các người đều lại đây ngồi đi."

Lập tức, cô cô hướng Lăng Tuyết giải thích, "Chúng ta ở bên ngoài lúc nào cũng muốn bảo trì dáng vẻ chủ nhân, chú ý hình tượng thân phận địa vị, nhưng mà về đến trong nhà thì không giống vậy, những người này đều là anh em của chúng ta đã nhiều năm, chúng ta ở nhà đều là cùng nhau ăn cơm ."

Lúc Thân Đồ Phong Hoa giải thích, Lôi Quân, Lôi Vân, Cố Huy, còn có mấy thuộc hạ khác, kể cả vài người có tuổi khá lớn nữ đầy tớ cũng đi theo đã đi tới.

"Đều ngồi đi." Thân Đồ Dạ đỡ Lăng Tuyết ngồi xuống.

Tưởng Khiếu Quân cũng đẩy Thân Đồ Phong Hoa ngồi vào chủ nhân vị trí, bốn người ngồi xuống, những người khác cũng lục tục ngồi vào vị trí, mọi người giống như là người một vậy ân cần thăm hỏi lẫn nhau, sau đó liền bắt đầu ăn cơm .

Lăng Tuyết lần đầu tiên nhìn thấy người của nhà Thân Đồ ấm áp ở cùng một chỗ dùng cơm như vậy, trước kia cô đều cho rằng người của nhà Thân Đồ đều là tôn ti rõ ràng, cho rằng Thân Đồ Dạ đối với bất kỳ người nào đều là duy ngã độc tôn, bây giờ mới biết cũng là ngoại lệ .

Thân Đồ Dạ chỉ là ở bên ngoài chú ý ảnh hưởng thân phận địa vị quan trọng, cần biểu lộ uy nghiêm rõ ràng, cho nên mới phải làm bộ dáng cao ngạo ngông cuồng tự đại, nhưng mà ở trong đáy lòng, anh đối thuộc hạ và người trong nhà đều thật là tốt .

Cái này cũng là vì cái gì, Lôi Quân và Cố Huy, cùng với nhiều thuộc hạ khác đều đối với anh chân thành đi theo như thế.

Cô phát hiện cô đối Thân Đồ Dạ, còn có người trong gia tộc Thân Đồ đều không ăn ý, có lẽ, cô thật sự phải hiểu rõ hiểu rõ những người này...

1 comment: