Quyển 7: Chết nửa con tim - Chương 32

Chương 32: Vợ và bạn gái

Sự nhiệt tình của Cao Quý khiến Trang Noãn Thần khó mà từ chối được, nhưng
may mà anh ta không phải là người hay động tay động chân, miệng vẫn mỉm cười, nhẹ
giọng cô nói: "Cao thiếu quá khen." Đêm nay chạm mặt Giang Mạc Viễn thực sự là bất
ngờ, mà tất cả những gì cô tỉ mỉ thiết kế cũng đã sớm bị sự bất ngờ này phá vỡ hoàn toàn.
"Cao thiếu, kỳ thật trong ngành truyền thông ngoài Đức Mã thì Vạn Tuyên cũng
là lựa chọn không tồi, tôi vẫn luôn đánh giá cao Trang tổng giám, cô ấy làm việc rất hiệu
quả, chỉ cần nhìn vào Phỉ Tư Mạch đã đủ biết thực lực thực sự của bên họ rồi.” Lưu quản
lý giúp nói lời hay.
Trang Noãn Thần thấy tên đã lên dây không thể không theo, nhấn mạnh lời của
quản lý Lưu mà nói, "Cao thiếu, việc tối quan trọng trong quá trình hợp tác chính là ăn ý,
chúng ta cũng đã từng hợp tác một lần, về phần Cao Thịnh và Phỉ Tư Mạch chúng tôi
cũng đã phân tích và làm điều tra rộng rãi, đương nhiên việc thành công khi ra mắt của
Phỉ Tư Mạch đã cho chúng tôi lòng tin, Bắc Kinh lớn như vậy, tôi nghĩ không phải chỉ có
Đức Mã mới có thể làm được."
“Như vậy …” Cao Quý cúi đầu nghĩ nghĩ.
"Cao thiếu, là ai đã nói đêm nay chỉ bàn chuyện gió trăng" Giang Mạc Viễn nãy
giờ im lặng đột nhiên mở miệng, giọng điệu lạnh nhạt.
Cao Quý lập tức phản ứng lại "À đúng đúng, đêm nay không bàn công chuyện,
không bàn công chuyện". Anh ta lập tức lên tiếng nhằm lấy lòng Giang Mạc Viễn.
Trang Noãn Thần tức giận quắc mắt nhìn chằm chằm Giang Mạc Viễn, anh lại giơ
ly rượu về phía cô ý bảo "Ngại quá Trang tổng à, có thể phương pháp làm việc của tôi có
chút khác với cô, từ trước đến nay trong những trường hợp như thế này tôi vốn không
thích bàn chuyện công việc."
Ý anh chẳng khác nào bảo mình đến nơi này chỉ để chơi thôi sao?
Cô nắm chặt ly rượu, chỉ hận không thể hắt thẳng vào mặt anh.
"Giang tổng là đại nhân nên đại lượng, chuyện này chẳng qua là nói dài rồi thành
lảng chuyện công việc thôi sao?” Cao Quý vội vàng giải thích.
Lời Cao Quý nói khiến Trang Noãn Thần không thể tưởng tượng được, tựa hồ anh
ta không phải là người cao ngạo không ai bì nổi như quản lý Lưu đã nói, trái ngược hoàn
toàn là người thực sự không có chủ kiến.
"Nào nào, mọi người đến đây, chúng ta cạn ly vì sự quen biết nào." Cao Quý giơ
ly rượu lên trước.
Trang Noãn Thần đành phải nghe theo, thời điểm chạm cốc cùng Giang Mạc Viễn
cô cố ý dùng lực mạnh tay, may sao tiếng nhạc đã át đi tiếng chạm ly, nếu không người
khác nhất định sẽ nghe ra được dư vị đao búa quanh đây.
"Các cô đứng ngây ngốc ở đấy làm gì? Còn không lại đây?" Quản lý Lưu hướng
ánh mắt về phía mấy cô gái đang đứng giữa ghế lô cao giọng nói.
Vừa dứt lời, đàn hoa bướm ấy liền nhào tới.
Trang Noãn Thần cả kinh vội vàng nép mình lại, trong khi đó có một con bướm
chen vào giữa cô và Cao Quý, lúc sau Cao Quý tả ôm hữu ấp vẻ mặt hưng phấn chỉ thiếu
chảy cả nước mũi. Điều đáng giận hơn cả là trong đám vừa bay tới có một người xinh
đẹp nhất, có vẻ như trưởng nhóm ở đây, trực tiếp ngồi xuống cạnh Giang Mạc Viễn, rót
một ly rượu dựa vào lòng anh, cất lời nói phong tình vạn chủng, "ông chủ à, ly rượu này
em kính anh, anh nhất định phải uống nha."
Cuối cùng một tiếng "Nha" của cô ta kéo dài ra khiến toàn thân Trang Noãn Thần
đều nổi cả da gà.
Cô đánh mắt về phía Giang Mạc Viễn.
Giang Mạc Viễn lại không nhìn cô, bất ngờ ôm chầm lấy cô gái kia, khoé miệng
khẽ nhếch: “Mời thế anh sẽ không uống đâu.”
“Vậy để em giúp anh uống nha.” Người đẹp kia tựa như dây sam dính chặt vào
người Giang Mạc Viễn, tự tay đưa chén rượu đến bên môi anh, ánh mắt lợi hại mê người,
quần áo mỏng manh trên người không cách nào che khuất vẻ đầy đặn chỉ chực nổ tung
của cô ta.
Phương Tiểu Bình cùng Vương Tranh thấy một màn như vậy liền thì thầm to nhỏ,
"Tôi nhìn thế nào cũng thấy người đàn ông kia quen mắt, thì ra chính là CEO của Tiêu
Duy Quốc Tế, anh ta cũng đẹp trai quá đấy."
"Đúng vậy, người đàn ông vừa đẹp trai lại có sự nghiệp thành công, ai được gả
cho anh ta thì quá hạnh phúc đi."
"Hạnh phúc ư, chưa hẳn đâu? Tôi thấy có vẻ như anh ta thường xuyên tham gia
những buổi tiệc rượu như thế này, loại đàn ông như vậy có thể ôm bất kỳ loại đàn bà nào,
ai gả cho anh ta không phải suốt ngày phải lo lắng sao?”
"Thôi mấy cô đừng có huyên thuyên nữa." Ngải Niệm nghe được hai người đang
líu ríu vội vàng ngăn cản, lại lo lắng nhìn qua vẻ mặt của Trang Noãn Thần.
Trang Noãn Thần không phải không nghe được lời bàn luận của Phương Tiểu
Bình cùng Vương Tranh, mà Giang Mạc Viễn ngay tại trước mặt cô ôm người đẹp cũng
không phải không phát hiện ra cô gái kia ở trong lòng anh nhiệt tình cọ tới cọ lui tựa như
mèo con, nhiệt tình, anh hẳn là thích loại đàn bà như vậy.
Lâu như vậy, anh đối với cô đã sớm không còn cảm giác, hiện tại ngay cả diễn trò
cũng đều có thể tỉnh bơ như vậy.
"Tiên sinh, em đút cho anh chút hoa quả nhé." Bên này người đẹp nũng nịu nói.
Giang Mạc Viễn bất động nhìn thoáng qua Trang Noãn Thần, cô đang cúi đầu
uống rượu, ánh sáng dừng trên người cô hình thành cái bóng kỳ lạ, anh cũng không nhìn
rõ được nét mặt của cô, chỉ cảm thấy anh và cô trong lúc này như cách ngàn núi vạn
sông.
Một cỗ tức giận vô cớ dâng lên trong lồng ngực, cánh tay đột nhiên thu lại, khiến
cho người đẹp trong lòng kinh hô, cũng thành công thu hút ánh mắt của Trang Noãn
Thần.
"Em muốn đút cho anh như thế nào hả?" Anh cố ý cúi đầu cọ vào má người đẹp
trong lồng ngực cũng cố ý xem nhẹ ánh mắt cùng thân ảnh đang dõi theo mình cách đó
không xa.
Người đẹp trong ngực anh thở dồn dập, toàn thân càng nhũn ra, ngón tay nhỏ và
dài ở trong lồng ngực anh nhẹ nhàng mơn trớn, "Ông chủ à, anh thực là xấu nha...."
Trang Noãn Thần gắt gao nắm chặt tay, ngón tay đâm vào lòng bàn tay sinh đau,
cô từ trước đến giờ chưa từng thấy một Giang Mạc Viễn như vậy, cho tới bây giờ chưa
từng thấy qua.
Ngải Niệm kéo qua cô, thấp giọng nói một câu, "Hay là chúng ta đi thôi."
Trang Noãn Thần cũng không chịu nổi, vừa muốn gật đầu, cửa ghế lô lại bị đẩy ra,
một âm thanh líu lo quen thuộc vang lên, "Mọi người còn cần thêm rượu sao?
Tôi...".Giọng nói chợt dừng lại.
Cùng lúc đó, Trang Noãn Thần cũng kinh ngạc ngẩng đầu, lại cùng lúc đối mặt
với cô gái vừa tới!
Cô gái kia hiển nhiên cũng thấy cô, cho nên mới khẩn cấp nuốt xuống nửa câu nói
còn lại.
"Ai da, Sa Lâm tiểu thư, cô cũng thật là nhanh quá ha, chỉ có một cuộc điện thoại
đã đưa cô đến đây rồi." Quản lý Lưu vội vàng tiếp đón, trừng mắt với người đẹp trong
lòng Giang Mạc Viễn, "Còn không nhanh tránh ra cho Sa Lâm tiểu thư ngồi? Cô thực
không có mắt nhìn, Sa Lâm tiểu thư mới chính là chủ nhân thực sự, cô ấy ghen một lần
là Giang tổng sẽ rất đau lòng đó.”
Người đẹp nhanh chóng đứng dậy.
Cao Quý ở bên cũng ha hả cười, "Đến đây đến đây, anh không có bạn gái để mà
ghen tị đâu."
Trang Noãn Thần nghe họ nói xong, trái tim như bị đâm vỡ, đặc biệt là câu nói của
quản lý Lưu "Người ta là Sa Lâm tiểu thư mới chính là chủ nhân thực sự', câu nói dừng ở
trong lòng cô như một chiếc bàn là nóng hổi ủi đi ủi lại khiến tâm thêm đau nhức.
Giang Mạc Viễn có người đẹp bên người, cô tức giận, nhưng có thể ép bản thân
nghĩ rằng đàn ông như anh gặp dịp thì chơi, nhưng hiện tại Sa Lâm xuất hiện, dường như
đã biến thành một cây đao cắm vào trong lòng cô, thì ra Sa Lâm vẫn luôn bên anh, anh
luôn miệng nói mọi việc sẽ ổn, thì ra cái anh gọi là "giải quyết” chính là như thế này? À
không, với anh không phải mọi việc đều thuận lợi, mà anh là ám độ trần thương Hôm nay
nếu không phải bị cô bắt gặp được, thì cô ngàn vạn lần không biết bọn họ vẫn ở cùng
nhau như thế!
Loại đau này, hoàn toàn vượt xa loại mà cô xem là "Hiểu lầm".
"À tôi quên không giới thiệu cho mọi người biết, vị này chính là đối tác kiêm bằng
hữu của chúng tôi, tổng giám đốc Trang Noãn Thần của Vạn Tuyên." Quản lý Lưu thấy
hai người đẹp cùng trừng mắt to mắt nhỏ liền vội vàng đứng dậy giới thiệu, "Mà vị này
đây chính là Giang tổng, còn đây là bạn gái ngài, Sa Lâm tiểu thư. Khoan đã, mới nhìn
hai người có vẻ giống nhau đó.”
Hay cho một câu “Bạn gái của Giang tổng, Sa Lâm tiểu thư.”
Trang Noãn Thần đột nhiên đem ánh mắt chuyển đến Giang Mạc Viễn, anh vẫn
ngồi chỗ đó, cười như không cười nhìn cô, cặp mắt sâu không lường được nhìn cô như
bức cô đến vạn kiếp bất phục rồi!
Đúng vậy, lòng của cô đã bắt đầu vạn kiếp bất phục rồi.
Vẻ mặt Sa Lâm tràn ngập xấu hổ, nhưng vẫn cường ngạnh cười trừ "Quản lý Lưu,
ông đừng giới thiệu như vậy, hôm nay tôi theo Mạc Viễn đến đấy chỉ là muốn góp vui
cho mọi người thôi."
Quản lý Lưu sao có thể nhìn ra được không khí xung quanh đang gợn sóng, cười
cười lấy lòng nói "Nếu Giang tổng không đồng ý, sao có thể đem theo người tới chứ?
Mau ngồi xuống đi." Nói xong liền kéo Sa Lâm trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Giang Mạc
Viễn.
Sa Lâm nhìn thấy Trang Noãn Thần, toàn thân đều mất tự nhiên, vừa muốn đứng
dậy lại bị Giang Mạc Viễn thuận thế ôm vào ngực, "Rót rượu cho anh"
Trang Noãn Thần nhìn thấy một màn này, mũi đột nhiên cay cay, nhưng vẫn cố
nén xuống, nước mắt đã muốn chảy ra lại bị cô ép ngược trở lại. Sa Lâm trong lòng
Giang Mạc Viễn có chút không yên lòng, rót rượu cho anh, cắn cắn môi không nói câu
nào.
Cao Quý thấy không khí trở nên khác thường, vỗ vỗ vào lòng người đẹp trong
ngực, "Đi đi, các cô tiếp tục khiêu vũ đi, tiền boa cho các cô cũng không ít đâu."
Nghe thấy vậy, mấy người đẹp lập tức chạy đến gian khiêu vũ, người như cây liễu
uyển chuyển.
"Cao thiếu, như thế này đi, hôm khác chúng ta gặp mặt bàn chuyện tiếp, hôm nay
muộn quá rồi, chúng tôi xin phép đi trước." Trang Noãn Thần hướng về phía mọi người
lên tiếng, Ngải Niệm cùng mấy cô bạn cũng đứng dậy đi theo.
Cao Quý sửng sốt, "Vừa mới bắt đầu mà? Mọi người đã nói chuyện phiếm xong
đâu."
"Hôm nay được cùng Cao thiếu gặp mặt quả thực là vinh hạnh đối với tôi, lần sau
tôi sẽ đích thân mở tiệc chiêu đãi ngài, thế nào?" Tâm tư của Trang Noãn Thần đã sớm
không còn ở lại bàn tiệc này mà đã bay đến người nào đó, làm gì còn tâm trạng ở lại bàn
chuyện công việc? Cô thực sự không thể giáp mặt cùng Giang Mạc Viễn và Sa Lâm kia,
màn kịch châm chọc này khiến cô không thể chống đỡ nổi.
Nếu có thể trốn mà nói, cô nguyện ý đi đến một nơi thật xa thật tối, không muốn
gặp bất kỳ một ai.
Lúc này đây, ngay cả bản thân cô cũng không thể lừa dối chính bản thân được nữa,
Sa Lâm vẫn quấn Quýt bên Giang Mạc Viễn. Một màn Giang Mạc Viễn chủ động ôm cô
ta vào trong lòng kia, đủ để đem lòng tự tôn của cô dập nát.
Cao Quý có chút lưu luyến, "Tôi ở Bắc Kinh chẳng có lấy một người bạn..."
"Chúng ta quen biết chính là bạn bè mà." Tuy nói tiếp xúc không lâu, nhưng Trang
Noãn Thần phát hiện Cao Quý kỳ thật là người lớn mà tính tình như một đứa trẻ, cô cười
cười, "Hẹn gặp lại." Nói xong xoay người bỏ đi.
"Giám đốc Trang......" Cách đó không xa, giọng đàn ông quen thuộc lười biếng cất
lên, dưới tiếng nhạc như là tiếng gọi từ địa ngục.
Trang Noãn Thần dừng bước, không quay đầu lại vẫn nhìn cửa ghế lô, sống lưng
đột nhiên cứng lại.
"Mục đích chưa đạt được đã vội đi, không thấy đáng tiếc sao?" Giang Mạc Viễn
như cười như không, mê hoặc như hương rượu, mềm mại kéo dài.
Trang Noãn Thần nắm chặt quai túi xách, ánh mắt chợt xẹt qua ngọn lửa hừng
hực, không chút do dự quay đầu lại nhìn thẳng vào Giang Mạc Viễn: “Ý anh là gì?”

No comments:

Post a Comment