
"Hoắc tiểu thư, tôi cảm thấy ngài vẫn nên gọi Thân Đồ tiên sinh đi, ngài biết rõ tính tình của Thân Đồ tiên sinh, ánh mắt của ngài ấy rất sắc bén, chuyện gì cũng có thể nhìn một cái ra nhìn ra, nếu quả thật đã xảy ra chuyện gì, đến lúc đó ngài ấy nhất định sẽ hoài nghi ngài là cố ý kéo dài thời gian không báo cáo chuyện xảy ra cho ngài ấy, ngài ấy chắc chắn sẽ không buông tha cho ngài ."
Tùy tùng dè dặt nhắc nhở.
"Tôi biết rõ!" Hoắc Phi Vân khẽ mỉm cười, "Tôi làm sao dám chọc Thân Đồ đây? Hiện tại Hoắc gia chúng ta biến thành dạng này, tôi còn phải dựa vào anh ấy đó!"
Nói xong, cô ta liền lấy di động gọi cho Thân Đồ Dạ, đang lúc mở điện thoại, cô ta còn cười nói - -
"Bây giờ nên thông báo cho anh ây thì thế nào? Anh ấy cũng không thể nào lập tức xuất hiện ở bệnh viện, trên đường đuổi lại đây còn cần phải có thời gian, chờ anh ấy đuổi tới bệnh viện, cô gái kia đã sớm nhảy lầu rồi, Lăng Tuyết sẽ chờ lại đây nhặt xác đi!"
Vừa dứt lời, di động liền chuyển được, bên kia vang lên giọng nói của Thân Đồ Dạ: "Alo"
"Thân Đồ, không tốt rôi, không tốt rôi, xảy ra chuyện rồi!"
Hoắc Phi Vân vừa mới còn không đếm xỉa tới, châm chọc lạnh lùng, bây giờ mở miệng nói lại là một bộ dạng lòng nóng như lửa đốt, cô ta diễn sậu quá có thể đoạt giải Oscar đó.
"Xảy ra chuyện gì ?" Thân Đồ Dạ lập tức hỏi.
"Cô gái gọi là Hàn Giai tinh thần chịu đả kích rất lớn, em vừa nhận điện thoại nói cô ấy bởi vì tâm tình mất khống chế, từ trong phòng lao ra, tiến thang máy, giống như trực tiếp lên tầng cao nhất. Người của bệnh viện đã đuổi theo, em lo lắng cô gái kia sẽ xảy ra chuyện, cho nên vội vàng gọi điện thoại cho anh, hiện tại nên xử lý như thế nào? Em lại không dám báo cảnh sát..."
"Cô đang ở đâu?" Thân Đồ diệp lập tức hỏi.
"Em đnag trên đường về nhà, buổi sáng liên tục ở bệnh viện, vừa mới đi, vốn là muốn về nhà thây chị dâu..."
"Bây giờ lập tức cho người của cô theo sau, nhất định không thể để cho Hàn Giai xảy ra chuyện, tôi sẽ nhanh đến bệnh viện."
"Được ..." lúc Hoắc Phi Vân đáp lại thì chỉ nghe thấy đầu bên kia điện thoại vang lên âm thanh kích động của Lăng Tuyết, "Anh nói cái gì? Hàn Giai xảy ra chuyện gì?"
Thân Đồ Dạ trực tiếp cúp điện thoại.
Hoắc Phi Vân nghe âm thanh trong điện thoại vang lên tít tít báo bận, trong lòng rất là thống khổ, Lăng Tuyết sốt ruột như vậy, nếu mà người bạn kia thật sự nhảy xuống thì tốt rồi, đến lúc đó đã có thể có trò hay để xem rồi.
...
Trên xe, Lăng Tuyết kéo tay Thân Đồ Dạ, kích động chất vấn: "Đến cùng ra xảy ra chuyện gì, anh nói a."
"Hàn Giai từ phòng bệnh lao ra, chạy đến sân thượng." Thân Đồ Dạ trầm thấp nói, "Bất quá em đừng lo lắng, anh có phái người nhìn chằm chằm chỗ đó, sẽ không xảy ra chuyện ."
"Anh mỗi lần đều nói như thế, nhưng mà mỗi lần đều..."
Lăng Tuyết không dám nói ra, cô không dám tưởng tượng, Hàn Giai tối hôm qua mới chịu tổn thương cái kia, nếu mà hiện tại thật sự xảy ra chuyện, cả đời này cô cũng sẽ không tha thứ cho chính mình, hiện tại lòng cô nóng như lửa đốt, hận không thể lập tức bay qua.
"Em không nên gấp gáp, chuyện còn không như em tưởng tượng nghiêm trọng như vậy, Hàn Giai sẽ không xảy ra chuyện." Thân Đồ Dạ tính tình nhẫn nại dụ dỗ nói.
"Sẽ không xảy ra chuyện, cô ấy cũng đã chạy lên sân thượng, còn nói sẽ không xảy ra chuyện? Cô ấy xảy ra chuyện như vậy, tâm tình kích động như vậy, vạn nhất nhảy xuống thì làm sao bây giờ?" đã nói sớm rồi, phải sớm một chút chạy qua, anh liên tục ở nhà mè nheo, muốn em ăn điểm tâm thay quần áo trược, hiện tại xảy ra chuyện! Nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì em cũng vậy không muốn sống."
Lăng Tuyết kích động gầm lên.
Thân Đồ Dạ không biết rõ khuyên cô như thế nào, cũng không muốn khuyên, trực tiếp cầm lấy di động gọi cho Cố Huy, giận dữ hét: "Cậu có biết ở bệnh viện xảy ra chuyện hay không, tôi không phải là nói cậu canh chừng bọn họ sao? Người chết ở đâu rồi?"
"Chủ nhân, chúng tôi biết rõ Hàn Giai tiểu thư chạy đến sân thượng, tôi đã ở bệnh viện, nhanh chóng bắt kịp, ngài yên tâm, tôi sẽ không để cho cô ấy xảy ra chuyện đâu." Cố Huy bảo đảm.
"Tốt nhất không có việc gì, nếu không cậu đêm đầu đến gặp tôi." Thân Đồ Dạ bén nhọn nói.
"Vâng!"
Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ nhìn Lăng Tuyết nói: "Có Cố Huy ở đó, sẽ không có chuyện gì, chúng ta cũng mau đến bệnh viện, đợi lát nữa anh tự mình..."
Thân Đồ Dạ lời còn chưa dứt, bởi vì anh phát hiện Lăng Tuyết căn bản không có nghiêm túc nghe anh nói chuyện, mắt cô không chớp nhìn chằm chằm phía trước, bởi vì sốt ruột, cả người cô đều có chút phát run.
Thân Đồ Dạ rất lo lắng Lăng Tuyết, nhưng mà không có biện pháp, anh hiện tại cũng khuyên không được cô, chỉ có thể cẩn thận chống đỡ cho cô.
Bệnh viện, Hàn Giai từ trong thang máy đi ra, còn có một tầng lầu thang bộ, cô ấy liền một mình mạnh mẽ hướng thang bộ chạy lên, trực tiếp vọt tới tầng cao nhất lan can của sân thường, cô ấy mới dừng bước chân lại. .
Nhìn sân thượng trống trải, chân trời gần trong gang tấc, còn có dưới đất là cái loại đó cảm giác vực sâu vạn người, Hàn Giai đột nhiên bình tĩnh lại, dường như cảm giác mình hiện tại liền đứng bên vách núi, chỉ cần nhảy xuống, mọi thứ có thể giải thoát ...
Cô không có nổi điên giống như vừa rồi, chỉ là cắn môi dưới, bi thương khóc thút thít, tuyệt vọng mà sụp đổ.
Dưới thân còn truyền đến cảm giác khó có thể chịu đựng đau đớn, cái loại cảm giác như tê liệt và cơn ác mộng của hôm qua ăn mòn đầu óc của cô, cô cúi người xuống, đau đến không muốn sống gào thét: "Vì cái gì? Tôi chưa từng làm qua chuyện xấu, ông trời ơi tại sao phải đối với tôi như vậy? Vì cái gì? ? ?"
...
Lăng Ngạo từ thang máy chạy đến, không thể đẩy xe lăn lên thang bộ, hắn run rẩy đứng lên từ xe lăn, duỗi tay vịn lan cang cầu thang đi lên, muốn lên lầu, nhưng mà vừa mới đứng lên, cả người đã té lăn trên đất.
Cơ bản hắn có một chân bị thương, mặt chân khác ngày hôm qua lại bị đâm một dao, mặc dù không bị thương đến xương cốt, nhưng mà da thịt đều bị đâm phải, hiện tại căn bản cũng không có biện pháp đứng thẳng được.
Nhưng mà bây giờ không có lựa chọn nào khác, bên cạnh Lăng Ngạo một người cũng không có, hắn nhất định phải lấy tốc độ nhanh nhất lên sân thượng cứu Hàn Giai, Hàn Giai đã bởi vì hắn mà rơi vào kết cục thê thảm như thế, nếu như Hàn Giai thật sự nhảy xuống, vậy cả đời này của hắn cũng sẽ không được an bình, vĩnh viễn vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ chính mình.
Lăng Ngạo đỡ tay vịn cầu thang, gian nan đi từng bước một lên trên, nhưng mà đi hai bước lại lần nữa ngã xuống, chân bị thương thì bị thương truyền đến đau đớn cực hạn, hắn căn bản là đứng lên không được huống chi là đi, cái chân bị đâm được quấn bằng vải xô, chỉ cần động một cái, máu tươi thấm ra ngoài.
Lăng Ngạo cắn chặt răng, từng bước từng bước bò lên trên, hắn muốn bò đến sân thượng.
Hắn biết rõ bây giờ là giành giật từng giây, chậm một giây thôi, Hàn Giai có thể nhảy xuống.
Cho nên, hắn một bên bò một bên hô to: "Hàn Giai, Hàn Giai, anh là Lăng Ngạo, anh mặc kệ em có nghe hiểu được hay không anh nói chuyện, mặc kệ em còn nhớ anh hay không, còn có nhận biết anh hay không, em đều phải nghe cho anh, anh, cả đời Lăng Ngạo này nợ em thật sự là rất nhiều, anh nguyện ý dùng quãng đời còn lại để hoàn lại cho em, đền bù em.
Về sau em kêu anh làm cái gì cũng có thể, anh cái gì cũng đều nghe em, thỉnh cầu em đừng rời xa anh.
Hàn Giai, coi như anh thỉnh cầu em, thỉnh cầu em không nên đê anh mang quá nhiều tội nghiệt, anh hiện tại đã đau đến không muốn sống, anh biết rõ chuyện ngày hôm qua đối em là tổn thương rất lớn, anh cũng rất áy náy rất bi thống, anh cảm giác mình cũng không phải là người, đem em hại thành như vậy, anh đáng chết.
Nhưng mà chúng ta còn sống a, chúng ta còn sống, mạng của chúng ta do chúng ta quyết định, chúng ta còn có người mình thương nhất quan tâm nhất, Hàn Bắc, Ngũ ca, còn có Lăng Tuyết, chúng ta đều không hy vọng em xảy ra chuyện gì.
Anh van cầu em, coi như là cho anh một cơ hội đền bù cho em. Trước kia em không phải đã nói em muốn cùng anh cùng một chỗ, em không phải đã nói chỉ cần em mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh, em sẽ vui vẻ sao? Hàn Giai, Hàn Giai, em đã nghe chưa? Em nghe được anh nói chuyện không? Về sau anh cũng sẽ không rời xa em, hai chân anh đều gãy, về sau anh sẽ canh giữ ở bên cạnh em, nơi nào cũng không đi - - "
Hàn Giai lung la lung lay đứng ở bên cạnh lan can, gió rét thổi lên trên mặt, bên tai chỉ có tiếng gió đang gào thét, âm thanh Lăng Ngạo đứt quãng truyền đến, kỳ thật rất nhiều lời nghe rất rõ ràng, cô nghe đến lệ rơi đầy mặt, nhưng mà cô quá tuyệt vọng, cô không muốn sống trên thế giới này, cô cảm thấy sống sót đối với cô mà nói đều là một loại sỉ nhục.
Cô nhắm mắt lại, giang hai cánh tay, chuẩn bị nhảy xuống...
Lăng Ngạo sắp bò đến mái nhà, hắn tiếp tục hô to - -
"Hàn Giai, em nghe được anh nói chuyện không? Hàn Giai, em chờ anh, em muốn nhảy xuống có thể, em không muốn sống không quan hệ, em muốn nhảy anh sẽ cùng em nhảy, em muốn chết anh sẽ cùng chết với em, chúng ta khi còn sống không thể cùng một chỗ, lúc chết anh muốn chết cùng em, để anh đến âm tào địa phủ đi hoàn lại cho em, đền bù cho em, kiếp sau kiếp sau sau nữa anh còn muốn đi theo bên cạnh em..."
Vừa dứt lời, Lăng Ngạo liền bò đến cửa của tầng cao, thò đầu ra, đúng lúc nhìn thấy Hàn Giai chuẩn bị nhảy xuống, hắn kích động hô to: "Không - - - - "
...
Hàn Bắc từ thang máy lao ra, đúng lúc nghe thấy tiếng rống to này, Hàn Giai đã nhảy xuống, hù dọa hai chân như nhũn ra, ngã xuống đất.
"Tránh ra!" Cố Huy mang người từ cầu thang chạy tới, một bước xa xông tới, nhìn thấy một màn trước mắt, cả người đều sửng sốt .
Hàn Giai không có nhảy xuống, cô ấy ngồi xổm bên lan can, khóc đến toàn thân phát run.
Lăng Ngạo trên đùi miệng vết thương nứt ra, từ xe lăn đến cửa kéo hai cái vết máu, hai tay hắn đều bị rách da, máu tươi chảy ra, cả người xem ra vô cùng thê thảm, nhưng mà hắn lần này mang một phần dũng khí và nghị lực lại làm cho người ta cảm động.
Hàn Giai chậm rãi xoay người lại nhìn Lăng Ngạo, khóc đến đến thương tâm...
Lăng Ngạo tiếp tục bò lên phía trước, đưa ra một cái tay với Hàn Giai, cẩn thận dụ dỗ nói: "Hàn Giai, em đừng kích động, nghe lời của anh, chậm chậm lại..."
Hàn Giai đôi mắt đẫm lệ mơ hồ nhìn hắn, nhìn hắn từng bước từng bước bò về hướng mình, nhìn hai vệt máu phía sau chỗ hắn bò qua, trong lòng có một chút cảm động, nhưng mà hắn đối với cô làm như vậy, cô lại rất sợ hãi...
Làm Lăng Ngạo cuối cùng bò đến trước mặt cô chỉ có hai ba bước nữa, cô cuối cùng cũng nói chuyện : "Lăng Ngạo, anh mới nói những lời kia đều là thật sao? anh thật sự nguyện ý cưới em? Anh thật sự nguyện ý vĩnh viễn cùng một chỗ?"
"Là thật, là thật, anh nguyện ý cưới em, anh nguyện ý dùng cả đời này để đền bù cho em, đến đền bù tổn thất cho em, Hàn Giai, anh van cầu em cho cơ hội này..."
Lăng Ngạo giơ bàn tay đầy máu tươi về phía Hàn Giai, trong ánh mắt tràn đầy khát vọng cùng khẩn cầu.
[…] Kẻ Thù Bên Gối – Chương 274 […]
ReplyDelete