
Bạch Tấn Sinh bức thuộc hạ của hắn, hung dữ ra lệnh.
Mấy tên thuộc hạ hai mặt nhìn nhau, chần chừ không lên.
Trước mặt nhiều người như vậy, bọn họ dù thế nào cũng làm không được a, huống chi loại chuyện như vậy bao nhiêu cũng không có một chút cảm giác nào sao? Bọn mày hiện tại đã đem người chơi đến mơ hồ, còn có tâm tư lo lắng cái gì!
"Bạch Tấn Sinh mày là tên súc sinh, mày dám lại động đến bọn họ một cái, tao giết mày!"
Lăng Tuyết kích động xông về phía trước, thuộc hạ của Bạch Tấn Sinh ngay lập tức đem họng súng nhắm ngay vào cô, dùng đầu súng chĩa về phía ấn đường!
"Mày giết tao?" Bạch Tấn Sinh trào phúng cười lạnh, "Đến cùng là tao giết mày hay là mày giết tao, làm ơn làm rõ ràng trước đi! Hiện tại súng ở trên tay tao, con tin đã ở trên tay tao, mày là dầu heo hay là đầu óc không dùng được? Dám ở trước mặt tao lớn lối, mày cho rằng mày là ai? ! Muốn thật sự có ba đầu sáu tay như lời nói, mày cứ việc xử đi, tao xem một chút là mày nhanh tay, hay là viên đạn của tao nhanh! Tao nói cho mày biết, nếu như không phải là Thân Đồ Dạ bảo vệ mày, cái gì mày cũng không phải là! Hiện tại Thân Đồ Dạ không ở đây, ở đây không có người nào nể mặt mày, nếu tao giết mày ở đây, cũng không ai có thể làm gì tao, hiểu không?"
Nói xong, Bạch Tấn Sinh nhìn mấy tên thuộc hạ nháy mắt, ý kêu bọn họ động thủ.
Cho nên dám làm như thế, Bạch Tấn Sinh đã tính toán. Thuộc hạ của gã ở đây giết Lăng Tuyết, nếu bị lộ thì có thể biện hộ thành trong lúc tranh chấp quá hỗn loạn nên giết nhầm, tùy tiện tìm môt tên thuộc hạ thế thân là tốt rồi. Thân Đồ Dạ lại một tay che trời cũng không thể làm cái gì với gã? Đơn giản là trừng trị, đơn giản là chèn ép, Bạch gia đã bị chèn ép đến đáy cốc, còn để ý bị ai chèn ép nữa sao? Gã cũng có thể giả ngây giả dại đem sự việc chối không còn một mảnh!
Huống chi, ngũ đế phải tuân thủ quy tắc của mình hay không, hắn không thể tự tay đi giết người mình quản lý, đây là tự bọn họ định ra nguyên tắc, cho dù thật sự có người phải chết, vậy cũng phải để bốn người còn lại đi động thủ. Không giống như luật rừng, thiên hạ này cũng sẽ không có luật, lại càng không bị bọn họ phục tùng quản chế?
Bạch gia đã sụp đổ, danh tiếng Bạch Tấn Sinh cũng đã sớm bị phá hủy, đối với gã mà nói, bất luận cái gì gọi là hành vi quá khích hành vi đều là cùng đường. Đã như vậy, đương nhiên muốn đem cái mạng này đi báo thù, đem người đáng chết giết hết!
Huống chi, này loại người đang tìm đường sống trong cõi chết có lẽ sẽ có thu hoạch ngoài ý muốn, Bạch Tấn Sinh đã nghe nói bên trong ngũ đế có hai người cùng Thân Đồ Dạ chống đối, có lẽ hành vi của hắn ta hai người kia không ưa, có lẽ gẵ tự mình đi một bước này, hai người kia sẽ đưa gã cành ô-liu thì sao?
Mấy tên thuộc hạ của Bạch Tấn Sinh c ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không có một người nào dám tiến lên. Bọn họ vốn chính là người mà Bạch Tấn Sinh dùng tiền mời về đến, cáo mượn oai hùm đánh đánh người không thành vấn đề, nhưng nếu như thật sự để cho bọn họ giết người - - kính nhờ, vừa rồi Bạch Tấn Sinh nói đến là Thân Đồ Dạ, bọn họ nếu mà thật sự giết cô gái này, Thân Đồ Dạ kia sẽ bỏ qua cho bọn họ? Đến lúc đó, Thân Đồ Dạ giận đỏ cả mặt vì hồng nhan, thật sự muốn trả thù bọn họ, không cần nói là bản thân bọn họ, thậm chí ngay cả người nhà của bọn họ cũng sẽ phải chịu liên lụy!
Loại chuyện giết người của vua, ai dám làm?
Ánh mắt bọn họ vô cùng sợ hãi, không hẹn mà cùng đưa mắt chuyển dời lên người Bạch Tấn Sinh.
Gã Bạch Tấn Sinh này thấy thế nào cũng không giống như lời nói là người nghĩa khí, đợi đến lúc chuyện đó xảy ra, Bạch Tấn Sinh cũng sẽ không quản bọn họ, gã nhất định sẽ lựa chọn bo bo giữ mình!
Bạch Tấn Sinh nhìn thấy một màn thuộc hạ không dám tiến lên này, tức đến sắc mặt xanh mét: "Được được được, bọn mày có một chút ít này, là kẻ hèn nhát không dám động thủ, cái kia tao tự mình tới!"
Gã bước về trước thêm một bước, cầm lấy súng lục nhắm ngay Lăng Tuyết, giống như điên cuồng.
Lăng Tuyết không sợ hãi chút nào, trực tiếp nghênh đón: "Bạch Tấn Sinh, mày có gan thì nổ súng đi, tốt nhất một phát giết chết tao ! Tao ngược lại muốn nhìn mày một chút xem hôm nay có thể đi ra khỏi chỗ này hay không!"
"Lăng Tuyết, mày quá tự cho là đúng, mày cho rằng mày là ai? Mày bất quá chính là một con đàn bà mà Thân Đồ Dạ hiện tại đang chơi mà thôi, qua không được bao lâu, hắn sẽ chơi chán, mày cái gì cũng không phải là."
Bạch Tấn Sinh cười to, giống như là đang nói với Lăng Tuyết, lại càng giống như tang thêm can đảm cho mình- -
"Trừ ra có liên hệ máu mủ với Cung gia nên để cho mà ngồi cái ghế người thừa kế của Cung gia ở bên ngoài ra, mày còn biết cái gì? Tao nói cho mày biết, 'Ngũ đế' là không thể tùy tiện giết thuộc hạ của bọn họ đó, nếu tao hiện tại giết mày, Thân Đồ Dạ cho dù hiện tại có ở đây, hắn cũng không thể làm gì tao. Nếu như hắn giết tao, như vậy 'Ngũ đế' bốn người khác sẽ liên hợp lại trừng trị hắn, cái này chính là quy tắc! Đừng so sánh nha, mày cho rằng mày thì tính là cái gì chứ?"
"Coi như là như vậy, Thân Đồ Dạ cũng sẽ không bỏ qua mày, cậu ấy nhất định sẽ tầng tầng chèn ép mày!" Ngũ Ca nhìn gã, cố ý kéo dài thời gian nói, "Đến lúc đó mày sẽ biết hối hận là như thế nào."
"Tap còn sợ bị chèn ép sao? Tao hiện tại bị Thân Đồ Dạ chèn ép còn chưa đủ sao? Tao đã sắp cửa nát nhà tan, cùng đường rồi! so với bây giờ, vậy tao còn không bằng lần này làm cho đẹp một chút, có thù báo thù, đỡ phải về sau cũng không có cơ hội nữa! Nếu không tao cả đời này trong lòng đều sẽ không cam lòng."
Bạch Tấn Sinh ngăn không được cười, ngăn không được hận, tâm tình bị bức bách, cảm giác sắc mặt thay đổi càng thêm vặn vẹo, mà ngay cả giọng nói cũng thay đổi rất kỳ quái - -
"Được rồi, nói với chúng mày một chút cũng không hiểu. chúng mày muốn kéo dài thời gian à? Không có cửa đâu, tao bóp cò cũng chỉ có 0 giờ vài giây, có cần kéo dài thời gian làm gì?"
Nói xong, gã liền trực tiếp bóp cò.
Lăng Tuyết không sợ hãi chút nào, bất cứ giá nào cũng xông về phía trước, đón lấy họng súng của gã, chưa từng có từ trước đến nay: "Để cho mày rơi xuống hoàn cảnh này là do tao, với bọn họ không quan hệ, mày muốn giết cứ giết tao."
"Tiểu Tuyết!" Ngũ Ca duỗi tay muốn giữ chặt Lăng Tuyết, nhưng mà không có giữ chặt.
Lúc Bạch Tấn Sinh sắp bóp cò súng, Lăng Tuyết vung quyền tập kích gã, đồng thời, Lăng Ngạo thừa dịp Bạch Tấn Sinh không chú ý, dùng hết toàn lực đứng lên, cứng rắn đem trên dao trên chân mình rút ra, hung hăng hướng về Bạch Tấn Sinh đâm tới!
"Ầm!"
"Xuy!"
Mũi nhọn đâm vào thịt, cơn đau nhức lập tức từ trong xương!
Bạch Tấn Sinh bởi vì bị đau nhức tay run một cái, viên đạn xẹt qua làm trầy da cánh tay phải Lăng Tuyết, đánh vạt ra trúng một tên đàn em ở phía sau cô.
Mà cùng lúc đó, quả đấm của Lăng Tuyết cũng đã tập kích ở trên mặt gã, cô dùng hết toàn bộ sức lực, Bạch Tấn Sinh trúng dao, đầu lại bị đánh một quyền nghiêm trọng, lảo đảo một cái ngã trên bàn trà.
Lăng Ngạo nhân cơ hội muốn cướp súng trên tay Bạch Tấn Sinh, có thể kia vài tên không dám nổ súng giết Lăng Tuyết nhưng lúc này lại phản ứng với tốc độ cực nhanh đem hắn đè lại, một tên trong đó đoạt lại súng lục sau đó cầm súng chỉa vào Lăng Tuyết đầu lớn tiếng nói: "Không cho phép nhúc nhích!
Mặc dù mấy tên này không dám giết Lăng Tuyết, nhưng bọn họ cũng biết rõ, nếu như Bạch Tấn Sinh bại, kết cục hiện tại của bọn họ cũng giống vậy không sống được, cho nên, bọn họ vẫn phải liều chết đánh cược một lần.
"Lăng Tuyết!" bọn họ Ngũ Ca Hàn Bắc lòng nóng như lửa đốt.
Đi qua một phen lăn qua lăn lại, mặc dù Bạch Tấn Sinh bị thương, hơn nữa tạm thời thoát khỏi nguy hiểm bị giết, nhưng mà Lăng Tuyết vẫn ở trong đám người kia.
Trong mắt Lăng Tuyết phun ra lửa giận, nhìn họng súng bước lên phía trước: "mày dám nổ súng? Mày nổ súng a!"
Tên thuộc hạ không tự chủ được lui về sau một bước, súng trong tay mặc dù vẫn như cũ chỉ Lăng Tuyết, nhưng ngón tay trên cò súng lại run lên.
"Đưa súng cho tao!"
Tên thuộc hạ sẽ sợ, nhưng Bạch Tấn Sinh không sợ, gã nhịn đau đoạt lấy súng lục liền muốn giết chết Lăng Tuyết.
Vừa lúc đó, một cái bóng đen nhanh như tia chớp lao đến, nổ súng bắn Bạch Tấn Sinh trong tích tắc, hung hăng chế trụ hắn cổ tay gã (thủ đoạn).
"rắc rắc" một tiếng, cổ tay đã bị bẽ gãy, lập tức lại là một tiếng súng vang, tiếng kêu thảm thiết lập tức vang lên khắp phòng.
Lúc mọi người phản ứng kịp, Bạch Tấn Sinh đã ngã trên mặt đất, toàn bộ tay đều bị bẻ gãy, ngực gã lại trúng một phát đạn.
"Bạch Tấn Sinh, phụ nữ của tao mà cũng dám động? Thật sự là chán sống!"
Thân Đồ Dạ hét như sấm tiếng phẫn nộ vang lên, nâng lên một cước đá vào người Bạch Tấn Sinh, trực tiếp đem Bạch Tấn Sinh đá bay đến góc tường.
Anh khó có được cơ hội tự thân động thủ, bình thường gặp phải việc gì, có Lôi Quân Cố Huy đã đủ, nhưng mà hôm nay tình huống khẩn cấp, anh chú ý không được như vậy nhiều vậy.
"Thân Đồ tiên sinh..."
Đám thuộc hạ kia của Bạch Tấn Sinh tất cả đều hoảng hồn, bọn họ không nghĩ tới Thân Đồ Dạ thế nhưng thật sự tự mình đến, hơn nữa còn thực sự có can đảm không để ý quy tắc động thủ với Bạch Tấn Sinh, không chỉ đem tay gã bẻ gẫy, hơn nữa còn bắn gã một phát sống chết chưa biết!
Bọn họ có ngu nữa cũng biết rõ nên làm như thế nào, lập tức hô to tha mạng, trước đem mạng nhỏ giữ lại rồi nói sau.
Lôi Quân lập tức phất tay một cái khống chế hiện trường, nhìn tình hình trước mắt, hắn đều nhăn mày lại, lấy áo khoác đắp lên trên người Hàn Giai, làm hiệu, các thuộc hạ ngay lập tức tiến lên đem Hàn Giai và Lăng Ngạo đem ra ngoài trước.
"Không có sao chứ?" Thân Đồ Dạ đỡ Lăng Tuyết dậy, căng thẳng trên dưới kiểm tra, đang xác định cô không có bị tổn thương nặng nề gì, sau đó, anh mới thở phào nhẹ nhõm, "Đã nói trước với em làm việc gì cũng không nên xúc động như vậy, nhưng em vẫn không vâng lời! Anh đã nói việc này giao cho anh đến xử lý là được rồi."
"Chờ anh chạy qua đây thì đã trễ rồi !"
Lăng Tuyết giận dữ đẩy tay anh ra, nghiêng đầu nhìn Hàn Giai, cuống quít quay mắt đi, nhiều thêm một cái cũng không có dũng khí, lập tức nước mắt rơi như mưa, tim như bị đao cắt, "Pằng!" Cô hung hăng tự đánh mình một cái, vô cùng tự trách - -
"Đều tại em, nếu như không phải là em, Hàn Giai cũng sẽ không biến thành như vậy."
"Em làm cái gì vậy?" Thân Đồ Dạ đau lòng ôm cô vào trong ngực, "Không liên quan đến em, sao lại làm như vậy?"
"Hàn Giai..." Hàn Bắc che vết thương ở vai vọt tới trước mặt Hàn Giai, nhìn thấy em gái bị bộ dạng như vậy, quả thực lòng như đao cắt, một đại nam nhân tại chỗ liền khóc rống lên, "Đều là anh không tốt, đều là anh không tốt... anh không có bảo vệ tốt em, đều tại anh!"
"Hàn Bắc cậu đừng nói nữa, chúng ta lập tức đi bệnh viện trước đã, mọi thứ chờ đi bệnh viện rồi nói sau được hay không?" Ngũ Ca thương cảm khuyên nhủ.
"Không liên quan các người, là tôi hại cô ấy!"
Một giọng nói suy yếu vang lên, đúng là Lăng Ngạo...
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 265 […]
ReplyDelete