Kẻ Thù Bên Gối - Chương 273

Follow me now Trân Jang

Trong lòng Lăng Ngạo lần nữa kích thích hy vọng mới, hắn cuối cùng quyết định muốn dũng cảm đi đối mặt với Hàn Giai, mặc kệ Hàn Giai là muốn đánh hắn muốn mắng hắn hay là muốn giết hắn, hắn đều nguyện ý thừa nhận, hắn không được trốn tránh, hắn là một người đàn ông, hắn muốn gánh chịu sai lầm của mình gây ra.

Nghĩ tới đây, Lăng Ngạo nhìn bên ngoài hô: "Người đâu!"

Y tá Tiểu Vân, đẩy cửa vào: "Lăng tiên sinh, có cái gì phân phó?"

"Đỡ tôi lên xe lăn, tôi muốn đi xuống lầu thăm bạn của tôi!" Lăng Ngạo nói.

"Được"

Tiểu Vân lập tức thêm một người nữa, hai người cùng nhau đỡ Lăng Ngạo ngồi lên xe lăn, sau đó đẩy hắn xuống lầu.

...

Lúc đên lầu tám, nhìn phòng bệnh cách đó không xa, trong lòng Lăng Ngạo vẫn là có một loại cảm giác sợ hãi, hắn vô pháp đối mặt với Hàn Giai, nhưng mà lần này hắn không có lùi bước, mà là dũng cảm mà đối diện hết thảy.

Hắn không ngừng nghĩ tới đợi lát nữa nên nói như thế nào để trấn an Hàn Giai, nhưng mà lúc này đầu óc hắn trống rỗng, cái gì cũng nghĩ không ra được...

Cuối cùng đi đến trước của phòng bệnh, bên trong đột nhiên vang lên tiếng thết thê lương tiếng chói tai, Lăng Ngạo bỗng chốc liền nghe được, đó là âm thanh của Hàn Giai, cô ấy không ngừng thét chói tai, nổi điên rống to: "Không được đụng tôi, hông được đụng tôi, tôi giết các người, giết các người - - "

Bên trong lại vang lên giọng nói khác, là của nhân viên cứu hộ lo lắng khuyên can.

Lăng Ngạo trong lòng quýnh lên, sau đó trượt lên xe lăn xông vào, cửa vừa mới mở ra, một cái bình hoa liền đập tới, "Ầm" một tiếng đập mạnh lên trên cửa, mảnh kính vỡ tung tóe đầy đất, cũng văng đến đầu Lăng Ngạo, trán hắn bị đâm bị thương, máu tươi chảy ròng.

Hai người y ta kia cuống quít đỡ hắn: "Lăng tiên sinh, ngài không có sao chứ?"

Máu tươi theo trán Lăng Ngạo chậm rãi chảy xuống, chảy tới đôi mắt hắn, trong mơ hồ, hắn nhắm mắt lại bất động trong chốc lát, lần nữa lúc mở mắt ra, Hàn Giai đã bị khống chế.

Vài bác sĩ đem Hàn Giai đè xuống, phòng ngừa cô lại nổi điên nổi điên.

Hàn Giai đang không ngừng giãy giụa, như bệnh tâm thần khóc kêu: "Buông tôi ra, buông tôi ra..."

Cô ấy giống như một người điên, đầu tóc rối bời, khuôn mặt dữ tợn, làn da khắp nơi đều có vết thương nhỏ, ánh mắt vô cùng  sợ hãi.

Lăng Ngạo thấy bộ dáng của cô như vậy, trong lòng lại một trận một trận run rẩy đau, tay nắm chặt lấy tay vin của xe đẩy, móng tay đều khảm vào lớp da bên trong, hắn cố gắng khống chế được tâm tình kích động của mình, dùng sức hít một hơi, trượt lên xe lăn đi tới, âm thanh khàn khàn gọi: "Hàn Giai!"

"Không được tới, không được đụng tôi, không được đụng tôi, buông tôi ra..."

Hàn Giai còn đang không ngừng thét chói tai giãy giụa, giống như không biết Lăng Ngạo vậy, hai tay càng không ngừng vung vẩy lộn xộn.

Mấy người kia phải cột tay chân cô ấy lại, giống như là khống chế bệnh nhân thần kinh vậy, mặc lại đồ bệnh nhân cho cô.

"Buông tôi ra, buông tôi ra - - "

Hàn Giai liều mạng giãy dụa, tiếng thét vô cùng thê thảm chói tai, đôi mắt hoàn toàn nhìn không thấy Lăng Ngạo, dường như Lăng Ngạo chính là một người vô hình.

Lăng Ngạo thật sự là nhìn không được, quát khẽ: "Buông cô ấy ra!"

"Lăng tiên sinh, Hàn tiểu thư tâm tình hoàn toàn mất khống chế, còn có khuynh hướng bạo lực, bây giờ buông cô ấy ra, cô ấy không chỉ làm tổn thương người khác, còn sẽ làm tổn thương tới chính mình."

Bác sĩ giải thích, "Đợi lát nữa tôi chích một mũi thuốc an thần cho cô ấy sẽ tốt hơn."

"Buông cô ấy ra, các người đều ra ngoài." Lăng Ngạo lần nữa ra lệnh.

"Nhưng mà..." Bác sĩ còn muốn nói điều gì, lại phát hiện Lăng Ngạo dùng một loại ánh mắt giết người trừng hắn, bác sĩ cảm thấy rất bất đắc dĩ, chỉ có thể mang trợ lý yên lặng lui ra.

Cửa phòng đóng lại, phòng bên trong chỉ còn lại Lăng Ngạo và Hàn Giai, Hàn Giai hai tay hai chân còn bị trói ở đầu giường và cuối giường, chẳng qua là không có trói chặt được, cô ấy còn đang không ngừng giãy giụa, trong miệng nói lảm nhảm cái gì, liên tục nói nhảm vài câu.

Cô ấy bây giờ còn không làm cái gì được, nhưng mà một khi thoát ra, cục diện liền sẽ không thể khống chế.

"Hàn Giai..." Lăng Ngạo nhẹ giọng kêu gọi, "Anh là Lăng Ngạo, em nhận ra anh không?"

Lăng Ngạo nhẹ nhàng nâng mặt Hàn Giai, để cô nhìn hắn, ánh mắt Hàn Giai vô cùng  trống rỗng, giống như hoàn toàn không biết hắn vậy, bên trong ánh mắt tràn đầy sợ hãi cùng tuyệt vọng, còn không ngừng thét chói tai: "Buông tôi ra, buông tôi ra, không được đụng tôi, không được đụng tôi  - - "

"Hàn Giai, em thật sự không biết anh ? Anh là Lăng Ngạo, là người em yêu nhất a, em không phải đã nói em muốn chăm sóc anh cả đời sao? Em đã nói em muốn vĩnh viễn ở bên cạnh anh sao, em còn nhớ rõ không? Chuyện trước kia là anh thực xin lỗi em, hiện tại anh đã nghĩ thông, anh quyết định, chỉ cần em có thể sống tốt, chúng ta lập tức liền kết hôn, cả đời này anh cũng sẽ không thả em đi đâu, anh sẽ vĩnh viễn chăm sóc em, sẽ không để bất luận kẻ nào bắt nạt em."

Lăng Ngạo nói mấy lời này đều là tình chân ý thiết, phát ra từ đáy lòng, hắn chưa từng có dũng cảm đi gánh chịu một người như thế, cũng không có bộ dạng này đối với bất kỳ ai trừ Lăng Tuyết ra, cái này là lần đầu tiên!

Hắn đã quyết định quyết tâm phải vĩnh viễn chăm sóc Hàn Giai, cái này là trách nhiệm của hắn, là một người đàn ông chân chính phải gánh chịu trách nhiệm.

Không biết là Hàn Giai không có nghe thấy, hay vẫn còn tâm tình quá kích động, nghe được Lăng Ngạo nói những lời này, Hàn Giai vẫn không có bất kỳ phản ứng, chỉ là không ngừng tái diễn vài câu nói kia: "Đừng đụng tôi, đừng tới đây..."

Nếu như không có phát sinh chuyện ngày hôm qua, nếu như Lăng Ngạo có thể sớm một chút nói với Hàn Giai mấy lời này, cô ấy nhất định sẽ cảm thấy rất hạnh phúc rất hạnh phúc đi? Đáng tiếc, người lúc nào cũng muốn không quý trọng cái hiện tại đến lúc mất đi mới hiểu được quý trọng là gì.

Lăng Ngạo cũng đã không biết nên nói như thế nào mới tốt, hắn nhìn bộ dạng này của Hàn Giai, trong lòng vô cùng bi thống, nhưng mà hắn cái gì cũng đều làm không được, hắn thậm chí cũng không biết nên trấn an Hàn Giai như thế nào.

"Lăng Ngạo, tên khốn kiếp này, mày còn dám tới đây?"

Sau lưng đột nhiên vang tới một tiếng rống giận dữ, Lăng Ngạo quay đầu nhìn lại, Hàn Bắc nổi giận đùng đùng vọt vào, hung hăng vung một quả đấm lên mặt hắn, sau đó ấn hắn không ngừng đánh - -

"Khốn kiếp, đều là mày đem em gái của tao hại thành dạng này, mày còn dám lại đây? Tao đánh chết mày, tao đánh chết mày! !"

Lăng Ngạo không trả lại, mặc cho Hàn Bắc vung quả đấm trên người mình, lúc này hắn nên được đánh, hắn nhất định phải thừa nhận.

Hàn Bắc càng đánh càng kích động, quả đấm như mưa rơi trên người Lăng Ngạo, muốn xả tất cả oán hận.

Mà lúc này đây, Hàn Giai đột nhiên thoát ra khỏi trói buộc, xoay người xuống giường, như một người điên xông ra ngoài chạy.

Hàn Bắc phục hồi tinh thần lại, cuống quít đuổi theo ra: "Hàn Giai - - "

Lăng Ngạo vội vàng trượt xe lăn theo ở phía sau, bên ngoài, một đám y tá vây ở bên cạnh xem náo nhiệt, không có có một người lại đây hỗ trợ.

Lăng Ngạo không có thời gian đi suy nghĩ nhiều như vậy, tự mình trượt lên xe lăn đuổi theo Hàn Bắc Hàn Giai.

Hàn Giai liên tục chạy về phía trước, Hàn Bắc liên tục theo ở phía sau đuổi theo, mắt thấy sắp muốn đuổi kịp, Hàn Giai đột nhiên chạy vào thang máy.

"Hàn Giai!" Hàn Bắc muốn chạy vào đi, nhưng mà cửa thang máy đã đóng kín .

Hàn Bắc ngẩng đầu nhìn lên, thang máy biểu hiện con số là đến tần 38 tần cao nhất, trong lòng hắn vô cùng  sốt ruột, cuống quít ấn bên cạnh nút thang máy, nhưng mà thang máy vẫn luôn không có đi lên, hắn đành phải từ cầu thang bộ chạy lên.

Một lát sau, Lăng Ngạo đuổi theo đến, vừa vặn bên cạnh thang máy mở ra, hắn lập tức xông vào thang máy.

Y tá, bác sĩ của bệnh viện thấy một màn như vậy, đều gấp gáp, lập tức có người gọi điện thoại bẩm báo Hoắc Phi Vân, cũng có người gọi điện thoại thông báo Ngũ ca, Ngũ ca đã cùng vài cái y tá bác sĩ đều làm tốt quan hệ, dặn dò các cô ấy, nếu Hàn Giai có bất cứ chuyện gì liền vội vàng gọi điện thoại cho anh ta.

...

Trong thang máy, Hàn Giai nhìn bốn phía không gian nhỏ hẹp, cực độ thiếu hụt cảm giác an toàn, lần nữa chịu kích thích, càng thêm kích động, không ngừng vỗ vào thang máy: "Thả tôi ra ngoài, thả tôi ra ngoài - - "

Rống lên hồi lâu không có trả lời, cô vô cùng hoảng sợ, ôm đầu, cuộn mình ngồi xổm trong thang máy không ngừng thét chói tai, tiếng kêu vô cùng thê thảm.

Người ở phía ngoài cũng có thể nghe được âm thanh vang lên trong thang máy là tiếng thét chói tai, đều bị dọa hỏng .

...

Lúc này, Hoắc Phi Vân đang ở trở về trên xe nhắm mắt dưỡng thần, đột nhiên có điện thoại bệnh viện gọi tới, cô ta liền biết sắp có chuyện xảy ra.

Người của bệnh viện lo lắng đang bẩm báo tình huống hiện tại, nói Hàn Giai nổi điên lao ra, còn ngồi thang máy trực tiếp lên tầng cao nhất, tình huống vô cùng nguy hiểm, hỏi cô ta có muốn báo cảnh sát hay không, hoặc là có muốn thông báo với Thân Đồ tiên sinh hay không?

Hoắc Phi Vân một chút cũng không sốt ruột, thong thả ung dung nói: "Ai nha, cô gái kia tâm tình đều mất khống chế, cứ như vậy chạy đến tầng cao nhất quá nguy hiểm, vạn nhất nhảy lầu có thể làm sao bây giờ?"

Y tá bệnh viện vội vàng nói: "Đúng vậy đúng vậy, tình huống bây giờ rất nguy cấp, người này là khách quý mà Thân Đồ tiên sinh giao cho chúng ta chăm sóc, vạn nhất Hàn Giai kia xảy ra chuyện gì, chúng ta có thể làm sao bây giờ đây? Làm sao giải thích với Thân Đồ tiên sinh nha!"

"Xác thực không có chăm sóc tốt."

Giọng nói Hoắc Phi Vân vô cùng lo lắng, "Được rồi, cô yên tâm, tôi bây giờ lập tức gọi báo cho Thân Đồ. Báo cảnh sát trước hết thì không cần, bọn họ lại bị trúng đạn, nếu mà làm kinh động cảnh sát, sẽ rất phiền toái. Đến thời điểm bọn họ những người kia ngược lại sẽ trách tôi.

"Vậy làm sao bây giờ?" người của bệnh viện hỏi

"Các ngươi hiện tại nhanh phái người đi lên trên xem tình huống nào, cũng đừng xảy ra chuyện gì, mặt khác tôi bây giờ lập tức thông báo cho Thân Đồ, hắn sẽ nói cho tôi nên làm như thế nào." Hoắc Phi Vân ra lệnh.

"Vâng, tôi biết rõ."

Cúp điện thoại, Hoắc Phi Vân cũng không có vội vã gọi cho Thân Đồ Dạ, khóe miệng câu dẫn ra một nụ cười trào phúng lạnh nhạt- -

"Một người phụ nữ cam chịu, bỏ xuống tự tôn đi dây dưa một người đàn ông không yêu chính bản thân anh ta, kết quả là bị người ta cưỡng hiếp, cái này cũng là do chính mình gieo gió gặt bão, chết đi cho sạch sẽ, đỡ phải sống trên thế giới mất mặt xấu hổ! ! ! Đúng rồi, nghe nói cô ta giống như là chị em tốt của Lăng Tuyết nha, nếu như cô ta chế , Lăng Tuyết nhất định sẽ rất thương tâm đi, làm không tốt còn sẽ sinh non a, ha ha!"

Bên cạnh tùy tùng nghe được câu này, trong lòng cảm giác cực kỳ thận trọng, hắn cũng nghe nói Hàn Giai là vì dây dưa với Lăng Ngạo mới bị thành như vậy, tự mình xác thực cần chịu một phần trách nhiệm, nhưng mà Hoắc Phi Vân cũng không cần nói ác độc như thế chứ? Huống chi người ta cũng đã thảm như thế thảm rồi, lẽ nào bị như thế nhất định phải chết sao? Cô ấy rõ ràng chính là một người bị hại, sao còn ngược lại biến thành người đáng chết ?

1 comment: