

"Cái gì?" Lăng Tuyết cuống quít hỏi, "Hàn Giai xảy ra chuyện gì ?"
"Con bé bị thương, toàn thân là máu, còn bị người kéo vào phòng bao, chỉ sợ lành ít dữ nhiều, nghe nói người kia là cái gì tổng tài của Bạch gia, rất có lai lịch, Ngũ Ca lo lắng chỉ chúng tôi không làm được gì, cho nên mới nói anh gọi điện thoại cho em..."
"Các người hiện tại ở đâu?" Lăng Tuyết cầm lấy di động liền nhảy xuống giường, "Hàn Giai đâu? Cô ấy ở đâu?"
"Bar Bóng đêm" Hàn Bắc trả lời, "Chúng tôi đang trên đường chạy qua trên..."
"Em lập tức tới ngay." Lăng Tuyết cúp điện thoại, cầm lấy di động vừa chạy ra ngoài.
"Chờ một chút." Thân Đồ Dạ liền vội vàng kéo nàng, "Anh cho Cố Huy và Lôi Quân đi xử lý là được rồi, em có thai, không cần đặc biệt chạy tới."
"Đó là chị em của em, em không thể để cho cô ấy có việc gì."
Tâm tình Lăng Tuyết có chút ít kích động, "Huống chi Bạch Tấn Sinh khẳng định là nhằm về em, hắn nhất định là biết rõ Hàn Giai là bạn của em, cho nên mới phải ra tay với Hàn Giai, em sao có thể khoanh tay đứng nhìn?"
"Như vậy đi, để anh đi, anh tự mình đi cũng có thể chứ?"
Thân Đồ Dạ vội vàng nói, "Anh tự mình ra mặt, không được làm gì đó, em đừng có chạy lung tung, ở nhà nghỉ ngơi thật tốt."
"Anh cảm thấy em bây giờ còn có thể nghỉ ngơi thật tốt sao?"
Bây giờ Lăng Tuyết nói cái gì đều không nghe lọt, trực tiếp bỏ qua tay Thân Đồ Dạ, áo khoác cũng không mặc vào, mặc đồ ngủ mang dép liền lao ra.
"Lăng Tuyết - -" Thân Đồ Dạ muốn kéo cô lại, nhưng mà trên người chỉ có khăn tắm, chạy vài bước liền rớt xuống, anh vội vã kêu thuộc hạ phía ngoài ra lệnh, "Mau ngăn cản cô ấy lại."
Đồng thời, anh tùy tiện tìm một bộ quần áo khoác lên người, sau đó đuổi theo, mới vừa đến dưới lầu chỉ nghe thấy "Ô" một tiếng, một tiếng xe vội vã chạy đi vang lên.
Này tốc độ, không phải là Lăng Tuyết còn có ai?
Thân Đồ Dạ ngẩn người một chút, tức giận quát chói tai: "Không phải là gọi các ngươi ngăn cản cô ấy lại sao?"
"Thực xin lỗi, chủ nhân, Lăng tiểu thư phát giận, chúng tôi ngăn không được a." Các thuộc hạ rất là khó.
"Cổn cổn cổn." Thân Đồ Dạ trong cơn giận dữ, "Lôi Quân!"
"Chủ nhân, tôi ở chỗ này." Lôi Quân mở ra một chiếc xe ra "Vừa rồi đi lấy xe ."
Thân Đồ Dạ lập tức lên xe: "Cậu biết cô ấy đi nơi nào sao?"
"Không biết rõ, chỉ có thể chạy theo thôi"
Lôi Quân trả lời, "Cô ấy sốt ruột như thế, đến cùng là xảy ra chuyện gì?"
"Ít nói nhảm, tránh ra, để tôi lái."
Thân Đồ Dạ lòng nóng như lửa đốt, anh tuyệt đối tuyệt đối không thể để cho Lăng Tuyết xuất hiện bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.
Thân Đồ Dạ đổi đến trên ghế lái, tay vịn tay lái tự mình lái xe đuổi theo.
Kỹ thuật lái xe của anh là người duy nhất có thể thắng Lăng Tuyết, muốn đuổi kịp cô, chỉ có thể thân vận động.
Xe chạy rất nhanh, cảnh vật như ảo ảnh bị đẩy về phía sau, thoáng một cái đã tới!
Giờ phút này đúng là giành giật từng giây thời điểm, trễ một chút, Lăng Tuyết có thể sẽ xảy ra chuyện, Thân Đồ Dạ cảm thấy không cho phép chuyện ngoài ý muốn phát sinh, cho nên, anh nhất định phải lấy tốc độ nhanh nhất đuổi theo Lăng Tuyết, mới có thể biết cô đến cùng đi nơi nào.
Vừa nghĩ tới Lăng Tuyết bây giờ còn có thai, Thân Đồ Dạ liền không nhịn được lo lắng, lo lắng cô sẽ xảy ra chuyện.
Huống chi đứa bé trong bụng của cô đến bây giờ còn chưa quá ổn định, nếu như khuya hôm nay lại nháo ra những chuyện gì, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Nghĩ đến đây, Thân Đồ Dạ dưới chân chân ga liền giẫm được càng mạnh, xe quả thực như muốn bay lên.
Ngồi ở vị trí kế bên tài xế Lôi Quân dè dặt hỏi: "Chủ nhân, ngài biết chuyện gì sao, là ai xảy ra chuyện gì? Lăng tiểu thư gấp gáp như thế chạy ra ngoài, không phải là Lăng Ngạo xảy ra chuyện gì đi?"
"Không phải là Lăng Ngạo, là Hàn Giai, chính là em gái của Hàn Bắc kia."
Thân Đồ Dạ hai mắt nhìn chằm chằm phía trước, phân phó nói, "Cậu nhanh tra một chút Hàn Giai tung tích!"
"Vâng!" Lôi Quân đi theo Thân Đồ Dạ nhiều năm như thế, đương nhiên biết lúc nào nên làm chuyện gì, huống chi loại chuyện khẩn cấp như thế này, cho dù Thân Đồ Dạ không có ra chỉ thị gì, hắn cũng sớm biết nên làm như thế nào .
Hắn lập tức gọi điện thoại cho người ta đi điều tra tung tích Hàn Giai, còn nói quan hệ của Lăng Tuyết với Hàn Giai giải thích đơn giản một chút, như vậy thuộc hạ liền biết nên từ chỗ nào điều tra.
"Đúng rồi, trên điện thoại di động của tôi có số của Ngũ Ca và Hàn Bắc, cậu gọi điện thoại cho bọn họ thì có thể biết chuyện gì."
Thân Đồ Dạ nhớ tới hôm nay lúc ở cô nhi viện, anh cùng Ngũ Ca còn có Hàn Bắc trao đổi điện thoại lẫn nhau. Hơn nữa khi đó anh còn dặn đi dặn lại nói, về sau có chuyện gì liền trực tiếp tìm anh, mà không phải đi quấy rầy Lăng Tuyết, đỡ phải làm cho cô cả kinh sợ hãi động thai khí, không nghĩ tới cuối cùng bọn họ vẫn gọi cho Lăng Tuyết, thật sự là uổng phí một phen khổ tâm của anh!
Lôi Quân lập tức lấy di động của Thân Đồ Dạ gọi Ngũ Ca, điện thoại đang bận.
Lôi Quân nhíu lại lông mày lại gọi Hàn Bắc điện thoại, sau một hồi chuông vang lên chuông, đối phương cuối cùng cũng nghe điện thoại.
"Thân Đồ... Thân Đồ Dạ?"
Hàn Bắc tựa hồ có chút ít kích động, cũng không biết là bởi vì xảy ra chuyện hay là bởi vì không nghĩ tới Thân Đồ Dạ sẽ đích thân gọi điện thoại cho anh ta.
Thân Đồ Dạ ý bảo Lôi Quân mở ra handsfree, nói ra: "Vừa rồi các người gọi Lăng Tuyết, có phải xảy ra chuyện gì hay không?"
Hắn không đợi đối phương trả lời, trực tiếp làm lại hỏi: "Tình huống như thế nào?"
"Đúng vậy, em gái tôi xảy ra chuyện !"
Hàn Bắc giọng nói rất kích động, "Tôi từ cô nhi viện về liên tục gọi cho con bé, nhưng mà gọi mười cuộc cũng không có người nghe... mười mấy phút trước, tôi gọi lại lần nữa điện thoại đã tắt máy, sau đó tôi thử gọi Lăng Ngạo, nhưng mà hắn lại không có nghe..."
"Nói điểm chính!" Thân Đồ Dạ một bên lái xe xe thật nhanh, một bên còn nghe anh ta nói mấy cái râu ria kia, không khỏi nhíu mày.
"A..." Lăng Ngạo hít một hơi nói ra, "Lúc đó, Tiểu Lục – phục vụ của Dark Bar gọi Ngũ ca, nói Hàn Giai xảy ra chuyện..."
"Xảy ra chuyện gì ?" Thân Đồ Dạ mặc dù rất tỉnh táo, nhưng vẫn nhịn không được hỏi.
"Hắn nói nhìn Hàn Giai và Lăng Ngạo cùng đi vào bar, về sau bị người đánh hơn nữa bị bắt vào một cái phòng bao..."
Hàn Bắc nói giản lược, trên thực tế, khi đó Tiểu Lục nguyên văn là, hắn nhìn thấy một người rất giống Hàn Giai toàn thân là máu, lung la lung lay đi ra, về sau lại bị mấy người đàn ông lôivào phòng bao. Hơn nữa nhắc nhở Ngũ Ca nói, người kia lịch không nhỏ, nghe nói là họ Bạch gì đó.
"Tốt" Thân Đồ Dạ đại khái đã rõ ràng, trầm ngâm một chút hỏi, "Vậy các người hiện tại có đang đánh đấm gì hay không?"
"Ngũ Ca đã gọi điện thoại cho anh em ở gần quán bả chạy tới cứu Hàn Giai trước rồi, nhưng mà tôi lo lắng những người kia lai lịch quá lớn, anh em của Ngũ ca đối phó không được, hơn nữa, chúng tôi đang trên đường, sợ không kịp..."
"Tôi hiểu rõ, cậu yên tâm, tôi hiện tại đã tại đang trên đường, sẽ không để cho bọn họ có chuyện gì !"
Nói xong, Thân Đồ Dạ liền cúp điện thoại, nhìn Lôi Quân nói: "Lập tức gọi Bạch Tấn Sinh!"
Lôi Quân làm theo, định dùng di động của mình, suy nghĩ một chút sau lại đổi thành của Thân Đồ Dạ, gọi Bạch Tấn Sinh, rất nhanh, hắn nhướng mày: "Chủ nhân, điện thoại của Bạch Tấn Sinh đã tắt máy, khả năng là đổi số rồi."
"Nhanh điều tra thêm." Thân Đồ Dạ ra lệnh.
"Vâng" Lôi Quân lập tức điều tra.
Cùng lúc đó, bar bóng đêm đang huyên náo một trận.
Lăng Ngạo cảm thấy một mình uống rượu cũng không có ý nghĩa, bởi vì hắn phát hiện mình dù cam chịu thế nào, dù bình nứt không sợ vỡ, vẫn giải quyết không được nội tâm hư không của mình.
Lúc hắn đang chuẩn bị đi, hắn nghe di động của vang lên, tìm kiếm khắp nơi nửa ngày, cuối cùng ở trong khe hở ghế sô pha tìm được di động.
Điện thoại là Ngũ Ca gọi tới, Lăng Ngạo cầm lấy di động do dự có muốn nghe hay không.
Hàn Giai hiện tại bị thương, lúc nãy rời đi nhất định sẽ gọi cho anh của cô ấy nói mình bị bị bắt nạt...
Lăng Ngạo nhìn thấy trong điện thoại nhiều cuộc gọi nhỡ như vậy, âm thầm nghĩ, Hàn Bắc và Ngũ ca khẳng định là tìm hắn khởi binh vấn tội, hơn nữa sẽ đem hắn mắng từ đầu đến chân
Nghĩ đến những thứ này, hắn lại liên tưởng bộ dạng của mình mình bây giờ với bạn bè, Lăng Ngạo bị mâu thuẫn.
Hiện tại, giống như ai cũng không ưa hắn, đều cho rằng hắn sai!
Đã như vậy, vậy tại sao còn muốn nghe bọn họ dong dài, nghe bọn họ trách mắng?
Hắn thở phì phì trực tiếp cúp điện thoại, cầm lấy di động liền đi ra ngoài.
Không có Hàn Giai dây dưa, bên tai yên tĩnh hơn rất nhiều, nhưng mà Lăng Ngạo lại có chút không quen, trước kia lúc hắn uống say rượu, Hàn Giai lúc nào cũng ở bên cạnh dìu dắt hắn, không để ý hắn phiền chán, cẩn thận dụ dỗ hắn.
Có thể hắn từ trước đến giờ chưa quý trọng qua, thậm chí chà đạp tự tôn của cô, nhưng mà mỗi một lần cô thật sự xoay người rời đi, hắn lại cảm thấy trong lòng vắng vẻ, có một loại cảm giác vô tận hư không...
Hiện tại, loại cảm giác này lại là mãnh liệt!
Trong quán rượu nhạc Heavy Metal đinh tai nhức óc, sắc thái ánh sáng sặc sỡ không ngừng lay động, giống như tâm hồn mông lung của hắn vậy, xung quanh thỉnh thoảng có một vài đôi nam nữ gặp thoáng qua, mùi thối của rượu nồng đậm và mùi nước hoa của phụ nữ tràn ngập trong không khí, nhiễu loạn tâm tình của con người.
Xa hoa truỵ lạc, hết thảy đều tốt đẹp như vậy, nhưng mà Lăng Ngạo lại cảm giác đến vô cùng phiền chán, .
Hắn chán ghét loại cuộc sống này, thế giới muôn màu, đã đến thời điểm cực hạn, nhưng lại rất nhanh liền khiến người ta cảm thấy chán ghét.
Hắn hoài niệm hạnh phúc nho nhỏ đơn thuần trước kia, đáng tiếc lại cũng không thể quay về.
Không thể quay về ...
Lăng Ngạo đưa tay bụm mặt, cảm giác cuộc sống không có chút ý nghĩa nào, hắn cũng không biết tiếp đến còn có mục tiêu gì, Lăng Tuyết lập tức gả cho người khác, Hàn Giai cũng đi rồi, như vậy hắn làm sao đây? Hắn nên làm những gì?
Hắn không biết rõ...
Lăng Ngạo mù quáng đi về phía trước, đi ngang qua khu vực phòng bao VIP, hắn mơ hồ nhìn thấy bên ngoài giống như có một đám người đang gây gổ, trong đó giống như có những gương mặt quen thuộc, giống như là một người phục vụ, gọi Tiểu Lục, trước kia cùng Ngũ ca vài người có quen biết.
Tiểu Lục và hai người phục vụ khác đang cãi cọ lớn tiếng với vài vệ sĩ, luôn miệng nói phải báo cảnh sát, mấy người vệ sĩ kia đang uy hiếp bọn họ, còn động thủ.
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 262 […]
ReplyDelete