Kẻ Thù Bên Gối - Chương 220


Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết đi đến phòng ăn, Lăng Tuyết nhịn không được quay đầu nhìn lại, Lỗi Lạc vẫn đang nói chuyện với Thân Đồ Phong Hoa, lúc hai người ở cùng nhau bầu không khí vô cùng ấm áp, Trác càng lúc càng nói chuyện nhẹ nhàng hơn, Thân Đồ Phong Hoa ở trước mặt hắn cũng rất dịu dàng, so với lúc ở cùng Tưởng Khiếu Quân thì hoàn toàn ngược lại.
Lăng Tuyết nhịn không được thấp giọng hỏi Thân Đồ Dạ: "Em thật không hiểu, cô cô đến cùng là thích ai vậy? lúc trước còn cho là người cô cô thích là anh Tưởng, nhưng mà bây giờ nhìn cô cô với Lỗi Lạc cùng một chỗ, không khí giống như tốt hơn nhiều."
"Người cô cô thích khẳng định là Tưởng, chỉ là trong lòng cô cô có một cây gai, mới cuối cùng không thể bỏ xuống thôi. Còn như Lỗi Lạc, cô cô đại khái cũng chỉ là có cảm tình tốt thôi, chỉ là loại cảm tình tốt thôi hẳn không phải là tình yêu."
Nói đến đây, Thân Đồ Dạ thở dài một hơi, "Theo sự hiểu biết của anh về Thân Đồ Phong Hoa, cô cô cuối cùng sẽ phải lựa chọn Lỗi Lạc!"
Lăng Tuyết không nói gì, thật sự cô cũng có trong tích tắc không hiểu, nhưng mà rất nhanh liền hiểu rõ, quan niệm tình yêu của cô với Thân Đồ Phong Hoa là giống nhau, trong mắt không tha cho hạt cát, nếu như có một ngày, cô với Thân Đồ Dạ cũng xuất hiện vấn đề như vậy, cô cũng sẽ không sẽ tha thứ cho anh.
Thà rằng lựa chọn một người yêu mình nhiều hơn, cũng không muốn cùng người kia thương tổn tới hạnh phúc của mình. .
...
Sau bữa sáng, Thân Đồ Dạ và Thân Đồ Phong Hoa liền mang theo Lăng Tuyết đi nông trường đi một chút, Lỗi Lạc thân là thần giữ nhà của Thân Đồ Phong Hoa, tự nhiên cũng muốn cùng đi theo một lúc, hắn đẩy xe lăn cho cô cô, bốn người ai cũng không có mang gì, cứ như vậy từ phía sau đi ra hướng nông trường.
Thời tiết rất tốt, ánh mặt trời sáng lạn chiếu lên người, rất thoải mái ấm áp.
Lăng Tuyết kéo cánh tay Thân Đồ Dạ, nhìn phong cảnh khắp bốn phía, trong lòng nhất thời rất thoải mái, bên môi cũng giương cao đã lâu không cười: "Ở đây thật là đẹp!"
"Ở đây chỉ có phong cảnh rừng núi, còn chưa tới nông trường đâu, chỗ đó có một mảng hoa, em nhất định sẽ thích." Thân Đồ Dạ ôn nhu nói, "Em thích loại hoa gì? Đợi tí nữa anh đi hái cho em."
"Em ngược lại không có có đặc biệt thích hoa gì." Lăng Tuyết thuận miệng nói, "Chỉ cần là anh hái em đều thích."
"Hắc hắc, em mà cũng nói những lời dỗ ngon dỗ ngọt nữa à." Thân Đồ Dạ sủng ái xoa xoa gò má Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết nhìn anh cười, Thân Đồ Dạ nhịn không được cúi đầu hôn cô, giữa hai người vô cùng ngọt ngào, hạnh phúc ấm áp.
Lỗi Lạc thấy một màn như vậy, nhịn không được cảm thán: "Xem, bọn họ nhiều hạnh phúc."
"Đúng vậy, rất hạnh phúc a."
Thân Đồ Phong Hoa cũng rất hâm mộ, đồng thời, trong mắt còn có một tầng sương mù, kỳ thật cô cô thường xuyên suy nghĩ, cô cô và Tưởng Khiếu Quân dây dưa hơn hai mươi năm, đến cùng là đúng hay sai, cô cô vừa không thể cho qua những gì đã từng tổn thương, tâm lại muốn ở bên cạnh vay cùng Tưởng Khiếu Quân cùng một chỗ, cũng không thể bỏ xuống cùng một người khác lần nữa bắt đầu...
Như thế không tốt cũng chẳng xấu, ngược lại làm cho cô cô càng thêm thống khổ.
Lỗi Lạc nhìn thật sâu Thân Đồ Phong Hoa, hắn biết rõ tâm tư của Phong Hoa, hắn sẽ không làm khó Phong Hoa, có thể đồng thời, hắn cũng sẽ không buông tha cho Phong Hoa.
Hắn sẽ giống vĩnh viễn bảo vệ ở bên người Phong Hoa...
Nông trường rất lớn, vườn hoa rất đẹp, phóng mắt nhìn đi, mênh mông đều là màu của bảy sắc.
Đủ loại hoa tươi đều đang trong thời kỳ tranh nhau đua nở, trong không khí đều tràn ngập hương hoa thấm vào nội tâm mỗi người.
Lăng Tuyết nhìn đến ngây người, nhìn qua từng mảng hoa, cảm giác mình giống như đến một cái thế thần tiên vậy, nhịn không được cảm thán: "Quá đẹp a!"
"Thích thì tốt." Thân Đồ Dạ ôm thắt lưng cô, chỉ xa xa nói, "Phía đó có vài mẫu đều là trồng hoa, phía nam có một dòng suối nhỏ, một bên suối chính là vườn trái cây, nhưng mà bây giờ trái cây tới mùa tương đối ít, nếu không có thể làm cho em ăn đủ."
"Kỳ quái, ở đây khí hậu lạnh như thế, sao hoa hoa nở được tươi đẹp như thế?" Lăng Tuyết không hiểu hỏi.
"Mấy loại hoa này đều là giống đặc biệt, không sợ mùa đông, huống chi ở đây so với bên ngoài ấm áp hơn, cho nên hiện tại cũng chỉ có hoa của bên chúng ta nở đẹp như thế, địa phương khác đã sớm héo rồi" Thân Đồ Dạ nói, "Cái này cũng có chút công lao của Thân Đồ Phong Hoa, nông trường này đều là giao cho cô cô xử lý ."
"Cô cô giỏi quá." Lăng Tuyết nghiêng đầu hướng Thân Đồ Phong Hoa cười cười.
"Chỉ là thích, cho nên tận tâm đi làm mà thôi." Thân Đồ Phong Hoa khẽ mỉm cười, "Dạ, con dẫn tiểu Tuyết đi xung quanh một chút đi, cô cô muốn thăm mộ phần của cha mẹ con một chút."
"Bác trai bác gái chôn cất ở gần đây?" Lăng Tuyết có chút ngoài ý muốn, vội vàng bày tỏ, "Không bằng cùng đi đi."
"Được..." Thân Đồ Phong Hoa đang muốn nói chuyện, Thân Đồ Dạ lập tức nói: "Không cần."
"Vì sao vậy?" Lăng Tuyết nhíu mày, "Đến đều đến, em cũng phải cùng đi bái tế một chút chứ?"
Thân Đồ Phong Hoa kinh ngạc nhìn Thân Đồ Dạ.
Thân Đồ Dạ nhìn cô một cái thật sâu, hướng Lăng Tuyết giải thích: "Chỗ đó phải lội qua suối, và qua một cái đồi, cơ thể em chưa khỏe, nên không cần đi, lần sau đi." Lập tức, anh nghiêng đầu nhìn Thân Đồ Phong Hoa nói, "Thân Đồ Phong Hoa, cô cô cũng không cần đi , ngồi lên xe lăn thì lăn qua lăn lại cái gì?"
"Tôi..."
"Thân Đồ nói đúng." Liên tục yên lặng Lỗi Lạc lần này cũng giúp Thân Đồ Dạ, "Cở thể các người không khỏe, không nên đi xa, ở đây xem một chút hoa là tốt lắm rồi."
Thân Đồ Phong Hoa nghe Lỗi Lạc nói như thế, cũng không nói thêm gì, cô tự mình biết rõ việc này có chút ít cũng chỉ là lấy cớ, không cần nói chỉ là một con suối cạn, cho dù là trèo đèo lội suối, chỉ cần là cô nói một câu, Lỗi Lạc cũng sẽ mang mình đi, sao có thể có nhiều cớ từ chối vậy?
Nhưng mà bọn họ vì cái gì không chịu mang Lăng Tuyết đi bái tế cha mẹ Thân Đồ Dạ?
Thân Đồ Phong Hoa trăm mối như tơ vò...
Lăng Tuyết trong lòng cũng có chút không thoải mái, cô cảm thấy Thân Đồ Dạ làm như thế, căn bản chính là không muốn giới thiệu cô với cha mẹ của anh, từ một tầng trên ý nghĩa khác mà nói, anh chính là không muốn bọn họ có mối quan hệ chính thức, tối thiểu không có có nghĩ qua muốn đi đến hôn nhân.
Tâm tình bị ảnh hưởng, phong cảnh cũng thay đổi được chẳng phải xinh đẹp gì nhiều.
Lăng Tuyết không còn có tâm tình thưởng thức cảnh đẹp, Thân Đồ Phong Hoa tìm viện cớ rời đi, mọi người liền xuống núi.
Thân Đồ Dạ biết rõ Lăng Tuyết mất hứng, mặc dù cô không có biểu hiện ra mặt, thế nhưng loại cảm giác mất mát vẫn là rất rõ ràng, lúc xuống núi, anh nhận điện thoại của Nhan Nhược Hi gọi đến, sắc mặt Lăng Tuyết càng trở nên cứng ngắc.
Trở lại biệt thự, Lăng Tuyết lấy cớ mệt mỏi nói muốn trở về phòng nghỉ ngơi.
Thân Đồ Dạ chưa đi lên cùng cô, cũng chưa giải thích gì về cuộc điện thoại đó, ngược lại lúc cô đã lên lầu thì không thể chờ đợi được phân phó Cố Huy đi điều tra việc của nhà họ Hoắc.
Lăng Tuyết ở trên bậc thang nghe được, trong lòng lại là phức tạp.
"Cô nói con vẫn còn quản những việc của Nhan Nhược Hi kia sao? Cái đó đã là quá khứ" Thân Đồ Phong Hoa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói, "Con không có phát hiện sắc mặt tiểu Tuyết đã thay đổi, cũng không đi dỗ ngọt con bé."
"Con đang xử lý công vụ." Thân Đồ Dạ thuận miệng giải thích một câu, rồi nhìn Lôi Quân phân phó, "cậu đi tra xem nhà họ Bạch gần đây có động tĩnh gì không."
"Vâng" Lôi Quân ngay lập tức đi xử lý.
"Có chuyện gì vậy?" Thân Đồ Phong Hoa chau mày, "Con còn muốn quản đến cùng là sao?"
"Có người ở địa bàn của con gây chuyện, con có thể không quản sao?" Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Việc của con, cô cô không hiểu, người không cần dính vào ."
"Cô cô không hiểu, hay vẫn là con đang phạm hồ đồ?" Thân Đồ Phong Hoa tức giận nói, "Nếu quả thật là công vụ, tại sao Nhan Nhược Hi đến gọi số điện thoại này? Hoắc Vân Phong sao không cùng con liên lạc?"
"Nhiều chuyện." Thân Đồ Dạ lườm cô cô một cái, cầm lấy di động đi thư phòng.
"Con trở lại cho cô..." Thân Đồ Phong Hoa tức giận gầm lên.
Thân Đồ Dạ cũng không quay đầu lại.
"Khốn kiếp!" Thân Đồ Phong Hoa tức đến sắc mặt xanh mét.
"Phong Hoa không nên tức giận"
Lỗi Lạc mỉm cười nói, "Thân Đồ xử sự sẽ biết chỗ đúng mực, Phong Hoa đừng luôn coi hắn như là cậu bé nữa, cái gì cũng lại muốn quản."
"Nếu là hắn có chừng mực cũng sẽ không cùng Nhan Nhược Hi câu kết làm bậy."
Thân Đồ Phong Hoa rất là không vui, "Hắn cũng đã lựa chọn cùng Lăng Tuyết cùng một chỗ , thì phải cách xa hoặc giữ một khoảng cách với các cô gái khác."
"Ân, hắn biết rõ."
Lỗi Lạc bên môi vĩnh viễn đều mị dáng tươi cười, cứ như vậy lẳng lặng nhìn Thân Đồ Phong Hoa, giống như vĩnh viễn đều nhìn vẫn không đủ vậy.
"Lạc nhìn cái gì chứ?" Thân Đồ Phong Hoa có chút thẹn thùng, "trên mặt tôi vật gì đó sao?"
"Phong Hoa rất đẹp." Lỗi Lạc nâng cằm lên, ánh mắt mê ly nhìn Phong Hoa.
"Đã già rồi, còn đẹp cái gì nữa." Thân Đồ Phong Hoa mặt đều hồng.
"Nói hươu nói vượn." Lỗi Lạc không vui nhíu mày, "Vẫn trẻ mà, già cái gì mà già? Chúng ta đi ra ngoài, người khác đều nói tôi lớn hơn Phong Hoa."
"Cắt, Lạc rõ ràng nhỏ hơn tôi sáu tuổi." Thân Đồ Phong Hoa nghĩ đến cái vấn đề thì không thật cao hứng, "sáu tuổi đó."
"Ha ha, nhưng mà Phong Hoa nhìn xem giống như là nhỏ hơn tôi sáu tuổi vậy." Lỗi Lạc cười nói, "Phong Hoa và Lăng Tuyết đi ra ngoài, người ta cũng sẽ nói các người là chị em."
"Làm sao có thể?" Thân Đồ Phong Hoa bật cười, "Tôi so với con bé lớn hơn hai mươi mấy tuổi, Lạc cái này cũng quá khoa trương ."
"Vốn chính là sao..."
Hai người đang liếc mắt đưa tình, Thân Đồ Dạ trong thư phòng gọi Nhan Nhược Hi, an ủi: "Nhược Hi, em đừng khóc, anh đã phái người đi điều tra, sẽ báo lại với em khi có kết quả."
"Em vốn đến không muốn quấy rầy anh, nhưng mà em thực sự đang lo lắng an toàn của Vân Phong, em sợ hắn gặp chuyện không may, Thân Đồ, hiện tại chỉ có anh có thể cứu hắn, anh nhất định phải cứu cứu hắn..."
Nhan Nhược Hi ở đầu bên kia điện thoại khóc như mưa, Thân Đồ Dạ nghe rất đau lòng, "Em yên tâm, anh sẽ cứu hắn, đừng khóc, đừng tổn hại đến sức khỏe."
"Em..." Nhan Nhược Hi còn muốn nói gì, đột nhiên bên kia vang lên tiếng thuộc hạ bẩm báo, giọng nói lo lắng, "Thiếu phu nhân, Hoắc tiểu thư, có tin tức ."
"Như thế nào?" Nhan Nhược Hi cùng Hoắc Phi Vân đồng thời truy vấn.
"Hoắc tổng bị tai nạn giao thông, bị trọng thương đang hôn mê, hiện tại đã bị đưa đến bệnh viện." thuộc hạ nói.
"Tại sao có thể như vậy?" Nhan Nhược Hi lập tức sợ, khóc hỏi, "Có nghiêm trọng không? Sẽ không có nguy hiểm gì?"
"Cái này..." thuộc hạ không dám nói, "Bác sĩ nói rất nghiêm trọng, có khả năng sẽ có..."
Đầu bên kia điện thoại vang lên âm thanh ngã ầm ầm, trong điện thoại tạp âm rất lớn, lập tức vang lên giọng Hoắc Phi Vân kinh hoảng hô to: "Chị dâu, chị dâu! ! !" "Mau gọi bác sĩ! ! !"
"Vâng"

1 comment: