Kẻ Thù Bên Gối - Chương 310

♥ Valentines Day ♥

Thân Đồ Dạ hoả tốc chạy đến bệnh viện, không có thông báo bất luận kẻ nào, trực tiếp từ phía sau đi vào, đi đến chỗ phòng cấp cứu Nhan Nhược Hi, đồ chống khuẩn cũng không có thây, trực tiếp xông vào.

Các bác sĩ sợ hết hồn, tất cả đều ngưng động tác trong tay.

Thân Đồ Dạ không đếm xỉa đến bọn họ, trực tiếp đi đến bàn mổ trước tra xét.

Người nằm trên giường là Nhan Nhược Hi, anh thật sự không có nhìn lầm! ! ! !

Lòng ngực đang được giải phẫu, đang chuẩn bị nối mạch máu dẫn đến tim...

Thân Đồ Dạ không đành lòng xem lần thứ hai, xoay người rời đi, để lại một câu nói: " giải phẫu cho cô ấy thật tốt, nhất định không thể để cho cô ấy có chuyện gì."

Các bác sĩ nhìn trộm mặt nhau, cũng may bọn họ đều đủ đủ chuyên nghiệp, Thân Đồ Dạ xâm nhập cũng không có ảnh hưởng đến tiến độ giải phẫu.

Mọi người tiếp tục giải phẫu.

...

Thân Đồ Dạ đi ra phòng giải phẫu, trong lòng có chút áy náy, lần đầu anh tiên hoài nghi vào đôi mắt của chính mình, tự mình chạy tới chứng thật buổi sáng có nhìn lầm hay không, nhưng mà bây giờ đã giải thích rõ, Nhan Nhược Hi là thật sự bị đe dọa đến tính mạng, cô ta không có lừa anh.

Chuyện này đến tột cùng là thế nào? Vì sao đúng lúc này cô ta lại xuất hiện tình huống như vậy?

Nếu thật sự chỉ là bệnh tình chuyển biến xấu, vậy anh không còn lời nào để nói, có thể phái đi điều tra lại như lời tùy tùng đã nói, là vì buổi tối ngày hôm trước ngâm mình trong bồn tắm nước lạnh một đêm mới trở nên như vậy, cái này rõ ràng chính là tìm đường chết.

Nhưng mà, Thân Đồ Dạ hiểu rất rõ Nhan Nhược Hi, cô ta cho dù có đôi khi đầu óc ngu si, kiêu căng nhu nhược, làm gì cũng có thể nhưng lại làm chuyện không có đầu óc như thế này thì...

Huống chi, cô ta trời sinh nhát gan sợ phiền phức, căn bản không có khả năng lấy chết ép buộc! ! !

Lẽ nào mọi chuyện chỉ là trùng hợp?

Thân Đồ Dạ không tin! ! !

Trên thế giới nào có nhiều trùng hợp như vậy? Thời gian hoàn toàn chuẩn xác như vậy?

Cho dù hiện tại có thể chứng minh Nhan Nhược Hi không có vấn đề, cũng không thể nói rõ không có ai giở trò quỷ, không phải là còn có một Hoắc Phi Vân sao?

So với Nhan Nhược Hi, Hoắc Phi Vân thật sự đúng là tâm cơ thâm trầm, quỷ kế đa đoan ...

Cô ta với Hoắc Vân Phong không giống nhau, vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn nào, chuyện này là loại chuyện cô ta có thể làm ra được! ! !

"Thân Đồ..." Một giọng nói quen thuộc vang lên, Thân Đồ Dạ phục hồi tinh thần lại, nghiêng đầu nhìn Hoắc Phi Vân.

"Sao anh quay trở lại nhanh vậy? Chị dâu còn đang cấp cứu đó." Hoắc Phi Vân bước nhanh đến, "Em vừa mới xuống lầu một chuyến, trong nhà có chút chuyện, anh đến lúc nào? Vừa tới sao?"

Thân Đồ Dạ u lãnh nhìn chằm chằm cô ta, giống như đang nhìn thấu cô ta.

"Sao vậy?" Hoắc Phi Vân có chút sợ hãi, "Anh dùng loại ánh mắt này nhìn em sao?"

"Hoắc Phi Vân." Thân Đồ Dạ u ám nói, "Nếu như Nhược Hi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tôi sẽ không bỏ qua cho cô đâu."

"Anh, anh đang nói cái gì?" Hoắc Phi Vân sợ, "Người có mệnh, chị dâu ngã bệnh, bác sĩ tự nhiên sẽ hết sức cứu trị cho chị ấy, em sao có thể..."

Hoắc Phi Vân lời còn chưa nói hết liền dừng lại, Thân Đồ Dạ bóp cổ cô ta, bén nhọn cảnh cáo: "Cô tốt nhất không nên để cho tôi tra ra, cô không có liên quan đến chuyện này, nếu không, tôi nhất định giết cô! ! !"

Hoắc Phi Vân bị anh bóp cổ đến hít thở không thông, cả người bị hù dọa mặt không còn chút máu, lại một tiếng cũng không dám nói.

Thân Đồ Dạ cũng không có lãng phí thời gian ở trên người cô ta nữa, rất nhanh liền buông tay ra, kiên quyết mà đi...

Hoắc Phi Vân che cái cổ của mình, thất kinh nhìn anh, trong lòng thấp thỏm lo âu, lẽ nào anh đã phát hiện cái gì?

Chỗ Thân Đồ Dạ ở ngừng thì gặp Thân Đồ Phong Hoa, Thân Đồ Phong Hoa bỗng chốc từ trên xe lao xuống, cầm lấy cánh tay Thân Đồ Dạ, phẫn nộ chất vấn: "Thân Đồ Dạ, con bị điên phải không? Lăng Tuyết vừa mới bị người ta mang đi, con liền chạy đến tìm một người phụ nữ khác, con còn có lương tâm hay không? ?"

"Cô cô rất phiền." Thân Đồ Dạ gạt tay Thân Đồ Phong Hoa ra, chuẩn bị lên xe.

"Con đi đâu vậy? Đứng lại cho cô cô." Thân Đồ Phong Hoa lập tức chui vào xe Thân Đồ Dạ, tức giận nói, "Thân Đồ Dạ, tai vạ ập đến nơi rồi, đến cùng con có biết hay không?"

"Con sẽ xử lý, cô cô cũng đừng quan tâm" Thân Đồ Dạ có chút không kiên nhẫn.

"Bây giờ con là người than duy nhất của cô cô, cô cô không quan tâm con thì quan tâm ai?" Thân Đồ Phong Hoa giận dữ trừng mắt anh, "Cô cô lười phải nói nhảm với con, lập tức về Anh với cô cô đi."

"Con bây giờ không thể trở về." Thân Đồ Dạ rất hao tổn tâm trí, "Cô cô xuống xe, con muốn đi công chuyện."

"Con còn muốn đi đâu?" Thân Đồ Phong Hoa nóng nảy, "Lẽ nào con thật phải chờ tới lúc Dạ Thần phái người đến bắt con về Anh sao?"

"Cô cô đang coi thường con sao?" Thân Đồ Dạ không vui trừng mắt cô cô, "Mặc dù Dạ Thần là người đứng đầu ngũ đế, nhưng không có nghĩa là hắn có thể tùy ý làm bậy, lại nói, luận tư chất luận năng lực, con cũng không kém so với hắn, con còn sợ hắn cái gì?"

"Thôi thôi thôi" Thân Đồ Phong Hoa biết rõ, mặt mũi đàn ông so với mạng còn  quan trọng hơn, chỉ có thể nói nói, "Cô cô biết rõ con lợi hại, ai cũng không động được con, nhưng mà những cấm kỹ của ngũ đế là do các người năm người tự mình lập, con cũng tự mình ấn dấu tay, hiện tại con phạm quy tắc, lẽ nào con cho rằng bỏ mặc như thế thì có thể sao?"

Nghe đến những lời này, Thân Đồ Dạ trầm mặc ...

Xác thực, lúc trước năm người bọn họ cùng nhau lập ra mấy điều cấm kỵ, còn thề muốn cùng nhau tuân thủ, người nào nếu mà làm trái với lời thề sẽ chịu bị trừng phạt.

Nếu không, bốn người còn lại cùng nhau tố cáo người phạm quy tắc, vô luận thân phận địa vị là gì, ai cũng không nể mặt.

Hiện tại cô cô không nói đến chuyện kia đến cùng là như thế nào, chuyện này rơi xuống đầu Thân Đồ Dạ, anh có lẩn tránh cũng không giải quyết được vấn đề .

Anh đương nhiên biết rõ, tự mình nhất định phải đích thân đối mặt.

Nhưng bây giờ thật không phải là lúc làm những chuyện đó...

Anh nhất định phải phải xử lý tốt một ít chuyện mới có thể rời đi, tuyệt đối không thể cứ như vậy đi . .

"Thân Đồ Dạ, cô cô tin tưởng con không xử lý chuyện theo cảm tính, chuyện đã đến mức này, con nếu mà có tính toán gì, con phải nói với cô cô, đừng làm cho cô cô lo lắng a." Thân Đồ Phong Hoa đang gấp đến điên rồi, "Lỗi Lạc hiện tại giúp con nhìn chằm chằm, nhưng mà hắn giữ không được bao lâu, bất kể như thế nào, con phải về Anh một chuyến, có phải con không yên lòng về Lăng Tuyết hay không? Hay là có kế hoạch khác?"

"Cả hai" Thân Đồ Dạ cuối cùng chính diện trả lời vấn đề, "Thân Đồ Phong Hoa, con biết rõ cô cô lo lắng cho con, nhưng chuyện này nhất định phải tự mình giải quyết, trên giang hồ con đã dốc sức làm nhiều năm như thế, có sóng to gió lớn nào chưa từng thấy qua? Con sẽ không để chuyện này bị cản trở phá hủy đâu."

"Tốt lắm." Thân Đồ Phong Hoa gật gật đầu, "Con đã nói như thế, cô cô không còn gì để nói dong dài, con nói cho cô cô biết, con dự định lúc nào thì về Anh?"

"Ba ngày đi." Thân Đồ Dạ trả lời, "Cho con ba ngày, con cần phải xử lý một chút chuyện, chờ con xử lý tốt, con sẽ đích thân liên lạc với Dạ Thần"

"Tốt" Thân Đồ Phong Hoa thở ra một hơi, "Vậy cô cô về Anh trước, cùng Lỗi Lạc cùng nhau giúp con kéo dài thời gian, vô luận nếu như, con cũng nên tranh thủ trong ba ngày thôi."

"Cô cô lại không phải là người của ngũ đế, không nên dính vào ..."

"Ít nói nhảm đi." Thân Đồ Phong Hoa cũng lười nói với anh, "Con là người thân duy nhất của cô cô, Thân Đồ gia hy vọng, cô cô tuyệt đối sẽ không để cho con có chuyện gì."

Nói xong, Thân Đồ Phong Hoa liền xuống xe, mang theo tùy tùng trực tiếp đi sân bay.

Thân Đồ Dạ nhìn bóng lưng đi xa của cô cô, trong lòng cảm khái ngàn vạn, anh biết rõ, cả đời này, nhất định là đã làm cho Thân Đồ Phong Hoa bị thiệt thòi nhiều rồi.

Thân Đồ Dạ nổ máy xe đi hướng ngược lại, đồng thời gọi cho Tưởng Khiếu Quân: "Tưởng."

"Thân Đồ Dạ, cậu đang ở đâu? Tôi ở nhà chờ một cái buổi trưa cũng không đợi được cậu, không phải là ngày mai kết hôn sao? Sao một chút động tĩnh cũng không có? Đúng rồi, cậu nhìn thấy cô cô của cậu không? Cô ấy không nhận điện thoại của tôi..."

"Thân Đồ Phong Hoa đang trên đường đi sân bay, anh nhanh đi tìm cô cô đi." Thân Đồ Dạ nói, "Mặc kệ dùng phương pháp gì, nhất định phải giữ cô cô lại, trong vòng ba ngày không nên trở về Anh."

"A? ? ? Vì cái gì?" Tưởng Khiếu Quân vô ý thức hỏi, lập tức lập tức phân phó, "Chuẩn bị xe, đi sân bay đuổi theo Thân Đồ Phong Hoa."

Mặc dù không biết rõ vì cái gì, hắn cũng dựa theo ý Thân Đồ Dạ làm trước rồi nói sau.

"Thân Đồ Dạ, đến cùng xảy ra chuyện gì ?" Tưởng Khiếu Quân một bên chạy xuống lầu một bên chất vấn, "Cậu lại cãi nhau với Thân Đồ Phong Hoa? Hay là cãi nhau với cô gái của cậu? Còn hôn lễ thì lùi lại sao, Thân Đồ Phong Hoa sao lại về Anh? Sao cậu lại chọc tới cô ấy nữa?"

"Chút chuyện này anh không cần phải để ý đến." Thân Đồ Dạ có chút ít không kiên nhẫn, "Là chỗ tôi xảy ra chút chuyện, tự mình sẽ giải quyết, nhưng mà anh biết tính tình của Thân Đồ Phong Hoa, cô cô già rồi nên cảm thấy tôi còn chưa trưởng thành, chuyện gì cũng cần cô cô trợ giúp, bên này xảy ra một chút chuyện nhỏ, cô cô sẽ ra mặt kéo dài thời gian, nhưng cô cô vốn không phải là người của ngũ đế, xen vào việc của người khác không hợp quy củ, huống chi, cô cô vừa mới đắc tội phó tổng thống Anh, nếu mà lại chọc xảy ra chuyện gì, hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Cho nên tôi mới nói anh giữ cô cô ở lại, đừng để cô cô trở về gây chuyện."

"Hiểu rồi !" Tưởng Khiếu Quân bừng tỉnh đại ngộ, "Thân Đồ Dạ, vẫn là cậu thâm minh đại nghĩa, cậu yên tâm, Tưởng tuyệt đối tin tưởng cậu, cậu cái sóng to gió lớn gì mà chưa từng thấy đâu, xuất hiện một tình huống nhỏ không phải là rất bình thường sao? Tôi tin tưởng cậu nhất định có thể dựa vào chính mình giải quyết. Thân Đồ Phong Hoa đó là quan tâm mù quán, tôi bây giờ lập tức chạy đến sân bay chặn cô ấy lại, tuyệt đối không cho cô ấy trở về càng giúp càng phiền."

"Đa tạ" Thân Đồ Dạ nói xong hai chữ này, trực tiếp cúp điện thoại, lập tức, anh gọi Hàn Vũ Thần một cú điện thoại.

Hàn Vũ Thần đang liên tục đợi điện thoại của anh, điện thoại vừa mới vang lên hai tiếng liền nghe, "Thân Đồ Dạ!"

"Hàn Vũ Thần, chúng ta gặp mặt đi, ở trước mặt nói chuyện." Thân Đồ Dạ gọn gàng dứt khoát nói.

"Tốt" Hàn Vũ Thần dứt khoát lưu loát, "Thời gian địa điểm."

"Sau hai mươi phút nữa, ở phía bắc bến tàu gặp!"

"Được"

Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ lập tức nhắn cho Hàn Vũ Thần một tin nhắn - -

"Nếu như tôi không có đoán sai, người cung cấp chứng cớ phạm tội cho cậu khẳng định đang nghe trộm điện thoại của cậu, vừa rồi tôi hẹn cậu gặp ở phía bắc bến tàu, nếu mà cậu thật sự đi đến đó, nhất định ở trên đường gặp phải tập kích, sau đó cậu sẽ cho rằng là tôi muốn giết người diệt khẩu, sau đó thì kiên trì chỉ ra chỗ sai của tôi!"

Qua đại khái nửa phút, Hàn Vũ Thần mới trả lời tin nhắn: " địa chỉ thật sự là?"

Nhìn thấy tin nhắn này, Thân Đồ Dạ cong lên khóe môi, Hàn Vũ Thần quả nhiên thông minh, nhìn một cái là có thể hiểu, so với Lăng Ngạo thật sự là cơ trí hơn nhiều.

Thân Đồ Dạ lập tức trả lời tin nhắn: " hậu viện Bạch gia!"

"Tôi sẽ cho tùy tùng lái xe của tôi chạy đến bến tàu bắc hải để dời đi những người kia, sau hai mươi phút nữa sẽ gặp."

"Chờ cậu!"

Thân Đồ Dạ thở ra một hơi, Hàn Vũ Thần có nhiều đất dụng võ, xem tìm hắn trước thật sự là làm đúng! !

1 comment: