Kẻ Thù Bên Gối - Chương 264

Cr : FB JamjeedBook

Bạch Tấn Sinh phất tay ra lệnh cho thuộc hạ: "Còn đứng ngây đó làm gì? Vừa rồi chỉ có một lần, mấy người các ngươi còn không có đã ghiền đâu, nhanh lên a, cơ hội tốt như vậy không cần quá đáng tiếc ."

"Vâng vâng vâng. Cảm ơn Bạch tổng." hai thuộc hạ khác hưng phấn không thôi, vội vàng cởi quần.

"Không được chạm vào cô ấy!"

Lăng Ngạo điên đồng rống giận, muốn đứng lên đi cứu Hàn Giai, nhưng mà Bạch Tấn Sinh gắt gao giẫm hắn dưới chân, vô luận hắn cố gắng thế nào cũng không thể thoát ra.

"Tao muốn để cho mày tận mắt nhìn thấy phụ nữ của mày bị lăng nhục."

Bạch Tấn Sinh dữ tợn cười lạnh, "Các ngươi phải nhớ kỹ, tất cả cái này đều là vì Lăng Tuyết, tất cả đều là do con đó ban tặng! ! !"

"Còn đứng ngây đó làm gì? Động thủ!"

"Vâng..."

"Không được, không được - - - - "

Lăng Ngạo phát điên gào thét, một giây này hắn mới biết được, thì ra hắn thật sự bất lực là cỡ nào, tàn nhẫn cỡ nào.

Tàn nhẫn cực độ! ! !

Bên ngoài, Tiểu Lục nghe thấy âm thanh bên trong, lòng nóng như lửa đốt, lấy điện thoại ra muốn gọi cho Ngũ Ca, nhưng bị hai thuộc hạ kia nhìn thấy, lập tức đoạt lấy di động, một cước đá đi: "Mịa, xen vào việc của người khác."

Tiểu Lục té lăn trên đất, mũi, khóe miệng máu tươi chảy ròng...

Lúc này, vài tên côn đồ cầm lấy gậy gộc dao phay khí thế hung hăng chạy lại đây, đi nhanh như gió, xa xa đã hô to: "Ai dám động đến em gái của Ngũ Ca chúng ta?"

"Hổ Ca, Báo Ca, đang ở bên trong." Tiểu Lục vội vàng hô to.

"Mịa, dám đụng đến em gái của Ngũ Ca chúng ta, giết chết đám khốn kiếp kia."

Nhóm lưu manh vung vẩy binh khí liền xông đến, hai vệ sĩ giữ cửa không nhanh không chậm móc súng ra chỉa thẳng vào bọn họ, cười lạnh nói: "Tao muốn nhìn một chút, là của các ngươi chết, hay là bọn tao chết."

"Như thế nào? Cầm súng thì bọn tao sợ chúng mày à?" Nhóm anh em của Ngủ Ca không sợ chết tới gần phía trước, "Cho là bọn tao không có có mấy thứ này sao?"

"Mày nghĩ rằng chúng tao không dám?" Một tên vệ sĩ trực tiếp bóp cò.

Tên đàn em kia nhăn lông mày, vài người khác đều có chút chần chừ.

"Lập tức biến cho tao, nếu không sẽ không khách khí với tụi mày đâu." Vệ sĩ uy hiếp nói.

"Ngũ Ca có ân cứu mạng, mạng này của tao là của anh ấy." Hổ Ca không sợ chết ưỡn ngực, "Đến a, có giỏi thì nổ súng a."

Bên trong, Bạch Tấn Sinh nghe động tĩnh bên ngoài, nhíu mày, thuộc hạ khuyên nhủ: "Bạch tổng, hay là thôi đi? Đã nháo lâu rồi, tình hình như vậy, cảnh sát sẽ tới đó."

"Đúng vậy, ngài chơi cũng chơi rồi, cái gì cũng đã làm rồi, không sai biệt lắm là được." một thuộc hạ khác cũng đi theo khuyên, "Nếu mà kinh động đến Thân Đồ tiên sinh, vậy thì..."

"Câm miệng." Bạch Tấn Sinh đã hắc tâm, giết đỏ cả mắt rồi, "Thân Đồ Dạ thì thế nào? Hắn lập tức cũng bị người khác lật đổ, muốn giết chết hắn có thể không chỉ một mình tao."

"Bạch tổng, lời này nói cũng không thể nói lung tung." vài thuộc hạ của gã bị dọa đến sắc mặt đều thay đổi.

"Tao biết rõ mày là ai."

Lăng Ngạo hiện tại mới nhớ tới, lòng nóng như lửa đốt nói, "Mày là một trong ngũ đại gia tộc Bạch Tấn Sinh! ! ! Mày muốn trả thù Lăng Tuyết có thể nhằm vào tao, tao và cô ấy từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình như anh em, lúc tao xảy ra chuyện, cô ấy khẳng định thương tâm đến chết, cô gái này với cô ấy không có giao tình gì, mày bắt cô ấy không có ích lợi gì. Mày thả cô ấy, muốn chơi như thế nào tao cũng có thể. . ."

"Đúng nga." Thuộc hạ nói, "Lăng Tuyết và Lăng Ngạo này mới là qua mệnh giao tình, với cô gái này là bạn bè bình thường, ngài ra tay với cô ấy giống như không có tác dụng quá lớn rồi."

"Cũng tốt, khỏi phải lãng phí ta thời gian." Bạch Tấn Sinh giương cao tay ra lệnh, "Mấy người các ngươi cút ngay."

Hai người đàn ông mới vừa cởi quần, đang chuẩn bị chơi Hàn Giai, nghe được âm thanh ra lệnh này, hai người đều cực độ khó chịu, còn nói: "Bạch tổng, chúng tôi quần cũng đã cởi rồi, nếu không để cho chúng tôi chơi trước đã."

"Muốn chơi thì chơi nó đi!"

Bạch Tấn Sinh chỉ Lăng Ngạo, cười gằn nói, "Các ngươi không nghe thấy sao? Nó vừa rồi thỉnh cầu chúng ta chơi nó đó."

Hai người kia ngẩn người một chút, nghẹn miệng nói: "Chúng tôi không phải là GAY, làm không được a."

"Làm không được thì nghĩ biện pháp." Bạch Tấn Sinh lên tiếng, "Tóm lại tao mặc kệ chúng mày làm như thế nào, chính là muốn đem hắn làm cho tàn cho tao."

"Bạch Tấn Sinh, mày thật con mẹ nó biến thái." Lăng Ngạo nghiến răng nghiến lợi tức giận mắng, "Không bằng mày trực tiếp giết tao đi! ! !"

"Giết mày? Không dễ dàng như vậy." Bạch Tấn Sinh u ám cười lạnh, "Nhớ kỹ, không cần đem nó giết chết, để cho tao chỉnh chết mới thôi! ! !"

"Vâng!" vài tên thuộc hạ đều vây lấy Lăng Ngạo...

Ngũ Ca lái xe như bay nhanh, cuối cùng đã đến Dark Bar, vừa mới dừng xe, hai người vô cùng lo lắng xông vào bên trong.

Ngũ Ca gọi cho Tiểu Lục, nhưng mà không gọi được, hai người lại không biết bọn họ ở phòng nào, vừa rồi Tiểu Lục gọi nói vội vội vàng vàng nên đã quên nói số phòng, hai người nếu tìm từng phong thì trễ mất.

"Ngũ ca, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?" Hàn Bắc đã gấp đến điên rồi.

"Ngũ ca!" Lúc này, một phụ vụ kích động chạy qua đến, "anh đến là quá tốt, tôi chạy khắp nơi tìm không thấy quản lý Triệu, đang do dự có nên báo cảnh sát hay không đây."

"Đừng nói nhảm, Hàn Giai đang ở đâu?" Ngũ Ca lo lắng hỏi.

"Ở bên kia, tôi dận hai người đi."

"Mau."

