Kẻ Thù Bên Gối - Chương 213 - Tưởng Khiếu Quân

横顔シリーズ。これポスカにしようかステッカーにしようか迷ってる。ポスカだとギリギリ関西コミティア間に合うけどステッカーは次回になるんだよなー。どっちしようかな…。(そしてサスペンダーくんはまだ途中)pic.twitter.com/OsC4582yFO

Lăng Tuyết tâm tâm niệm việc kia, trở lại ghế lô còn luôn nghĩ tới, kéo Thân Đồ Dạ hỏi lung tung cái này cái kia.

Thân Đồ Dạ đều có chút không kiên nhẫn: "Đều đã nói chờ Lãnh Thanh Mặc tra ra manh mối rồi nói sau, hiện tại em hỏi lại nhiều cũng vô dụng."

"Nhưng mà..."

"Nào có như vậy nhiều nhưng mà, nhanh ngủ đi." Thân Đồ Dạ ấn cô lên trên giường, "Đừng có lại líu ríu, em ồn áo quá"

"Biết rồi" Lăng Tuyết ngáp một cái giống như cười, "Em thật sự đúng là rất mệt"

"Ngủ đi." Thân Đồ Dạ một tay ôm lấy Lăng Tuyết, một tay vỗ vỗ dịu dàng lên vai cô "Xuống máy bay liền đi đến chỗ Thân Đồ Phong Hoa, em cũng không muốn làm cho mình đến lúc đó phờ phạc phải không? Em cũng thích nói nhảm, hai người các người vừa thấy mặt đã muốn tám tới không ngừng, đến lúc đó em đâu còn thời gian nghỉ ngơi?"

"Ân, ngủ."

Lăng Tuyết cũng thật là mệt mỏi, rúc vào lồng ngực Thân Đồ Dạ, chỉ chốc lát sau liền ngủ, lúc lim dim, cô còn mơ mơ màng màng nỉ non - -

"Xuống máy bay nhớ nhắc em gọi Lãnh Thanh Mặc, nếu như tìm được cậu bé kia, phải đối đãi thật tốt với người ta, nói không chừng đó là ân nhân cứu mạng của em a."

"Biết rồi"

Thân Đồ Dạ hôn lên trán cô một cái, ôm cô vào trong ngực, dịu dang vuốt vuốt vai cô, đợi cô hoàn toàn ngủ say, anh không khỏi thấp giọng cảm thán, "Em cũng không biết, cậu bé kia vì cứu em, gặp phải cái gì..."

Anh bên môi giương cao một nụ cười nhẹ khổ sở, cúi đầu hôn lên vài sợi tóc của Lăng Tuyết, ở bên tai cô nhẹ giọng nỉ non: "Anh cũng nghĩ lúc trước may mắn cứu được em, nếu không hiện tại như thế nào có được em?"

Lăng Tuyết ngủ rất sâu, hoàn toàn không có nghe thấy lời Thân Đồ Dạ nói.

Thân Đồ Dạ cũng biết rõ thói quen này của cô, cho nên mới dám ở bên tai cô nói mấy lời này.

Chỉ là, anh hiện tại thật sự đặc biệt buồn rầu, Lăng Tuyết muốn điều tra chuyện năm đó, mà hết lần này tới lần khác chuyện kia thật sự có quan hệ đến anh, trong đó vừa không có biện pháp giải thích rõ ràng, một khi thật sự bị cô tra ra, sẽ dính dáng rất nhiều vấn đề, cho nên, anh chỉ có thể làm một người xấu, ngăn cản cô điều tra sự thật.

Hy vọng cô không nên oán hận anh...

Qua mười tiếng bay, máy bay cuối cùng đến thủ đô Anh quốc.

Nhiệt độ ở đây so với Hải Thành còn lạnh hơn, Thân Đồ Dạ mặc cho cô áo khoác ngoài ấm áp, đeo khăn quàng cổ, ôn nhu sửa sang lại đầu tóc cho cô, yêu thương nói: "Ở đây rất lạnh, em không nên để mình bị đông lạnh đó"

"Anh mặt áo khoác ngoài thật là đẹp mắt?" Lăng Tuyết sửa sang cổ áo của anh.

