Kẻ Thù Bên Gối - Chương 251

恋与制作人/ 許墨

Lăng Tuyết quay đầu nhìn lại, một chiếc Pagani màu bạc chạy nhanh đến, giống như có cuồng phong, mang ngạo khí vênh váo hung hăng, xe chạy vượt qua chiếc Rolls Royce phiên bảng dài, chỉ có một chút khe hở như vậy, lại không bị kẹt, chuẩn xác vượt qua.

Tốc độ xe rất nhanh, tựa như đang bay trong gió táp, không chút nào giảm lại tốc độ.

Lôi Vân cảnh giác đứng trước người Lăng Tuyết, chuẩn bị ra đòn, mà lúc này, xe khẩn cấp dừng ngay, cách Lăng Tuyết cự ly vài mét cấp tốc dừng lại, bụi đất bay cuồn cuộn nổi lên, còn có đất đá và lá rụng.

Mắt Lăng Tuyết bị bụi bay vào, theo bản năng nhắm mắt lại.

Lăng Ngạo từ trên xe bước xuống, ánh mắt liên tục rơi ở trên người cô, từ đầu đến cuối cũng không có chếch đi một chút.

Rất lâu không gặp, Lăng Ngạo nhìn Lăng Tuyết, tim vẫn đập nhanh như cũ, cái loại cảm giác quen thuộc mà lại xa lạ đó ở trong lòng bắt đầu khởi động, làm cho hắn biết rõ ràng rành mạch, cảm tình của hắn đối với cô trước đến giờ chưa có thây đổi gì.

Chỉ là, hắn phát hiện, cô đã thay đổi, quần áo và cách ăn mặc so với trước kia hoàn toàn bất đồng, mà ngay cả khí chất cũng đang từ từ thay đổi thành ôn nhu nhã nhặn lịch sự, thành thục thanh nhã, thay đổi càng lúc càng giống Cung Thiên Long, hoàn toàn không có linh khí của Lăng Tuyết nữa.

"Lăng Ngạo!" Hàn Giai mừng rỡ nghênh đón, "Anh tới rồi!"

"Uh" Lăng Ngạo đáp một tiếng, giống như thường ngày kính trọng ân cần thăm hỏi, "Mẹ Quách!"

"Lăng Ngạo, con cuối cùng cũng về rồi."

Viện trưởng Quách kéo Lăng Ngạo quan sát trên dưới, "Cho mẹ xem xem, con gầy quá."

Đôi mắt liền không nhịn được hồng, giọng nói cũng nghẹn ngào , "Co lâu rồi chưa có trở về, mẹ Quách còn tưởng rằng con đã quên đường về nhà ."

"Sẽ không, nơi này là nhà con, con sao quên được, tháng trước con không phải là mới trở về qua sao?"

Lăng Ngạo có chút ngưng trọng, hắn ở bên ngoài dù sa ngã cuồng ngạo thế nào, nhưng mà ở nơi này, lệ khí trên người hắn tất cả đều sẽ biến mất không thấy gì nữa, nhất là lúc gặp viện trưởng Quách và bọn nhỏ, tâm hắn sẽ không tự chủ được dâng lên sự mềm mại.

"Con còn biết là tháng trước a, cách hiện tại cũng hơn một tháng. Trước kia con với Tiểu Tuyết mỗi cuối tuần cũng sẽ trở về . ." Viện trưởng Quách chua xót nói, "Hơn nữa lần trước con trở về chỉ vài phút liền đi, mẹ cũng không kịp nói vài lời với con nữa."

"Hôm nay con không đi, ở lại chỗ này ở, chúng ta có thể nói chuyện trắng đêm." Lăng Ngạo cười nói.

"Ha ha ha, mẹ Quách đã già, không được thâu đêm rồi, con vẫn nên thức với bọn họ Tiểu Tuyết, Hàn Bắc nói chuyện trắng đêm đi." Viện trưởng Quách cố ý kéo gần khoản cách hơn giữa Lăng Tuyết và Lăng Ngạo, nghiêng đầu sang chỗ khác nhìn Lăng Tuyết nói, "Đúng không, Tiểu Tuyết."

"Dạ" Lăng Tuyết mỉm cười gật đầu, đôi mắt hồng hồng, bụi vẫn còn chưa có ra hết.

"Mắt bị sao vậy?" Lăng Ngạo đi đến, "để anh xem một chút."

"Bị bụi vào, không có việc gì." Lăng Tuyết vân vê con mắt.

"Chớ lộn xộn." Lăng Ngạo kéo tay cô ra, nâng mặt lên, kiểm tra mắt cho cô, còn muốn thổi bụi giùm.

"Tránh ra." Lôi Vân cảnh giác đẩy hắn ra.

"Cô là ai?" Lăng Ngạo lạnh lùng nghiêm nghị trừng mắt cô ấy.

"Cô ấy là vệ sĩ của tôi." Lăng Tuyết vội vàng giải thích, "Lôi Vân, người này là anh em tốt của tôi Lăng Ngạo, đều là người của mình."

"Lăng tiểu thư, Thân Đồ tiên sinh có lệnh, không được cho bất kỳ kẻ nào đến gần ngài." Lôi Vân nghiêm túc nghiêm túc nói, "Bảo vệ ngài an toàn chức trách của tôi."

Nghe được câu này, Lăng Tuyết không phản bác được, không có sai, đây là lệnh của Thân Đồ Dạ, Lôi Vân đương nhiên không thể chống lại.

"Ở đây là cô nhi viện, không phải là địa bàn của Thân Đồ Dạ." Lăng Ngạo tất nhiên gầm lên, "Các ngươi không có tư cách ở đây bên lớn lối, toàn bộ cút ra ngoài cho tôi."

"Ngươi nói ai cút ra ngoài?" Lôi Vân không chút nào để hắn vào trong mắt.

"Nói chính là ngươi! ! !" Lăng Ngạo khí thế hung hăng chỉ Lôi Vân.

Lôi Vân phẩn nộ, chuẩn bị động thủ.

"Lôi Vân, không được vô lễ." Này lúc, Cố Huy từ đằng xa đi tới.

Lôi Vân nghiêng đầu nhìn anh ta, anh ta liếc mắt ra hiệu cho cô ấy, cô ấy không thể không lui ra.

"Lãnh thiếu, là vệ sĩ mới không biết ngài, có nhiều mạo phạm, ngài vui lòng không nên so đo với cô ấy."

Cố Huy khách khí nói xin lỗi, "Lôi Vân là vệ sĩ nữ, bảo vệ Lăng tiểu thư tương đối dễ dàng, cho nên không cần làm phiền lãnh thiếu."

"Ở đây, lúc này sao tới phiên ngươi lên tiếng?"

Lăng Ngạo căn bản là không muốn hiểu "Ngươi bất quá chính là một con chó bên cạnh Thân Đồ Dạ mà thôi."

Cố Huy vẫn mang dáng tươi cười như cũ, ánh mắt nheo lại nguy hiểm.

"Lăng Ngạo! ! !" Lăng Tuyết tức giận gầm lên, "Anh tại sao có thể nói chuyện như vậy?"

"Đúng vậy, Lăng Ngạo, con cũng không thể vũ nhục người khác như vậy." Viện trưởng Quách cũng chỉ trích Lăng Ngạo, "Mẹ Quách đã dạy con như thế nào? Giữa người với người đều là ngang hàng, không có phân biệt tôn ti, giá cả gì hết, con sao có thể nói chuyện cũng không được vậy."

"Lăng Ngạo, hôm nay thật vất vả mới tụ tập được mọi người, cậu không nên gây chuyện." Ngũ Ca vỗ vỗ vai Lăng Ngạo, thấp giọng nói, "cậu không phải là đã đáp ứng tôi sao? Sẽ không chọc Tiểu Tuyết tức giận."

Tất cả mọi người khuyên như thế, hơn nữa Ngũ Ca nói cuối cùng này, Lăng Ngạo cuối cùng vẫn còn thỏa hiệp, ôn hoà nói: "Được rồi, được rồi, tôi chẳng qua là cảm thấy tôi cũng không có mang theo vệ sĩ vào, bọn họ vào cũng không quá thích hợp đi? Ở đây là cô nhi viện, lại không phải là thương trường, để bọn họ làm dáng ở đây."

"Bọn họ là đến tặng quà, không phải là làm dáng." Lăng Tuyết tức giận nói, "người của Thân Đồ căn bản là không cần làm dáng."

"Được được được, là anh nói sai. Em không nên tức giận." Lăng Ngạo không muốn lại chọc giận cô "Mau để cho cô ta xem mắt em một chút đi, cũng đừng để bị nặng thêm."

Lăng Tuyết trừng mắt liếc hắn một cái, không có nói cái gì nữa.

Cố Huy nháy mắt, Lôi Vân đỡ Lăng Tuyết đi qua một bên, kiểm tra mắt cho cô.

Ánh mắt Lăng Ngạo vẫn luôn nhìn theo Lăng Tuyết, thấy cô qua một hồi lâu đều không có lấy ra được, hắn không khỏi có chút ít lo lắng: "Vẫn nên gọi bác sĩ đến kiểm tra một chút."

Nói xong, hắn liền lấy ra di động chuẩn bị gọi điện thoại...

"Không cần dâu, đã tốt rồi." Cố Huy nói, "Chỉ là bị bụi vào mắt thôi."

"Thật sự không có việc gì?" Lăng Ngạo hỏi.

"Không có việc gì." Lăng Tuyết trả lời một câu, "Không cần kêu bác sĩ."

"Được rồi." Lăng Ngạo cất di động đi, nhìn trưởng Quách nói, "Mẹ Quách, con cho người ta chuẩn bị một đồ vật cho bọn nhỏ, xíu nữa sẽ mang lại đây, sau đó mẹ với giáo viên Phùng chỉ chỗ cho bọn họ một cái."

"Con gần đây đều mang nhiều đồ tới, hôm nay chồng chưa cưới của Tiểu Tuyết cũng cho người mang nhiều đồ tới rồi, bọn nhỏ đều dùng không hết." Viện trưởng Quách nói, "Thật lãng phí."

"Chồng chưa cưới..." Lăng Ngạo lầm bầm cái này từ, sắc mặt trầm xuống.

"Bây giờ thời tiết thật tốt." Viện trưởng Quách vội vàng nói sang chuyện khác, "Lăng Ngạo, mẹ sao cảm thấy con gần đây bị gầy đi vậy?"

"Có gầy một chút." Lăng Ngạo khẽ mỉm cười, quay đầu lại chào hỏi Ngũ Ca, "Ngũ ca!"

"Lăng Ngạo, đã lâu không gặp." Ngũ Ca cười nói, "cậu cũng có thể tự mình lái xe, chân đã khỏe hẳn rồi?"

"Đã khá nhiều rồi" Lăng Ngạo hời hợt trả lời, chuyển mắt nhìn Hàn Bắc, "Sao? Gần đây con nhóc kia khỏe không?"

"Cậu còn biết quan tâm tôi?" Hàn Bắc lạnh lùng nói, "Cậu hiện tại ở bên người cũng không thiếu anh em."

"Những thứ kia đều là bạn nhậu, các người mới là anh em." Lăng Ngạo ôm vai Hàn Bắc, "Còn tức giận vì lần trước?"

Hàn Bắc giơ giơ lên khóe môi, không nói gì, mặc dù trong lòng vẫn còn tức giận với Lăng Ngạo, nhưng mà Lăng Ngạo chủ động làm hòa với anh trước mọi người, anh vẫn còn có chút mềm lòng.

Sau khi Lăng Ngạo trở lại Lãnh gia liền hoàn toàn thay đổi, với tình yêu cũng rất tùy ý, hai ba ngày đổi một người phụ nữ, làm cho Hàn Giai phiền muộn, Hàn Giai đích xác nhìn không được, tận tình khuyên bảo, hắn căn bản là không nghe.

Về sau Hàn Giai và người phụ nữ bên cạnh hắn xảy ra tranh cãi, bị người đánh gẫy tay, hắn thế nhưng không có bảo vệ Hàn Giai, còn nhân cơ hội đuổi Hàn Giai đi.

Hàn Giai về đến nhà khóc đến thương tâm, đem mình khóa ở trong phòng mấy ngày mấy đêm không đi ra.

Hàn Bắc tức giận cực kỳ, đi tìm Lăng Ngạo lý luận, Lăng Ngạo nói hắn chưa từng có thích qua Hàn Giai, đều là cô ấy một bên tình nguyện, còn nói cô ấy đi rồi thì tốt, làm cho cô ấy về sau không nên làm phiền hắn.

Hàn Bắc thẹn quá hoá giận, đánh Lăng Ngạo một quyền, vệ sĩ của Lăng Ngạo đè Hàn Bắc xuống đất .

Lăng Ngạo khi đó cũng đặc biệt tức giận, nhưng hắn vẫn nói bọn vệ sĩ buông ra, còn nói Hàn Bắc về sau không nên đi tìm hắn, Hàn Bắc giận dỗi nói tình nghĩa huynh đệ của bọn họ nhất đao lưỡng đoạn.

Từ đó về sau, Hàn Bắc và Lăng Ngạo không có liên lạc lại.

"Việc lần trước là tôi không đúng." Lăng Ngạo chân thành xin lỗi, "Nhưng mà tôi là thật sự không muốn làm trễ nãi Hàn Giai, tôi hy vọng chúng ta vẫn giống như trước vậy, là anh em tốt."

"Cậu không muốn làm trễ nãi con bé, vậy tại sao còn muốn..."

"Anh!" Hàn Giai cắt đứt lời Hàn Bắc, vội vàng nói, "Không nên nói nữa ."

Hàn Bắc sắc mặt khó coi, nhưng vẫn là nhịn xuống.

"Giữa các con đã xảy ra chuyện gì ?" Viện trưởng Quách bất an hỏi, "Các con trước kia vẫn tốt, sao bây giờ biến thành như vậy ? Vì cái gì mà gây gổ?"

"Được rồi, việc trước kia đều đã qua." Ngũ ca một tay ôm Lăng Ngạo, một tay ôm Hàn Bắc, "Về sau mọi người vẫn là anh em."

"Đúng đúng đúng, vẫn là anh em." Hàn Giai liên tục phối hợp, "Anh, anh cũng không cần tức giận Lăng Ngạo nữa, nếu không em không để ý tới anh."

"Em thật là mềm lòng." Hàn Bắc đau lòng em gái, nhưng mà tất cả mọi người khuyên như thế, hơn nữa Lăng Ngạo đã chủ động bày tỏ xin lỗi, oán của anh cũng hết rồi, "Được rồi, việc trước kia thì không cần nhắc lại, cứ như vậy đi."

"Tôi cũng biết là, các người sẽ không thật sự vứt bỏ tôi."

Lăng Ngạo mừng rỡ, trong khoảng thời gian này, bên cạnh hắn có rất nhiều hồ bằng cẩu hữu, hắn cũng mất phương hướng không biết, nhưng trong lòng hắn rất rõ ràng, những người kia đều là bởi vì thân phận địa vị tiền tài quyền thế của hắn mà quay quanh ở bên cạnh hắn, chỉ có những anh em này mới là thật tình thật ý.

Hắn không muốn mất đi bọn họ...

"Không có việc gì thì tốt." Viện trưởng Quách cảm thán nói, "Mấy người các con từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, trải qua nhiều năm gian khổ, hoạn nạn gặp chân tình, không phải là ai cũng có thể so với, các con nên quý trọng phần tình nghĩa này, cũng không thể phân tán."

"Biết rõ a." Ngũ Ca cười nói, "Coi như bọn họ trong khoảng thời gian ngắn này lạc đường, tôi cũng sẽ đem bọn họ kéo về với nhau."

"Như thế còn được." Viện trưởng Quách cảm thấy rất vui mừng, "Giữa các người phần tình nghĩa kia rất khó có được, tất cả mọi người nên quý trọng, ai cũng không được phép buông tay cho ai, còn có Tiểu Tuyết, mặc dù con bé sắp lập gia đình, nhưng mẹ hy vọng các người vẫn yêu thương con bé trước sau như một, bảo vệ chăm sóc con bé. Về sau các người chính là nhà mẹ đẻ của con bé, con bé gặp phải việc gì, các người đều nên giúp nó."

"Con biết rõ, mẹ yên tâm đi."

Lăng Ngạo khẽ mỉm cười, quay đầu lại nhìn Lăng Tuyết, ánh mắt hết sức phức tạp, lập gia đình? Gả được mới tính! ! !

1 comment: