
"Được rồi, em vừa mới tỉnh lại, cơ thể rất yếu, nên nghỉ ngơi thật tốt, chớ suy nghĩ lung tung."
Thân Đồ Dạ vỗ vỗ tay lên lưng cô, đứng lên.
"Anh muốn đi sao?" Nhan Nhược Hi trơ mắt nhìn anh.
"Uh, anh phải về nhà một chuyến." Thân Đồ Dạ vô ý thức nói, "Lăng Tuyết ở nhà một mình, ngày hôm qua cô ấy có chút không thoải mái."
Anh thủy chung là nhớ kỹ Lăng Tuyết, và luôn đặt cô trong lòng.
"Được..." Nhan Nhược Hi khổ sở cười một tiếng, "Anh đối với cô ấy tốt thật."
"Đó là đương nhiên, cô ấy là người phụ nữ của anh, anh không đối tốt với cô ấy thì đối tốt với người nào?"
Thân Đồ Dạ bật thốt ra, nhưng sau khi nói xong câu đó lại phát hiện sắc mặt Nhan Nhược Hi có chút khó coi, anh có chút ít lúng túng, nói sang chuyện khác - -
"Đúng rồi, anh hôm qua đã hỏi bác sĩ, bệnh tình của Hoắc Vân Phong hiện tại xem như ổn định, nhưng vẫn còn không quá thích hợp đi thăm. Chắc qua một đêm nghỉ ngơi, anh nghĩ chắc có thể đi thăm rồi, có muốn anh giúp em một tay chuẩn bị gì hay không?"
"Không cần a, đợi lát nữa em nhờ y tá giúp em đi." Nhan Nhược Hi vẻ mặt ảm đạm, miễn cưỡng ép ra nụ cười tươi tắn nói, "cơ thể cô ấy không thoải mái, anh mau về chăm sóc cô ấy đi, chuyện bên này trước hết đừng quản nhiều."
"Được"
Thân Đồ Dạ cũng không có từ chối, "Sức khỏe em hiện tại cũng tốt hơn nhiều rồi, vậy anh đi trước, nhưng mà nếu có chuyện gì nhất định phải gọi điện cho anh! Còn như là việc của Hoắc gia em cũng không cần lo lắng, anh đang ở xử lý, chuyện này là chuyện của đàn ông, em chỉ cần chăm sóc cho mình tốt là được, biết không?"
Nhan Nhược Hi gật gật đầu nói: "Biết rồi."
"Vậy anh đi trước." Thân Đồ Dạ lo lắng nhìn cô "Em thật không có sao chứ?"
"Không có việc gì." Nhan Nhược Hi cố nặn ra vẻ tươi cười, nhưng trong ánh mắt tràn đầy thất vọng.
Thân Đồ Dạ trong lòng có chút không đành, nhưng lúc còn nói xoay người rời đi, đi ra vài bước, anh lại nhịn không được quay đầu lại nhìn cô: "Không nên suy nghĩ bậy bạ , có chuyện gì anh sẽ giúp em, việc của Hoắc Vân Phong anh cũng sẽ mau chóng giúp giải quyết, nhưng mà việc cuối cùng vẫn còn cần hắn tự mình giải quyết. Hắn là một người đàn ông, không nên để cho vợ mình vì mình mà khổ tâm như thế. Em phải đáp ứng anh, chăm sóc thật tốt cho mình!"
"Biết rồi, anh Thân Đồ..."
Nhan Nhược Hi mỗi lần gọi Thân Đồ Dạ như vậy, giọng nói êm tai ở âm cuối, anh nghe thấy tâm can đều run rẩy .
Chỉ là chính cô cũng không phát hiện, giọng nói của mình lần nữa nghẹn ngào, dường như đây là lời từ biệt vĩnh viễn không gặp nhau nữa vậy!
Cô có một loại dự cảm, khoảng cách của chính mình và Thân Đồ Dạ bắt đầu từ hôm nay sẽ càng ngày càng xa, cho dù về sau gần trong gang tấc, nhưng tâm hồn của hai người sẽ cách xa tận chân trời.
Nước mắt, theo gương mặt không không chịu thua kém chảy xuống...
Thân Đồ Dạ cuối cùng không đành lòng, thật dài thở dài một hơi, xoay người trở về ôm chặt lấy cô: "Nhược Hi, anh nên làm sao với em bây giờ..."
Cô vốn là nhu nhược như vậy, là người điềm đạm đáng yêu, làm cho anh không yên lòng.
Nhan Nhược Hi sít sao ôm lấy anh, khóc như sau mưa: "anh Thân Đồ, nếu như lúc trước người em chọn là anh, nếu như lúc trước em có thể chờ anh thêm một thời gian nữa, cuộc sống của chúng ta sẽ không như bây giờ? hiện tại em cũng không phải thống khổ như thế này !"
Nếu có nếu như, Thân Đồ Dạ đã từng nghĩ tới rất nhiều rất nhiều lần, anh đã từng nghĩ tới, nếu như anh giống như đàn ông khác xem tình yêu là quan trọng nhất, biết ôn nhu săn sóc, biết dỗ dành phụ nữ, có lẽ Nhan Nhược Hi sẽ không rời anh đi.
Chỉ là theo năm tháng xói mòn, không có nếu như, và những thứ kia tất cả đều tan thành mây khói, tất cả hy vọng xa vời may mắn đều không còn tồn tại ...
"Cuộc sống không có nhiều nếu như như vậy, nếu đã lựa chọn, chúng ta cũng nên nhận lại hậu quả."
Thân Đồ Dạ bình phục tâm tình nói "Thật ra về sau suy nghĩ kỹ một chút, em cùng với Hoắc Vân Phong một chỗ phải mới là lựa chọn tốt nhất. Hắn so với anh lại là người biết săn sóc, ôn nhu, mà anh, căn bản cũng không phải là một người đàn ông tốt, biết chăm sóc và dịu dàng với phụ nữ."
"Có lẽ vậy."
Nhan Nhược Hi ngước mắt nhìn anh, mặt mũi tràn đầy bi thương, "Nhưng mà em biết rõ, sở dĩ anh phải nói mấy lời vừa rồi, hoàn toàn là bởi vì hiện tại anh đã yêu người khác, nếu như đổi lại lúc trước, anh sẽ không thể nào nói ra những lời này với em."
Thân Đồ Dạ không biết nên nói như thế nào với cô để tiếp tục chuyện này, hoặc là chính xác anh không muốn tiếp tục thảo luận chuyện này, vì vậy anh sửa lời nói - -
"Được rồi, anh thật sự nên đi về. Em cũng không nên khóc nữa, không nên thương tâm khổ sở nữa, anh mới vừa nói, có chuyện gì anh sẽ giúp em cùng nhau giải quyết. Cái này là lời hứa của anh với chú bảo vệ cho em suốt đời. Tình hình của Hoắc Vân Phong không có nghiêm trọng giống như tưởng tượng của em, anh tin tưởng hắn có năng lực xử lý tốt việc của gia tộc, cho nên em hoàn toàn không cần phải lo lắng cho hắn nữa."
Nhan Nhược Hi gật gật đầu, yên lặng lau nước mắt.
Thân Đồ Dạ nhẹ nhàng đẩy cô ra, xoay người rời đi, lần này, không quay đầu lại, cũng không có chút lưu luyến nào.
Hiện tại trong anh lòng rất rõ ràng, kể từ Nhan Nhược Hi gả cho Hoắc Vân Phong, kể từ trong sinh mệnh anh xuất hiện Lăng Tuyết, tình yêu của anh và Nhan Nhược Hi cũng đã kết thúc, còn dư lại chỉ có tình thân và bình bạn.
Anh tin rằng anh vẫn như cũ như trước đây bảo vệ và chăm sóc Nhan Nhược Hi, nhưng đã không thể nào giống như trước kia có trộn lẫn tình yêu nam nữ với cô...
Bây giờ so với trước kia hoàn toàn bất đồng.
Thân Đồ Dạ hiện tại đặc biệt nhớ Lăng Tuyết, không biết rõ tâm trạng cô hiện tại như thế nào. Anh còn nghĩ tới chính mình ngày hôm qua vội vội vàng vàng chạy tới Hoắc gia, làm cô thất vọng như vậy, cũng không biết cả đêm có ngủ không ngon không?
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ lập tức gọi Lăng Tuyết.
Nhưng là điện thoại vang lên thật lâu cũng không có người nghe, anh nhìn đồng hồ, mới phát hiện bây giờ mới bảy giờ sáng, thầm nghĩ giờ này chắc Lăng Tuyết còn đang ngủ, vì vậy không gọi nữa, nói với Cố Huy ở sau lưng: "Đi, đi Cung gia."
"Vâng!" Cố Huy lập tức cho người chuẩn bị xe.
...
Lăng Tuyết đêm qua mất ngủ, cho tới bây giờ trong đầu vẫn là hỗn loạn. Cô lại nằm trong chốc lát, nhưng mà trong dạ dày đột nhiên giống như khó chịu lên xuống giống như dời sông lấp biển, vội vàng chạy tới vào toilet cuối cùng không có gì ở trong nên không có phun ra được cái gì, ngược lại lại có một loại cảm giác đói bụng mãnh liệt.
Suy nghĩ một chút vẫn là không ngủ, cô rời giường rửa mặt, chuẩn bị đi xuống lầu ăn một chút gì.
Lúc này bên ngoài vang lên đến tiếng đập cửa.
Tần Tuệ ở ngoài cửa dè dặt hỏi: "Nhị tiểu thư, cô đã dậy chưa?"
"Dậy rồi, chị vào đi, " Lăng Tuyết đáp lại nói.
Tần Tuệ đẩy cửa, sau lưng còn đi theo một nữ đầy tớ, trên tay một bát tổ yến và một ít bữa sáng dinh dưỡng.
Tần Tuệ nghĩ rất chu đáo, chị ta suy đoán Lăng Tuyết khẳng định là đói chết : "Cô tối hôm qua cũng không ăn được gì, chắc vẫn còn lo lắng cho Lãnh tiên sinh nên chắc ngủ không ngon, bây giờ chắc là đói chết. Tôi cho người giúp việc nấu sớm một chút hầm cách thủy tổ yến, còn làm một chút điểm tâm nhỏ, hôm nay không có tôm sủi cảo, là sủi cảo của đầu bếp mới vùng đông bác, cô nếm thử xem có thích hay không."
Lăng Tuyết đang ở phòng tắm rửa mặt, quay đầu lại liếc một cái nói: "Rất tốt, cảm ơn chị. Chị để đó đi, tôi rửa mặt xong sẽ ăn liền."
Tần Tuệ cho người giúp việc đem bữa sáng dọn xong, rồi mới lên tiếng: "Cô hiện tại cảm giác như thế nào, khá hơn chút nào không? Còn có nơi nào không thoải mái hay không?"
"Dạ dày vẫn là không thoải mái, luôn muốn ói, cũng không biết chuyện gì xảy ra, dù sao chính là cảm thấy trong dạ dày không thoải mái. Tôi nên tìm thời gian thật để kiểm tra cơ thể một chút, như vậy nữa chắc điên mất ."
Lăng Tuyết uể oải nói.
"Tôi đã sớm nói cô cần đi kiểm tra một chút, vừa rồi tôi còn gọi bác sĩ đông y Trương, hắn đề nghị cô nên đi bệnh viện kiểm tra cặn kẽ. Mặc dù hắn rất có kinh nghiệm, nhưng cũng cần những thiết bị y học tiên tiến để kiểm tra, tránh khỏi phạm sai lầm ." Tần Tuệ nói.
"Đúng vậy, tại tôi lười phải đi ra ngoài, vừa nghĩ tới đi bệnh viện đã cảm thấy phiền toái muốn chết." Lăng Tuyết thở dài một hơi.
"Cô yên tâm đi, nhà chúng ta gần bệnh viện tư, nó cũng trực thuộc bệnh viện của Cung gia. Tôi đã chuẩn bị rồi, thời gia cô đi qua kiểm tra và trở về cũng không tới một cái tiếng đồng hồ. Tôi nghĩ vẫn nên đi khám đi, nếu có vấn đề gì thì sẽ rất phiền toái ."
"Được, làm theo lời chị nói đi, gần đây dạ dày tôi xác thực rất có vấn đề, kiểm tra một chút trong lòng cũng an tâm một chút."
"Được, cô ăn sáng trước đi, ăn xong bữa sáng chúng ta đi bệnh viện. Cô mới vừa vừa trở về không cần đến công ty, tôi chuẩn bị cho cô quần áo thoải mái, xíu nữa cô tự thay nha. Tôi đi ra ngoài trước, chuẩn bị lịch trinh hôm nay cho cô."
Tần Tuệ đi tới cửa lại nghĩ tới một chuyện, quay đầu lại lại nói: "Đúng rồi, nhị tiểu thư, tôi đã liên lạc với Lãnh tiên sinh. Lãnh tiên sinh nói, hôm nay anh ấy sẽ lên đường trở về, cô đừng lo lắng, vừa rồi cô đang rửa mặt, tôi quên không nói với cô."
Lăng Tuyết nghe nói lập tức trở về đầu liền hỏi: "Chị liên lạc được với anh ấy? liên lạc như thế nào? Anh ấy hiện tại không có việc gì chứ?"
Liên tiếp hỏi ra ba vấn đề, Lăng Tuyết đều biết rõ quan tâm như vậy sẽ bị loạn .
"Anh ấy nói hiện tại rất tốt, rất an toàn, không có việc gì, " Tần Tuệ đại khái nói tình hình của Lãnh Thanh Mặc xong, lại nói, "Hơn nữa anh ấy nói đã tra được một chút manh mối, tạm thời có thể tạm dừng chuyện ở đó, anh ấy biết cô đã về, cho nên hôm nay liền lên đường về lại Hải Thành."
"Vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết nghĩ đến Lãnh Thanh Mặc sẽ sớm về nhà, trong lòng không hiểu có một loại cảm giác an toàn.
...
Rửa mặt xong, Tần Tuệ và Lăng Tuyết đi đến bệnh viện.
Lăng Tuyết cho rằng dạ dày chắc có vấn đề gì, bởi vì bữa sáng còn chưa ăn. Nhưng mà sau đó mới phát hiện, bác sĩ sau khi kiểm tra xong căn bản không phải dạ dày có vấn đề, mà kêu đi thử máu, thử nước tiểu kiểm tra các loại.
Cô cũng không hiểu lắm bệnh viện khám và chữa bệnh bệnh bao tử như thế nào, nhưng vô luận như thế nào thì có quan hệ gì với nước tiểu, và máu?
Cô đem mấy cái nghi ngờ này hỏi ra.
"Sao cô lại hỏi như vậy " bác sĩ giải thích, "Thật ra chúng tôi đã có trao đổi với bác sĩ đông y, lần này kiểm tra chủ yếu là kiểm tra toàn diện, còn như bệnh bao tử ngược lại tạm thời không cần đi để ý tới, hắn nói trước hết khám tổng quát. Hơn nữa, lấy góc độ bác sĩ mà nói, bệnh bao tử này, chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi, cô đúng hạn uống thuốc, chờ dạ dày thoải mái thì ngưng thuốc về sau ăn đúng bữa, không ăn lạnh, thức ăn cay, thức ăn khó tiêu hóa này nọ thì tốt lắm, không có vấn đề lớn lao gì."
Lăng Tuyết thấy hắn nói rõ rang như vậy, cũng liền không hỏi nhiều nữa.
No comments:
Post a Comment