Kẻ Thù Bên Gối - Chương 227

b7a5c1c5781e9ff40586e1600d1c--kukly-igrushki-josya-10-sm.jpg (JPEG-afbeelding, 768 × 768 pixels) - Geschaald (99%)

Rất nhanh, tất cả kiểm tra đều đã làm xong, còn kết quả, Tần Tuệ nhờ kĩ thuật viên xét nghiệm khi nào có kết quả thì gọi chị ta qua lấy, bởi vậy nên không cần lại ở bệnh viện chờ .

Lăng Tuyết đang chuẩn bị đi về, di động cô liền vang lên .

Là Thân Đồ Dạ gọi tới, trong lòng Lăng Tuyết còn đang tức giận, nhìn cũng không nhìn liền cúp điện thoại. Nhưng sau đó lại phát hiện Thân Đồ Dạ đã gọi hai cuộc gọi nhỡ, một cái là 7 giờ sáng, còn có một cái là ở nửa giờ trước.

Lăng Tuyết tâm tình có chút ít phức tạp, cô nghĩ tới Thân Đồ Dạ bởi vì chuyện tối hôm qua mà ấy náy? Hay hoặc giả là còn có nguyên nhân gì khác.

Nhưng là vô luận như thế nào, ngày hôm qua cách làm của anh làm cho cô cảm thấy thất vọng, trái tim băng giá.

Cô không muốn tha thứ cho anh đơn giản như vậy!

Đang suy nghĩ miên man, di động Tần Tuệ đột nhiên liền vang lên, chị ta nhìn thoáng qua, lập tức cẩn thận và cung kính - -

"Thân Đồ tiên sinh ngài khỏe..."

"Đúng vậy, tôi đang ở cùng nhị tiểu thư..."

"Không, chúng tôi không ở nhà, chúng tôi ở bệnh viện..."

"A, không phải không phải, ân, nhị tiểu thư không có việc gì lớn. Ngày hôm qua lúc trở lại ói rất nhiều, tôi sợ cô ấy có vấn đề gì, cho nên cùng cô ấy đến bệnh viện kiểm tra một chút..."

"Uh, hiện tại đã kiểm tra xong hết ."

"A, ngài hiện tại muốn đi qua? Được được!"

Tần Tuệ dè dặt nhận điện thoại, rất sợ không cẩn thận sẽ chọc Thân Đồ Dạ tức giận, bởi vì vậy chị ta cũng không thấy được Lăng Tuyết ở trước mắt chị ta khoa tay múa chân ra dấu tay .

"Chị để anh ta tới đây làm gì? Chúng ta cũng đã chuẩn bị trở về rồi." Lăng Tuyết có chút không thích.

"Nhưng mà Thân Đồ tiên sinh nói muốn đi qua, tôi nào dám cự tuyệt nha?"

Tần Tuệ bất đắc dĩ nói "chắc đang trên đường rồi, nói lập tức đến, chúng ta vẫn nên đợi ngài ấy một chút đi. Vừa vặn cũng có thể xem kết qua kiểm tra một chút."

"Được rồi." Lăng Tuyết không muốn làm cho chị ta khó xử, đành phải đáp ứng, "Vậy thì chờ một chút đi."

"Tôi cho người chuẩn bị một phòng bệnh để cô tạm thời nghỉ ngơi, tôi đi xem đã có kết quả chưa." Tần Tuệ nói.

"Uh." Lăng Tuyết gật đầu.

...

Tần Tuệ làm việc hiệu suất rất nhanh, hai ba phút đã chuẩn bị tốt một phòng a, để lại hai người hầu chăm sóc Lăng Tuyết ở trong phòng nghỉ ngơi, sau đó đi tìm bác sĩ hỏi thăm tình hình sức khỏe của Lăng Tuyết.

Chị ta đi rất vội vàng, muốn trước khi Thân Đồ Dạ đến xử lý tốt hết thảy, mặc dù chị ta đã sớm thương lượng với bệnh viện rồi, nhưng vẫn là lo lắng đêm dài lắm mộng, xuất hiện ngoài ý muốn.

Hết thảy đều nằm trong dự liệu, Tần Tuệ cầm đến báo cáo xét nghiệm, nhìn thấy cái kết quả, lông mày vắt thành một cục, xét nghiệm trong phòng trừ ra chị ta ra cũng chỉ có bác sĩ xét nghiệm Lưu và người phụ trách viện trưởng Mã.

Bác sĩ Lưu thấp giọng nói cho chị ta biết: "Cung nhị tiểu thư đã mang thai ba tuần, thai nhi trước mắt rất khỏe mạnh, chị ta che che giấu giấu là lo lắng cô ấy chưa kết hôn mà có con, tin tức truyền đi sao?"

"cái này không liên quan đến ngươi, không cần nhiều chuyện." viện trưởng Mã lạnh lùng quát, "Làm tốt bổn phận của mình là tốt rồi"

"Vâng " Bác sĩ Lưu cúi đầu, cũng không dám nhiều lời nữa.

Tần Tuệ lạnh lùng trừng hai người một cái, lần nữa cảnh cáo: "Việc này nếu như truyền ra ngoài, ngươi khó giữ được cái mạng nhỏ này, miệng tốt nhất cẩn thận một chút."

"Không dám." Bác sĩ Lưu thấp thỏm lo âu.

"Tần quản gia, ngài yên tâm, việc này tôi sẽ xử lý, sẽ không để cho người khác biết."  viện trưởng Mã thề son sắt bảo đảm.

Tần Tuệ đem báo cáo xét nghiệm xé toang, lạnh lùng hỏi: "Lúc trước nói ngươi chuẩn bị tốt một phần khác báo cáo đâu?"

"Ở bên trong." Bác sĩ Lưu đem một phần báo cáo xét nghiệm khác giao cho Tần Tuệ.

Tần Tuệ tiếp tục xem xem, không có vấn đề, tôi cầm cái này, đi ra khỏi cửa lần nữa cảnh cáo bọn họ: "Quản tốt miệng của các người, không nên nói lung tung."

"Vâng vâng vâng!" Bác sĩ Lưu và viện trưởng Mã gật đầu liên tục.

Tần Tuệ không nói thêm lời, cầm lấy tờ xét nghiệm liền đi.

...

Lăng Tuyết tối hôm qua ngủ không được ngon giấc, sáng sớm hôm nay đã rời giường, vừa rồi làm xét nghiệm, hiện tại cảm thấy rất mệt, người giúp việc cho chuẩn bị bữa sáng cho cô cũng không đói bụng, nằm ở giường bệnh nghỉ ngơi, chỉ chốc lát sau thế nhưng liền ngủ .

Một nữ đầy tớ và một hộ lý ở trong phòng bệnh, tất cả mọi người rất yên tĩnh, không dám quấy nhiễu đến Lăng Tuyết.

Mà lúc này, môn đột nhiên có người nhẹ nhàng đẩy ra, nữ đầy tớ đang muốn nói chuyện, nhìn thấy người tới, dọa đến sắc mặt đều thay đổi, liền vội vàng hành lễ: "Thân Đồ tiên sinh..."

"Xuỵt!" Thân Đồ Dạ làm ra dấu, ý bảo các cô không cần nói, sau đó làm dấu cho các cô ra ngoài.

Hai người yên lặng lui ra, thuận tiện đóng cửa phòng lại.

Trong phòng cũng chỉ có Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ rón rén đi tới, nhìn Lăng Tuyết, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, mặt mày vô cùng mệt mỏi, nhưng vẫn thể hiện được một loại khí chất không chịu khuất phục quật cường.

Anh muốn thở dài, nhưng sợ quấy nhiễu Lăng Tuyết, duỗi tay xoa trán cô, nhưng mà bàn tay cách trán cô một khoảng lại dừng lại, không dám đụng vào cô...

Lăng Tuyết giống như cảm giác được cái gì, cảnh giác bừng tỉnh, mở mắt ra, nhìn thấy trước mặt là Thân Đồ Dạ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

"Hù đến em?" Thân Đồ Dạ nâng mặt cố nói, "Sắc mặt em vẫn thật là tệ, đã làm qua kiểm tra sao? Bác sĩ nói như thế nào?"

Lăng Tuyết quay mặt, tránh đi tay anh, lạnh lùng nói: "Anh không phải là bề bộn nhiều việc sao? Tới đây làm gì?"

Thái độ này làm cho Thân Đồ Dạ nhăn mày lại, loại giọng nói chất vấn này, thái độ lạnh lùng này, cũng chỉ có Lăng Tuyết cô dám thể hiện thôi!

Nhưng mà không có cách nào, ai kêu cô là người anh yêu nhất?

Thân Đồ Dạ chịu đựng một ngụm khí, nhẹ nói: "Tối hôm qua anh là đi xử lý một việc, sự tình vừa mới xử lý tốt chạy qua đây."

"A!" Lăng Tuyết trào phúng cười, cô thật sự cảm thấy rất buồn cười, Thân Đồ Dạ giống như vĩnh viễn đều không ý thức được sai lầm của mình ở đâu, giống như hiện tại anh chạy qua đây cũng đã rất không hiểu nổi, anh cũng không có nghĩ tới, cơ thể cô khó chịu, một người chịu đủ dày vò, chịu đựng tịch mịch chờ đợi anh, chờ anh, hiện tại anh nói một câu "Đến" thì muốn để cho cô đội ân đội nghĩa sao?

"Em có cần làm đến mức này không?"

Thân Đồ Dạ thật là có chút nén giận, bực bội nói, "Anh đã rất nhẫn nại, đối với em rất tốt, em luôn biểu hiện sắc mặt cho anh xem, em cho rằng như này là cao ngạo sẽ làm cho đàn ông thích sao? Anh nói cho em biết, Lăng Tuyết, em như thế này sẽ chỉ làm cho đàn ông phiền chán, phụ nữ phải ngoan ngoãn nghe lời, dịu dàng đáng yêu mới đúng."

"Đúng" Lăng Tuyết lạnh lùng cười "Tôi để cho anh phiền chán sao? Tôi không đủ dịu dàng đáng yêu, không đủ nhu thuận nghe lời, anh đi tìm tình cũ là tốt rồi."

"Em nhất định nói như thế sao?" Thân Đồ Dạ trong cơn giận dữ, "Một chút chuyện nhỏ thì luôn nói đi nói lại, em cảm thấy như vậy có ý nghĩa sao?"

Lăng Tuyết nhắm mắt lại không nghĩ để ý đến anh, cô đích xác không muốn cùng anh khắc khẩu, nhưng cô lại không bỏ được chuyện tối ngày hôm qua, trong lòng liên tục buồn cực kỳ, Thân Đồ không giải thích cũng không xin lỗi, giống như chính anh không có có làm sai cái gì vậy, thái độ như thế càng làm cho trong lòng cô buồn bực khổ sở.

Thân Đồ Dạ thấy bộ dạng này của cô, trong lòng vẫn là bực bội, nếu như anh của trước kia, anh thật sự muốn phát hỏa, nhưng khi nhìn cô hiện tại cơ thể không thoải mái, huống chi việc tối hôm, anh làm cho cô cảm thấy thất vọng, cuối cùng anh vẫn là nhịn xuống tính tình để giải thích - -

"Được rồi, anh biết rõ em bởi vì chuyện ngày hôm qua nên thất vong, vậy chuyện này, anh cũng không biết nên giải thích như thế nào với em, anh chỉ có thể như thế nói cho em, anh đã hứa với ba của Nhược Hi, sẽ chăm sóc cô ấy cả đời, mà tình hình của cô ấy bây giờ, anh không thể bỏ mặc. Nhưng anh và cô ấy đã không còn tình yêu nam nữ, em không cần nghĩ ngợi lung tung, em không phải là một cô gái phóng khoáng sao, em sao có thể như thế này?"

Lăng Tuyết nghe được anh giải thích như thế, tức giận đã biến mất một chút, không vui nói thầm: "Tôi vốn chính là một tiểu nữ nhân."

Thân Đồ Dạ buồn cười nói: "Em nơi nào là tiểu nữ nhân? Dám cùng Thân Đồ Dạ giận dỗi toàn bộ thế giới cũng chỉ có một người. Em là đại nữ nhân mới đúng!"

Lăng Tuyết nghe được câu này, nhịn không được "Phốc xuy" một tiếng cười.

Thân Đồ Dạ thấy cô cười, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bầu không khí thay đổi tốt hơn, anh ôm cô vào trong ngực dụ dỗ nói - -

"Được rồi được rồi, đừng nóng giận, anh biết rõ là em đang ghen, nhưng anh chính là cảm thấy em và những cô gái cùng bình thường không giống nhau, em có thể đủ hiểu anh, không sẽ vì một chút chuyện nhỏ mà giận dỗi với anh, cho nên anh rất nhiều lúc liền xem nhẹ cảm nhận của em. Hơn nữa tính cách của anh là người không thích giải thích, không thích nói nhảm dong dài, cho nên anh sẽ không có nói nhiều như vậy với em, anh cảm thấy hai người chúng ta rất nhiều chuyện chỉ cần ngầm hiểu liền tốt lắm, không cần nói quá nhiều, chúng ta chỉ cần nhìn ánh mắt của nhau, một động tác là có thể đọc hiểu đối phương, nhưng mà bây giờ nghĩ lại, kỳ thật ý nghĩ là sai ..."

Lăng Tuyết vừa nghe đến mấy lời này, phản ứng rất lớn: "Có ý gì? Cái gì sai? anh bây giờ là cảm thấy em em sai, hay là đối với em thất vọng ?"

Thân Đồ Dạ lập tức giải thích: "Em sao lúc nào cũng nghĩ xấu cho người khác vậy? Ý anh là, bây giờ đã hiểu một đạo lý, chính là hai người trong lúc nói chuyện yêu đương gì đều cần nói rõ ràng, không thể cảm thấy em hiểu, anh hiểu thì không cần phải nói, chính vì vậy nếu nói rõ ràng, tình cảm sẽ khá hơn, thiếu hụt vài lời nói, vẫn là sẽ dễ dàng xuất hiện mâu thuẫn, xuất hiện tranh cãi, cho nên về sau, em có chuyện gì, có ý kiến gì thì nên nói với anh, anh cũng vậy sẽ tận lực thay đổi thay đổi tính tình thối của mình. Có chuyện gì anh đều giải thích với em một cái, không thể khư khư cố chấp, đặc biệt là việc riêng của anh, nếu là nói, giữa chúng ta liền không có nhiều mâu thuẫn như vậy."

Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết trong lòng cuối cùng có chút an ủi: "Anh nói như thế thì tốt rồi, cái kia nếu anh nên giải thích một chút chuyện tối hôm anh đã làm gì?"

"Tối hôm qua đi Hoắc gia trước, sau đó đi bệnh viện, cái này có công có cá nhân, dù sao việc của Hoắc gia đều do anh quản lý, anh phải quản mới được. Mặt khác, Nhược Hi xảy ra chuyện lớn như vậy, anh mặc kệ thật sự không được, ba của cô ấy là vì cứu anh mà chết, anh đã hứa sẽ chăm sóc cô ấy cả đời, giống như em gái anh mà chăm sóc, hiện tại xảy ra chuyện, anh là anh trai cũng không thể không quản. Nhưng mà em hoàn toàn có thể yên tâm, anh hiện tại rất rõ ràng tâm của anh, anh với cô ấy xác thực không có cái loại tình yêu nam nữ. Nói một cách thô tục, anh bây giờ nhìn thấy cô ấy, anh cũng không thể “cứng”, chỉ có đối với em mới có thể “cứng”, em còn có cái gì lo lắng nữa?"

 

1 comment: