Kẻ Thù Bên Gối - Chương 267



Lôi Quân không hiểu Thân Đồ Dạ tại sao phải sắp xếp như vậy.

Ấn theo lẽ thường, hắn rõ ràng biết rõ Hoắc Vân Phong cùng Hoắc Phi Vân đang hận Lăng Ngạo thấu xương, Lăng Ngạo lúc trước còn ám sát Hoắc Vân Phong, bây giờ còn đưa hắn đến bệnh viện Hoắc gia, cái kia không phải tương đương với đưa dê vào hang hổ sao?

Chẳng lẽ là cố ý sắp xếp như vậy ?

Lôi Quân suy nghĩ một chút, khẳng định suy nghĩ của mình, chuyện lần này xét đến cùng đều là do Lăng Ngạo gây họa, như vậy vừa bảo vệ tính mạng của hắn đồng thời, sữa chữa tình hình của hắn một chút cũng là hợp tình lý!

Hắn hiện tại không chỉ là đi theo Lãnh Khôn làm xằng làm bậy, còn đối với Hàn Giai người này mãi mãi không thể là bạn mà là người lãnh huyết vô tình, hoàn toàn không chịu trách nhiệm, cho nên mới phải để Hàn Giai dẫn đến kết cục thê thảm như thế, thế nên hắn phải chịu trừng phạt!

Nói cho cùng, thảm nhất vẫn là Hàn Giai! Vì một người không yêu mình mà bản thân phải trả giá nhiều như thế, đến cuối cùng ngay cả mình hạnh phúc cả đời đều hy sinh, hiện tại, cô ấy đại khái cũng sẽ cảm thấy hối hận đi?

Lăng Ngạo cho dù dù ân hận thế nào cũng sẽ không làm nên chuyện gì .

...

Lúc Thân Đồ Dạ đuổi kịp, duỗi tay giữ chặt Lăng Tuyết: "Em muốn đi đâu? Em xem một chút em hiện tại toàn thân đều bị thương, lại có thai, sao có thể chạy loạn khắp nơi?"

Trên thực tế, Lăng Tuyết xác thực là bị thương, nhưng chỉ vẻn vẹn là mu bàn tay bị trầy thôi, không có như Thân Đồ Dạ nói nghiêm trọng như thế.

Nhưng mà trong mắt Thân Đồ Dạ, Lăng Tuyết bị thương một chút cũng đã rất nghiêm trọng, đêm nay cô đã chịu kích thích rất lớn, lại lăn qua lăn lại như thế, đối với cô và bé cưng đều bất lợi.

"Không cần anh quan tâm!" Lăng Tuyết hung hăng bỏ qua ray Thân Đồ Dạ, xoay người muốn đi.

Thân Đồ Dạ cưỡng chế giữ cô lại: "Em là người của anh, anh mặc kệ em thì ai quản em? Hơn nữa trong bụng em còn mang bé cưng của anh, anh nói cho em biết, nếu mà bé cưng có xảy ra chuyện gì anh... . . ."

"Anh như thế nào?" Lăng Tuyết không chút nào yếu thế trừng mắt anh, "Thân Đồ Dạ, anh không cần ở trước mặt em tỏ ra uy phong, anh uy phong như thế vừa rồi vì cái gì không đến sớm một chút? !"

Lăng Tuyết cũng là tức giận, không lựa lời nói tiếp tục nói: "Hàn Bắc nói chuyện xảy ra hôm nay tất cả đều là do em ban tặng, nhưng mà em lại muốn nói, tất cả mọi thứ đều là bởi vì anh! Nếu không phải quen biết với anh, nếu không phải là chọc phải anh, người của Bạch gia sẽ đến trả thù em sao? Hàn Giai cũng không biến thành dạng này, Lăng Ngạo cũng không sẽ biến thành dạng này, tất cả bạn bè của em cũng sẽ thật tốt, mà không phải là bởi vì em bị liên lụy! Thân Đồ Dạ, em đã nợ bọn họ rất nhiều, nhiều đến cả đời cũng trả không hết, anh nói cho em biết, em nên làm cái gì bây giờ a, em nên làm cái gì bây giờ..."

Lăng Tuyết càng nói càng kích động, lần nữa nước mắt rơi đầy mặt, ngồi chồm hổm trên mặt đất gào khóc.

Cô vừa nghĩ tới Hàn Giai biến thành bộ dáng bây giờ trong lòng như đao cắt, cái loại cảm giác áy náy đó vô pháp nói rõ, cô thậm chí không không biết mình đền bù như thế nào!

Trinh tiết với một cô gái rất quý giá, bây giờ đã hủy diệt, có thể cầm vật gì đền bù?

Tâm tình của cô chưa bao giờ bị hoảng loạn, cái loại cảm giác tự trách đó đè nén thật sâu làm cô hít thở không thông, cô thậm chí cảm giác hiện tại mọi việc mình làm đều là sai, từ lúc mới bắt đầu lựa chọn trở lại Cung gia, lựa chọn Thân Đồ Dạ cũng đã sai !

Vì vậy bạn bè bên cạnh cô bắt đầu không ngừng xảy ra vấn đề, mà hầu hết đều là bị cô làm liên lụy!

Lăng Tuyết rất muốn đi ra ngoài tìm Hàn Giai và Hàn Bắc, nhưng mà cô lại sợ bọn họ sẽ lại không để ý đến cô, càng sợ cho dù tìm được cũng chỉ làm cho bọn họ ngột ngạt!

Ban đêm gió rất lạnh, những hạt mưa phùn bay trên mặt, lạnh đến thấu xương. Cái lạnh nầy thấm sâu trong thân thể, cô cảm thấy toàn bộ tâm tình đều không dùng được nữa.

Thiên hạ rộng lớn, thế nhưng không biết nên đi hướng nào !

Thân Đồ Dạ thở dài một hơi thật sâu, trong lòng có rất nhiều lời an ủi nhưng một câu cũng đều nói không ra miệng. Đến cuối cùng chỉ có thể đứng ở một bên với cô, cởi xuống áo khoác choàng lên người cô ôm cô vào lòng, lẳng lặng ở bên cạnh.

Có lẽ nên để cô tận tình phát tiết mới là tốt nhất với cô, khóc đủ rồi, nước mắt sẽ đem tất cả bi thống đều mang đi

Lăng Tuyết ngồi chồm hổm trên mặt đất, giống như người không chỗ nương tựa vậy, ôm đầu gối của mình nức nở nghẹn ngào.

Thân Đồ Dạ lẳng lặng nhìn cô, thời gian trôi qua càng lâu càng đau lòng, rất lâu, anh khom lưng ôm cô lên, ôn nhu trấn an nói: "Được rồi, vô luận là chuyện gì, anh cũng sẽ thay em giải quyết, không nên khổ sở, cùng anh về nhà."

Lăng Tuyết nhắm mắt lại, sít sao nắm lấy cổ áo anh, cuộn mình ở trong lòng anh run lẩy bẩy...

"Đừng sợ, mọi việc đều sẽ đi qua, sẽ đi qua ..."

Thân Đồ Dạ hôn lên trán cô, nhìn thấy bộ dáng này của cô, trong lòng anh vô cùng áy náy, anh âm thầm ở trong lòng hạ quyết định, về sau kiên quyết không thể để bất luận kẻ nào làm tổn thương cô, tuyệt đối không thể...

Lúc Cố Huy nhận điện thoại của Lôi Quân, xe vừa mới chạy đến Dark bar cách đó không xa, xa xa nhìn thấy bọn Ngũ Ca mang người đi ra, trong ngực Ngũ Ca ôm một cô gái nhỏ, giống như chính là Hàn Giai.

Cố Huy trước khi tới đã nghe Lôi Quân nói chuyện đã xảy ra hôm nay, biết đại khái chính là Hàn Giai gặp nguy hiểm, giống như bị Bạch Tấn Sinh kéo vào phòng riêng, có thể sẽ xảy ra chuyện gì, trong lòng bọn họ đều rất rõ ràng, chỉ là không dám nghĩ tới, cũng hy vọng việc như vậy không xảy ra, nhưng mà bây giờ nhìn thấy tình huống trước mắt, đại khái hết thảy đều đã trở thành kết cục đã định, thay đổi không được!

Một cô gái trẻ tuổi thuần khiết như thế, cuối cùng thế nhưng lại rơi xuống kết quả như vậy.

Cố Huy vì Hàn Giai cảm thấy tiếc hận không ngừng, nhưng mà bây giờ việc đã đến nước này, cậu ta chỉ có thể nghĩ biện pháp tận lực đền bù.

Cậu ta lái xe chuẩn bị đi tới, A khải mấy và người thuộc hạ của bọn họ nhìn thấy cậu ta, vội vàng gọi điện thoại cho cậu ta: "Anh Huy, Hàn Bắc và Lăng tiểu thư trở mặt, ý tứ của chủ nhân là ở trong bóng tối bảo vệ, không nên kinh hãi động đến bọn họ."

"Uh, ta biết rõ." Cố Huy phân phó, "Mấy người các cậu lên xe của tôi đi, cùng đi."

"Vâng." Vài cái thuộc hạ từ phía sau vòng lại đây lên xe Cố Huy.

Mà lúc này, Ngũ Ca và các huynh đệ đã đem Hàn Giai, Hàn Bắc, và vài người bị thương đỡ lên xe.

Một đám người nỏ máy xe chạy nhanh đi, trên đường thiếu chút nữa đụng vào một chiếc tắc xi, lái xe tắc xi từ cửa sổ nhô đầu ra hùng hùng hổ hổ, một tên tiểu côn đồ vung vẩy dao phay uy hiếp nói: "con bà nó, mày còn dám nói nhảm, lão tử một đao chém chết mày."

Người kia bị dọa đến ngốc rồi, cũng không dám nhiều lời nữa.

Cố Huy mang vài thuộc hạ yên lặng theo ở phía sau, phát hiện nhóm bọn họ đi đến bệnh viện Thánh Tâm Hoắc gia, cái này là bệnh viện tốt nhất Hải Thành, hơn nữa cách Dark bar gần nhất, hơn nữa bọn họ cũng không biết cái bệnh viện này cổ đông phía sau chính là Hoắc gia, cho nên bọn họ sẽ lựa chọn bệnh viện này cũng chẳng có gì lạ, nhưng mà như vậy sẽ không xảy ra hậu hoạn gì chứ?

Cố Huy rất lo lắng, vì vậy gọi điện thoại cho Thân Đồ Dạ.

Thân Đồ Dạ không có nghe điện thoại.

Cố Huy nghĩ tới Thân Đồ Dạ hiện tại chắc phải đang chăm sóc Lăng Tuyết, không có phương tiện nghe điện thoại, vì vậy nhắn tin cho Thân Đồ Dạ: "Chủ nhân, Năm Khúc và Hàn Bắc Hàn Giai, bọn họ tới bệnh viện Thánh Tâm của Hoắc gia."

Lúc này, Thân Đồ Dạ đã mang Lăng Tuyết lên xe.

Lăng Tuyết không biết là đã bị kích thích quá độ hay là vừa rồi mắc mưa, hiện tại cả người đều bị hỗn loạn, lên xe không đầy một lát đã ngủ.

Thân Đồ Dạ ôm thật chặt cô, thương yêu không dứt, lo lắng thân thể cô sẽ bị cảm, anh phân phó thuộc hạ gọi điện thoại kêu bác sĩ đến nhà.

Thuộc hạ nhận mệnh đi làm

Thân Đồ Dạ đã sớm thuê một bác sĩ tư, về sau chuyên môn vì Lăng Tuyết kiểm tra trị liệu thời gian mang thai, anh còn cho người ta chuẩn bị tất cả các thiết bị y ở trong nhà, về sau ở nhà chuẩn bị xây một phòng y tế, để thuận tiện bất cứ lúc nào cũng kiểm tra tình hình bé cưng và Lăng Tuyết để kịp thời trị liệu.

Đột nhiên, Thân Đồ Dạ di động vang lên, anh lấy di động ra vừa nhìn, là Cố Huy tin nhắn của Cố Huy.

Thân Đồ Dạ suy nghĩ một chút đơn giản, lập tức nhắn lại: "Không cần, tùy bọn họ đi. Cậu thông báo cho người của Hoắc gia, để cô ta không nên quấy nhiễu đến bọn họ, chỉ để ý sắp xếp tốt cho bọn họ thôi."

"Vâng!"

Sự tình gấp gáp, nếu để cho bọn họ đi bệnh viện khác, bọn họ khẳng định cũng là không nghe. Đã như vậy, còn không bằng để Hoắc gia sắp xếp tốt là được, để cho bọn họ đãi ngộ tốt nhất. Dù sao tình huống của Hàn Giai rất nghiêm trọng, nhất định phải lập tức khẩn cấp xử lý.

Huống chi, chuyện đêm nay đã huyên náo khá lớn, nếu mà đổi đến một bệnh viện khác, việc này bị tung ra, hậu quả không thể tưởng tượng nổi...

Mấy người Ngũ Ca mang người bệnh đuổi tới bệnh viện Thánh Tâm, còn chưa vào cửa đã bị bảo vệ ngăn lại.

Chặn bọn họ lại và giải thích rằng bệnh viện hiện tại bởi vì có chút ít tình huống đặc biệt khác phải xử lý, tạm thời không mở cửa.

Ngũ Ca nghe được câu này lông mày dựng lên, mà phía sau anh ta những người kia đã tức giận, lập tức vung vẩy trong tay trường đao khí thế hung hăng nói: "Cái gì là tình huống đặc biệt khác, bệnh viện chính là cứu sống người, hiện tại em gái của tụi tao cần cấp cứu, mày vội vàng xử lý cho tao, nếu không, bọn tao đập cái bệnh viện này!"

Bảo vệ phát hiện trong tay bọn họ là dao phay, không khỏi cũng có chút bị hù dọa, lúng ta lúng túng không dám nói gì nữa, trong đó có người dự định vụng trộm báo cảnh sát.

Vừa lúc đó, lính gác cửa phòng điện thoại vang lên.

Bảo vệ lới tuổi hơn vội vàng cầm điện thoại lên, còn chưa nói tình huống của nơi này, điện thoại đã vang lên nói để bọn họ vào, cho vài bệnh nhân này vào, hơn nữa còn cố ý bổ sung một câu nói, trong thời gian ở đây nhất định phải cấp đãi ngộ tốt nhất!

"Cho bọn họ vào cửa khám bệnh, phòng bệnh phải là phòng tốt nhất?"

Lính gác cửa nhìn mấy người cầm dao phay trong tay sáng ngời, không khỏi có chút ít kinh hồn táng đảm.

"Ai nha, các ngươi đám ngu xuẩn này còn ngăn đón khách quý làm gì, vội vàng cho đi vào!" Hắn ba chân bốn cẳng chạy ra, chen lấn dáng tươi cười nói ra, "Là chúng tôi không có làm rõ ràng tình huống, hy vọng các ngài ngàn vạn bỏ qua cho. Vừa rồi viện trưởng của chúng tôi chính mình gọi điện thoại qua, nói muốn chúng tôi cần phải chăm sóc tốt các người, hơn nữa đã báo với phòng cấp cứu, khám gấp, khu nội trú các nghành đều đã báo rồi, nói nhất định phải cho nhóm các ngài đãi ngộ tốt nhất!"

Ngũ Ca mặc dù không rõ ràng lắm trung gian xảy ra chuyện gì, nhưng phỏng đoán nhất định là Thân Đồ Dạ trong bóng tối giúp một chút, huống chi tình huống khẩn cấp, anh ta cũng không nói thêm gì nữa, để cho huynh đệ mang Hàn Giai và đám người trực tiếp chạy đến phòng cấp cứu.

1 comment: