Kẻ Thù Bên Gối - Chương 214 - Hai Chị Em Nhà Này Đều Có Duyên Phận Với Anh

GEUSS WHAT I GOT

"Ách..."

Thân Đồ Dạ không còn gì để nói, mấy lời này anh đã nghe hai mươi mấy năm, đều nghe đến phát ngán rồi, nhưng mà Tưởng Khiếu Quân chưa từng có thay đổi qua, mỗi một lần nói rất mạnh miệng, nhưng mà đến lúc Thân Đồ Phong Hoa xảy ra chuyện gì, anh ta chạy so với ai khác đều nhanh hơn, cho dù là gặp phải chuyện lớn hơn nữa, cần trả giá lớn hơn nữa, anh ta đều sẽ không tiếc.

*Mình đổi cách xưng hô giữa Tưởng Khiếu Quân và Thân Đồ Dạ xíu

"Đúng" Tưởng Khiếu Quân nghiêm trang nói với Thân Đồ Dạ "Chờ sau khi trở về, cậu nói chuyện với cô ấy tốt một chút, cũng không phải là không biết gì, đã một có một bó tuổi rồi, mà tính tình còn táo bạo như vậy? Động một chút là gây chuyện, mỗi gây chuyện xong hậu quả là một đống cục diện rối rắm lớn, cuối cùng còn không phải là hai chúng ta đi thu thập?"

"Tôi ngược lại không có giúp cô cô thu thập bao nhiêu cục diện rối rắm lắm, chủ yếu vẫn là anh." Thân Đồ Dạ buồn cười nói, "Hơn nữa tính tình của cô cô mạnh mẽ như vậy còn không phải là do anh nuông chiều đi ra sao? Là ai nói một người phụ nữ mới bước chân vào giang hồ không thể quá mềm yếu yếu, nhất định phải ngoan cường một chút, cứng một chút, xảy ra chuyện thì gọi anh?"

"Thân Đồ Dạ..."

"Tốt lắm tốt lắm, không nói nữa" Thân Đồ Dạ biết rõ đức hạnh của Tưởng Khiếu Quân, vội vàng nói sang chuyện khác, "Việc của hai người, các người tự mình giải quyết, tôi lười phải quản, đỡ phải cuối cùng hai bên ai tôi cũng không thể giúp. Tôi chẳng qua là cảm thấy hai người các người quá già mồm !"

"Cô ấy già mồm là thật, tôi sao có già mồm ?" Tưởng Khiếu Quân hỏi.

"Tôi nhờ các người đừng có lại đấu khí!" Thân Đồ Dạ rất là bất đắc dĩ nói, "Rõ ràng là yêu đối phương, yêu đến muốn chết muốn sống, cần gì còn muốn ngang ngạnh đâu? Các người đều đã bốn mươi rồi, nếu không quý trọng thời gian, đợi đến lúc anh già đi, lại ở cùng một chỗ sẽ không có ý nghĩa gì."

Lăng Tuyết "Phốc xuy" một tiếng cười ra, Thân Đồ Dạ gần đây, trong đầu đều là những suy nghĩ này, cái gì cũng có thể nhắc đến loại quan hệ đó.

"Hừ hừ hừ." Tưởng Khiếu Quân hổn hển trừng mắt anh "Cậu, tiểu tử này có thể nói cái gì tốt đẹp hơn xíu không? Ai nói tôi? Cơ thể tôi cường tráng như thế, đến bảy tám chục tuổi còn rất mạnh đó."

"Lười phải nói với anh." Thân Đồ Dạ có chút không kiên nhẫn.

"Nhưng mà..." Tưởng Khiếu Quân chú ý đến một điểm mấu chốt, hưng phấn hỏi, "cậu nói Thân Đồ Phong Hoa yêu tôi, yêu chết đi sống lại? cái này là thật sao?"

"Nếu không thì sao?" Thân Đồ Dạ trắng mắt liếc anh ta một cái, "Cô cô đã bốn mươi rồi, nhiều năm như thế luôn cô đơn một thân một mình là vì cái gì?"

"Chẳng lẽ là vì tôi? ?" Tưởng Khiếu Quân giống như là phát hiện ra châu lục mới, kích động hỏi, "Là vì tôi sao? Là sao?"

"Tôi cảm thấy vậy" Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Nhưng mà anh cũng nhiều năm cô đơn như vậy không phải vì cô cô?"

"Đương nhiên là a!" Tưởng Khiếu Quân bật thốt ra, sau khi nói xong lại lúng túng giải thích, "Tôi cũng không phải hoàn toàn bởi vì cô ấy, tôi ..cái này không phải là không có đụng phải người thích hợp sao?"

"Anh đổi phụ nữ như thay quần áo, một năm 365 ngày, anh tối thiểu đổi ba trăm người, còn nói không có gặp được người thích hợp à? Toàn bộ phụ nữ trên thế giới cũng bị anh nhìn qua." Thân Đồ Dạ trừng mắt anh ta.

"Có như thế sao? Người này còn chưa thử qua..." Tưởng Khiếu Quân chớp chớp mắt nhìn chằm chằm Lăng Tuyết.

Lăng Tuyết mở to mắt, người này cũng quá trực tiếp đi? Vậy mà còn ở trước mặt Thân Đồ Dạ đánh chủ ý lên cô?

"Akk, Tưởng Khiếu Quân! ! !" Thân Đồ Dạ bất mãn quát khẽ, "Cô gái này là của tôi! ! !"

"OK, OK!" Tưởng Kiểu Quân thu hồi ánh mắt, "Hắc hắc" cười một tiếng, "em gái đừng sợ, anh chỉ đùa một chút thôi, theo đạo lý em phải xem anh trưởng bối của em, tôi sẽ không đánh chủ ý lên em."

"Khụ khụ!" Lăng Tuyết ho khan vài tiếng, người này nếu không phải là người của Thân Đồ Phong Hoa, phỏng đoán Thân Đồ Dạ đã sớm nổi đóa.

"Đã một bó tuổi rồi, khiêm tốn một chút." Thân Đồ Dạ không vui trừng mắt anh ta "Việc này tôi dự định sẽ báo với Thân Đồ Phong Hoa thật tốt, để cho cô cô biết rõ anh, người đàn ông này đến cùng là vô sỉ đến cỡ nào!"

"Không cần thiết a?" Tưởng Khiếu Quân lập tức liền khẩn trương lên, "Tôi lại không có làm cái gì, chính là nhìn đôi mắt mà thôi, cậu còn đi đâm thọc sao?"

"Nhìn cũng không được, nghĩ cũng không thể nghĩ." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Hôm nay nếu mà đổi thành người đàn ông khác, tôi đã sớm móc mắt hắn ra rồi."

"A!" Tưởng Khiếu Quân cười ra tiếng, "đừng có khoa trương như thế chứ? ?"

Thân Đồ Dạ nhếch môi cười: "Tôi không biết có nên nói với anh, Lỗi Lạc (Trác Việt) đã tỏ tình với Thân Đồ Phong Hoa rồi không."

"Cái gì?" Tưởng Khiếu Quân phản ứng rất lớn, kích động chất vấn, "Thật hay giả ? Tiểu tử kia thật sự tỏ tình với Thân Đồ Phong Hoa rồi?"

"Việc này sao tôi có thể tùy tiện đùa giỡn đây?"

Thân Đồ Dạ nhếch miệng, " thực lực của Lỗi Lạc anh chắc là biết rõ, mặc dù tính tình hắn an phận, không thích tranh cường háo thắng, nhưng mà tiền tài quyền thế không dưới tôi, huống chi hắn còn nhỏ hơn so với Thân Đồ Phong Hoa sáu tuổi, thầm mến cô cô nhiều năm, đối với cô cô lại là toàn tâm toàn ý. Đổi lại người phụ nữ khác sẽ chọn hắn đó, sao có thể sẽ chọn người hoa tâm, không thể kiềm chế được như anh?"

"Tôi hoa tâm nơi nào? Nơi nào không kiềm chế được?" Tưởng Khiếu Quân lập tức cãi cọ, "Tôi đối với cô ấy cũng là toàn tâm toàn ý, trước đến giờ cũng không có thay đổi."

"Vậy anh còn..."

"Tôi những chuyện kia đều là gặp dịp thì chơi, hơn nữa tôi đều là vì gây sự chú ý với cô ấy mới phải làm như vậy, không có nghiêm túc với ai khác"

Tưởng Khiếu Quân có chút nóng nảy "Dạ, cậu cũng không thể bởi vì Lỗi Lạc là anh em của cậu thì giúp đỡ hắn, tôi là người nhìn cậu lớn lên, cậu mới trước đây, lúc Thân Đồ Phong Hoa không ở nhà, đều là tôi chăm sóc cậu, tôi đối với cậu tốt như vậy, cậu cũng không thể vong ân bội nghĩa..."

"Anh đến cùng muốn nói cái gì?" Thân Đồ Dạ mặt không kiên nhẫn hỏi, "Đừng quanh co lòng vòng, không bằng nói thẳng đi."

"Lỗi Lạc mới 36, hắn không thích hợp với Thân Đồ Phong Hoa, Thân Đồ Phong Hoa cũng không thích đàn ông nhỏ tuổi, chỉ có tôi là một người đàn ông thành thục chững chạc mới có thể cho cô ấy hạnh phúc, còn có a, cậu không phải là cũng nói sao? Người Thân Đồ Phong Hoa yêu là tôi, cô ấy sao có thể chọn người đàn ông khác được?"

"Cái này, nếu muốn thì tự mình đi cố gắng"

Thân Đồ Dạ cười lạnh nói, "Đã nhiều năm như vậy, anh đều không có cố gắng qua, thậm chí cũng không có chân thành tỏ tình với cô cô, hiện tại cô ấy có lựa chọn tốt hơn cũng không có gì đáng trách a."

"Cậu..."

"Dù sao cậu với Lỗi Lạc đều là thầy tốt bạn hiền của tôi, tôi ai cũng không giúp, ai cũng không ngăn cản, các người nên cạnh tranh công bằng đi."

"Nhưng mà..."

Tưởng Khiếu Quân còn muốn nói điều gì, di động của Thân Đồ Dạ vang lên, đúng là Thân Đồ Phong Hoa gọi tới .

Thân Đồ Dạ đưa điện thoại quơ quơ trước mặ Tưởng Khiếu Quân: "Thân Đồ Phong Hoa gọi tới."

"cậu nghe điện thoại trước đi." Tưởng Khiếu Quân làm dấu câm miệng nói.

Thân Đồ Dạ tiếp nghe điện thoại: "alo!"

"Đến đâu rồi?" Thân Đồ Phong Hoa hỏi, "Không phải nói là bốn giờ rưỡi xuống máy bay sao? Bây giờ là năm giờ rồi, sao còn chưa tới nhà?"

"Trên đường về nhà." Thân Đồ Dạ đáp lại, "Cụ thể đang ở chỗ nào, con cũng không rõ ràng lắm, mới chạy khoản 30 phút à, chắc sắp tới rồi."

"Được, cô cho người chuẩn bị bữa tối, chờ các con về nhà có thể ăn cơm" Thân Đồ Phong Hoa săn sóc nói, "Chắc cháu dâu của cô đói chết đi?"

"Cô ấy ở trên máy bay đã ăn một chút rồi, chắc chưa đói đâu."

Thân Đồ Dạ nghiêng đầu nhìn Lăng Tuyết, Lăng Tuyết lại đang ăn điểm tâm, xem ra thật sự là đói .

Thân Đồ Dạ lập tức đổi giọng: "Nhưng mà chuẩn bị trước một chút thức ăn nhẹ cũng tốt, gần đây cô ấy đặc biệt có thể ăn."

"Được được được." Thân Đồ Phong Hoa khó có lúc hiền lành như thế, "con bé thích ăn cái gì? con nói cho cô biết, cô cho người đi làm."

"Cô ấy thích ăn món Trung Quốc." Thân Đồ Dạ trả lời, " món ăn nổi tiếng của Trung quốc cô ấy đều thích ăn."

"Tốt, cô lập tức cho người đi chuẩn bị!" Thân Đồ Phong Hoa chuẩn bị tắt điện thoại, chợt nhớ tới cái gì, lại hỏi, "Đúng rồi, Tưởng Khiếu Quân người kia đang ở bên cạnh sao?"

"Ở đây." Thân Đồ Dạ giương mắt nhìn Tưởng Khiếu Quân, "Sao vậy?"

Tưởng Khiếu Quân trương, có phải đã làm sai gì rồi không, lại chọc tới Thân Đồ Phong Hoa ?

"Không có gì, cô cho rằng hắn đi rồi." Thân Đồ Phong Hoa không có nhiều lời, "Được rồi, cô cúp máy đây, đi chuẩn bị phòng ngủ và bữa tối cho các con"

"Được"

...

Cúp điện thoại, Tưởng Khiếu Quân lập tức truy vấn: "Thân Đồ Phong Hoa mới vừa rồi là đang hỏi tôi sao? Cô ấy hỏi cái gì? ?"

"Hỏi anh có ở đây hay không, cho rằng anh đã đi rồi." Thân Đồ Dạ nghi hoặc hỏi, "Anh đi ra đón tôi, cô cô không biết sao?"

"Không biết rõ, sáng sớm hôm nay ầm ĩ một trận, cô ấy không để ý tôi, buổi chiều tôi trực tiếp đi ra sân bay đón các người, chắc cô ấy phải đoán được chứ? Người tôi mang đều là thuộc hạ của cô ấy." Tưởng Khiếu Quân nói.

"Phỏng đoán chính là xác định một người" Thân Đồ Dạ có chút ít mệt mỏi, "Được rồi, không cùng anh nói lung tung, tôi ngủ một chút."

"Ngủ đi ngủ đi." Tưởng Khiếu Quân nói, "Đêm nay tôi muốn cùng cậu say một chút, nhưng mà Thân Đồ Phong Hoa bảo ngày mai muốn lên núi, chắc lại là trời chưa sáng liền muốn gọi các cậu rời giường, cho nên cậu hiện tại vội vàng bồi bổ cảm giác."

"Lúc này là lúc nào mà còn đòi lên núi?" Thân Đồ Dạ nhướng mày.

"Cậu đã quên? Ngày mai là ngày giỗ của cha cậu a." Tưởng Khiếu Quân bật thốt ra.

Nghe được câu này, sắc mặt Thân Đồ Dạ tối tăm trầm xuống, rũ mắt xuống, trầm mặc không nói.

"Nếu vậy phải đi xem một chút" Lăng Tuyết cuối cùng tiếp câu, nhưng mà lúc cô quay đầu lại nhìn thấy sắc mặt của Thân Đồ Dạ, không khỏi trong lòng có chút chấn động, ân cần hỏi, "Anh làm sao thế?"

"Không có gì." Thân Đồ Dạ nhàn nhạt đáp lại.

"Chuyện đã qua nhiều năm như vậy, mặc kệ ông ấy trước kia sai như thế nào, hiện tại người đã không còn, cậu không nên ghi hận ông ấy nữa ..."

"Được rồi" Thân Đồ Dạ cắt đứt  lời của Tưởng Khiếu Quân nói, "Tôi biết rõ."

"Vậy là tốt rồi."

Tưởng Khiếu Quân hiểu được, Thân Đồ Dạ không muốn cho Lăng Tuyết biết rõ việc của gia đình cậu ta, anh ta còn tưởng rằng Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết đã đến qcái loại đó không có cái gì là không thể nói chứ, cho nên vừa rồi cũng không có che đậy, không nghĩ tới bọn họ vẫn còn có chỗ giữ lại .

"Đúng rồi." Thân Đồ Dạ giống như là nhớ lại cái gì, tương đối là tùy ý nói, "Tôi còn không có nói cho anh biết đi? Lăng Tuyết là người nhà họ Cung, là người thừa kế, em gái Cung Thiên Long, tên khai sinh gọi là Cung Thiên Tuyết!"

"Hả?" Tưởng Khiếu Quân vô cùng khiếp sợ, "Cô ấy là người nhà họ Cung? Nói cách khác, cô ấy là chị em song sinh với Cung Thiên Long? Khó trách tôi nhìn thấy quen mắt như thế, cái kia cô ấy chính là..."

Tưởng Khiếu Quân đang nói được một nửa đã bị ánh mắt của Thân Đồ Dạ nhìn tới chấn động im bặt, anh ta nghẹn một cái, sửa lời nói, "Hai chị em nhà này đều có duyên phận với cậu a!"

1 comment: