
"Sững sờ cái gì? Lại đây ăn đi." Thân Đồ Dạ kéo Lăng Tuyết ngồi xuống, "bây giờ cũng đã hơn bảy giờ, em bình thường thời gian này đã ăn xong cơm tối. Hôm nay kéo đến trễ như vậy, không đói bụng sao?"
"Có chút." Lăng Tuyết ở bên cạnh anh ngồi xuống, nhìn thức ăn phong phú trên bạn, nhìn bọn nhỏ khuôn mặt nhỏ nhắn thiên chân vô tà, trong lòng cô ấm áp, không khỏi thở dài nói, "đã lâu em và bọn nhỏ chưa ăn cơm cùng nhau, đã lâu không có nếm qua tay nghề mẹ Quách."
Viện trưởng Quách cười nói: "tại con gần đây quá bận rộn, chỉ cần con có thời gian, bất cứ lúc nào đều có thể trở về, con muốn ăn cái gì, mẹ Quách nấu cho con ăn."
"Đúng, về sau con có nhiều thời gian sẽ trở về thăm mẹ."
Thân Đồ Dạ gấp cho Lăng Tuyết một miếng xương sườn, "Nếu mà viện trưởng Quách có thời gian, cũng có thể đón bác về nhà ở."
"Bác rất muốn đi, chỉ là bọn nhỏ đều không rời bỏ bác, bác cũng đã ba mươi năm không có rời rỏi cô nhi viện ."
Viện trưởng Quách thở dài nói, "Lúc trước vì việc di dời, bọn nhỏ lúc nào cũng lo lắng hãi hùng, gần đây mới an ổn, bác tạm thời chắc là đi không được, nếu như các con có rảnh, trở về nhiều một chút, bên này là nhà của Tiểu Tuyết, chúng ta bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh con bé."
"Ừ, về sau con nhất định sẽ thường trở về." Lăng Tuyết gật đầu liên tục.
"Cô nhi viện mọi người không cần lo lắng, con đã xử lý thỏa đáng, về sau nếu là có chuyện gì, có thể trực tiếp gọi điện thoại cho con, con lập tức cho người xử lý."
Nói xong, Thân Đồ Dạ ra hiệu, Cố Huy liền viết số di động của anh lên tờ giấy, giao cho viện trưởng Quách, còn đưa cho Ngũ Ca và Hàn Bắc mỗi người một tờ.
"Trực tiếp gọi điện thoại cho anh?" Hàn Bắc vô cùng ngoài ý muốn, đều có chút thụ sủng nhược kinh, "Sẽ không quấy rầy anh chứ?"
"Sẽ không." Thân Đồ Dạ cười nói, "Các người là người nhà mẹ đẻ của Lăng Tuyết, sao lại tồn tại quấy rầy đâu? Về sau thường liên lạc, có bất kỳ chuyện gì cần gấp cũng có thể tìm tôi."
"Được được được." Hàn Bắc kích động gật đầu.
"Thân Đồ, tôi lấy trà thay rượu kính anh một ly." Ngũ Ca giơ lên chén trà.
Thân Đồ Dạ cũng giơ lên chén trà cùng Ngũ Ca chạm cốc: "Cảm ơn Ngũ ca!"
Ngũ Ca giác khái nói: "Mặc dù tôi với anh còn chưa thân quen lắm, nhưng tôi nhìn ra được, anh là thật sự rất yêu Tiểu Tuyết, vì con bé làm rất nhiều, tôi cảm thấy rất vui mừng, đồng thời cũng vì Tiểu Tuyết cảm thấy cao hứng, ánh mắt Tiểu Tuyết rất tốt đó."
"Đương nhiên, ánh mắt cô ấy có lúc nào thì kém đâu, ha ha." Thân Đồ Dạ cười, "Các người yên tâm, tôi nhất định thật tốt yêu cô ấy."
"Vậy là tốt rồi. Tôi trước cạn vì kính!" Ngũ Ca uống một hơi cạn sạch một ly trà.
"Tôi cũng vậy kính ngài một ly." Hàn Bắc giơ lên chén trà, có chút khẩn trương, "Nhưng mà tôi không biết rõ xưng hô như thế nào với ngài, Ngũ ca thì lớn hơn phải so với ngài, mới dám gọi thẳng tên ngài, vậy tôi nên gọi gì?"
"Gọi tên là được rồi, tôi chỗ này không có chú ý nhiều như vậy." Thân Đồ Dạ cười nói.
"Khụ khụ, cái này, tôi cũng không dám." Hàn Bắc không giống như Ngũ Ca, phải chú ý, lúc nào cũng có chút khẩn trương, "Tôi năm nay 28, ngài chắc so với tôi lớn một chút phải không? Nếu không tôi gọi ngài là anh."
Lăng Tuyết "Phốc xuy" một tiếng cười đi ra: "Thật không được tự nhiên a."
"Hắc hắc..." Hàn Bắc thẹn thùng gãi gãi đầu.
"Gọi cái gì cũng có thể, tùy ý tùy ý." Thân Đồ Dạ và anh ta chạm cốc, "Về sau mọi người chính là người một nhà, không cần khách khí với tôi."
"Tốt! ! !"
...
Thân Đồ Dạ không chỉ rất nhanh giành được tín nhiệm của viện trưởng Quách và vài vị giáo viên, còn được Ngũ Ca và Hàn Bắc ủng hộ.
Trong bữa tiệc, bầu không khí vô cùng khoan khoái, mọi người cười cười nói nói.
Lăng Tuyết nhìn thấy hết thảy, trong lòng cảm xúc rất sâu, cô cho rằng Thân Đồ Dạ vĩnh viễn đều không thể dung nhập những người bên cạnh cô, không nghĩ tới anh thế nhưng làm được, anh bỏ xuống tư thái cao cao tại thượng, chủ động làm quen những người bạn bên cạnh cô; thấp kém và cao quý, làm cho mình thay đổi theo và thân cận, phần tình nghĩa này cũng không phải là ai đều có thể đạt được, anh vì cô một lần lại một lần bỏ xuống tất cả các nguyên tắc, thay đổi ranh giới cuối và điều này chứng mình tình yêu của anh! ! !
Sau khi ăn xong, Thân Đồ Dạ thật sự ở lại rửa chén, cởi áo khoác, vén tay áo lên, thu thập bát đũa.
Lăng Tuyết muốn đi giúp, anh bá đạo ra lệnh: "Em nên ngồi yên, không nên chạy loạn."
"Nhưng mà nhiều như thế, anh muốn rửa tới khi nào?"
Lăng Tuyết nhìn mười mấy cái bàn trống đã không còn ai, có chút hao tổn tâm trí.
"Không liên quan hệ, có chúng tôi hỗ trợ." Ngũ Ca vung tay áo giúp đỡ thu thập.
"Tôi cũng giúp’’ Hàn Bắc cũng đang giúp đỡ.
Cố Huy sợ hãi nhìn Thân Đồ Dạ: "Chủ nhân, nếu không chúng tôi cũng..."
"Các người nên chăm sóc tốt cho bà chủ đi." Thân Đồ Dạ ném một câu nói.
"Vâng" Cố Huy không cần phải nhiều lời nữa.
...
"Em với viện trưởng Quách hàn huyên một chút, ở đây bọn anh bận rộn một chút." Thân Đồ Dạ một bên thu thập vừa nói, "Rửa xong sẽ đến tìm em, chú ý an toàn, không nên chạy loạn."
"Biết rồi."
Lăng Tuyết nhìn bộ dạng bận rộn của Thân Đồ Dạ, trong lòng có chút cảm động, đây là lần đầu tiên, anh ở trước mặt người khác bỏ qua thân phận, bỏ xuống sự tôn quý, chỉ vì chiếm được lòng tin của người thân bên cạnh cô, phần tình cảm chân thành tha thiết này làm cho cô cảm động không thôi.
"Tiểu Tuyết, chúng ta đi qua bên kia đi."
Viện trưởng Quách mang Lăng Tuyết đến bên cạnh đống lửa nghỉ ngơi.
Hiện tại đã bắt đầu mùa đông, ban đêm đặc biệt lạnh, qua bên cạnh đống lửa có thể lấy ấm áp.
Lôi Vân nhờ thuộc hạ lấy áo khoác cho Lăng Tuyết mặc vào, liên tục một tấc cũng không rời canh giữ ở phía sau cô.
Giáo viên Phùng và bọn họ đưa bọn nhỏ đi ngủ, bọn nhỏ ào ào nhìn Lăng Tuyết nói lời từ biệt.
Lăng Tuyết cười theo chân bọn họ phất tay, nhìn bọn nhỏ hồn nhiên tươi cười, đôi mắt trong suốt, nghĩ tới bé cưng trong bụng, trong lòng có chút ít cảm xúc - -
Những hài tử này từ lúc còn rất nhỏ đã mất đi cha mẹ, cũng may gặp được một cô nhi viện tốt, có viện trưởng Quách và bọn họ hết lòng chăm sóc, nếu mà vận khí không tốt, gặp được một cô nhi viện âm u, cũng không biết sẽ gặp phải cái gì...
Cô hy vọng con của mình vĩnh viễn không nên gặp hoàn cảnh như vậy, vô luận xảy ra chuyện gì, cô nhất định phải làm cho chúng có cuộc sống hạnh phúc, tuyệt không thể như cô nửa đời trôi dạt khắp nơi. .
"Thân Đồ là người đàn ông tốt."
Viện trưởng Quách nhìn bóng lưng bận rộn của Thân Đồ Dạ, tự đáy lòng thở dài nói - -
"Một người đàn ông có mười đồng tiền, nguyện ý cho con chín đồng tiền, giải thích rõ hắn yêu con;
Một người đàn ông có mười đồng tiền, nguyện ý cho con toàn bộ, giải thích rõ hắn rất yêu con;
Một người đàn ông có mười đồng tiền, còn có thể vì con thắng được toàn bộ thế giới, con muốn cái gì, hắn cũng có thể cho con!
Hàn Vũ Thần là người thứ nhất, Lăng Ngạo là thứ hai, mà Thân Đồ Dạ, là người thứ ba!
Hàn Vũ Thần vì con làm rất nhiều việc, không oán không hối bảo vệ con, trợ giúp con;
Lăng Ngạo vì con, có thể trả giá hết thảy, kể cả tính mạng, nhưng mà không có con, hắn liền tự mình cam chịu;
Mà Thân Đồ Dạ, cậu ta có thể đem toàn bộ thế giới đến tặng cho con, cậu ta không chỉ yêu con, còn có yêu năng lực của con, đây chính là sự khác nhau giữa cậu ta và Lăng Ngạo!
Kỳ thật nói về tình yêu, Lăng Ngạo có lẽ không thể so với Thân Đồ Dạ là yêu nhiều hơn hay ít hơn, nhưng là luận yêu năng lực của người yêu, hắn so với Thân Đồ Dạ thiếu rất nhiều .
Hắn quá không có thói quen, không có cách nào khống chế con, bây giờ thật sự vô pháp bảo vệ con; nhưng Thân Đồ Dạ không giống vậy, cậu ta không chỉ yêu con, còn có thể bảo vệ con, thậm chí nguyện ý vì ncon thay đổi chính mình, phần tình nghĩa này rất khó có được!"
"Con biết rõ..." Lăng Tuyết cảm khái gật đầu, "Anh ấy là thật sự đối với con rất tốt, rất tốt ."
"Vậy là tốt rồi." Viện trưởng Quách nắm tay Lăng Tuyết, ngàn vạn cảm khái nói, "Tiểu Tuyết, lúc trước mẹ còn lo lắng, không biết rõ Thân Đồ Dạ là cái tuýp đàn ông như thế nào, cậu ta có thể cho con hạnh phúc hay không, mẹ thậm chí còn tưởng tượng ra một người không tốt với cậu ta, nhưng mà bây giờ nhìn thấy cậu ta như vậy, mẹ liền an tâm. Mẹ Quách của con không có bản lãnh khác, nhưng cả đời này coi như là duyệt qua vô số người, một người có nhân phẩm như thế nào, hắn đối với con tốt hay không, mẹ nhìn là có thể biết được. Mẹ hiện tại cảm thấy, Thân Đồ Dạ là một người đáng giá phó thác cả đời, mẹ cuối cùng cũng hiểu và minh bạch con vì cái gì lại chọn cậu ta."
"Ha ha..." Lăng Tuyết nhẹ nhàng cười, "Mẹ Quách, mẹ vừa rồi để anh ấy rửa chén là muốn thăm dò anh ấy?"
"Đúng vậy, mẹ đều là ôm may mắn trong lòng thử nhìn một chút, không nghĩ tới cậu ta thế nhưng lại đáp ứng, hơn nữa còn thật sự đi làm."
Viện trưởng Quách có chút thẹn thùng, "Kỳ thật mà con không muốn, mẹ sẽ kêu cậu ấy dừng lại, sẽ không thật sự để cậu ta rửa chén. Nhưng mà con không có ngăn cản, mà cậu ta cũng rất thành khẩn đi làm, mẹ cũng không nói gì nữa. Con sẽ không trách mẹ Quách khó xử vị hôn phu của con phải không?"
"Sẽ không " Lăng Tuyết cười lắc đầu, "Mẹ Quách, người là mẹ, làm mẹ khảo nghiệm một người con rể là phải ."
"Vậy là tốt rồi." Viện trưởng Quách yêu thương nhìn Lăng Tuyết, vuốt ve tóc cô, "Nhìn thấy các con tốt như thế, mẹ đã yên tâm. Tiểu Tuyết lớn rồi, phải lập gia đình !"
Lăng Tuyết cũng có chút sầu não, nắm tay viện trưởng Quách nói: "Mặc kệ con về sau có phải phải lập gia đình hay không, cô nhi viện vĩnh viễn đều là nhà của con, mẹ vĩnh viễn là mẹ Quách của con."
"Ừ." Viện trưởng Quách rưng rưng gật đầu, "Nhưng mà Tiểu Tuyết, mẹ Quách còn có một tâm sự."
"Cái gì?" Lăng Tuyết hỏi.
"Ai, vẫn là về Lăng Ngạo." Quách viện thở dài nói, "Mới trước đây con luôn nói mẹ yêu thương Lăng Ngạo hơn, kỳ thật mẹ đối với các con yêu thương như nhau, chỉ là Lăng Ngạo không giống con hiểu chuyện như thế, nó lúc nào cũng khiến người ta lo lắng.
Những năm qua nhìn bề ngoài đều là nó bảo vệ con, kỳ thật lúc sau mới biết là con bảo vệ nó, mỗi lần gặp việc gì lớn, lúc nào cũng là con quyết đoán quyết định, con rõ ràng biết rõ tương lai con đường nào nên đi như thế nào.
Cho nên các con trẻ tuổi là có thể xông ra thuận theo tự nhiên như vậy, không chỉ ở đây, còn có thể trợ giúp cô nhi viện, những thứ này đều là do công lao của con.
Con vĩnh viễn đều rõ ràng biết rõ chính mình muốn cái gì, biết rõ cuộc sống của mình nên đi đường như thế nào, con làm chuyện gì đều rất có chừng mực, thậm chí con đang đảm nhiệm, lựa chọn thời điểm đều rất sáng suốt .
Cho nên mẹ đối với con rất yên tâm, chỉ là ngẫu nhiên lo lắng, mẹ cũng biết rõ, con có thể nắm giữ tốt, rất đúng mực. Chỉ là Lăng Ngạo, mẹ thủy chung là không yên lòng.
Mẹ cảm thấy tình trạng hiện giờ của nó có chút khiến người ta bất an, nhìn đến nó, mẹ có một loại dự cảm xấu dự. Cụ thể như thế nào, mẹ lại không nói ra được.
Nhưng mà mẹ hy vọng, về sau nếu mà nó thật sự xảy ra chuyện gì, trong phạm vi năng lực của con, con có thể tận lực giúp giúp nó."
"Mẹ yên tâm, con biết rõ ." Lăng Tuyết thở dài một hơi, "Kỳ thật không riêng gì mẹ, con cũng có loại cảm giác này."
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 257 […]
ReplyDelete