"Không mặc càng đẹp mắt." Thân Đồ Dạ tà ác cười xấu xa.

Lăng Tuyết "Phốc xuy" một tiếng cười rộ lên.

"Tốt rồi, đi xuống đi."

Thân Đồ Dạ ôm cô đi ra ngoài.

Đi ra cabin, Lăng Tuyết mới phát hiện tuyết rơi, bông tuyết bay lả tả theo gió phất phới, đem trọn vùng trời nhuộm thành màu trắng, gió rét ở bên tai gào thét, bông tuyết bay vẩy lên người, mang màu sắc trắng như bông.

"Oa, em đã lâu rồi đều không nhìn thấy tuyết"

Lăng Tuyết nhìn cảnh tuyết trước mắt, không khỏi có chút sợ hãi than, "Hải Thành giờ này đang  ấm dần, khó có được tuyết rơi, ngẫu nhiên vung vài bông tuyết, còn chưa kịp đem mặt đất biến thành màu trắng đã tan chảy, cảnh tuyết này thật đẹp!"

Thân Đồ Dạ đem cái áo choàng kéo lên trên, thay cô che kín đầu, sau đó thân mật ôm cô: "Anh quốc mùa đông tới tương đối sớm, ở đây mùa đông đều âm hai mươi mấy độ, lạnh cực kỳ, cảnh tuyết xem nhiều cũng như vậy thôi, không có có cái gì hiếm lạ. Nhưng mà em thích liền tốt, về sau thường dẫn em trở về."

"Trở về?" Lăng Tuyết nghiêng đầu nhìn anh, "Trước kia anh ở Anh quốc sao?"

"Ân." Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Anh từ nhỏ đã ở nơi này, trước đây sống cùng Thân Đồ Phong Hoa, nhưng mà cô cô thường xuyên không về nhà, cả ngày ở bên ngoài chạy khắp nơi, cho nên anh trên cơ bản đều là một mình vượt qua lúc nhỏ."

"Ba mẹ anh đâu?"

Lăng Tuyết chưa từng có nghe Thân Đồ Dạ nhắc qua cha mẹ của anh, trước kia cô là cô nhi, không muốn đụng vào vết thương này, nhưng mà hiện tại cô đã đã tìm được nhà của mình, cũng muốn biết về gia đình Thân Đồ Dạ ra sao.

Thân Đồ Dạ nhướng mày, ánh mắt ảm đạm, anh giống như không muốn nhắc tới việc này, kiếm chuyện nói tránh đi: "Đi thôi! Cẩn thận một chút!"

"Nha." Lăng Tuyết cũng đã từng trải qua, tự nhiên sẽ không hỏi nhiều, chỉ là trong lòng có chút nghi ngờ, Thân Đồ Dạ nếu đã cùng cô cô ở một chỗ, cái kia đã nói lên anh không giống như cô cùng người thân mất liên lạc nên làm cô nhi, nhưng anh vì cái gì không muốn nhắc tới vậy? Lẽ nào có cái gì bí ẩn?

...

Thân Đồ Phong Hoa cho người tới đón, các thuộc hạ cung kính chào hỏi Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết: "ngài Thân Đồ, cô Lăng, ngài bộ trưởng đã ở nhà chờ hai vị, hai vị mời!"

"Thân Đồ Phong Hoa không phải là phải ở bệnh viện sao? Sao lại về nhà ?" Thân Đồ Dạ nghi hoặc hỏi.

"Bà ấy không muốn ở bệnh viện, cho nên muốn xuất viện về nhà sớm."

Một người đàn ông từ trên xe bước xuống, Lăng Tuyết không khỏi hai mắt tỏa sáng, người này có đôi chân thon dài, dáng người cao ngất, dung mạo anh tuấn mị hoặc, lại có một mị lực của ngườ đàn ông thành thục, là một người lại, đôi mắt màu hổ phách lóe lên cao quý, trên người có một loại khí chất đặc biệt.

Anh ta cao hơn Thân Đồ Dạ một chút, vô luận từ khí chất hay vẻ bề ngoài đều trầm ổn hơn, nhưng mà rất nhanh, Lăng Tuyết liền phát hiện thêm nhiều chuyện nữa...

"Tưởng, làm sao cậu tới ?" Thân Đồ Dạ ngoài ý muốn ngạc nhiên mừng rỡ.

"Tôi đến đoán đại biểu" người này tươi cười rạng rỡ nhìn anh, sau đó ánh mắt rơi trên người Lăng Tuyết, lập tức lóe lên tia sáng khác thường "Vị này là bạn gái của cậu? thật xinh đẹp nha."

"Cô ấy là Lăng Tuyết, là phụ nữ của tôi." Thân Đồ Dạ ôm chặt Lăng Tuyết, rõ ràng là muốn biểu thị công khai quyền sở hữu, "Lăng Tuyết, vị này là Tưởng Khiếu Quân, là bạn của Thân Đồ Phong Hoa, cũng là người thầy tốt, bạn hiền của anh!"

"Anh Tưởng, chào" Lăng Tuyết chủ động vươn tay về phía Tưởng Khiếu Quân.

"Chào em" Tưởng Khiếu Quân nắm tay cô không bỏ được buông ra, chớp chớp mắt mắt nhìn chằm chằm cô, "Đã nghe Dạ nhắc tới em, quả nhiên là đẹp động lòng người."

Thân Đồ Dạ trực tiếp kéo tay Lăng Tuyết ra, không vui trừng mắt hắn: "Thân Đồ Phong Hoa đến rồi."

"A? Ở đâu?" Tưởng Khiếu Quân lập tức quay đầu nhìn chung quanh.

Lăng Tuyết "Phốc xuy" một tiếng cười rộ lên.

"Cậu cái người này tiểu bại hoại, lại giỡn cợt tôi." Tưởng Khiếu Quân híp mắt trách mắng Thân Đồ Dạ, "Từ nhỏ đến lớn đều phá hư như thế."

"Tạm thôi" Thân Đồ Dạ trắng mắt liếc hắn một cái.

"Vẫn là tiểu mỹ nhân này tốt hơn, ôn nhu im lặng, xem ra rất đáng yêu." Tưởng Khiếu Quân cười tủm tỉm nhìn Lăng Tuyết.

"Anh quá khách khí rồi." Lăng Tuyết thẹn thùng cười cười, có chút lúng túng.

"Lên xe trước đi." Thân Đồ Dạ trừng Tưởng Khiếu Quân một cái, ôm Lăng Tuyết lên xe.

Tưởng Khiếu Quân, Cố Huy, Lôi Quân, Lôi Vân đi theo lên xe.

...

Bốn người vừa lên xe, Tưởng Khiếu Quân đầu tiên là nhiệt tình cùng Lăng Tuyết tán gẫu, nói về khí hậu bên này, còn giới thiệu cho cô những nơi phong cảnh đẹp, như một người anh trai quan tâm vài câu, sau đó liền bị Thân Đồ Dạ cưỡng chế tham gia nói chính sự.

Tưởng Khiếu Quân nói đến bệnh tình của Thân Đồ Phong Hoa và những chuyện cô cô gặp phải, sắc mặt liền ngưng trọng, giọng nói cũng nghiêm túc, còn có chút không vui: "Đã nhiều năm như vậy, Thân Đồ Phong Hoa vẫn còn tính tình kia, gặp được việc gì cũng không nói với tôi, lần trước nếu không phải là cậu đúng lúc chạy qua đây, hậu quả không thể tưởng tượng nổi, nhưng mà cũng vì vậy mà làm trễ nãi chuyện của mình. Tôi đã từng nói với cô ấy, có chuyện gì thì phải gọi điện cho tôi, cô ấy chính là không nghe, thật sự là không nghe lời."

"Bà ấy không muốn làm phiền cậu" Thân Đồ Dạ cười nói, "Tính tình của cô cô cậu cũng không phải không biết, chính là đức hạnh thối hoắc á."

"Lời này để tiểu tử cậu nói sao ?" Tưởng Khiếu Quân nhướng mày, "Cô ấy dù sao cũng là cô cô của cậu, là trưởng bối của cậu, cậu phải tôn trọng cô ấy!"

"Cái này không phải tôi vì cậu mà bất bình sao?" Thân Đồ Dạ trắng mắt liếc anh ta một cái, "Bình thường nói cô cô ngàn không tốt vạn không tốt, đợi đến người khác nói cô cô một câu, cậu liền muốn nổ, nói cho cùng cậu vẫn còn để ý cô cô sao!"

"Ai để ý tới cô ấy?" Tưởng Khiếu Quân lập tức phủ quyết, "người phụ nữ kia tính tình vừa thối lại vừa cứng, tôi với cô ấy vừa thấy mặt đã gây gổ, để ý cái gì."

"Được được được, không thèm để ý, không thèm để ý, là tôi chưa nói."

Thân Đồ Dạ lười phải nói với cậu ta, bọn họ chính là hai người vui vẻ oan gia, gặp mặt chính là gây gổ, nhưng mà không thấy mặt sẽ nhớ lẫn nhau, ai xảy ra chuyện, một chỗ khác đều sẽ lập tức đuổi tới, xông pha khói lửa cũng muốn cứu đối phương.

Thân Đồ Dạ có đôi khi không hiểu nổi, hai người kia rõ ràng chính là hai bên yêu nhau, vì cái gì không thể ở cùng nhau? Nhất định hành hạ lẫn nhau như thế, lôi kéo, lãng phí thời gian vô ích.

Nên biết, bọn họ hai cũng đã là ngoài bốn mười rồi, lại không quý trọng thời gian thì sắp già tới nơi rồi.

Cả đời cứ như vậy bị lãng phí, rất đáng tiếc! ! !

Lăng Tuyết ở bên cạnh yên tĩnh nghe, cô phát người đàn ông mạnh mẽ và thành thục, lúc gặp phải tình yêu cũng  không để ý tới tính tình, lúc gặp lần đầu tiên, cô cảm thấy Tưởng Khiếu Quân cũng giống như Lãnh Thanh Mặc phải là loại người có thể nhìn thấu thế sự, không có chút rung động nào, về sau anh ta vừa mở miệng nói chuyện, cô lại cảm thấy anh ta không thể kiềm chế được, nhưng mà vừa nhắc tới Thân Đồ Phong Hoa, anh ta lập tức thay đổi bộ dáng, thay đổi được nghiêm túc nghiêm túc, nghiêm trang.

Dường như tâm tình của anh ta là một ổ khóa, Thân Đồ Phong Hoa chính là chìa khóa của cái ổ khóa này!

Cô mới lần đầu tiên gặp mặt đã khẳng định anh ta là thích Thân Đồ Phong Hoa, nhưng vì cái gì không chịu thừa nhận vậy?

Cô không hiểu.

"Đối với mấy việc của các nghị viên cậu không cần phải để ý đến ." Tưởng Khiếu Quân nói đến chính sự, lại trở nên nghiêm túc, "Tôi đã xử lý tốt, về sau không ai còn dám động một sợi tóc của Thân Đồ Phong Hoa."

"Uh" Thân Đồ Dạ tuyệt không ngoài ý muốn, gật gật đầu nói, "Vậy là tốt rồi, vậy chúng tôi lần này chính là tới thăm Thân Đồ Phong Hoa một chút, đợi sức khỏe tốt hơn nhiều, chúng tôi sẽ trở về."

"Cậu sao một chút cũng không kinh ngạc? cậu với cô cô của cậu going nhau y đúc, giống như cảm thấy đây là chuyện đương nhiên vậy " Tưởng Khiếu Quân không thể hiểu hỏi.

"Chúng tôi đã quen biết cậu hai mươi mấy năm, còn chưa hiểu rõ cá tính của cậu sao?" Thân Đồ Dạ nhàn nhạt nói, "Mỗi lần Thân Đồ Phong Hoa có chuyện gì, chỉ cần cậu ra tay, có lúc nào thất thủ đâu? ? ? Hắn còn không giúp cô cô xử lý thỏa đáng sao ?"

"Tôi tốt như thế sao?" Tưởng Khiếu Quân nghiêm túc nghĩ lại "Tôi giống như đối với cô ấy quá tốt , không được, không thể như vậy được, đỡ phải để cô ấy tập mãi thành thói quen, cũng không biết cảm ơn ."

1 comment: