
"Alo, Phi Vân!"
Thân Đồ Dạ hô một tiếng, nhưng mà điện thoại đã bị văng ra .
Thân Đồ Dạ trong lòng vô cùng sốt ruột, anh biết rõ nhất định là Nhan Nhược Hi gặp chuyện không may, cơ thể cô vẫn luôn không khỏe, hiện nay đang xảy ra chuyện như vậy, khẳng định là cơ thể cô không chịu nỗi, cho nên mới té xỉu.
Huống chi cô còn có bệnh tim, vạn nhất tái phát thì làm sao bây giờ?
Anh lập tức nhìn ra phía ngoài hô: "Người đâu!"
Một thuộc hạ lập tức đi tới: "Chủ nhân, có cái gì phân phó?"
"Chuẩn bị máy bay, tôi muốn về Hải Thành, càng nhanh càng tốt." Thân Đồ Dạ mệnh lệnh.
"Vâng." Tôi sẽ đi chuẩn bị ngay.
Lúc này, Lỗi Lạc đỡ Thân Đồ Phong Hoa lên lầu, Thân Đồ Phong Hoa vừa vặn nghe được câu này, nhíu mày hỏi: "Sao lại đột nhiên phải về Hải Thành? Xảy ra chuyện gì ? Không phải lại là chuyện của nhà họ Hoắc đi?"
"Chuyện ở đây đã xử lý tốt, huống chi Lỗi Lạc cũng ở đây, con ở lại cũng không có làm cái gì, muốn về trước."
Thân Đồ Dạ tránh đề tài của cô cô, nhìn Lôi Quân ra lệnh, "Nói với Lăng Tuyết một tiếng, để cô ấy chuẩn bị một chút. ."
"Vâng" Lôi Quân lập tức đi lên lầu báo cho Lăng Tuyết.
"Chờ một chút." Thân Đồ Phong Hoa gọi Lôi Quân lại, kéo Thân Đồ Dạ thấp giọng chất vấn, "việc của nhà họ Hoắc con giao cho Cố Huy và Lôi Quân đi làm là được rồi, còn muốn tự mình đi xử lý sao? Con cái này là vì Nhan Nhược Hi mới muốn đích thân chạy về? Con có suy nghĩ qua cảm nhận của tiểuTuyết chưa?"
"Không có sai, con thật sự vì Nhược Hi mới tự mình chạy về, nhưng mà..."
Thân Đồ Dạ lời còn chưa nói hết liền dừng lại, Lăng Tuyết không biết lúc nào đã đứng ở hành lang bên kia, đem mọi thứ đều nhìn ở trong mắt, nghe vào trong tai, ghi ở trong lòng, đôi mắt trong suốt thiêu đốt lên phẫn nộ ngọn lửa.
Thân Đồ Phong Hoa cũng nhìn thấy Lăng Tuyết, thấp giọng cảnh cáo: "Thân Đồ Dạ, con đã chọn Tiểu Tuyết, thì không nên dây dưa không rõ với Nhan Nhược Hi, huống chi Nhan Nhược Hi bây giờ là vợ của Hoắc Vân Phong, cô ta có chuyện gì phải đi tìm Hoắc Vân Phong mới đúng, không có bất cứ quan hệ nào với con, con không cần lo cho như vậy nhiều ."
"Con sẽ có chừng mực, cô cô không cần lo" Thân Đồ Dạ thấp giọng nói một câu, bước đi đến trước mặt Lăng Tuyết, nhẹ nói, "chúng ta về Hải Thành, anh có chuyện phải làm."
"Có việc gì?" Lăng Tuyết bén nhọn nhìn chằm chằm anh.
Thân Đồ Dạ do dự một chút, vẫn là nói thật: "Hoắc Vân Phong gặp chuyện không may, chắc không sống nỗi, Nhược Hi cô ấy... Gọi điện thoại nhờ anh giúp đỡ."
"Được." Lăng Tuyết không có nhiều lời, gật gật đầu nói, "Anh có việc muốn làm, vậy thì trở về."
Sau đó cô xoay người đi về phòng của mình...
Thân Đồ Dạ nhìn bóng lưng cô, cảm thấy rất vui mừng, không nghĩ tới Lăng Tuyết sẽ bình tĩnh như vậy, nghĩ đến cô cũng là biết rõ tình huống nguy cấp, không có lại buồn bực với anh.
Nghĩ tới như thế, nên anh không có theo sau trấn an cô, cũng không có giải thích quá nhiều, chỉ là phân phó Lôi Quân, Cố Huy mau chóng tra rõ chân tướng, xem đến cùng là thế nào.
Thân Đồ Phong Hoa cảm thấy rất không còn gì để nói, Thân Đồ Dạ hoàn toàn không có cố kỵ qua cảm thụ Lăng Tuyết, thằng nhóc này như vậy sớm muộn cũng xảy ra vấn đề .
"Không cần quá lo lắng, Thân Đồ làm việc có chừng mực." Lỗi Lạc đỡ Thân Đồ Phong Hoa trở về phòng, "Phong Hoa hiện tại sức khỏe đã khá nhiều, có rảnh thì nên thử đi nhiều một chút, không thể luôn ngồi xe lăn mãi."
"Đàn ông không phải là đều hoa tâm như thế? Ăn trong chén còn nhìn trong nồi ?" Thân Đồ Phong Hoa sa sút hỏi.
"Làm sao có thể?" Lỗi Lạc cười, "Phong Hoa nhìn tôi, nhiều năm như thế có qua ái muội với ai? Trừ Phong Hoa ra, bất kỳ cô gái nào tôi cũng không có nhìn qua."
"Uh, Lạc là trường hợp đặc biệt."
Thân Đồ Phong Hoa cảm thấy rất vui mừng, đồng thời cũng nhớ tới Tưởng Khiếu Quân, nếu như ngoại trừ vấn đề phong lưu hoa tâm này, kỳ thật cô cô với Tưởng Khiếu Quân mới là ăn ý nhất, có tâm hồn phù hợp một đôi nhất.
Từ niên thiếu đến trung niên, bọn họ cùng nhau trải qua gian khổ nhiều năm, muốn bảo hoàn toàn không có tình cảm là không thể nào, cho dù xuất hiện nhiều đề như vậy, đến bây giờ còn không dứt bỏ được đối phương.
Chỉ tiếc, trên cái thế giới này không có nếu như nhiều như vậy, rất nhiều chuyện xảy ra chính là đã xảy ra.
Cô cô không có cách nào rút cái gai trong lòng ra được, không có cách nào làm như không có gì xảy ra, cũng chỉ có thể tiếp tục đau xót như thế.
Nhưng mà lần này trải qua sinh tử tai họa lớn, cô cô thật sự có chút yếu đuối, cô cô phát hiện cô cô cũng sợ hãi cô đơn, sợ hãi một mình, cô cô muốn có người luôn ở bên mình, lúc cô mở mắt ra có thể nhìn thấy hắn, lúc cô cô gặp phải khốn cảnh, hắn sẽ nắm lấy tay cô, hắn nói, đừng sợ, tôi ở chỗ này...
Vài ngày trước, lúc cô từ trên đường tử vong thức tỉnh, mở mắt ra trông thấy bên cạnh là Tưởng Khiếu Quân, cô cô thật sự rất cảm động, thậm chí trong tích tắc như vậy, cô cô muốn tha thứ hắn, muốn bỏ qua, bất kể hiềm khích lúc trước, cùng hắn trở lại từ đầu...
Đáng tiếc vài ngày qua, trong điện thoại hắn lại có nhiều giọng nói của phụ nữ, truyền thông lại báo cáo hắn cùng một người mẫu có scandal, lúc cô cô chất vấn hắn, hắn phun ra nuốt vào, lại một lần nữa thất vọng, cảm thấy thất vọng đau khổ, cũng triệt để buông tha cho tha thứ ý tưởng.
Có lẽ, bản tính của một người là vĩnh viễn khó có khả năng thay đổi .
Cô cô phải tin tưởng, bỏ qua chính là bỏ qua, vĩnh viễn cũng khó có khả năng đền bù trở về! ! !
"Cẩn thận!"
Một giọng nói ôn nhu vang lên, Thân Đồ Phong Hoa vô ý thức ngẩng đầu, cô cô vừa rồi thất thần, thiếu chút nữa đụng vào khung cửa, một cánh tay ngăn cản trên trán cô cô, tránh làm cho cô cô đụng phải đầu.
"Chớ suy nghĩ lung tung." Lỗi Lạc nhìn cô cô cười cười, săn sóc đỡ Phong Hoa đi về phòng, để cô ngồi ở trên ghế sofa, sau đó cho rót một chén nước, "Uống chút nước nóng."
"Cảm ơn." Thân Đồ Phong Hoa nhận chén nước, thật sâu nhìn Lỗi Lạc, "Lỗi Lạc, tại sao phải đối tôi tốt như thế? Lấy điều kiện của Lạc, hoàn toàn có thể tìm một người phụ nữ hoàn mỹ"
"Cái gì là hoàn mỹ?" Lỗi Lạc mỉm cười nhìn Phong Hoa.
"Ách..." Thân Đồ Phong Hoa trong lúc nhất thời thế nhưng không trả lời được.
Lỗi Lạc tự rót cho mình chén trà, nhấp một miếng, nhàn nhạt nói: "Trong lòng mỗi người, định nghĩa hoàn mỹ mỗi người không giống nhau, có người cảm thấy dáng người dung mạo thiên sứ chính là hoàn mỹ; có người cảm thấy trong ngoài gồm nhiều mặt, điều kiện ưu việt chính là hoàn mỹ; cũng có người cảm thấy không chỉ có cần những điều kiện này, còn muốn cùng bản thân có tiếng nói chung, cùng chung điểm phù hợp mới coi là hoàn mỹ; mà tôi cảm thấy được..."
Lỗi Lạc nhẹ nhàng cầm tay Thân Đồ Phong Hoa, nghiêm túc nói, "Trong lòng tôi, Phong Hoa chính là hoàn mỹ!"
Nghe được câu này, Thân Đồ Phong Hoa tâm đều rung động, loại động lòng người này làm tâm tình cô không phải là chưa có nghe qua, Tưởng Khiếu Quân, lúc theo đuổi cô đều nói những lời này, rất nhiều người đều nói với cô qua lời tương tự, nhưng cô chưa từng động tâm qua như thế.
Bởi vì đây là Lỗi Lạc lần đầu tiên như thế trắng ra nói với cô lời tâm tình, hắn từ trước đến nay chính là một người không giỏi nói chuyện, nghiêm túc thận trọng, làm cái gì đều nghiêm túc nghiêm túc, đối đãi bất cứ chuyện gì đều là cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm trang, đối với tình yêu, hắn cũng như cô, gần như là cố chấp thích sạch sẽ.
Cho nên hắn yêu cô yêu hai mươi năm, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, một phút bắt đầu kia, trong lòng hắn đều là cô, hai mươi năm này, bọn họ đều trải qua cuộc sống phập phồng phập phồng, xảy ra rất biến cố lớn, nhưng mà trái tim yêu cô lại vĩnh viễn cũng không có thay đổi qua.
Trước đến giờ cũng không có thay đổi qua...
Hắn tung hoành chính thương hai giới, là trên vạn người chí tôn vương giả, nhưng mà ở trước mặt cô, hắn vĩnh viễn đều là một người trầm mặc ít nói, vĩnh viễn không nói vứt bỏ thần giữ nhà, hắn nhỏ hơn cô, lại như anh trai chăm sóc cô, lúc nào cũng dịu dàng với cô, bên môi kia thương nở nụ cười vui vẻ mang theo sủng ái.
Hai mươi năm, hắn chưa bao giờ rõ ràng thổ lộ qua với cô, cho đến trước lúc không lâu cô gặp chuyện không may, hắn mới lần đầu tiên mở miệng nói với cô: "Cho tôi một cái cơ hội, để tôi chăm sóc Phong Hoa cả đời!"
Khi đó cô đang nằm trên giường bệnh, nước mắt cảm động vui mừng, đáng tiếc trong lòng lại nghĩ tới Tưởng Khiếu Quân.
Lúc cô kề cận cái chết trong đầu đều là Tưởng Khiếu Quân, không phải là Lỗi Lạc.
Kỳ thật cô vẫn luôn minh rõ nội tâm của mình, vị trí Tưởng Khiếu Quân vẫn ở trong nội tâm cô từ trước đến giờ cũng không có thay đổi qua, cho dù trong lòng có một cây gai, nhổ không được, nhưng cũng lau không đi, không thể dựa vào gần, cũng không cách nào quên mất.
Cảm giác rối rắm giãy giụa này rất thống khổ, cô thật không nghĩ tới sẽ như vậy.
Cho nên có đôi khi, nói thí dụ như hiện tại, cô có một loại xúc động mãnh liệt, cô muốn ôm Lỗi Lạc ...
Nếu như lựa chọn Lỗi Lạc, ít nhất nửa đời sau tâm đều là an ổn .
Lại cũng không cần trải qua gian khổ nhiều năm ...
"Lỗi Lạc..."
Thân Đồ Phong Hoa động động môi, cơ hồ liền muốn nói ra quyết định, đúng vào lúc này, di động đột nhiên vang lên, cầm lấy di động vừa nhìn, đúng là Tưởng Khiếu Quân gọi tới, lúc nhìn thấy tên hắn, tâm tình rất chịu trách nhiệm, tim đập cực kỳ mau.
"Ngươi nghe điện thoại, tôi đi toilet."
Lỗi Lạc mặc dù không giỏi nói chuyện, nhưng mà tình thương rất cao, hắn biết rõ Thân Đồ Phong Hoa trước mặt hắn không có phương tiện nói chuyện với Tưởng Khiếu Quân, cho nên mượn cớ rời đi.
...
Khi cửa toilet đóng kín, Thân Đồ Phong Hoa mới nghe điện thoại: "Alo!"
"Em đang ở đâu?" giọng nói của Tưởng Khiếu Quân mang vẻ say, "Phòng ngủ, thư phòng, vẫn là đại sảnh."
"Anh lại nổi điên gì vậy?"
Thân Đồ Phong Hoa chau mày, hắn chính là như vậy, đã lớn tuổi như vậy vẫn là tùy hứng, mất hứng một chút thì đi mua say, sau đó điên điên khùng khùng gọi điện thoại cho cô.
"Trả lời anh! ! !" Tưởng Khiếu Quân lớn tiếng chất vấn.
"Phòng ngủ!" Thân Đồ Phong Hoa lạnh lùng trả lời.
"Với ai? Có phải cùng cái tên Lỗi Lạc ở phòng ngủ cùng nhau hay không?" Tưởng Khiếu Quân lập tức kích động, "Phải hay không?"
"Vâng!" Thân Đồ Phong Hoa không e dè, "Sao vậy? Anh quản được sao? ?"
"Thân Đồ Phong Hoa..." Tưởng Khiếu Quân kích động gầm lên, "Hiện tại còn sớm, em đi phòng ngủ làm gì? Em có phải không kịp đợi hay không..."
"Bệnh thần kinh." Thân Đồ Phong Hoa thẹn quá hoá giận, chuẩn bị tắt điện thoại.
"Thân Đồ Phong Hoa, emdám tắt điện thoại?" Tưởng Khiếu Quân nóng nảy, không lựa lời nói nói, "Anh nói cho em biết, em đừng thấy tôi không có em thì không được, đừng cho là tôi trừ em ra tìm không được phụ nữ khác, phụ nữ bên cạnh anh nhiều đó."
Vừa dứt lời, đầu bên kia điện thoại liền vang lên giọng nũng nịu của phụ nữ- -
"A, Tưởng tổng, ngài theo ai nói điện thoại vậy? sao tức giận như thế? Đừng để ý tới cô ta, có chúng tôi ở đây. Chúng tôi chăm sóc ngài."
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 221 […]
ReplyDelete