Kẻ Thù Bên Gối - Chương 250

#kền

"Anh ấy phải nói với tôi một tiếng." Trong lòng Lăng Tuyết rất không thoải mái, "Cái này là chuyện của tôi, anh ấy xử lý giùm tôi, ít nhất cũng nên báo với tôi một tiếng chứ? Tôi lại là người cuối cùng một cái biết. Tôi đã làm phiền Hàn Vũ Thần nhiều như vậy, anh ấy nói thanh lý liền thanh lý, tôi như thế nào cũng nên cho người ta một công đạo a."

"Cái này là do tôi sai, là tôi quên bẩm báo." Cố Huy áy náy nói, "Chủ nhân đã dặn dò tôi trước rồi, là do tôi xem nhẹ. Lăng tiểu thư, ngài nên trách thì trách tôi đi."

"Anh không nên che chở cho anh ấy"

Lăng Tuyết biết rõ tâm tư Cố Huy "Nếu như anh ấy thật sự có tâm nói cho tôi biết, anh ấy sẽ tự mình nói. Cho dù anh ấy thật sự là gấp rút nên quên, cho dù dặn dò anh cho tôi biết, anh cũng không thể nào xem nhẹ, anh làm việc thì lúc nào xảy ra sai lầm? Nói cho cùng, vẫn là anh ấy không muốn cho tôi biết rõ, sợ tôi không đồng ý, cho nên tiền trảm hậu tấu."

"Cái này..."

"Được rồi, anh không cần lo lắng, tôi sẽ không gây gổ với anh ấy." Lăng Tuyết không muốn làm cho Cố Huy khó xử, "Nhiều nhất chỉ là muốn hiểu rõ tình hình, xem một chút đền bù Hàn Vũ Thần như thế nào cho tốt hơn."

"Vậy là tốt rồi." Cố Huy thở phào nhẹ nhõm, "Chủ nhân thật rất quan tâm ngài, rất yêu ngài, khả năng là xử sự có chút bá đạo cường thế, nhưng mà những cái này cũng không trở ngại ngài ấy yêu thương ngài, tính tình ngài ấy không tốt lắm, nhưng mà ở trước mặt ngài đã thay đổi rất nhiều, hy vọng ngài cũng có thể bao dung ngài ấy nhiều hơn."

"Tôi biết rõ, cảm ơn." Lăng Tuyết cười cười với Cố Huy, nhớ tới chuyện, lập tức hỏi, "Đúng rồi, danh sách gửi cho Cung gia anh đã gửi cho Thanh Mặc chưa? Anh ấy nói như thế nào?"

"Tôi đang chuẩn bị nói với ngài việc này, danh sách đã đưa qua ." Cố Huy nói, "Lãnh tiên sinh nói tối mai đến nhà Thân Đồ sẽ tự mình tìm ngài nói."

"Thật à?" Lăng Tuyết mừng rỡ, "Nhưng mà, Thân Đồ sẽ không khó chịu chứ?"

"Tôi đã nói với chủ nhân việc này, chủ nhân nói không thành vấn đề, hoan nghênh hắn đến." Cố Huy cười nói, "Kỳ thật chủ nhân vẫn là rất thông tình đạt lý, ngài không cần lo lắng."

"Vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết mừng rỡ, Thân Đồ Dạ không cho cô đơn độc về Cung gia, hiện tại Lãnh Thanh Mặc đến nhà Thân Đồ tìm cô, Thân Đồ Dạ liền không có ý kiến .

"Đối rồi, Hoắc tổng Hoắc phu nhân tình hình như thế nào?Khi nào thì xuất viện?" Lăng Tuyết nhớ tới việc này.

Cố Huy trả lời: "Hoắc tổng đã chuyển tới phòng bệnh rồi, còn phải cần một khoảng thời gian trị liệu mới có thể ra viện. Hoắc phu nhân bệnh tình đã ổn định, cô ta còn ở bệnh viện với Hoắc tổng. Còn như Hoắc tiểu thư, đã bắt đầu gấp rút giải quyết việc kinh doanh của gia tộc rồi."

"Hoắc tổng bệnh tình cơ bản đã ổn định rồi? Chắc là không có việc gì đi?" Lăng Tuyết hỏi, "Lần đó tôi nhìn anh ta thật sự rất nghiêm trọng ."

"Không có gì đáng ngại."

Cố Huy nói, có chút không tốt lắm, kỳ thật hiện tại của vấn đề lớn nhất Hoắc Vân Phong chính là vấn đề nam khoa, vết thương kia cũng có thể chậm rãi trị liệu, nhiều nhất trong ba tháng sẽ khỏi hẳn, duy chỉ có vấn đề kia trong thời gian ngắn cơ bản là không thể giải quyết, hoặc là nói, lâu dài cũng không biết có thể giải quyết hay không, hoàn toàn chính là không biết .

Nhưng mà Hoắc Phi Vân muốn tạm thời giấu giếm việc này, không muốn cho bên ngoài biết.

Trước mắt trừ ra Thân Đồ Dạ, Hoắc Phi Vân còn có Cố Huy và Lôi Quân bên ngoài, cũng chỉ có bác sĩ điều trị mới biết.

Hoắc Phi Vân đã hết lần này đến lần khác dặn dò chớ nói ra ngoài, cho nên Cố Huy không có nói cho Lăng Tuyết, chuyện này với Lăng Tuyết không liên quan, cũng chưa cần thiết phải biết.

"Vậy là tốt rồi." Lăng Tuyết gật gật đầu, "Cái kia... Bạch Mẫn Nhi thì sao?"

Mặc dù lúc trước là cử chỉ vô tình, hơn nữa phần lớn trách nhiệm cần Bạch Mẫn Nhi tự mình gánh chịu, nhưng khi nhớ lại, Lăng Tuyết vẫn cảm thấy bảnh thân mình có chút trách nhiệm, nếu như khi đó cô không quá xúc động, không cùng Bạch Mẫn Nhi so đo, có lẽ rất nhiều chuyện cũng sẽ không biến thành như vậy .

Cung Thiên Long cũng không sẽ chết...

"Bạch Tấn Sinh đem Bạch Mẫn Nhi đưa đến Hàn quốc trị liệu, bây giờ còn chưa có trở về"

Cố Huy nói, "Tôi lần trước biết được, da tay Bạch Mẫn Nhi bị bỏng nghiêm trọng, nhưng không có ảnh hưởng đến xương cốt, cho nên chỉ cần đi làm thẩm mỹ là tốt rồi, hiện tại Hàn quraatslaf nơi chuyên về thẩm mỹ và có kỹ thuật rất tân tiến, nhất định có thể chữa lành. Ngài không cần lo lắng!"

"Uh, tốt." Lăng Tuyết không nói thêm gì, Cố Huy cũng không có quấy rầy cô, để cho cô lẳng lặng nghỉ ngơi một chút.

...

Đại khái sau 1 tiếng, cuối cùng cũng đến cô nhi viện.

Xa xa, Lăng Tuyết đã nhìn thấy một chiếc bảy chỗ ngừng ở ven đường, cô đang tò mò, Hàn Bắc Hàn Giai liền từ trên xe bước xuống, Ngũ ca cầm lấy di động một bên nói điện thoại một bên xuống xe, bọn họ cũng trông thấy xe Lăng Tuyết, tất cả đều xuống đón.

Xe vừa mới dừng hẳn, Lăng Tuyết liền không thể chờ đợi được xuống xe, mừng rỡ hô to: "Ngũ ca, Hàn Bắc, Hàn Giai!"

"Lăng Tuyết!" Tất cả mọi người vây lại đây, cười hì hì cùng cô ôm chào hỏi, Hàn Giai cười nói, "Chị giống như là béo một chút xíu."

"Là sao? Thật sao?" Lăng Tuyết sờ sờ mặt mình, "Tôi gần đây ăn được rất nhiều, đoán chừng là thật béo rồi"

"Béo thì tốt, béo lên rất đẹp mắt." Hàn Bắc cũng đang quan sát cô, "Lăng Tuyết, anh thấy khí sắc của em rất tốt so với trước kia rất nhiều."

"Chứng minh người ta không có bạc đãi cô, còn chăm sóc cô cực kỳ tốt." Ngũ Ca phát giác ra rất vui mừng.

"Ai dám bạc đãi em nha, em có thể không phải là người bình thường." Lăng Tuyết khôi phục tính cách cởi mở ngày xưa.

"Chủ nhân của chúng tôi rất thương yêu Lăng tiểu thư ." Cố Huy cũng theo chân bọn họ chào hỏi, "Các vị khỏe không, các người vẫn còn nhớ tôi chứ?"

"Còn nhớ, lần trước đa tạ cậu đã cứu vợ và con tôi" Ngũ Ca rất phấn kích nói, "Còn có một vị anh hung khác, so với cậu cao hơn một chút, giống như gọi cái gì..."

"Lôi Quân." Cố Huy cười nói, "Hắn hôm nay không có tới."

"Tóm lại rất muốn cảm ơn các người." Ngũ Ca nhớ tới lần đó vợ và con mình lâm vào tình cảnh bị ép buộc, đến nay trong lòng vẫn còn sợ hãi, "Nếu như không phải là các người xuất thủ cứu giúp, hậu quả không thể tưởng tượng nổi."

"Chúng tôi đều là phụng mệnh làm việc, muốn cám ơn thì nên cảm ơn chủ nhân của tôi, còn có Lăng tiểu thư, ha ha."

"Được rồi đều là người nhà, làm sao lại nói cám ơn tới cám ơn lui ." Lăng Tuyết ôm lấy vai Hàn Bắc, Hàn Giai, cười rất vui vẻ, "Ngũ ca, anh cũng béo lên nha, Hàn Bắc, anh ngược lại rất gầy, mắt quầng thâm là thế nào? Hàn Giai, sắc mặt cô cũng không tốt lắm, gần đây ngủ không được à?"

"Người đã có tuổi trung niên có thể không mập ra sao?" Ngũ Ca cười nói, "Hàn Bắc gần đây tìm bạn gái, ngày ngày đêm không về ngủ, đương nhiên sẽ gầy đi rồi. Hàn Giai..."

Nói đến Hàn Giai, Ngũ Ca muốn nói lại thôi.

Lăng Tuyết nghiêng đầu nhìn Hàn Giai, sắc mặt của cô ấy mặc dù vẫn như cũ mang dáng vẽ tươi cười, nhưng mà ánh mắt cũng rất ảm đạm.

Không cần hỏi, Lăng Tuyết đều biết là vì sao ra thế này, trong lòng Hàn Giai đều suy nghĩ đến Lăng Ngạo, trước đến giờ đều không có thay đổi, hiện tại Lăng Ngạo tìm bạn gái khác, cô khẳng định là thất vọng và khổ sở, ăn ngủ bất an.

"Tiểu Tuyết, Hàn Bắc, Hàn Giai, Ngũ Ca..."

Lúc này, viện trưởng Quách cùng giáo viên Phùng mang bọn nhỏ ra đón, nhìn thấy bọn họ đều đến, họ vô cùng phấn khởi, bọn nhỏ vây quanh Lăng Tuyết, líu ríu nói không ngừng, mỗi một người đều hoan hô tung tăng như chim sẻ, rất là vui vẻ.

Lôi Vân cẩn thận bảo vệ lấy Lăng Tuyết, rất sợ cô xuất hiện nửa điểm ngoài ý muốn, mà ngay cả bọn nhỏ đến gần, cô ấy đều rất phòng bị.

Viện trưởng Quách chào hỏi mọi người đi vào, Cố Huy cung kính nhìn viện trưởng Quách nói: "Chủ nhân của tôi, ngài Thân Đồ tiên sinh để cho chúng tôi mang theo một chút quà đến, tôi sẽ cho người mang vào vào."

"Cảm ơn, Thân Đồ tiên sinh thật có tâm." Viện trưởng Quách khách khí nói, "Giáo viên Phùng, cô tìm hai người tình nguyện giúp đỡ họ cùng nhau mang vào đi."

"Được"

...

Giáo viên Phùng tìm hai người tình nguyện, giúp đỡ thuộc hạ của Thân Đồ gia cùng nhau vận chuyển quà cáp.

Những thứ này đều là chuẩn bị quần áo mùa đông cho bọn nhỏ, đồ dùng sinh hoạt và dụng cụ học tập, đều rất thực dụng.

Lăng Tuyết thật bất ngờ, Thân Đồ Dạ cũng không đề cập qua chút chuyện này, Cố Huy cũng không có nói, đến lúc Lăng Tuyết ngồi trên chiếc Rolls Royce phiên bản dài, nên cũng không nhìn thấy chiếc xe tải đằng sau kia, vừa rồi lúc xuống xe ngược lại mới phát hiện, nhưng mà do vội vàng ôn chuyện với bọn họ Ngũ Ca, cũng chưa có thời gian hỏi tới, bây giờ mới biết trong chiếc xe kia đều là quà cho bọn nhỏ.

"Năm nay bọn nhỏ có thể qua được mùa đông lạnh lẽo rồi, nhận được rất nhiều đồ vật. Ha ha." Quách viện cười dài nói, "Đến, tất cả mọi người đi vào đi, trong sân đã dọn xong trái cây trà bánh, mọi người có thể vừa ăn này nọ vừa tán gẫu."

"Uh, đi vào đi."

Một đám người đều đi vào, Lôi Vân theo sát Lăng Tuyết, vài thuộc hạ đi theo đằng sau, Cố Huy và Giáo viên Phùng đang thương lượng cũng đi theo vào.

Lăng Tuyết thủy chung không có cơ hội hỏi về việc của Lăng Ngạo sự, ngược lại Ngũ ca mở miệng hỏi: "Đúng rồi, viện trưởng Quách, ngài nói ngài đã gọi điện thoại thông báo cho Lăng Ngạo, vậy hắn nói như thế nào? Hôm nay không tới đến?"

"Hắn nói sẽ đến." Nói đến Lăng Ngạo, viện trưởng Quách liền đặc biệt cao hứng, "Hắn còn hỏi chúng ta, các con đến lúc nào, ta nói mười giờ sáng gì đó sẽ đến, hắn nói chắc sớm một chút sẽ đến, phỏng đoán đợi lát nữa liền đến. Chúng ta đều đã lâu không thấy hắn, cũng không biết hắn hiện tại như thế nào."

"Chúng con cũng có hơn nửa tháng không có thấy hắn rồi." Hàn Bắc nói đến Lăng Ngạo, giọng nói có chút lạnh, "Con nhìn hắn có cuộc sống rất phong lưu, chân bị thương cũng tốt lên không ít."

Hàn Giai vì Lăng Ngạo trả giá như vậy nhiều, Lăng Ngạo trở lại Lãnh gia, con bé còn đi theo chăm sóc hắn, nhưng mà hắn từ trước đến giờ cũng không có quý trọng qua con bé, đảo mắt một cái đã tìm phụ nữ khác, mới mấy tháng, nghe nói là mỗi ba ngày đổi một người.

Hàn Bắc đối hắn rất thất vọng, cũng có rất nhiều oán hận.

"Vậy là tốt rồi." Viện trưởng Quách không có nghe ra trong giọng nói của Hàn Bắc có dị thường, còn cười nói, "Tiểu Tuyết, xem ra khí sắc con không tệ, xem ra cái người Thân Đồ kia chăm sóc con cực kỳ tốt đó."

"Dạ, anh ấy rất tốt với con" Lăng Tuyết nghĩ đến Thân Đồ Dạ, sắc mặt liền giương cao nụ cười hạnh phúc, "Vốn là hôm nay muốn đưa anh ấy cùng đi với con đến chào hỏi mẹ và thăm bọn nhỏ, nhưng anh ấy gần đây bề bộn nhiều việc, đi không được, chờ anh ấy hết bận, con nhất định nói anh ấy tới thăm mẹ."

"Ha ha, không quan hệ, cậu ấy bận rộn, không cần đặc biệt đến, chờ đến hôn lễ của các con cũng có thể nhìn thấy."

Quách viện cười dài nói, "Đúng rồi, bánh bao ngày hôm qua đã ngã bệnh, Lãnh tiên sinh dẫn nó trở về trị liệu, nói là ngày mai sẽ cho người đưa qua."

"Bánh bao sinh bị bệnh gì?" Lăng Tuyết liền vội vàng hỏi.

"Gần đây luôn hậm hực không vui, không ăn cái gì đó, thường xuyên lăn lộn trên mặt cỏ, cũng không biết là như thế nào."

Viện trưởng Quách nói, "Lãnh tiên sinh nói nó có khả năng là mang thai, muốn dẫn đến bệnh viện thú y kiểm tra một chút."

"A? Bánh bao mang thai?" Lăng Tuyết vô cùng ngạc nhiên mừng rỡ, "Thật sao?"

"Bây giờ còn không xác định, để vài ngày sau mới biết được." Viện trưởng Quách cười nói, "Nếu như là thật liền quá tốt, cùng con cùng nhau mang thai ha."

"Đúng vậy, ha ha..."

Mọi người đều người một lời tôi một tiếng, tán gẫu thật vui vẻ, cách đó không xa đột nhiên vang lên tiếng xe, có người đến ...

1 comment: