Hàn Vũ Thần đang nghĩ ngợi, đột nhiên cảm giác sau lưng có một cỗ sát khí, hắn cảnh giác quay đầu lại, một tên che mặt màu đen cầm lấy một cái côn hung hăng hướng hắn đánh tới, Hàn Vũ Thần nhanh nhẹn né tránh, nhưng bả vai vẫn bị đập trúng, cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến, nhưng mà Hàn Vũ Thần không có thời gian để ý tới tới cái này, bởi vì tên kia còn đang tiếp tục tập kích hắn.
Tên này ra tay đặc biệt ngoan độc, một đoàn trí mệnh, rõ ràng là muốn đưa hắn vào chỗ chết! !
"Mày là ai?" Hàn Vũ Thần tránh trái tránh phải, tránh được tên áo đen tập kích, nhưng hắn biết rõ, chỉ thủ chớ không tấn công là không thể thực hiện được, tiếp tục như vậy nữa, thể lực của hắn không thể duy trùy, tên áo đen vung thiết côn trên người hắn, một côn này đánh xuống, hắn sẽ đi đời nhà ma .
Cho nên Hàn Vũ Thần đang trốn tránh đồng thời nhặt được một cục gạch đập tới tên áo đen, tên áo đen lập tức né tránh, mặc dù không có bị nện trúng, nhưng có thể tránh được đòn của hắn, Hàn Vũ Thần nhân cơ hội xông tới cướp đoạt thiết côn trong tay tên áo đen.
Hai người tranh giành nhiều cái qua lại, chẳng phân biệt được thắng thua, mà lúc này đây, cách đó không xa truyền đến tiếng xe cảnh sát, lúc này Hàn Vũ Thần phát hiện viện trưởng Quách tét xuống hắn đã gọi điện thoại, cảnh sát và xe cứu thương đang cùng nhau lại đây .
Tên áo đen nghe được tiếng còi cảnh sát, cuống quít chạy thục mạng, Hàn Vũ Thần còn muốn chạy đuổi theo, nhưng mà tên áo đen lập tức chạy mất dạng.
Hơn nữa vào lúc này, di động Hàn Vũ Thần cũng vang lên, hắn lấy điện thoại di động ra vừa nhìn, là Lăng Tuyết đánh tới, hắn vội vã nghe điện thoại: "Lăng Tuyết!"
"Hàn Vũ Thần, anh không có sao chứ? Chúng em đã đến bệnh viện." Lăng Tuyết vội vàng nói, "Mẹ Quách vừa mới bị đẩy mạnh phòng cấp cứu, Thanh Mặc và bác sĩ đang ở trong phòng cấp cứu, em ở đây một lát chưa quay lại được, vừa rồi tình hình khẩn cấp, chúng em đi trước, hiện tại em đã cho người lái xe đi đón anh."
"Không cần, cảnh sát đến, đợi lát nữa bọn họ phải cũng muốn đi bệnh viện, tiện đường dẫn anh đi qua." Hàn Vũ Thần nói, "Em ở bệnh viện cẩn thận chăm viện trưởng Quách, anh rất nhanh sẽ đến đó."
"Ừ, vậy em cúp trước ..." Lăng Tuyết không có có tâm tư nhiều lời, chỉ muốn đi chờ viện trưởng Quách.
"Chờ một chút." Hàn Vũ Thần đột nhiên gọi lại Lăng Tuyết, "Em mới vừa nói Lãnh Thanh Mặc đã ở trong phòng cấp cứu cho viện trưởng Quách?"
"Đúng vậy, sao vậy? Hắn y thuật cao siêu..."
"Lăng Tuyết, không phải anh đã nói sao? Em phải đề phòng Lãnh Thanh Mặc, vạn nhất hắn..."
"Hắn sẽ không hại mẹ Quách." Lăng Tuyết khẳng định nói, "Vừa rồi nếu không phải hắn xuất thủ cứu mẹ Quách, mẹ Quách đã sớm chết rồi."
"Nhưng nên có tâm phòng bị người." Hàn Vũ Thần nghiêm túc nói, "Lăng Tuyết, em đã quên vừa rồi viện trưởng Quách nói gì trong điện thoại với em sao, hôm nay cảnh sát đến, hơn nữa phía sau bà ấy còn có chuyện muốn nói với em, nhưng mà chưa kịp đã xảy ra chuyện, anh hoài nghi bà ấy là biết bí mật gì đó, cho nên mới phải bị người diệt khẩu..."
Nghe được Hàn Vũ Thần nói mấy lời này, Lăng Tuyết trầm mặc, bỗng chốc lâm vào trầm tư, nhớ lại lúc gọi điện cho viện trưởng Quách, giọng nói viện trưởng Quách vô cùng căng thẳng, còn mang một loại cảm giác khủng hoảng, hơn nữa bà xác thực là có chuyện muốn nói với cô, như thế xem ra, Hàn Vũ Thần điều tra thật không có sai.
Kỳ thật Lăng Tuyết lúc trước đối với Lãnh Thanh Mặc cũng có tâm phòng bị, nhưng mà về sau nhìn thấy Lãnh Thanh Mặc cứu viện trưởng Quách, cô lại buông lỏng cảnh giác, nhưng mà bây giờ ngẫm lại, một chút đề phòng thì không có sai, cô không thể để cho viện trưởng Quách xảy ra chuyện được.
Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết nói với Hàn Vũ Thần nói: "Em biết rõ, bây giờ em đi qua xem một chút..."
Nói xong, Lăng Tuyết liền cúp điện thoại bước đi tới phòng phẫu thuật, hai y tá ngăn cản cô lại: "Cung nhị tiểu thư, bệnh nhân đang cấp cứu, ngài không thể đi vào."
"Tôi biết rõ, tôi chỉ ở bên ngoài xem một chút." Lăng Tuyết đương nhiên biết rõ đang phẫu thuật không thể xông vào, nhưng mà vì phòng ngừa chuyện xảy ra ngoài ý muốn, cô lớn tiếng nói một câu, "Thanh Mặc ở bên trong, hắn nhất định sẽ không để cho viện trưởng Quách có chuyện, tôi tin tưởng hắn!"
Trong phòng phẫu thuật, Lãnh Thanh Mặc nghe được này câu, trong mắt lóe lên một tia phức tạp...
Lúc Hàn Vũ Thần chạy tới bệnh viện, viện trưởng Quách đã phẫu thuật xong, hắn từ trong thang máy đi ra, liếc mắt liền nhìn thấy Lăng Tuyết, vội vàng chạy tới hỏi: "Lăng Tuyết, sao rồi? tình trạng của Viện trưởng Quách như thế nào?"
Lăng Tuyết nhìn bác sĩ rời đi, trầm thấp nói: "Đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm, không có có nguy hiểm đến tính mạng ..."
"Quá tốt ..." Hàn Vũ Thần mừng rỡ.
"Nhưng mà..." Lăng Tuyết nói một câu chuyển ngoặt, "lúc nào có thể tỉnh lại, vẫn là không biết bao lâu."
Nghe được câu này, trong lòng Hàn Vũ Thần lại thất vọng một nữa, đây ý là biến thành người thực vật sao?
"Bác sĩ nói mẹ Quách bị thương não bộ, tình huống rất phức tạp, còn phải cần một khoảng thời gian nằm viện quan sát mới biết được." tâm tình Lăng Tuyết vô cùng sa sút, ngồi trên ghế chờ, uể oải cúi đầu, "Đều tại em, em nên tìm bà ấy sớm một chút ..."
"Em không nên tự trách, chuyện này không liên quan đến em." Hàn Vũ Thần ngồi bên cạnh Lăng Tuyết, nhẹ giọng trấn an, "Bất kể như thế nào, cuối cùng còn sống là tốt rồi, chỉ cần còn sống thì nhất định có thể chữa trị."
Lăng Tuyết không nói gì, trong lòng rất là khổ sở, cô không hiểu, đến cùng là ai muốn hại cô, có chuyện gì thì nhằm về phía cô là được rồi, tại sao phải động người bên cạnh cô?
"Cung nhị tiểu thư, ngài không có sao chứ?" Một giọng nói quen thuộc truyền đến, Lăng Tuyết ngẩng đầu, trông thấy Tần Tuệ mang vài tùy tùng lo lắng chạy đến, "Tôi mới vừa biết tin, lập tức chạy lại đây, sao lại xảy ra chuyện này? Các người không có sao chứ?"
"Tôi không sao." Lăng Tuyết nhàn nhạt nói.
"Không có việc gì thì tốt, không có việc gì thì tốt." Tần Tuệ bộ dáng lo lắng, "Sớm biết như vậy tôi phải đi với các người đến cô nhi viện, hỗ trợ lẫn nhau, đỡ phải để ngài và Lãnh tiên sinh bận bịu tứ phía ..."
Lăng Tuyết không muốn nghe thêm nữa, phiền chán nhắm mắt lại. .
"Lãnh tiên sinh!" Tần Tuệ kinh hô một tiếng.
Lăng Tuyết mở mắt ra, mấy người y tá đẩy viện trưởng Quách từ phòng cấp cứu đi ra, Lãnh Thanh Mặc đi sau cùng, Tần Tuệ và mọi người lập tức lui qua một bên, để tránh chặn đường.
"Mẹ Quách!" Lăng Tuyết muốn chạy theo, lại bị Lãnh Thanh Mặc ngăn cản lại, Lãnh Thanh Mặc tháo xuống khẩu trang, nói với cô, "Hiện tại viện trưởng Quách cần chuyển tới phòng ICU, em đi theo không có tiện."
"Vừa rồi Hà bác sĩ nói mẹ Quách không biết lúc nòa mới có thể tỉnh lại, là thật sao?" Lăng Tuyết không cam lòng hỏi.
"Viện trưởng Quách đầu bị thương, tình huống không quá lạc quan." Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói, "Nhưng mà em cũng không nên nản chí, có anh ở đây, chuyện gì cũng sẽ giải quyết được."
"Anh là nói, anh có thể điều trị tốt cho viện trưởng Quách?" Lăng Tuyết ôm một tia may mắn.
"Mặc dù có chút khó, nhưng cũng không phải là hoàn toàn không có khả năng ." Lãnh Thanh Mặc ôn nhu nhìn Lăng Tuyết, "Em phải tin tưởng anh, anh nhất định sẽ đem hết toàn lực cứu trị cho viện trưởng Quách ."
"Ừ, em tin tưởng anh!" Lăng Tuyết gật đầu liên tục, Lãnh Thanh Mặc nói câu này là cho cô hy vọng.
Hàn Vũ Thần liên tục ở bên cạnh không biến sắc quan sát hành vi Lãnh Thanh Mặc, tâm tình hết sức phức tạp, theo lý mà nói, nếu như mấy chuyện gần có liên quan đến Lãnh Thanh Mặc như lời nói, thì Lãnh Thanh Mặc không nên cứu viện trưởng Quách, hắn cứu viện trưởng Quách không phải là tìm phiền toái cho mình sao?
Trước kia Hàn Vũ Thần còn đang suy nghĩ, Lãnh Thanh Mặc khi đó ở cô nhi viện cứu người rất có thể là cố ý làm cho Lăng Tuyết thấy, để Lăng Tuyết vì thế mà cảm động, sau đó lại dùng thủ thuật trong phòng cấp cứu để viện trưởng Quách xảy ra chuyện, cái kia đã có thể là một công đôi việc, vừa bán nhân tình, lại diệt miệng.
Nhưng mà bây giờ cái tình huống này, Hàn Vũ Thần có chút không hiểu .
Viện trưởng Quách còn sống, chỉ là trở thành người thực vật, nửa chết nửa sống, vô pháp làm chứng, mà Lãnh Thanh Mặc cũng đáp ứng Lăng Tuyết sẽ cứu trị tốt cho bà ấy, đây rốt cuộc là tình huống nào?
Đang nghĩ ngợi, lúc này cảnh sát lại đây, mời Lãnh Thanh Mặc và Lăng Tuyết đi qua lấy khẩu cung.
Hàn Vũ Thần đi cùng Lăng Tuyết lấy khẩu cung, Tần Tuệ cũng đi cùng Lãnh Thanh Mặc đi một phòng khác.
Trong khoản chừng một tiếng đồng hồ, sau khi lấy xong, Hàn Vũ Thần cùng Lăng Tuyết đi ra, thuận tiện nói với cô về tên áo đen ở cô nhi viện kia, cùng tên áo đen đánh nhau như thế nào, Lăng Tuyết nghe vô cùngkinh ngạc: "Xem ra thật sự có người cố ý mưu hại viện trưởng Quách, còn muốn mưu hại anh, tên kia đến cùng là ai?"
"Anh cũng rất muốn biết." Hàn Vũ Thần nhíu lại mi, "Anh đã đem những cái này nói cho cảnh sát, hiện tại chỉ có thể chờ đợi bọn họ điều tra."
Lăng Tuyết không nói gì, trong đầu cô rất loạn rất loạn, lúc trước chỉ là điều tra chuyện cô sinh non, nhưng mà cục diện bây giờ giống như càng ngày càng phức tạp, buổi sáng mới biết được cô nhi viện tối hôm qua bị cháy, hiện tại ngay cả viện trưởng Quách cũng xảy ra chuyện ...
Đến cùng là thế nào?
Mấy chuyện này là do một người sai khiến sao?
Nếu như là như vậy, người kia có mục đích là cái gì?
Hắn tại sao phải làm như thế?
Tại sao phải làm ra nhiều chuyện như thế?
Vì cái gì?
Đang nghĩ ngợi, căn phòng cách vách cửa mở ra, Lãnh Thanh Mặc đi ra, Tần Tuệ ở phía sau cùng cảnh sát thương lượng: "Vậy thì phiền toái các vị cảnh sát, nhất định chúng ta phải tìm ra hung thủ, chuyện này ngay cả viện trưởng Quách và bọn nhỏ cô nhi viện đều không buông tha, quả thực chính là táng tận thiên lương, rất đáng hận ."
"Yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ mau chóng tìm ra hung thủ, cấp người bị hại một cái công đạo." Cảnh sát nói, "Còn như những thứ cô nhi chỗ kia, các người phải nhanh một chút thương lượng xong, chúng tôi sẽ sắp xếp."
"Được, chúng tôi sẽ mau chóng cùng Cung nhị tiểu thư thương lượng, cho ngài trả lời thuyết phục."
Tần Tuệ đi tiễn vài vị cảnh sát.
Lăng Tuyết nghi hoặc hỏi Lãnh Thanh Mặc: "Bọn họ nói là chuyện gì?"
Lãnh Thanh Mặc dùng thủ ngữ nói: "Lúc ra cửa anh có nói qua, tối hôm qua cô nhi viện bị cháy, bọn nhỏ được sắp xếp ở một khu tiểu học, nhưng mà chỗ kia chỗ cơ sở vật chất có hạn, ký túc xá, phòng học cũng không đủ, sáng sớm hôm nay, hiệu trưởng đã nói với cảnh sát chuyện này, vừa rồi cảnh sát Hoàng cũng nói với anh, hy vọng chúng ta mau chóng tìm chỗ khác cho bọn nhỏ. Em xem một chút có chỗ nào có thể sắp xếp không?"
Lăng Tuyết không nói gì, hiện tại tất cả mọi người nói Lãnh Thanh Mặc có vấn đề, cho dù cô hoàn toàn xem không xảy ra vấn đề gì, nhưng mà không yên tâm nhượng bọn nhỏ đi mạo hiểm, cho nên, cô không muốn giao bọn nhỏ cho hắn sắp xếp.
"Lăng Tuyết, nếu không chuyện này giao cho anh xử lý đi." Hàn Vũ Thần đột nhiên nói, "Tập đoàn của anh có xây trường học từ thiện, mặc dù ở ngoại thành, nhưng mà hoàn toàn có thể dung nạp xuống những đứa nhỏ này."
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 326 […]
ReplyDelete