Quyển 7: Chết nửa con tim - Chương 33

Chương 35: Cúi đầu với ai?

Người Trung Quốc có câu, nói như thế nào để trúng đích, một con thỏ con khi bực
lên còn muốn cắn người, huống hồ, Trang Noãn Thần từ ngày rời Đức Mã ra đi đã không
phải là một con thỏ con, hiện tại ở Vạn Tuyên, cô lại không thể không trở thành một con
hổ, cho dù có ngụy trang thế nào thì hổ cũng là hổ.
Chiến tranh bùng lên, máu trong người đều sôi lên, ánh mắt như ngọn lửa thiêu
đốt, nhìn qua đẹp đến kinh người.
Giang Mạc Viễn buông Sa Lâm ra, thưởng thức rượu, ánh mắt lại không chút nào
che giấu dừng ở trên người Trang Noãn Thần, "Không phải cô tới vì công việc sao?
Nhanh như vậy đã rời đi, trở về định báo cáo thế nào với lãnh đạo?"
Cao Quý vừa nghe vừa cười cười nói, "Giang tổng à, giám đốc Trang hôm nay bất
quá cũng chỉ là trùng hợp thôi, thế này đi, chúng ta cùng uống rượu, còn giám đốc Trang
có việc thì để cô ấy đi trước vậy." Tựa hồ ngay cả anh ta cũng phát ra hai người này có gì
đó không đúng, vội vàng cười giảng hòa.
Giang Mạc Viễn như trước chỉ nhìn Trang Noãn Thần cười cười, "Đơn giản chỉ là
trùng hợp sao?"
Thái độ của anh khiến Trang Noãn Thần nổi giận, ngón tay thiếu chút nữa đem túi
xách giật tung, Ngải Niệm biết tình hình không phù hợp vội vàng tiến lên âm thầm kéo
cô, ý bảo cô nhịn cho êm chuyện. Nào ngờ, Trang Noãn Thần hoàn toàn đã bị Giang Mạc
Viễn khơi mào ý chí chiến đấu, đem túi xách đặt xuống ghế, trực tiếp nhìn về phía Cao
Quý, "Cao thiếu, Giang tổng nói đúng đấy, hôm nay chẳng có gì gọi là ngẫu nhiên cả, tất
cả đều đã được tôi tỉ mỉ an bài hòng muốn gặp Cao tiên sinh đây."
Sa Lâm ở bên chấn động nhìn chằm chằm Trang Noãn Thần, lúc lâu sau lại nhìn
về phía Giang Mạc Viễn, nào ngờ trong mắt anh cũng chỉ có Trang Noãn Thần.
Cao Quý vừa nghe đã ngây ngẩn cả người, chỉ chỉ vào mũi của mình, "Cô là muốn
gặp tôi?"
"Đúng vậy, vì trước đó Cao thiếu đã nhiều lần từ chối gặp mặt, sau đó lại vì Cao
thiếu đã đến Bắc Kinh nhưng một mực chơi trốn tìm với Vạn Tuyên, không còn cách nào
nữa tôi mới phải làm như vậy để gặp được anh." Trang Noãn Thần dứt khoát nói, "Nói
trắng ra chính là, Vạn Tuyên chúng tôi cố ý muốn cạnh tranh với Truyền Thông Đức Mã,
để đưa Phỉ Tư Mạch vào hoạt động chúng ta sẽ có câu trả lời thoả đáng nhất, chúng tôi
đem đến đây có ba người, một người am hiểu vô cùng sâu rộng về công tác truyền bá
Ngải Niệm, đã có khá nhiều phương án thành công trong tay cô ấy; một người khác là
quản lý môi giới Phương Tiểu Bình, cô ấy có khả năng phong phú trong lĩnh vực tuyên
truyền, trong đó phải kể đến mối quan hệ mật thiết với Hoa Báo, cuối cùng người này là
Vương Tranh, quản lý kế hoạch hoạt động, đã từng thuyết trình sản phẩm của Phỉ Tư
Mạch với đầy đủ các phương án chỉnh thể, có thể nói đối với Phỉ Tư Mạch ở những hoạt
động này chúng tôi có đầy đủ tự tin để chiến thắng."
Cao Quý nghe xong cảm thấy choáng váng, chờ Trang Noãn Thần nói xong mới
rủ rỉ nói "Cô nói chuyện thẳng thắn vậy ư, không sợ tôi tức giận sao?"
"Anh sẽ tức giận sao?" Cô hỏi lại một câu, "Tôi nghĩ xung quanh Cao thiếu chắc
cũng chẳng có ai dám nói chuyện thẳng thắn như vậy đi?"
"A? A....Nhưng thật ra." Cao Quý trợn mắt nhìn cô, trong lúc nhất thời cũng
không biết chính mình có nên tức giận hay không.
"Nếu Cao thiếu cảm thấy Vạn Tuyên có một chút thực lực, vậy hi vọng anh có thể
cho Vạn Tuyên một cơ hội để anh có thể hiểu biết, còn đương nhiên, nếu anh thấy hành
vi hôm nay của tôi quả thật thất lễ khiến ngài bất mãn, hiện tại tôi sẽ cùng với nhân viên
của mình rời đi, từ nay về sau sẽ không dám quấy rầy đến anh nữa." Cô quyết định rút củi
dưới đáy nồi, có thể đạt được mục đích này hay không thì cơ hội được nói chuyện như
thế này đã là cố gắng lắm rồi.
Cao Quý gãi gãi đầu, mày nhăn lại, lại nhìn Trang Noãn Thần, quả thực anh không
phải là người không biết lý lẽ, lại có điểm không đành lòng nhìn thấy người khác lâm vào
thế bí, chần chờ nói, "Kỳ thật,....tôi đối với Vạn Tuyên cũng không thực sự quá hiểu rõ,
hay..."
Trang Noãn Thần không nói, im lặng nhìn anh ta chờ đợi.
Quản lý Lưu ở bên cũng muốn lên tiếng, nhưng không biết nói gì.
Cao Quý mím môi, lại quay đầu nhìn về phía Giang Mạc Viễn, cười cười, "Không
biết Giang Tổng có ấn tượng như thế nào đối với Vạn Tuyên?"
Đáy lòng Trang Noãn Thần chợt lạnh đi, thật ra cô đã quên Cao Quý cùng Giang
Mạc Viễn trước mắt là quan hệ đối tác, ít nhiều Cao Quý cũng phải để ý đến sắc mặt của
Giang Mạc Viễn, hẳn là anh ta cũng không muốn chỉ vì một công ty nhỏ mà đắc tội đến
một công ty lớn như Tiêu Duy Quốc Tế.
Hết thảy lại trở về với trạng thái ban đầu.
Cô tựa hồ nhớ lại thời điểm trước đây từng gặp mặt Giang Mạc Viễn ở sân bay,
lúc đấy cũng vì hạng mục mà cô quyết định rút củi dưới đáy nồi, thời điểm ấy, đích thị
anh chỉ cần nhẹ nhàng gật đầu hoặc lắc đầu là đã đều quyết định được số phận của công
ty cô, mà giờ khắc này cũng giống như vậy, Cao Quý thế nhưng lại hỏi ý kiến của Giang
Mạc Viễn?
Ánh mắt Giang Mạc Viễn nãy giờ vẫn trụ lại trên người cô không hề rời đi, nghe
Cao Quý nói vậy, bờ môi mỏng cong lên, cặp mắt như xuyên thấu tâm tư của cô, đem ly
rượu uống cạn rồi thản nhiên nói, "Vạn Tuyên, nghe tên cũng biết là công ty nhỏ rồi a."
Trang Noãn Thần theo dõi anh, Giang Mạc Viễn, anh giỏi! Anh cũng đủ âm hiểm
thật!
Cao Quý thấy vẻ mặt lạnh nhạt của anh, nhẹ nhàng "Nga" một tiếng, ngẩng đầu
nhìn Trang Noãn Thần muốn nói lại thôi, lại có điểm không đành lòng, "Như vậy... giám
đốc Trang . . . . ."
"Tuy nhiên ..." Ai ngờ bên này Giang Mạc Viễn đột nhiên buông ra một câu.
Cao Quý vội vàng nhìn anh, "Tuy nhiên cái gì cơ?"
Trang Noãn Thần cũng rất muốn biết anh còn muốn như thế nào nữa.
Giang Mạc Viễn lười biếng điều chỉnh lại một chút chỗ ngồi, cánh tay vắt lên sô
pha tựa như chim ưng sải cánh, mắt sáng ngời: "Công ty nhỏ cũng có cái lợi của công ty
nhỏ, nếu so sánh với công ty lớn, thì bọn họ càng linh hoạt hơn."
Cao Quý vừa nghe thấy vậy lập tức gật đầu, "Đúng đúng, điểm này tôi cũng nghĩ
đến, công ty lớn có đội ngũ chuyên nghiệp, công ty nhỏ cũng có đội ngũ năng động,
nhưng là ...", anh ta lại ngẩng đầu nhìn Trang Noãn Thần, chần chừ một chút, "Nhưng mà
nói về mặt thực lực, hà cớ gì lại không chọn công ty lớn để quảng bá?"
Trang Noãn Thần cố ý không để ý đến ánh mắt của Giang Mạc Viễn bên này, mắt
vẫn hướng về Cao Quý nhẹ nhàng cười, lưu loát hỏi lại, "Đúng vậy, đều là công ty có
thực lực, những việc mà truyền thông Đức Mã làm được thì Vạn Tuyên cũng có thể, Cao
thiếu vẫn kiên trì chọn công ty lớn?"
"Cái chính là công ty lớn thì có tiếng tăm hơn."
“Ban đầu Cao Thịnh cũng là nhắm đến các siêu thị, được người tiêu dùng hưởng
ứng, sự thật chứng minh là nhiều sản phẩm có chất lượng tốt nổi lên không phải ngày một
ngày hai. Ngay ví dụ như Cao Thịnh mà nói, nhãn hiệu mặt nạ chăm sóc da của công ty
ban đầu không có thực hiện quảng cáo chuyên nghiệp gì, chỉ trưng bày ở siêu thị, dần dần
được người tiêu dùng ủng hộ nhiều thì mới bắt đầu quảng cáo, mở rộng truyền thông, mà
hiện nay ngoài đặt các biển quảng cáo cũng đã bắt đầu thực hiện quảng cáo trên truyền
hình giống như những sản phẩm cao cấp hàng hiệu. Cao thiếu hẳn là hiểu rõ ba của chính
mình từ trước tới nay chủ tịch Cao Tông Thịnh là người làm việc vô cùng cẩn thận, từng
bước đều ghi dấu ấn, thói quen của ông ấy chính là ra sản phẩm trước sau đó mới quảng
cáo, tích luỹ hiệu ứng danh tiếng trước như vậy mới có thể duy trì chất lượng lâu dài, đây
cũng là một loại sách lược tăng doanh số kinh doanh. Phỉ tư mạch trước mắt muốn nhận
được phản hồi từ người tiêu dùng sau đó mới có thể tiến được đến bước tăng doanh số, sự
công nhận của đại đa số người tiêu dùng chính là quảng cáo tốt nhất, có thể ghi dấu trong
lòng người. Giai đoạn đầu Phỉ Tư Mạch không có quảng cáo phô trương rầm rộ, đem
doanh số bán hàng quy hoạch hợp lý chia thành từng giai đoạn mà tiến hành đây mới
chính là cách phát triển tốt nhất của Phỉ Tư Mạch.” Trang Noãn Thần trực tiếp phản bác
lại lời Cao Quý, "Xét theo góc độ chuyên nghiệp mà nói, trước đây Phỉ Tư Mạch cần
không phải là doanh thu mà là sự tin tưởng của quần chúng. Dựa vào chi phí tiêu tốn, nếu
Cao Thịnh dự toán là 50 triệu, như vậy với số tiền này công ty chỉ có thể thực hiện trong
1 năm, nhưng Vạn Tuyên có thể làm được mười, Vạn Tuyên có thể toàn lực ứng phó, sẽ
không giống như các công ty lớn khác không muốn đưa ra các hạng mục nhỏ bên ngoài,
cho nên Vạn Tuyên nghĩ Cao Thịnh sẽ giảm bớt được phí trung gian, đó cũng là lý do
Vạn Tuyên có thể làm được gấp mười."
Cao Quý nghe vậy hai mắt chợt sáng lên.
Quản lý Lưu âm thầm quan sát vẻ mặt của Cao Quý, thấy có vẻ anh ta không tức
giận lắm liền lập tức lên tiếng, "Tôi cảm thấy, giám đốc Trang đối với Phỉ Tư Mạnh quả
thật đã phân tích rất hợp lý, như vậy Cao thiếu vừa nhìn cũng đã biết giám đốc Trang đối
với Phỉ Tư Mạnh quả nhiên đã tốn không ít công sức, anh vẫn là nên cho họ một cơ hội,
sau đó mới quyết định giao Phỉ Tư Mạch cho nhà nào, như vậy đối với giám đốc Trang
cũng công bằng."
Cao Quý cảm thấy lời của quản lý Lưu cũng có lý, gật gật đầu, lại nhìn về phía
Giang Mạc Viễn, "Giang Tổng, anh xem...."
"Cao thiếu, là công ty anh chọn công ty quảng cáo chứ đâu phải tôi, ý kiến của tôi
không quan trọng." Giang Mạc Viễn bình tĩnh nở nụ cười, lại cầm ly rượu lên, ánh mắt
dừng lại trên gương mặt Trang Noãn Thần, tận sâu trong ánh mắt là ý tán thưởng cô.
"Giang tổng nói như vậy là quá khách khí rồi, anh cùng Cao Thịnh hiện đang có
chung một hạng mục hợp tác, là nhà đầu tư lớn, ý kiến của anh đương nhiên là quan trọng
rồi. Tuy rằng đây là chuyện của Phỉ Tư Mạch, nhưng anh là người tôi sùng bái , nên ít
nhiều vẫn muốn nghe ý kiến của anh." Cao Quý vội vàng giải thích.
Trang Noãn Thần lúc này mới hiểu được, thì ra Giang Mạc Viễn có đầu tư hạng
mục lớn vào Cao Thịnh, không trách được Cao Quý đối với anh nói gì nghe nấy.
Chính bởi vì thế mà cô lại càng chắc chắn Giang Mạc Viễn đang cố kìm hãm cô.
Nhưng ngay tại đây trong trường hợp này bị anh kiềm chế liền chẳng khác nào
thất bại, cô đã đánh mất tôn nghiêm, không thể ngay cả ý chí chiến đầu cũng bị đánh bại
được?
"Giang tổng là người làm ăn lớn, đôi khi chỉ nhìn qua công ty quảng cáo nào cũng
biết là thắng hay không, tôi nghĩ chuyện này ngay cả đến những nhân viên bình thường
cũng còn hiểu rõ được, thì người dày kinh nghiệm như anh cũng hiểu rõ ý của tôi, đương
nhiên, cũng không làm xấu mặt của Giang tiên sinh được."
Giang Mạc Viễn như cười như không nhìn cô, cô liền ngoan ngoãn, đứng bất động
cho anh phản kích.
Miệng lưỡi cô từ khi nào thì trở lên lợi hại mà ngay cả anh cũng không nhận ra
chứ, hôm nay lúc này cô không bị anh đuổi đi, ngược lại anh không thể nghi ngờ lời nói
của cô. Từ khi nào anh đã không nhìn thấy vẻ mặt cầu xin của cô, cô bây giờ cho dù là bị
người ta áp chế cũng trở lên cao ngạo không chịu cúi đầu, cô gái này thực làm anh tức
chết. Cúi đầu với anh một lần thì chết sao?
Trong đầu không khỏi nhớ về cảnh tượng trước kia ở sân bay, cô cẩn thận từng
chút một, để ý đến từng vẻ mặt của anh, cô thật sự kiên cường, nhưng sự yếu đuối trong
lòng liếc mắt một cái anh đã có thể nhìn thấu, thật khiến anh đau lòng; nhưng hôm nay,
cũng là con người này, vẻ mặt lại lạnh nhạt bướng bỉnh đến vậy, anh muốn nhìn thấu cô
đến tột cùng là đang suy nghĩ cái gì nhưng lại lực bất tòng tâm.
Anh, rốt cuộc là không thể nhìn thấu tâm tư của cô sao?
Đây hẳn là cảm giác thất bại mà trước nay anh chưa từng nếm trải. Nhưng càng
như vậy anh lại càng si mê cô, trước kia là thương tiếc, hiện tại lại nhiều thêm cảm giác
chinh phục!
Quản lý Lưu vừa nghe Trang Noãn Thần nói liền sợ điếng người, vội vàng giảng
hòa, "Giang tổng à, anh đừng giận, ý giám đốc Trang là ..."
"Ý của tôi là, Giang tổng là người biết nhìn xa như vậy chắc sẽ không có ý đùa
giỡn với chuyện làm ăn của phía đối tác, hơn nữa, cho dù những lời tôi nói vừa rồicó
đụng chạm gì, Giang tổng là người độ lượng, cớ gì phải tính toán chi ly với người tầm
thường như chúng tôi? Chứ?” Trang Noãn Thần đánh gãy lời của quản lý Lưu, trực tiếp
chống lại ánh mắt của Giang Mạc Viễn.
"Noãn Thần..." Ngải Niệm thực sự sợ Giang Mạc Viễn giận tím mặt, liền đi lên
huých tay cô.
Trang Noãn Thần không để ý tới cô, trước sau vẫn hiên ngang theo dõi anh, chiếc
cằm xinh xắn được ánh sáng chiếu vào tạo thành một vòng cung tuyệt đẹp.
Sa Lâm nhìn thấy hai người như vậy, trong lúc nhất thời sắc mặt cũng rất khó coi.
Âm nhạc đập ầm ầm tại ghế lô, ở khu giữa mấy người đẹp khiêu vũ sắp đến độ tắt
thở nhưng cũng không dám dừng lại, đành phải tiếp tục.
Sau một lúc lâu, Giang Mạc Viễn mới thản nhiên nói một câu, "Vừa nãy lời quản
lý Lưu cũng có thể tiếp thu, Cao thiếu, vị giám đốc Trang này làm việc cũng khá vất vả,
anh cũng nên dành chút thời gian nghe ý kiến của cô ấy, tổng hợp lại xem, rồi lựa chọn
cũng không muộn mà." Cô cũng không chịu cúi đầu trước anh phải không? Để anh xem
cô có thể mạnh miệng tới cỡ nào.
Cao Quý nghe xong lúc này mới yên tâm, vỗ ra sau gáy một cái rồi vui vẻ nói,
"Được, cứ vậy đi, giám đốc Trang ...", anh ta quay đầu nhìn về phía Trang Noãn Thần,
"Tôi sẽ mau chóng cho quản lý Lưu sắp xếp thời gian, cô cũng biết là tôi cũng còn muốn
nghe ý kiến của Đức Mã nữa mà, nhưng ít ra tôi có thể cam đoan với cô là sẽ cho cô cơ
hội cạnh tranh công bằng."
"Cảm ơn Cao thiếu." Trang Noãn Thần thong dong bình tĩnh, cầm lấy chén rượu
trên bàn, "Ly này tôi kính anh."
"Khà khà, có người đẹp kính rượu tôi nhất định phải uống rồi." Cao Quý lại bắt
đầu vui đùa nói, vội cầm chén rượu cụng ly, uống một hơi cạn sạch.
Trang Noãn Thần lau nhẹ khóe môi, lại nghe Giang Mạc Viễn nổi hứng nói,
"Giám đốc Trang, cô cũng là nên chủ động mời tôi một chén không phải sao?”
"Đúng đó, giám đốc Trang, cô nhất định phải kính Giang tổng một chén, dù sao
Giang tổng cũng là có ý nói tốt cho cô." Quản lý Lưu vội vàng đứng dậy rót rượu.
"Quản lý Lưu, ly rượu này hẳn là nên để giám đốc Trang tự rót, không tới phiên
ông đâu." Ánh mắt Giang Mạc Viễn tối xuống.
Ai da. Mặt quản lý Lưu có chút xấu hổ.
Trang Noãn Thần không hề do dự, tiếp nhận chai rượu trong tay quản lý Lưu, đích
thân đến bên cạnh Giang Mạc Viễn, cố ý không để Sa Lâm vào mắt, rót đầy vào chén
không cho anh, buông chai rượu xuống, bưng ly rượu đến trước mặt anh, "Giang tổng, ly
này tôi kính anh, chúc anh ngày càng thành công." Nói đến đây mới nhìn lướt qua Sa
Lâm, lại cười lạnh, "Còn có, chúc cho anh bên người ngày càng nhiều mỹ nhân."
Ly rượu trong tay dùng lực chạm mạnh cạn chén cùng anh, cô ngửa đầu uống một
hơi cạn sạch, đem cái ly hướng về phía Giang Mạc Viễn, "Ly này tôi uống trước."
Giang Mạc Viễn đè nén cơn giận, ánh mắt như chim ưng chằm chằm nhìn cô,
cũng đưa rượu lên môi nhấp một ngụm.

No comments:

Post a Comment