Bên ngoài cửa, mấy người vệ sĩ kia và vài tên đàn em đang đối nghịch nhau, bên trong, Bạch Tấn Sinh dời đi chân đã dẫm Lăng Ngạo, phất tay ra lệnh : "Mau ra tay."

"Vâng" Mấy người kia cầm lấy chai rượu hướng Lăng Ngạo tiến tới gần...

"Đề phòng!"

Lăng Ngạo bỗng chốc lật lên, bắt lấy dao gọt trái cây trên bàn trà liền hướng bọn họ tập kích, lập tức liền đánh nhau với bọn họ.

Bên ngoài, mấy tên vệ sĩ kia lung lay một cái, Hổ Ca thừa dịp loạn đoạt lấy súng một trong hai tên vệ sĩ kia, hai phe đang đánh nhau, vừa lúc đó, Ngũ Ca và Hàn Bắc cũng chạy lại đây, hai người cũng cùng nhau đánh hai tên vệ sĩ kia.

Bên trong bên ngoài đều lập tức loạn thành một đám hỗn độn.

Một tên vệ sĩ dưới tình thế cấp bách đã nổ súng, bắn trúng vai Hàn Bắc, mặt khác ba tên còn lại cầm súng chỉ bọn họ: "Chớ làm loạn, tất cả đều biến, nếu không bọn tao sẽ thật sự nổ súng."

"Mày nổ súng đi, nổ súng đi." bọn họ và Ngũ Ca không sợ hãi chút nào.

"Muốn chết." Một tên vệ sĩ trực tiếp bóp cò, chuẩn bị nổ súng...

"Dừng tay! ! !" Một tiếng hét phẫn nộ truyền đến, tất cả mọi người sửng sốt, vô ý thức quay đầu nhìn lại.

"Tiểu Tuyết!" Ngũ Ca kinh ngạc nhìn Lăng Tuyết, cô đang mặc một bộ đồ ngủ màu trắng tơ tằm, ngoài ra không có mặc gì khác, trên chân dép chỉ còn lại một chiếc, cứ như vậy để chân trần chạy đến, trên tay còn cầm lấy chìa khóa xe Pagani.

"Cung nhị tiểu thư..." Có tên thuộc hạ nhận ra cô, nhìn nhìn phía sau cô, cười lạnh nói, "Thân Đồ tiên sinh không có tới, ai sợ cô!"

Lăng Tuyết đang cầm trong tay chìa khóa xe hung hăng đập tới, "Ầm" một âm thanh vang lên, con mắt của tên kia bị đánh trúng, đau đến kêu thảm thiết, thừa cơ hội này, Ngũ Ca đoạt lấy súng trong tay hắn ngược lại nhắm vào hắn: "Tránh ra!"

Mặt khác ba tên còn không chịu lui ra, Lăng Tuyết trực tiếp cầm bình hoa bên cạnh đập vỡ xuống đất rồi hướng bọn chúng đập tới, còn đập lên cửa nức một khe hở.

"A, cô..." Một tên vệ sĩ cầm súng chĩa về phía cô.

"Mày dám nổ súng thử nhìn một chút."

Lăng Tuyết không hề nhượng bộ chút nào, từng bước từng bước đi về phía trước, vênh váo hung hăng quát chói tai, "Tao bảo đảm Thân Đồ Dạ sẽ đem tổ tông mười tám đời của mày toàn bộ giết sạch, một người cũng không chừa! ! !"

Tên kia từng bước từng bước lui về phía sau, căn bản là không dám động một sợi tóc của cô.

Hai tên khác cũng không dám động đến cô.

bọn họ Ngũ Ca đi theo Lăng Tuyết lên phía trước, vừa vào vừa lui, cửa phòng mở ra.

Nhìn thấy tình hình bên trong, tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người .

Hàn Giai nằm ở trên ghế sofa, trên người quần áo không chỉnh tề, phía dưới, trên mặt trên đầu đều là máu, đôi mắt mở to, nhưng mà ý thức đã vô cùng mơ hồ, giống như một người thực vật...

Lăng Ngạo bị người ta dẫm trên đất, gần chân trái có một cây đao, Bạch Tấn Sinh giẫm đạp chuôi đao, trên tay súng chĩa vào đầu hắn.

Không cần nhiều lời, mọi người đều biết xảy ra chuyện gì. .

"Hàn Giai - - - -" Hàn Bắc kích động hô to, "Tên khốn kiếp, tao giết các mày - - "

Anh ta kích động xông tới, thuộc hạ của Bạch Tấn Sinh lập tức nổ súng dưới chân anh ta một phát.

"Hàn Bắc, đừng xúc động." Ngũ Ca liền vội vàng kéo anh ta, "Bình tĩnh một chút."

"Bọn họ cưỡng hiếp em gái tôi, tôi phải giết bọn họ, tôi muốn giết bọn họ - - - - "

Hàn Bắc nổi điên giãy giụa, vài vị huynh đệ kéo lấy anh ta.

Nhìn một màn trước mắt, lòng Lăng Tuyết như đao cắt, kích động được toàn thân phát run, nghiến răng nghiến lợi rống giận: "Bạch Tấn Sinh, mày muốn báo thù nhằm về tao, tại sao phải động đến bọn họ? ? ?"

"A, Cung nhị tiểu thư thế nhưng tự mình tìm đến ?"

Bạch Tấn Sinh trào phúng cười lạnh, "Xem ra lần này tao tìm đúng người rồi, mày thật sự coi trọng hai người bạn này a. Bất quá..."

Bạch Tấn Sinh ánh mắt thay đổi tà ác, chợp mắt chợp mắt một cái nhìn chằm chằm ngực Lăng Tuyết - -

"Sao mày lại mặc đồ ngủ chạy đến? Dáng người còn thật sự tốt nha, nếu mà Thân Đồ Dạ thấy một màn như vậy, không biết rõ sẽ móc hết mắt của bọn tao hết quá?"

"Bớt sàm ngôn đi." Lăng Tuyết bước lên trước một bước, tay run run chỉ Bạch Tấn Sinh, kích động nói, "Lập tức thả người cho tao! ! ! chuyện tao với mày về sau lại tính với mày."

"Mày nói thả thì thả sao?"

Bạch Tấn Sinh căn bản là không để cô vào mắt, cười lạnh nói, "Mày làm bị thương Mẫn Nhi khoản tiền kia tính thế nào? Mày hại tao tổn thất mấy chục tỷ tính thế nào? Mày làm cho Bạch gia của tao trong một ngày rơi xuống đáy cốc, hiện tại so với Cung gia cũng không bằng, chuyện này mày tính như thế nào? ? ?"

"Cái này là ân oán giữa chúng ta, với bọn họ không quan hệ." Lăng Tuyết rống giận, "Mày thả người trước!"

"Muốn tao thả người? Có thể."

Bạch Tấn Sinh lạnh lùng cười một tiếng, hung hăng đạp một cước, dao nhỏ đâm thật sâu vào cái chân còn lại của Lăng Ngạo, máu tươi phu ra như suối.

"A - -" Lăng Ngạo phát ra tiếng kêu thê thảm, đau đến mặt không còn chút máu.

"Lăng Ngạo!" Ngũ Ca nóng nảy, "Họ Bạch, bọn tao đã báo cảnh sát ."

"Cảnh sát thì làm được gì."

Bạch Tấn Sinh buồn cười nói, "Lăng Tuyết, mày không phải là rất nặng nghĩa khí sao? Mày xem một chút, bạn bè của mày đều bởi vì mày mới bị như thế này."

"Đúng rồi, cô gái này còn rất thuần khiết, trước đó vẫn là xử nữ đó, anh em của tao vừa mới giúp cô ta biến thành phụ nữ, mới có một người đàn ông mà thôi, cô ta khẳng định là chưa đủ, hay để tao chuẩn bị thêm cho vài đứa nữa."

"Chúng mày còn đứng ngây đó làm gì? Không phải mới vừa rồi rất muốn sao? Tiếp tục a!"

1 comment: