Kẻ Thù Bên Gối - Chương 266

👑Follow mình nha? 👑Follow me??

Lăng Ngạo bị thương nghiêm trọng, lúc nói chuyện âm thanh hết sức yếu ớt, thân thể hắn vốn đã không ổn rồi, một chân khác lại bị người ta vừa đâm vào, phải có hai người một trái một phải đỡ, nếu không hắn căn bản là đứng không vững. Hắn nhìn Hàn Giai trong tình cảnh này, trong lòng vô cùng áy náy, cực kỳ tự trách - -

"Nếu như không phải là tôi gây gổ làm cô ấy bị thương ở trán, cô ấy cũng sẽ không trong cơn tức giận bỏ đi, càng sẽ không bị Bạch Tấn Sinh làm thành như bây giờ, là tôi không tốt, tôi đáng chết!"

"Tôi cũng biết là, tôi cũng biết là là cậu là tên súc sinh!"

Hàn Bắc một phát bắt lấy cổ áo Lăng Ngạo, hung hăng cho hắn một quyền, "Tôi không nên tin tưởng cậu, không nên để cho cậu đem Hàn Giai đi! Em ấy bây giờ biến thành dạng này, cậu nói xem, con bé sẽ sống thế nào, sống thế nào? ? ?"

Quả đấm của Hàn Bắc như mưa rơi trên người Lăng Ngạo, Lăng Ngạo cúi đầu không đánh trả, hắn nguyên vốn là bị trọng thương, hiện tại bị đánh thêm nữa, chỉ trong chốc lát sau đã ngã gục xuống đất.

Ngũ Ca liền vội vàng tiến lên giữ chặt Hàn Bắc, lo lắng khuyên nhủ: "Đừng đánh, cậu còn đánh nữa hắn chết thật đó."

"Đánh chết hắn tôi đền mạng." Hàn Bắc giận dữ hét, "Nhưng mà em gái tôi biến thành dạng này, ai sẽ đền bù cho con bé? ? ?"

Vừa dứt lời, Hàn Bắc lần nữa đau khóc thành tiếng, trong lòng quặn đau làm hắn không thể tiếp tục đứng hung hăn nữa, ngồi xổm xuống ôm đầu khóc rống.

Ngũ Ca nhìn bọn họ như vậy, cũng không biết nên khuyên như thế nào, đành phải ở một bên đi theo đám bọn họ yên lặng bi thống.

Lăng Tuyết hít một hơi thật sâu, cố gắng làm cho tâm tình của mình bình phục một chút, đi tới khuyên nhủ: "Hàn Bắc, anh bình tĩnh một chút, việc đã đến nước này, nói cái gì nữa cũng đều không thể làm gì được nữa, chúng ta đi bệnh viện trước đi."

"Em tránh ra!" Hàn Bắc vô cùng phẫn nộ, đẩy Lăng Tuyết ra, kích động rống giận - -

"Đều tại em, đều tại em! Người Bạch Tấn Sinh hận thấu xương là em, là em! Chúng tôi đang có cuộc sống bình thường, chính là em, muốn tìm cái gì là Thân Đồ Dạ, còn có cái gì Cung gia, đến cuối cùng đắc tội nhiều gia tộc như vậy. Em có Thân Đồ Dạ che chở, bọn họ dĩ nhiên đối với em không được, nhưng mà chúng tôi thì sao, chúng tôi làm sai cái gì? Dựa vào cái gì mà bởi vì em mà bị người ta trả thù? Dựa vào cái gì!"

Anh ta hung dữ trừng mắt Lăng Tuyết, từng chữ từng chữ, nghiến răng nghiến lợi: "Hàn Giai có kết cục như vậy, đều là do em và Lăng Ngạo ban tặng!"

"Hàn Bắc!" Ngũ Ca phẫn nộ quát, "Cậu không nên nói lung tung! tâm tình của cậu tất cả mọi người có thể hiểu, nhưng mà Lăng Tuyết vì theo chúng ta phấn đấu quên mình, cậu cũng không thấy sao? ! Chuyện này là ai trong chúng ta cũng không muốn xảy ra, kể cả Lăng Tuyết, nếu không phải là cuối cùng Thân Đồ Dạ lại đây, cậu, tôi, Hàn Giai, những người ở đây, có khả năng đã bị giết chết, những cái này cậu đều nhìn không thấy sao? !"

"Đúng vậy, cô ấy xác thực là phấn đấu quên mình!"

Hàn Bắc bi thương cực kỳ ngược lại cười, "Cho nên tôi có phải nên cảm kích cô ấy đã làm em gái tôi thành dạng này a, tôi có phải phải đội ân đội nghĩa vì cô ấy mà cảm ta hay không? Lăng Tuyết, cảm ơn em, cảm ơn đại ân đại đức của em! Còn có, em, Thân Đồ Dạ, anh cho rằng làm thân với chúng tôi thì tốt à? anh cho rằng anh cuối cùng chạy tới cứu người liền vĩ đại ? Người anh cứu là người phụ nữ của anh, anh cứu không được em gái tôi, em gái tôi đã bị cưỡng hiếp rồi, em ây hiện tại so với chết có cái gì khác nhau? ? ? Các ngời là loại người gì, cao cao tại thượng, cho rằng làm một chút chuyện, người khác liền phải đội ân đội nghĩa, tôi không cần, không cần! ! ! !"

Hàn Bắc sít sao nắm quả đấm, cuối cùng vẫn còn trốn không thoát "Tuyệt vọng", hắn quét mắt về phía Lăng Tuyết và Lăng Ngạo, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ và điên cuồng - -

"Tôi nói cho các người biết, tôi, Hàn Bắc cuộc đời này cuối cùng rất hối hận đã quen biết với các người! Nếu như tôi không quen biết với các người, cho dù tôi chỉ là một người bình thường bị ném vào trong đám người tìm không ra một nhân vật nhỏ, cũng so với hiện tại sẽ tốt hơn nghìn lần vạn lần! Nếu như không phải là quen biết các người, tôi và em gái tôi có thể bình an vượt qua này cả đời! Cho nên... Bắt đầu từ hôm nay, tôi và các người ân đoạn nghĩa tuyệt, tôi Hàn Bắc và các người đoạn tuyệt mọi quan hệ, từ nay về sau, chúng ta không còn là bạn bè nữa, không còn là an hem nữa!"

Nghe đến những lời này, Lăng Tuyết nhịn không được nước mắt rơi như mưa, khóc đến phát run, lại chỉ có thể nói ba chữ: "Thực xin lỗi, thực xin lỗi..."

"Cậu muốn trách thì trách tôi, với Lăng Tuyết không có liên quan."

Thân Đồ Dạ đau lòng Lăng Tuyết, nhưng lại vô pháp trách cứ Hàn Bắc.

Thân Đồ Dạ ở trong lòng vì Lăng Tuyết kêu bất bình, nhưng khi nhìn đến bộ dạng ấy náy như thế, anh lại đem lời nói bên miệng nuốt trở về, bất kể như thế nào, việc này xác thực do anh mà ra, Hàn Giai là người bị hại, Hàn Bắc làm anh trai, tức giận oán hận đều là theo lý thường cần phải.

Lăng Ngạo tuyệt vọng quỳ rạp trên mặt đất, dùng chính mình đầu đập vào khay trà.

Ngũ Ca nhìn tình cảnh như vậy, trong lòng bi thống không thôi, có thể anh ta đã không biết nên nói như thế nào mới tốt, có lẽ lúc này, tất cả mọi người chỉ có thể lựa chọn trầm mặc.

Hàn Bắc đã không muốn nói thêm gì nữa, đi qua ôm Hàn Giai một thân một mình rời đi, vai của anh ta đang bị thương, cố hết sức mới ôm dậy được, cả người đều đang run, nhưng anh vẫn không buông tha, cắn răng đi lên phía trước.

Tất cả mọi người đều nhường ra một con đường cho anh, các huynh đệ không thể nhẫn tâm nhìn cái này bộ dạng này của anh ta, A Báo đi tới nói: "Hàn Bắc, để tôi giúp."

Hàn Bắc không nói lời nào, cũng không không chịu buông tay, vẫn ôm Hàn Giai như cũ đi ra ngoài.

"Hàn Bắc..." Ngũ Ca đuổi theo, "để tôi."

"Không cần." Hàn Bắc thật sự cũng không muốn nói gì nữa.

"Cậu hiện tại đến anh cũng không tín nhiệm?" Ngũ Ca vội vàng nói, "Vô luận cậu làm như thế nào, Ngũ ca đều ủng hộ cậu, nhưng mà Hàn Giai hiện tại cần đi bệnh viện! cậu muốn cùng bọn hắn tuyệt giao cũng tốt, muốn thế nào đều được, cũng không anh cũng không để ý đi?"

"Tôi không có..." Hàn Bắc dừng bước.

"Tôi mang bọn cậu đi bệnh viện." Ngũ Ca tiếp nhận Hàn Giai, "Vì lấy phòng ngừa vạn nhất, A Báo A Hổ, phiền toái các người đi cùng chúng tôi, cùng giúp đỡ lẫn nhau một chút. ."

"Không thành vấn đề, chỉ cần Ngũ ca nói một câu, các huynh đệ sẽ không tiếc." A báo A Hổ lập tức đi trước mở đường, "Vừa vặn chúng tôi cũng có huynh đệ bị thương, cùng nhau đi bệnh viện xem một chút đi."

"Uh."

Ngũ Ca mang Hàn Bắc và các huynh đệ rời đi, lúc đi tới cửa, anh ta quay đầu lại nhìn Lăng Tuyết một cái, cũng không nói gì, nhưng mà Lăng Tuyết rất rõ, anh ấy làm cho cô yên tâm, có anh ấy ở đây, sẽ không lại gặp chuyện gì nữa.

Thân Đồ Dạ liếc mắt ra hiệu, hai người phía sau theo sau.

Cho dù Hàn Bắc không đoạn tuyệt quan hệ với Lăng Tuyết, Thân Đồ Dạ cũng không thể bỏ mặc, nhưng mà vì để cho Hàn Bắc an tâm, Thân Đồ Dạ đành phải cho người giúp đỡ trong bóng tối, vô luận bọn họ đi bệnh viện nào, thuộc hạ của anh cũng sẽ có sắp xếp tốt nhất dành cho bọn hạ.

Thân Đồ Dạ vẫn là không yên lòng, nói khẽ với Lôi Quân nói: "Thông báo cho Cố Huy không cần chạy qua, trực tiếp đi theo A Khải, giúp đỡ Hàn Bắc."

"Vâng." Lôi Quân lập tức gọi điện thoại.

...

Tình hình cơ bản đã làm tốt, Thân Đồ Dạ quay đầu lại, u ám nhìn chằm chằm Bạch Tấn Sinh: "Tao không thể giếp mày, nhưng mà vẫn phải giết a?"

"Mày không thể."

Bạch Tấn Sinh bị trọng thương, máu chảy không ngừng, suy yếu vô lực tê liệt ngã xuống ở góc tường, nhưng đôi mắt lại quật cường như cũ, "Ngũ đế quy củ mày không thể phá, tao là một trong những người dưới quản lý của mày, nếu mà mày giết tao, đó là phạm quy, tứ đế có thể liên hợp trừng trị mày."

"Mày nói đúng." Thân Đồ Dạ lạnh lùng cười, "Tao thật sự không thể giết mày, nhưng nếu mày là loại vô sỉ bỉ ổi, phá hủy tiền đồ của tao, đây chẳng phải là quá không đáng?"

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha..." Bạch Tấn Sinh ngửa đầu cười to, cười đến hưng phấn mà đắc ý, "Tao cũng biết là là như vậy, Lăng Tuyết, mày thấy được chưa? Đàn ông của mày không sẽ vì một phụ nữ mà tự hủy tương lai, mày thật sự là đánh giá bản thân rất cao. Ha ha ha..."

"Anh ấy không thể giết mày, tao có thể." Lăng Tuyết cầm lấy súng trong tay Thân Đồ Dạ nhắm vào Bạch Tấn Sinh, nổi giận đùng đùng nói, "Bạch Tấn Sinh, mày làm ra như thế không bằng cầm thú, táng tận lương tâm, chết còn là tiện nghi cho mày! ! !"

"Mày là phụ nữ của Thân Đồ Dạ, mày giết tao, chẳng khác nào là hắn giết."

Bạch Tấn Sinh sắc mặt đã có chút ít loạn, nhưng ngoài miệng vẫn quật cường như cũ, "Mày giết tao, tất cả mọi thứ sẽ tính ở trên đầu của hắn! ! !"

"Ai thích tính sổ liền tính đi, tao Lăng Tuyết không thể để mình bị đẩy vòng vòng! ! !"

Lăng Tuyết nghiến răng nghiến lợi rống giận, nói xong câu đó, trực tiếp nổ súng.

"Chờ một chút..."

"Rầm rầm rầm bang bang - - "

Thân Đồ Dạ đang muốn nói cái gì, Lăng Tuyết trực tiếp nổ súng.

Thân Đồ Dạ sít sao nhắm mắt lại, mày nhăn lại.

Bạch Tấn Sinh thân thể run rẩy vài cái, con mắt mở ra, tại chỗ liền tắt thở.

Tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người, hoàn toàn không nghĩ tới Lăng Tuyết thế nhưng thật sự nổ súng, Lôi Quân cả người đều ngơ ngẩn, sững sờ nhìn Thân Đồ Dạ, như thế này thì xong đời .

Chủ nhân tung hoành giang hồ nhiều năm như thế, chưa từng có bất luận cái gì bị người khác nắm đuôi, hiện tại thật sự có thể là nhảy đến Hoàng Hà đều rửa không sạch .

Những thuộc hạ kia của Bạch Tấn Sinh đều chứng kiến, cuống quít quỳ xuống: "Thân Đồ tiên sinh tha mạng, Lăng tiểu thư tha mạng..."

"Mới vừa rồi là ai chạm vào Hàn Giai." Lăng Tuyết cầm súng chỉ vào những thuộc hạ kia, tất nhiên gầm lên, "Đứng ra cho tao! ! ! !"

"Là, là hắn." Các thuộc hạ đều chỉ một người, "Mấy người chúng tôi còn chưa kịp động thủ, hắn đã cưỡng hiếp rồi, chúng tôi cũng không có..."

"A!" tên thuộc hạ kia bị hù dọa mặt không còn chút máu, toàn thân phát run, "Lăng tiểu thư tha cho..."

"Rầm rầm rầm!" tên kia tiếng người đều chưa nói xong, Lăng Tuyết trực tiếp cho hắn hai phát súng, máu tươi văng khắp nơi.

Thân Đồ Dạ chân mày nhíu chặt hơn, nhưng mà anh cũng không có ngăn cản, anh biết rõ tính tình Lăng Tuyết, cô muốn trút giận, không ai có thể ngăn cản.

"Còn có ai? ? ?" Lăng Tuyết cầm súng chỉ vào mấy tên thuộc hạ khác.

"Lăng tiểu thư, Lăng tiểu thư, ngài bớt giận." Lôi Quân nhịn không được tiến lên khuyên nhủ, "Chuyện còn lại giao cho chúng tôi đi."

"Để cô ấy giết, muốn giết bao nhiêu thì giết bấy nhiêu." Thân Đồ Dạ phất tay ra lệnh, "Chỉ cần cô ấy có thể an tâm!"

...

Bên ngoài, bọn Hàn Giai, Ngũ Ca đều nghe thấy âm thanh, A Hổ thống khoái nói: "Hàn Bắc, Lăng Tuyết đã báo thù cho Hàn Giai!"

Ngũ Ca trong lòng hoảng loạn, anh ta lo lắng, Lăng Tuyết xúc động như thế, sợ là gây chuyện cho Thân Đồ Dạ rồi.

Nhưng mà bây giờ loại tình hình này, anh ta nói gì thêm cũng không tốt.

...

Lăng Tuyết lần đầu tiên giết người, nhưng mà đã cảm thấy không có có ý gì, vứt bỏ súng, xoay người rời đi.

Thân Đồ Dạ ngay lập tức chạy đuổi theo cô, quay đầu lại nhìn Lăng Ngạo đã bất tỉnh đi, không có chút đồng tình nào, chỉ nhìn Lôi Quân phân phó: "Đưa hắn đi bệnh viện trước. Ở đây cách bệnh viện nhà họ Hoắc tương đối gần, trực tiếp đưa đi nơi đó."

"Vâng." Hai thuộc hạ làm theo, "Cái kia, có muốn thông báo Lãnh Khôn hay không?"

"Không cần." Thân Đồ Dạ nhàn nhạt đáp lại, "Chờ hắn tỉnh lại, tự nhiên sẽ liên lạc với Lãnh Khôn."

"Biết rõ ."

...

1 comment: