Kẻ Thù Bên Gối - Chương 228

Needle felted hedgehog                                                                                                                                                                                 More

Lăng Tuyết nghe được Thân Đồ Dạ nói như thế, vừa bực mình vừa buồn cười: "Nào có người nào nói đùa như thế để so sánh?"

Thân Đồ Dạ nghiêm trang nói: "Anh không có nói giỡn, mấy lời anh nói chính là nói thực nha!"

"Được rồi, không nói với anh nữa " khúc mắc của Lăng Tuyết, tâm tình đã tốt hơn rất nhiều "Về sau có chuyện gì anh đều phải nói với em, không để cho em hiểu lầm, em không thích anh để ý người khác như vậy, chỉ cần Nhan Nhược Hi vừa xuất hiện, trong mắt anh đã không có em !"

"Cái gì nha." Thân Đồ Dạ cảm thấy rất không còn gì để nói, "Em yên tâm đi, anh có thể cam đoan với em, không chỉ trong mắt trong lòng chỉ có em, toàn thân cao thấp cũng tất cả đều là của em!"

Lăng Tuyết "Xì" một tiếng liền cười, người đàn ông này nói đến vấn đề ‘’khai mặn’’thì đều không thắng được?

Hai người cười cười nói nói cuối cùng hòa hảo, bầu không khí cũng thay đổi thoải mái hơn. Mà lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng đập cửa, Tần Tuệ dè dặt hỏi: "Nhị tiểu thư, Thân Đồ tiên sinh, có chuyện bẩm báo, tôi có thể đi vào không?"

"Vào đi!" Thân Đồ Dạ đáp lại.

Tần Tuệ đẩy cửa vào, đi theo phía sau là hai gã bác sĩ cầm tờ xét nghiệm.

Tần Tuệ cung kính hành lễ với Thân Đồ Dạ, sau đó chuyển hướng sang Lăng Tuyết nói: "Nhị tiểu thư, kết quả kiểm tra đã có ... Tình huống cụ thể, vẫn là để bác sĩ nói với cô!"

"Tình hình như thế nào?" Thân Đồ Dạ nhíu mày.

Bác sĩ dè dặt nói ra: "Thân Đồ tiên sinh, thật ra không có có vấn đề lớn lao gì, nhị tiểu thư chính là có chút tràng vị làm cho nôn mửa buồn nôn, cái này không tính vấn đề lớn lao gì. Chỉ cần kiên trì uống thuốc đúng liều, còn nhất định phải duy trì tâm tình vui vẻ, nếu như lâu dài buồn bực không vui, đối tràng vị ảnh hưởng sẽ rất lớn."

Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết và Thân Đồ Dạ đều không cảm thấy có cái gì quá lớn ngoài ý muốn. Ở bọn họ xem kết quả, sự thật cũng có thể là vậy.

Lăng Tuyết bởi vì đoạn thời gian trước Cung Thiên Long qua đời mà thương tâm khổ sở, tâm tình cực kỳ bi thương cộng thêm thời gian dài không có nghỉ ngơi thật tốt, lại không có ăn uống đúng bữa, mới xuất hiện tràng vị, huống chi Lăng Tuyết vốn là có bệnh viêm dạ dày mãn tính.

Tần Tuệ thấy Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết đều không nói gì thêm, hơn nữa còn là bình tĩnh tiếp nhận bác sĩ lời nói của bác sĩ, trong lòng cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nói ra: "Nếu nhị tiểu thư đã không có gì đáng ngại, vậy chúng ta hãy đi về trước đi, ở trong bệnh viện ngây ngốc thủy chung khiến người ta không quá thoải mái, hơn nữa sức khỏe của nhị tiểu vẫn chưa tốt hẳn."

"Cũng tốt." Thân Đồ Dạ điểm gật đầu đáp ứng, "Đơn thuốc đã có chưa?"

"Ở đây" Bác sĩ vội vàng một túi thuốc to để ở trên bàn, nói đã kiểm tra đàng hoàng và hướng dẫn chi tiết.

...

Đoàn người chuẩn bị rời đi bệnh viện.

Xe của Cung gia và xe của Thân Đồ gia đều dừng ở lầu dưới bệnh viện, Tần Tuệ mở cửa xe, cung kính mời mọc: "Cung nhị tiểu thư, Thân Đồ tiên sinh mời."

"Hôm nay chị về Cung gia trước, tôi đưa em ấy đi, chờ cơ thể cô ấy tĩnh dưỡng tốt hơn rồi nói sau." Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết.

Tần Tuệ cúi đầu xuống một tiếng đều không dám nói, nhưng mà trong lòng âm thầm kêu khổ, nếu đi Lăng Tuyết về nhà Thân Đồ, cái kia cũng không quá tuyệt vời.

"Hay là thôi đi." Lăng Tuyết nhớ tới lúc trước đáp ứng Tần Tuệ phải về nhà ở, vì vậy nói, "Thanh Mặc khuya hôm nay trở về, chúng em còn có một chút việc muốn cùng anh ấy nói một chút. Hiện tại thân phận của em đã là cung nhị tiểu thư, bình thường phải ở tại Cung gia mới đúng, nào có ai mỗi ngày không ở nhà? Còn có, luôn ở nhà của anh cũng không quá tốt a, không danh không phận, chỉ có chọc tán gẫu! Trở về Cung gia đi, nếu mà có chuyện gì em cũng có thể đúng lúc xử lý được."

"Lãnh Thanh Mặc hôm nay trở về?" Thân Đồ Dạ có chút ngoài ý muốn, "Sao lại nhanh như thế?"

Anh hoàn toàn xem nhẹ ý tứ khác của Lăng Tuyết, chỉ chuyên tâm ở điểm này.

Lăng Tuyết trong lòng có chút không thoải mái, nhưng vẫn là giả bộ cái gì sự cũng không có: "Đúng vậy, anh ấy biết em đã về, cho nên cũng muốn về sớm. Em nghe Tần Tuệ nói, bên anh ấy giống như đã tra được một chút manh mối, sự tình có thể tạm thời chấm dứt..."

Thân Đồ Dạ nghe được câu này xong, con mắt khẽ híp lại, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình thường.

"Em nói rất đúng, em bây giờ là người cầm quyền của Cung gia, mặc kệ nếu không có việc gì, bình thường đều phải ở Cung gia. Nhưng mà anh lại có chút không yên lòng em..." Thân Đồ Dạ ôm Lăng Tuyết, "Không có biện pháp, cũng không thể để một mình em ở trong nhà đi? Cho nên anh sẽ ở Cung gia với em !"

"Anh muốn ở Cung gia?" Lăng Tuyết mở to hai mắt, "Như thế này không được tốt lắm? !"

"Có cái gì không tốt ?"

Thân Đồ Dạ như lẽ đương nhiên "Người nào không biết chúng ta đã sớm là người một nhà? Đều là vợ chồng già a, em còn sợ người khác nói huyên thuyên sao? Huống chi, có ai dám dán miệng người đời? Em hiện tại cơ thể không thoải mái, anh ở bên cạnh chăm sóc em là phải, lẽ nào Cung gia không hoan nghênh anh?"

"Ý em không phải là ý này..."

Lăng Tuyết đang muốn giải thích, lại bị Thân Đồ Dạ trực tiếp cắt đứt.

"Không phải là ý tứ này thì tốt, nhanh lên xe!"

Thân Đồ Dạ không nói lời gì kéo Lăng Tuyết lên xe Cung gia, Tần Tuệ mặc dù trong lòng có âm thầm kêu khổ, cũng không dám nói, đành phải đi theo lên xe, cẩn thận hầu hạ bọn họ.

Cố Huy và Lôi Quân đề những thuộc hạ khác đều cũng nhanh chóng lên xe.

...

Sau khi trở lại Cung gia, tất cả mọi người đã được sắp xếp ổn thỏa.

Lăng Tuyết tắm rửa sạch sẽ, lại ăn chút gì, mệt mỏi một ngày nên rất muốn nghỉ ngơi.

"Nhị tiểu thư, ngài có phải hay không nên uống thuốc ?" Tần Tuệ quan tâm nhắc nhở, "Nếu như không uống thuốc đúng giờ, ngủ dậy lại buồn nôn nữa làm sao bây giờ? Ngài cần nghỉ ngơi, có thể chịu không được dạng này lăn qua lăn lại ."

"Uh" Lăng Tuyết không có nghĩ nhiều, nên đã lấy thuốc bác sĩ đã lấy ra

Tần Tuệ sau khi lấy thuốc xong, lại rót một ly nước ấm cho cô.

Lăng Tuyết nói rõ "Cảm ơn", sau đó liền uống thuốc.

Cô và Thân Đồ Dạ hai người tối hôm qua đều không nghỉ ngơi tốt, vì vậy hai người đều muốn ngủ sớm một chút.

Ngủ một lát, Lăng Tuyết đột nhiên cảm giác được thân thể rất không thoải mái, mặc dù ăn thuốc bao tử có thuốc chống buồn nôn chẳng những không có giảm bớt ngược lại tăng lên !

Hơn nữa cô cảm giác cơ thể giống như có gì đó sai sai không nói rõ được là cảm giác như thế nào, giống như trong cơ thể đột nhiên có thêm cái gì vậy, vừa giống như có đồ vật gì đó muốn chạy ra khỏi người cô.

Cô lăn qua lộn lại không ngủ được, lại không muốn làm phiền người khác, cho nên cũng không nói nhiều, chịu đựng nỗi khổ riêng mình trằn trọc.

Thân Đồ Dạ vốn là đã rất mệt mỏi, vừa rồi cũng đã ngủ say, nhưng vẫn là bị Lăng Tuyết đánh thức. Anh xoay người nhìn thấy sắc mặt Lăng Tuyết không tốt lắm, nâng mặt cô lên, lo lắng hỏi: "Em đến cùng là cảm thấy thế nào, có phải không có kiểm tra tốt hay không? Để anh tìm những bác sĩ khác kiểm tra thêm cho em một chút!"

"Không cần, hẳn không phải là vấn đề lớn lao gì, có lẽ là do thuốc chưa phát huy tác dụng" Lăng Tuyết nhíu lại mi, "Anh ngủ đi, đợi buổi tối Thanh Mặc trở về để anh ấy kiểm tra một chút là được rồi, y thuật của anh ấy so với bác sĩ bình thường cao siêu nhiều ."

"Cái này để nói sau, em hiện tại có phải rất khó chịu hay không?" Thân Đồ Dạ hỏi.

"Cũng không hẳn"

Lăng Tuyết cẩn thận chuẩn bị một cái, nói, "Kỳ thật không thể nói khó chịu như thế nào, chỉ là có chút mơ hồ làm đau, tình trạng này giống như đau bao tử trước kia vậy, không có đau dữ dội lắm. Có thể chịu được, ngủ trước đi, em tối hôm qua cũng không ngủ, tiếp tục như vậy nữa, uống cái gì cũng đều vô dụng."

"Được rồi, ngủ." Thân Đồ Dạ ngẫm lại cũng phải, cũng không nói nhiều.

...

Lúc hai người bọn họ ngủ, Tần Tuệ trong phòng đi tới đi lui, tâm tư bất an.

Thuốc đã cho Lăng Tuyết uống, tin mang thai cũng giấu giếm xong.

Chị ta nghĩ, nhưng mà bước tiếp theo nên làm như thế nào? Lăng Tuyết sẽ không sẽ phát hiện việc này chưa? Nếu như bị cô ấy phát hiện, Thân Đồ tiên sinh lại ở đây, vậy làm sao bây giờ?

Chị không dám nghĩ thêm nữa!

Cũng may Lãnh Thanh Mặc lập tức sẽ trở về, Tần Tuệ an ủi chính mình nói không cần nghĩ quá nhiều, mọi vấn đề khó khăn đều giao cho Lãnh tiên sinh xử lý đi, anh ta sẽ biết phải làm sao !

Nhưng mà Lãnh tiên sinh đến bây giờ cũng không biết chị ta làm chuyện này a, anh ta sau khi trở lại sẽ không làm lộ?

Nghĩ tới đây, Tần Tuệ bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, chị ta vội vàng gọi Lãnh Thanh Mặc, nhưng mà điện thoại đã tắt máy.

Không được, nhất định phải báo trước với anh ta mới tốt!

Tần Tuệ muốn chờ Lãnh Thanh Mặc lúc trở lại liền đi sân bay đón, chị ta muốn trước tiên đem chuyện đã xảy ra hôm nay bẩm báo Lãnh Thanh Mặc, như vậy sẽ không làm lộ !

Chị ta lập tức nhắn tin cho Lãnh Thanh Mặc - -

Lãnh tiên sinh, khi ngài xuông máy bay nhất định phải gọi điện thoại cho tôi, tôi đến đón ngài, tôi có chuyện rất quan trọng cần bẩm báo!

...

Thân Đồ Dạ và Lăng Tuyết ngủ đến tối mới dậy, lúc Lăng Tuyết ngủ dậy vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng , toàn thân vô lực, Thân Đồ Dạ săn sóc nói: "Em nằm đi, anh đi rót cốc nước cho."

Anh đi rót cho Lăng Tuyết một chén nhiệt nước nóng, chuẩn bị đưa cho cô, lúc này, bên ngoài vang lên tiếng người giúp việc cung kính ân cần hỏi: "Lãnh tiên sinh, ngài trở về ?"

Lăng Tuyết nghe được câu này, bỗng chốc từ lật lên: "Thanh Mặc trở về ."

Thân Đồ Dạ nhìn thấy Lăng Tuyết tích cực như thế, sắc mặt trầm xuống: "Em sốt ruột như thế làm gì?"

"Thanh Mặc là người của Cung gia, anh ấy trở về, em đương nhiên muốn đi chào hỏi a."

Lăng Tuyết trắng mắt liếc anh một cái, rời giường mặc áo khoác vừa muốn đi ra.

"Chớ lộn xộn." Thân Đồ Dạ ấn cô lên giường, đem ly nước ấm nhét vào tay cô, "Gấp làm gì a, em xem một chút bộ dáng em bây giờ, uống hết ly nước này đã, sau đó đi rửa mặt thay quần áo, thu thập mình sạch sẽ chỉnh tề lại ra ngoài."

Lăng Tuyết cúi đầu nhìn đến bộ dáng bản thân, rối bù, muốn thật sự bộ dáng này chạy đi liền quá thất lễ .

Vì vậy cô ngoan ngoãn nghe lời nói uống nước, sau đó đi rửa mặt thay quần áo.

Thân Đồ Dạ nhìn thấy Lăng Tuyết để ý Lãnh Thanh Mặc như thế, trong lòng rất không thoải mái, hơn nữa có một loại cảm giác nguy cơ.

Kỳ thật bên cạnh Lăng Tuyết có nhiều vỏ xe phòng hờ không kém là bao, tỷ như Hàn Vũ Thần, Lăng Ngạo, bọn họ đều chạy theo Lăng Tuyết như vịt, nhưng mấy người này đều không đủ để đánh bại anh, Thân Đồ Dạ trước đến giờ cũng không có đem bọn họ làm làm đối thủ, nhưng mà Lãnh Thanh Mặc thì không giống vậy.

Thân Đồ Dạ từ lúc mới bắt đầu quen biết Lãnh Thanh Mặc, đã cảm thấy người đàn ông này không đơn giản, Lãnh Thanh Mặc có một loại cảm giác sâu không lường được, khiến người ta không dám xem nhẹ, cho dù là Thân Đồ Dạ, từ trước đến giờ đều chưa từng xem nhẹ qua hắn.

1 comment: