
Thân Đồ Dạ lựa chọn nói chuyện ở hậu viện Bạch gia, hiển nhiên chính là muốn cùng Hàn Vũ Thần nói về chuyên của Bạch gia.
Hàn Vũ Thần cũng đang muốn nói chuyện với anh về chuyện này một chút, còn có liên quan đến chuyện của Lăng Tuyết, Hàn Vũ Thần cũng muốn cùng nhau nói.
Trước mắt xem ra, người bí ẩn kia cung cấp chứng cớ đã có tác dụng, biết rõ là như vậy, người bí ẩn kia đến cùng là ai? Vì cái gì bưu kiện vừa gửi đi không đến hai giờ, Thân Đồ Dạ liền chủ động liên lạc với hắn? Trên cái thế giới này còn có ai có thể quản được Thân Đồ Dạ?
Hàn Vũ Thần trăm mối như tơ vò...
Thân Đồ Dạ đang lái xe trên đường Bạch gia, nhận điện thoại Cố Huy gọi tới, Cố Huy đang kích động nói: "Chủ nhân, tra được rồi, trong máu của Lăng tiểu thư thật sự có độc tố."
"Độc gì?" Thân Đồ Dạ cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, mà là cực kỳ xác định.
"Bệnh viện còn chưa xác định được, chỉ nói đây là một loại độc mãn tính đặc biệt hiếm thấy, hàn tính cực lớn, bình thường là dùng để hại phụ nữ sinh non, sau khi phụ nữ uống phải, đại khái là từ bảy ngày đến nửa tháng sau đó mới phát tác, thời gian phát tác cứ căn cứ vào tâm tình uống phải mà định ra, nếu như tâm tình bị kích thích đến nghiêm trọng, rất có thể trong vòn bảy ngày sẽ phát tác, nếu không bị kích thích, nửa tháng sau cũng sẽ phát tác..."
"Tôi biết rồi." Thân Đồ Dạ híp mắt, trầm thấp nói, "Hiện tại không cần lo cho cho việc này nữa, toàn lực nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc cho tôi, xem hắn vài ngày nữa có xuất cảnh không. Kiểm tra và giám thị thông tin điện thoại, nếu như có điện thoại ở nước ngoài gọi về, lập tức cho tôi biết."
"A?" Cố Huy sửng sốt, "Chủ nhân, lẽ nào ngài không có ý định nói chuyện này cho Lăng tiểu thư biết sao?"
"Nói cho cô ấy biết thì có thể như thế nào? Cô ấy sẽ tin tưởng tôi sao?" Thân Đồ Dạ nghĩ đến Lăng Tuyết liền rất đau lòng, "Trong khoảng thời gian này, tôi vẫn luôn cẩn thận bảo vệ cô ấy, vì muốn không để cho cô ấy bị thương tổn, tôi thậm chí không cho cô ấyra cửa, duới tình hình như thế, cô ấy bị trúng độc cũng là trách nhiệm của tôi. Huống chi, hôm nay ngòi nổ làm cô ấy sinh non cũng là bởi vì tôi mà ra, nếu tôi đem báo cáo xét nghiệm trong máu cô ấy có độc đặt ở trước mặt cô ấy, cô ấy cũng sẽ không về bên cạnh tôi nữa."
"Ai..." Cố Huy thật sâu thở dài một hơi, "Tôi cũng không biết nên nói cái gì cho phải, loại chuyện này đối với phụ nữ mà nói xác thực là bị tổn thương rất lớn. Nhưng mà chủ nhân, lẽ nào ngài thật sự để Lãnh Thanh Mặc dẫn cô ấy đi như vậy sao? Bây giờ đã chứng minh được cô ấy thật sự trúng độc, như vậy chuyện này có liên quan đến Lãnh Thanh Mặc, nếu để Lăng tiểu thư tiếp tục ở lại bên cạnh Lãnh Thanh Mặc, chẳng phải là rất nguy hiểm? ? ?"
"Tôi đương nhiên sẽ không để cho Lãnh Thanh Mặc thực hiện được." Thân Đồ Dạ nghiến răng nghiến lợi nói, "Chuyện này, tôi nhất định sẽ cùng hắn tính toán cho xòng phẳng! ! ! Nhưng mà, cho dù bây giờ tôi nói với Lăng Tuyết là Lãnh Thanh Mặc có vấn đề, cô ấy cũng sẽ không tin tưởng tôi, hoặc là nói một cách quá đáng hơn, tôi hiện tại nói cái gì, cô ấy đều không tin tưởng. Cho nên, tôi sẽ tìm người đến bảo vệ cô ấy! ! !"
"A? ? Ai a?" Cố Huy kinh ngạc hỏi, "Lãnh Thanh Mặc có thể khó đối phó, hắn thật vất vả mới đem Lăng tiểu thư về, sao có thể để cho chúng ta cho người đến gần Lăng tiểu thư? Huống chi, người bình thường, Lăng tiểu thư sẽ không tin tưởng, ai còn có thể ở bên Lãnh Thanh Mặc mà bảo vệ Lăng tiểu thư được?"
"Tôi tự có sắp xếp." Thân Đồ Dạ không muốn nói nữa, "Nhiệm vụ của cậu bây giờ chính là nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, tuyệt đối không thể bỏ qua bất luận manh mối gì, những chuyện khác không cần để ý tới! Đặc biệt chú ý điện thoại ghi chép thông tin trò chuyện vài ngày nay của hắn, còn có, nếu như hắn rời khỏi Hải Thành, lập tức nắm giữ hành tung của hắn."
"Vâng" Cố Huy cung kính đáp lại, lập tức hỏi, "Chủ nhân, ngài có phải hoài nghi Lãnh Thanh Mặc chính là Đế Phong hay không?"
"Không có sai." Thân Đồ Dạ gật gật đầu, "Lãnh Thanh Mặc ở sau lưng làm nhiều chuyện như thế, nếu như không có thế lực ủng hộ là không thể nào làm được. Lúc trước tôi cũng từng hội hoài nghi Long Cửu hoặc là Đế Phong cùng hắn hợp tác, nhưng mà bây giờ nhìn lại, chỉ sợ không chỉ là hợp tác đơn giản như vậy..."
"Được rồi, tôi hiểu rõ." Cố Huy hoàn toàn lĩnh ngộ ý tứ Thân Đồ Dạ, "Ngài yên tâm, tôi nhất định cẩn thận nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, sẽ không bỏ qua bất luận manh mối gì."
"Những chuyện khác cậu sắp xếp bài một chút, tôi đi trước làm chút việc."
"Vâng"
...
Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ nhìn sang chỗ bên cạnh, tưởng tượng thấy Lăng Tuyết đang ngồi ở bên cạnh, nghĩ tới chuyện hạnh phúc ngày xưa, trong lòng anh cảm khái ngàn vạn.
Vốn là ngày mai sẽ kết hôn với Lăng Tuyết, có thể bắt đầu cuộc sống hạnh phúc, anh đã nói qua muốn dẫn cô ấy về Anh, cô rất thích cánh đồng hoa kia đã xây một tòa lầu nhỏ, để cho cô mỗi ngày mở cửa sổ ra là có thể nhìn thấy một biển hoa, ở nhà cũng có thể ngửi được hương thơm của hoa tươi...
Khi đó Lăng Tuyết nghe xong cảm thấy rất tốt đẹp, rất mong đợi, kế hoạch cuộc sống của hai người sau này, đó là mơ ước một tương lai trong lòng.
Đáng tiếc những cái này đều tiêu tan ...
Không có gì cả.
Bé cưng không còn, hạnh phúc không còn, cô cũng đi.
Những mong đợi hạnh phúc trong lòng cứ như vậy bị người khác phá nát! ! !
Mấy chuyện này đều do Lãnh Thanh Mặc ban tặng, hắn đã hủy diệt hạnh phúc của bọn họ! ! !
Anh nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.
Hai mươi phút sau, Thân Đồ Dạ đúng giờ xuất hiện ở trong nhà Bạch Tấn Sinh.
Kể từ Bạch Mẫn Nhi xảy ra chuyện, sau đó tập đoàn Bạch thị suy bại, tùy tùng, người hầu của Bạch gia bị cho thôi việc không ít.
Thời gian trước sau khi Bạch Tấn Sinh xảy ra chuyện lại một số ít nữa thôi việc, hiện ở nhà chỉ còn lại vài người giúp việc lớn tuổi, dù sao chủ nhân không ở đây, người giúp việc cao tuổi đều đang lười biếng, Thân Đồ Dạ dừng xe ở trong rừng cây gần đó, đi bộ đi vào hậu viện, người giúp việc của Bạch gia không ai phát giác ra.
Bây giờ là chạng vạng, mặt trời chiều ngã về tây, tà dương phủ lên nửa bầu trời như máu, có một loại cảm giác anh hùng kết thúc trong thê lương.
Thân Đồ Dạ ngồi trên một chiếc ghế dài, híp mắt nhìn chân trời, kìm lòng không được nhớ tới trên người Lăng Tuyết toàn là máu tươi.
Một loại cảm giác như kim châm từ sâu trong đáy lòng truyền đến, anh nhắm mắt lại, che giấu bi thương của chính mình.
"Xin lỗi, đã trễ một phút."
Một giọng nói vang lên, là Hàn Vũ Thần.
Thân Đồ Dạ mở mắt ra, bi thương đã biến mất không thấy gì nữa, mà thay thế là khí thế trước sau như một cao ngạo cô lãnh.
"Nghe nói Lăng Tuyết sinh non?" Hàn Vũ Thần nhíu lại mi, trầm thấp hỏi, "Là thật sao?"
"Ai nói cho cậu biết?" Thân Đồ Dạ căn bản là không muốn nhắc tới chuyện này.
"Tôi lo lắng cho Lăng Tuyết, cho nên gọi điện thoại cho cô ấy, là Tần Tuệ nghe mấy" giọng nói của Hàn Vũ Thần mang thương cảm, "đã biết trước cô ấy cùng một chỗ với anh không có kết quả tốt, chỉ là không nghĩ tới sẽ có kết cục như vậy. Nếu như..."
Lời nói của hắn đến bên miệng lại nuốt trở vào, hắn vốn là muốn nói, nếu như hắn không có đối phó Thân Đồ Dạ, không có đem chứng cứ phạm tội của Thân Đồ Dạ sát hại Bạch Tấn Sinh gửi tới hòm thư thần bí kia, Lăng Tuyết có phải cũng sẽ không xảy ra chuyện hay không?
"Việc này không liên quan tới cậu." Thân Đồ Dạ nhìn thấu tâm tư của Hàn Vũ Thần, "Cho dù cậu cái gì cũng đều không có làm, cũng không cách nào ngăn cản được bi kịch này."
"Đúng!" Hàn Vũ Thần tức giận trừng mắt anh "Tần Tuệ nói cho tôi biết, nói anh trước khi kết hôn một ngày còn chạy tới chăm Nhan Nhược Hi, Lăng Tuyết chịu kích thích lớn, cho nên mới phải sinh non ngoài ý muốn, chuyện này hết thảy đều là anh tạo thành, Thân Đồ Dạ, anh hao hết tâm tư được đến với Lăng Tuyết, vì cái gì không đối tốt với cô ấy?"
"Tôi hẹn cậu lại đây, không phải cùng cậu nói chuyện này."
Thân Đồ Dạ lông mày nhăn lại sít sao.
"Được, vậy anh muốn nói chuyện gì với tôi?" Hàn Vũ Thần lạnh lùng hỏi, "Nghĩ ở chỗ này muốn tôi nói đến người đưa manh mối cho tôi? Hay muốn tôi kết thúc tố cáo anh? Nếu như là hai chuyện này, xin lỗi, tôi làm không được."
"Đều không phải" Thân Đồ Dạ lắc lắc đầu, "Tôi muốn cậu bảo vệ Lăng Tuyết!"
"Cái gì?" Hàn Vũ Thần sửng sốt, "Có ý gì?"
"Cậu cũng đã nói chuyện với Tần Tuệ, cũng nên biết, Lăng Tuyết bây giờ trở về Cung gia." Thân Đồ Dạ gọn gàng dứt khoát nói, "Lãnh Thanh Mặc là một người cực kỳ nguy hiểm, Lăng Tuyết ở bên cạnh hắn, tôi không yên tâm! Tôi đã nghĩ thật lâu, người Lăng Tuyết tín nhiệm nhất, chỉ có cậu hơi có chút cơ trí, cho nên, tôi hy vọng cậu có thể bảo vệ cô ấy, không để cho cô ấy bị tổn thương."
"Thân Đồ Dạ, đến cùng anh đang nói cái gì?" Hàn Vũ Thần nghe không hiểu ra sao, kinh ngạc chất vấn, "Lăng Tuyết là Cung gia nhị tiểu thư, là người cầm quyền của tập đoàn Cung thị, Lãnh Thanh Mặc chỉ người nâng đỡ cô ấy, hắn đối Cung gia trung thành và tận tâm, đối Lăng Tuyết lại là có tình có nghĩa, hắn tại sao phải làm tổn thương Lăng Tuyết? Anh có phải đang vì sai lầm của mình mà kiếm cớ hay không? Lẽ nào anh nghĩ nói, người làm hại Lăng Tuyết sinh non không phải là anh, mà là Lãnh Thanh Mặc? ? ?"
"Cũng không phải là..." Nói đến chuyện sinh non, tâm tình Thân Đồ Dạ trở nên ất trầm trọng, "chuyện Lăng Tuyết sinh non, phần lớn trách nhiệm đều tại tôi, chuyện này là không thể nghi ngờ, chỉ là, có người đã từng cho Lăng Tuyết uống độc mãn tính, làm cho cô ấy sinh non, chuyện này cũng là sự thật."
"Cái gì?" Hàn Vũ Thần vô cùng khiếp sợ, "Anh nói có người bỏ thuốc cho Lăng Tuyết? Cái người này là Lãnh Thanh Mặc sao?"
"Chắc là vậy." Thân Đồ Dạ công bằng chính trực nói, "Cho nên tôi mới nói chắc là như thế, đương nhiên, trong tay tôi không chứng cớ là không đủ, cho nên tôi vô pháp chỉ ra chỗ sai Lãnh Thanh Mặc, huống chi, Lăng Tuyết hiện tại cũng sẽ không tin tưởng tôi."
"Anh không đủ chứng cớ, còn nói Lăng Tuyết sẽ không tin tưởng anh, vậy anh dựa vào cái gì để làm tôi tin tưởng anh?" Hàn Vũ Thần có chút tức giận.
"Tôi chưa từng nói cậu phải tin tưởng tôi." Thân Đồ Dạ cười nhạt một tiếng, "Cho nên tôi ngay từ đầu mới nói cậu phải đi bảo vệ Lăng Tuyết, mà không phải nói cậu phải tin tưởng tôi cái gì. Cậu bảo vệ Lăng Tuyết, cùng với việc có tin tôi hay không hoàn toàn không có bất kỳ mâu thuẫn nào, tôi không có nói cậu làm bất kỳ chuyện xấu gì, cũng sẽ không làm tổn thương đến bất luận kẻ nào, chỉ là để cho cậu kiếm cớ đến gần Lăng Tuyết, có thể thường xuyên bảo vệ cô ấy mà thôi, nếu như Lãnh Thanh Mặc không có tổn thương cô ấy, cái kia tự nhiên là không có gì tốt hơn, nếu như hắn thật sự có ý xấu thì sao? Cậu cũng có thể đúng lúc ngăn cản! ! !"
Nghe đến những lời này, Hàn Vũ Thần trầm mặc, hắn vốn cho là Thân Đồ Dạ tìm hắn để nói về chuyện Bạch Tấn Sinh bị sát hại, dù sao chuyện này đã làm cho Thân Đồ Dạ sa vào khốn cảnh, nếu như Thân Đồ Dạ không giải quyết tốt, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi...
Nhưng mà từ lúc gặp mặt đến bây giờ đã vài phút, Thân Đồ Dạ nói đều là lo cho an nguy của Lăng Tuyết, đối với khốn cảnh của mình một chữ cũng không nói.
Huống chi, đối với yêu cẩu của Thân Đồ Dạ với Hàn Vũ Thần xác thực không có bất kỳ tổn thất nào, nhưng mà anh ta không như thế nói, Hàn Vũ Thần cũng dự định đi thăm Lăng Tuyết, chỉ là lúc trước cũng không có suy tính nhiều như vậy, hiện tại cần tính toán cho chu toàn thêm mà thôi.
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 311 […]
ReplyDelete