
Đối với những việc như vậy, Lăng Ngạo đã nhìn quen lắm rồi, cũng không có hứng thú gì, hắn nghiêng đầu sang chỗ khác chuẩn bị đi, nhưng lúc đi đến hành lang chỗ rẽ, có người đột nhiên đại hô một tiếng: "Lăng Ngạo!"
Lăng Ngạo dừng lại bước chân, vô ý thức quay đầu lại.
"Hàn Giai xảy ra chuyện rồi, bị người bắt vào trong phòng bao, anh mặc kệ ?"
Người gọi hắn là Tiểu Lục, Tiểu Lục trong lúc vô tình trông thấy Lăng Ngạo, còn tưởng rằng cứu binh đến, không nghĩ tới Lăng Ngạo thế nhưng trực tiếp muốn rời đi, hắn tức giận đến giận dữ.
Lăng Ngạo sững sờ một cái, lập tức mang cái chân bất tiện chạy đến: "Cái gì? Xảy ra chuyện gì a? cậu nói Hàn Giai xảy ra chuyện gì?"
"Hàn Giai bị người ta kéo vào phòng bao đã một lúc lâu rồi."
Tiểu Lục tức giận nói, "Không nói lúc trước cậu và Hàn Bắc là anh em tốt, em gái của anh em tốt sao có thể thấy chết mà không cứu? Huống chi, người là cậu mang đến, cậu cứ như vậy đi ? Cậu vẫn là người sao?"
"Là ai? Ai dám động đến người của tôi?"
Lăng Ngạo kích động bắt lấy cổ áo Tiểu Lục, nhưng lời còn chưa nói hết, bên trong liền vang lên tiếng thét chói tai của phụ nữ - -
"Buông ra, buông tôi ra..."
Lăng Ngạo tay bỗng chốc liền buông ra, hắn xác định tiếng thét chói tai kia chính là Hàn Giai! ! !
Mặc dù bên ngoài không nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng mà nghe đến âm thanh này có thể tưởng tượng ra tình cảnh của Hàn Giai.
Lăng Ngạo không có có tâm tư nghĩ quá nhiều, trực tiếp xông vào bên trong, thuộc hạ của Bạch gia ngăn cản hắn, không cho hắn vào đi: "Cút!"
"Tránh ra cho tôi, các người không biết tôi là ai? !" Lăng Ngạo kích động rống giận, "Ngời bên trong là cô gái của tôi, các người dám động cô ấy, muốn chết! ! !"
Mặt hắn bởi vì kích động và phẫn nộ mà thay đổi tới vặn vẹo. .
"Cậu là ai nha? là rễ hành hay căn tỏi a? Ha ha, dám ở trước mặt chúng ta kêu gào, cũng không quay lại đi soi soi gương! tôi xem cậu muốn chết phải không."
Những thuộc hạ kia căn bản là không nể mặt của hắn, từ trước đến nay đi theo chủ tử làm mưa làm gió đã quen, bọn họ căn bản là không có đem Lăng Ngạo "Tiểu nhân vật" để vào mắt, ở trong mắt bọn họ, Lăng Ngạo dám ở trước mặt người của Bạch gia xưng tên thì thật là một việc cực kỳ buồn cười.
Một người trong đó lại là đẩy Lăng Ngạo một phen, từ trên cao nhìn xuống đùa cợt hắn nói: "Ta nhóm còn thật sựu không nhìn ra cậu là ai, không phải là một người tàn tật, một người người thọt sao? Còn dám ở trước mặt chúng tôi lớn lối, nhanh biến đi, đỡ phải để chúng tôi bẻ một cái chân còn lại của cậu!"
Trong mắt Lăng Ngạo cơ hồ muốn phun ra lửa, giãy giụa muốn xông vào bên trong, hắn không thể trơ mắt nhìn Hàn Giai bị người ta cưỡng hiếp, tuyệt đối không cho phép, đang tính liều mạng cũng không tiếc!
Tiểu Lục cũng đi theo xông vào bên trong, nhưng mà người cậu ta mang tới hiện tại đã không dám nói chuyện lớn tiếng.
Bọn họ vừa rồi đi theo Tiểu Lục đã cùng mấy người này động tay động chân, hiện tại nguyên một đám mặt mũi bầm dập, nếu không phải là vì phần tình nghĩa huynh đệ kia với Ngũ Ca, bọn họ căn bản không muốn dính vào những chuyện này, càng không muốn chính mình bị chọc phiền toái. Hiện tại lần lượt bị đánh không nói, hơn nữa có khả năng còn sẽ để lại cho chính mình phiền toái, bởi vì bọn họ nhìn ra mấy người này căn bản là không dễ chọc.
Hàn Giai tiếng thét chói tai mà thê lương, tiếng thét kia chói tai lẫn sụp đổ cùng tuyệt vọng, trong lòng Lăng Ngạo giống như bị một thanh đao hung hăng đâm vào, quả thực sắp điên .
Hắn liều lĩnh xông vào bên trong, trong nháy mắt đã đánh nhau với mấy vệ sĩ kia, Tiểu Lục cũng chạy vào gia nhập chiến cuộc.
Người bên cạnh thấy vậy, cũng vội vàng chạy đi tìm Triệu quản lý.
Mấy người đó nghĩ cái gì cũng rất đơn giản, nếu như việc này chỉ là dính đến Hàn Giai, như vậy cô ấy chỉ là một "Tiểu nhân vật" mà nói, Triệu quản lý có khả năng là sẽ không đi để ý tới, nhưng bây giờ nếu đã đem Lăng Ngạo liên lụy vào, như vậy Triệu quản lý liền không lý do không quan tâm đi?
Vô luận như thế nào, Lăng Ngạo hiện tại là phú thương nổi danh ở Phong Thành, là người thừa kế của Lãnh gia! Nếu mà Lăng Ngạo ở bả xảy ra chút việc gì, hắn Triệu quản lý có thể không chịu trách nhiệm không?
Tiểu Lục và Lăng Ngạo cùng mấy người vệ sĩ kia đánh đến kịch liệt dị thường.
Lăng Ngạo thân thủ vốn rất tốt, nhưng mà buổi tối hôm nay lại hút ma túy, còn uống đến say khướt, hơn nữa đi đứng bất tiện, bởi vì vậy bị quật ngã, rất nhanh đã bị đè lại.
Còn Tiểu Lục càng không cần phải nói, bị người ta đánh nửa chết nửa sống, cuối cùng bị người ta một cước dẫm trên đất, rầm rì căn bản là trở mình không được.
Hai người lấy trứng chọi đá, hoàn toàn cũng không phải là đối thủ của những người vệ sĩ kia, chỉ có thể trơ mắt nghe tiếng Hàn Giai khóc kêu kêu thảm thiết bên trong...
"Dừng tay!"
Từ trong phòng vang lên giọng nói vênh váo hung hăng, mấy người vệ sĩ kia sau khi nghe được lập tức dừng lại tay.
Lúc này cửa phòng mở, Bạch Tấn Sinh ở bên trong lười biếng nói ra: "Cho hắn đi vào."
Vệ sĩ liền kéo Lăng Ngạo như chó vào trong phòng bao.
Quỳ rạp trên mặt đất là Tiểu Lục nhìn vào tình cảnh trong phòng, tuyệt vọng cúi đầu, hết thảy đều muộn, hết thảy cũng đều hết, Hàn Giai đã bị người ta cưỡng hiếp ...
Lăng Ngạo bị bắt vào phòng bao rồi bị vứt lên ghế sofa bên cạnh.
Hắn ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn một người đàn ông từ trên người Hàn Giai đi tới, mà Hàn Giai thì quần áo không chỉnh tề, toàn thân là máu, giờ phút này chính là sụp đổ mà tuyệt vọng gào khóc.
Trái tim Lăng Ngạo giống như là bị người ta đâm một dao, cả người đều muốn điên ...
"Tao giết mày!"
Hắn từ trên mặt đất giằng co xông tới, bắt lấy người đàn ông kia không ngừng đánh, gần như bệnh tâm thần!
Vệ sĩ bên cạnh muốn ngăn cản, lại bị Bạch Tấn Sinh ra hiệu ngăn cản.
Giờ phút này Bạch Tấn Sinh giống như là chúa tể, lười biếng ngồi trên ghế sofa, bưng chén rượu lẳng lặng nhìn những việc xảy ra trước mắt này, khóe môi chậm rãi nở nụ cười đắc ý mà âm lãnh cười.
Này lúc có một loại cảm giác sảng khoái toàn thân, có mùi vị của trả thù!
Bạch Mẫn Nhicon gái của gã bị Lăng Tuyết làm bị thương tay, Lăng Tuyết bị cảnh sát bắt, ở trong ngục giam bị người ám sát, làm cho Cung Thiên Long chết thảm, Thân Đồ Dạ liền đem mấy chuyện này cùng cùng tính một lượt trên người Bạch gia, toàn lực chèn ép Bạch gia.
Từ đó về sau, Bạch gia của gã bắt đầu ngày càng xuống dốc, thế lực không còn như trước. Bạch gia trước đó chưa từng có đả kích, không chỉ ở trên thương trường mà thế lực, tiếng tăm, cũng đã rớt xuống ngàn trượng.
Nhưng mấy cái này với gã mà nói đã là đả kích rất lớn, hơn nữa con gái bảo bối của gã Bạch Mẫn Nhi, một cô gái xinh đẹp như vậy bị cụt một tay tất cả đều phí, trên mặt cũng phỏng nặng, đến cuối cùng không thể không đưa đến Hàn quốc làm giải phẫu thẩm mỹ, hiện tại thể xác và tinh thần đều suy sụp, cả người điên điên khùng khùng, bệnh trầm cảm cực kỳ nghiêm trọng.
Đối Bạch Tấn Sinh mà nói, trong mấy tháng này đã gặp phải đả kích trí mạng, gã thậm chí cảm giác cuộc sống của mình và sự nghiệp cũng đã không thể trở mình - -
Đã như vậy, người khởi xướng là Lăng Tuyết phải trả giá thật lớn! Mặc dù cho tới nay cũng không có cơ hội tìm Lăng Tuyết báo thù, nhưng mà hôm nay gã thật sự vất vả mới có cơ hội có thể đối phó người bên cạnh cô, gã làm sao có thể còn sẽ bỏ qua?
Gã chính là muốn hung hăng trả thù Lăng Tuyết, trả thù cái cái người gọi là Cung gia nhị tiểu thư, làm cho cô biết rõ Bạch Tấn Sinh gã không phải là người có thể dễ trêu như thế!
Bạch Tấn Sinh vẫn luôn biết rõ mối quan hệ giữa Lăng Tuyết và Lăng Ngạo, gã biết rõ hai người bọn họ tình như anh em, không đúng, hẳn là giống như tay chân, gã cũng biết rõ Lăng Tuyết và các thành viên trong ban nhạc có quan hệ phi thường tốt, gã cũng biết Lăng Tuyết "Đại tỷ " tính tình, cho nên hiện tại, gã muốn làm cho tay chân của cô khó xử, chịu vũ nhục, gã chính là muốn xem một chút chịu đả kích như vậy Cung nhị tiểu thư còn có thể an an ổn ổn sống qua ngày hay không!
...
Vệ sĩ vừa mới cưỡng hiếp Hàn Giai kia, đầu tiên là bị Lăng Ngạo đánh cho một trận, nhưng rất nhanh đã lật người đè Lăng Ngạo ở dưới, đánh ngược lại Lăng Ngạo.
Lăng Ngạo dù sao đã bị trọng thương chưa phục hồi như cũ, hơn nữa hắn hiện tại vô luận là sinh lý hay là tâm lý đều không lớn bằng lúc trước, rất nhanh đã bị tên kia đè lại đánh.
Hắn cho dù muốn phải liều mạng, cở thể bị đánh bầm dập, mũi, miệng máu tươi đang chảy ròng.
Có thể kiên trì đến bây giờ, Lăng Ngạo cũng đã ngoan cường lắm rồi, trong mắt của hắn lửa giận không có bởi vì bị đánh mà bị dập tắt, ngược lại còn bùng cháy rất lớn!
Hắn không cam lòng, hắn tuyệt không bỏ qua!
Một lần nữa bị ném đến khay trà lên chân, Lăng Ngạo bắt lấy con dao gọt trái cây từ trên bàn rớt xuống, hung hăng hướng đến tim của tên kia đâm tới, tên kia trốn né một cái, dao gọt trái cây đâm thằng vào cơ thể hắn, nhưng không đủ để trí mạng, Lăng Ngạo rút dao ra, còn muốn đâm tiếp...
Lúc này, hai tên vệ sĩ khác lập tức xông lên đẩy Lăng Ngạo ra, đoạt lấy dao trong tay hắn đâm ngược trở lại.
"Dừng tay!" Bạch Tấn Sinh lạnh lùng nói ra, trong giọng nói còn mang một giọng điệu có chút hả hê, "Không tệ lắm, bị thương thành như vậy mà còn có thể đổi khách làm chủ!"
Hai gã hộ vệ không cam lòng buông Lăng Ngạo ra, đang tức bọn họ mạnh mẽ đẩy hắn một cước.
Bạch Tấn Sinh giận tái mặt ra hiệu, mấy tên vệ sĩ lập tức lần nữa đè đầu Lăng Ngạo xuống, đem đầu hắn nhìn về phía Hàn Giai, đề hắn nhìn cô ấy.
Bạch Tấn Sinh cười gằn nói: "Lăng Ngạo, mày biết không? Cô gái này sở dĩ phải bị thành như vậy, tất cả đều là do mày ban tặng!"
"Mày là ai?" Lăng Ngạo ngẩng đầu nhìn chằm chằm Bạch Tấn Sinh, kích động rống giận, "Tao căn bản là không biết mày! ! !"
"Mày có biết tao hay không không quan trọng, quan trọng là..." Bạch Tấn Sinh ngẩn cao đầu nhìn hắn, "Bạn tốt của mày Lăng Tuyết đắc tội tao, con đó hại con gái của tao chịu thảm, còn làm hại nhà tao sa sút, làm cho người không giống người quỷ không giống quỷ, tao thật sự muốn đáp lễ nó thật tốt a, nhưng mà có Thân Đồ Dạ bao bọc nó, tao không động được nó, đương nhiên muốn phải ra tay từ người bên cạnh nó rồi! ! !"
"Vậy mày có thể nhằm vào tao, tại sao phải tổn thương Hàn Giai? ? Vì cái gì? ? ?" Lăng Ngạo như một con sư tử nổi giận, muốn vọt tới giết Bạch Tấn Sinh, "Tao giết mày, giết mày- - "
Bạch Tấn Sinh một cước đá hắn ngã trên mặt đất, nâng chân đạp đầu Lăng Ngạo, u ám cảnh cáo: "Mày muốn trách thì nên trách Lăng Tuyết! Tao và với mấy đứa mày không thù không oán, nếu như không phải là bởi vì nó, tao cũng không động tới nhóm tụi mày."
"Tao sẽ không bỏ qua cho mày ! ! !" Lăng Ngạo nghiến răng nghiến lợi rống giận, "Tao muốn giết mày! ! !"
"Vậy thì xem mày có bản lãnh này hay không ."
Bạch Tấn Sinh không chút nào để hắn vào trong mắt, lập tức bóp mặt Hàn Giai, cười gằn nói, "Chỉ là tao không nghĩ tới, mày còn là cái xử nữ, rửa sạch sẽ vẫn là rất đẹp, chỉ dùng một lần quá đáng tiếc."
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 263 […]
ReplyDelete