Quyển 7: Chết nửa con tim - Chương 34

Chương 34: Sụp đổ

Mười một giờ đêm, Bắc Kinh trở nên yên tĩnh đi nhiều, trong không khí còn lưu
lại một chút hương vị gay gay nơi sống mũi, nhưng thỉnh thoảng vài tiếng còi xe vang lên
dĩ nhiên đã phá vỡ đi bầu không khí ảm đạm dưới ánh đèn.
Trang Noãn Thần đứng bên màn hình áp phích, ngay tại quầy thời điểm mà nhân
viên thu vé tưởng như cô sẽ hoá đá thì cô chậm rãi tiến lên, lấy tiền ra thản nhiên nói một
câu, "Xem phim chiếu lúc 11h15."
"Cô à, bộ phim kia đã bắt đầu được hơn mười phút rồi."
“Không sao.”
Nhân viên quầy xem xét một chút, "Chỉ còn một suất tại ghế vip tình nhân thôi."
“Được rồi.”
“Cô đồng ý?”
Trang Noãn Thần đưa tiền tới trước mặt, nhẹ giọng nói, "Tôi mua."
Nhân viên quầy giương mắt nhìn cô một lát chưa nói gì.
Nhìn lại chỗ ngồi kia, cô xem hàng ghế vip đã có hai ghế có người, thêm cô nữa là
ba. Trang Noãn Thần trong lòng cười khổ, cô tựa hồ vĩnh viễn là người thừa.
Đây là một bộ phim điện ảnh về tình yêu, bộ phim lần đầu công chiếu cô cũng rất
muốn đi xem, nhưng mãi đến hôm nay mới thoát khỏi cái đuôi tăng ca, lúc này hẳn là
Giang Mạc Viễn cùng Sa Lâm vẫn có đôi có cặp ở câu lạc bộ đêm, cho nên lúc kính rượu
với Giang Mạc Viễn xong cô đầu cũng không quay lại mà rời đi, đưa xe cho Ngải Niệm
và đồng nghiệp để họ trở về nhà, còn mình cô giống như u hồn lang thang trên đường.
Lơ đãng nghĩ đến Giang Mạc Viễn rồi lạc vào rạp chiếu phim điện ảnh là ngẫu
nhiên, vào ghế vip tình nhân mà trước đây Giang Mạc Viễn đặt cũng là ngẫu nhiên, xem
bộ phim này cũng vậy.
Đi tới cửa vẫn chưa kịp vào, bên trong một đôi tình nhân đã đi ra, vậy là hai người
kia đã đi rồi, xem ra hàng ghế đấy chỉ còn lại mình cô. Dựa theo vị trí ghế ngồi, ngồi
xuống cô mới phát hiện ra, chỗ ngồi này vừa đúng là chỗ ngồi lần trước cô cùng Giang
Mạc Viễn đi xem.
Cuộc đời lại khéo trùng hợp đến vậy.
Nhớ một lần, Giang Mạc Viễn ngồi bên người cô, bộ phim mới chiếu được một
nửa anh đã quay ra ngủ. Trang Noãn Thần nhìn thấy khoảng không bên chiếc ghế trống,
ánh sáng màn ảnh chiếu lên người cô sao cô tịch đến vậy, từ khi nào thì bắt đầu, cô và
Giang Mạc Viễn chỉ có thể dùng từ "Thống khổ" để hình dung? Chẳng lẽ, cô và anh thực
sự phải đi tới kết thúc sao?
Khi từ câu lạc bộ đêm đi ra, Ngải Niệm bên tai cô oang oang hỏi câu đầu tiên
chính là, người bên trong đích thị là Giang Mạc Viễn? Ngay cả Trang Noãn Thần cô
cũng muốn tin rằng mình đã nhận sai người.
"Cậu và Giang Mạc Viễn có hiểu lầm đúng không? Tuy rằng lúc trước tớ luôn cho
rằng anh ta rất vĩ đại, cậu không thể với tới được, nhưng sau vài lần tiếp xúc, tớ cảm thấy
anh ta không giống với bề ngoài...Nhìn ra được trong mắt anh ta luôn có cậu."
Tiếng của Ngải Niệm vang lên trong đầu, quẩn quanh làm cho cái đầu vì tổn
thương mà đau đớn cứ ong lên, mũi ê ẩm, nhẹ nâng tay mới phát hiện lệ đã rơi đầy mặt,
bộ phim điện ảnh này ngay cả mở đầu cô cũng chưa xem, thế nhưng cô lại có thể rơi lệ,
có phải bộ phim này rất cảm động không?
Nữ diễn viên trong bộ phim đang rơi nước mắt, Trang Noãn Thần xuyên qua dòng
lệ nhìn thấy vào mắt nữ diễn viên, là cô ta quá nhập vai sao? Thế nhưng cô lại cảm thấy
cuộc đời như vở kịch vậy.
Lau khô nước mắt rồi nhìn lên, lại bị một bóng dáng trước mắt làm cho hoảng sợ,
ngạc nhiên đứng dậy, thân ảnh kia như đi ra ngoài hiện thực, như thấy được cô, hướng về
phía này bước tới.
Ý niệm đầu tiên trong Trang Noãn Thần chính là chạy trốn, nhưng đôi chân như
đóng đinh trên nền đất, không thể cử động, trơ mắt nhìn bóng dáng to lớn tiến về phía cô
ngày một gần.
Thẳng đến khi cô có thể nhìn rõ khuôn mặt người đó, thẳng đến khi cô có thể cảm
nhận được từng hơi thở, hơi thở đã từng khiến cô ấm áp, nhưng hiện tại lại chỉ khiến cô
muốn mau chóng trốn đi.
Thân mình mềm nhũn ngã ngồi xuống ghế, cô ngửa đầu, kinh ngạc nhìn người đàn
ông ngoài ý muốn xuất hiện trước mặt cô.
Anh, không phải là đang ở câu lạc bộ đêm sao? Không phải anh đang cùng Sa
Lâm ở cùng một chỗ sao?
Người đàn ông từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt thâm thuý ngẫu nhiên loé lên ánh
sáng của màn hình. Trang Noãn Thần rốt cục đã có thể cử động, vừa mới đứng dậy chuẩn
bị rời đi, anh không nói không rằng đã ngồi xuống ghế kế bên, cùng với đó là mùa xạ
hương đan xen mùi rượu, tại đây trong không gian chỉ có hai người hình thành nên một
không khí khác thường.
Trang Noãn Thần ngồi thẳng lưng, vì cô biết, cô muốn trốn là điều không thể,
đành thản niên buông một câu, "Anh có thể ngồi ở chỗ này, nhưng đừng ảnh hưởng đến
việc xem phim của tôi."
Phía bên ghế, cơ mặt người đàn ông giật giật, tựa lưng vào phía sau ghế, cô không
xem rõ được vẻ mặt anh, lại có thể cảm nhận thấy ánh mắt ấy như buộc chặt vào lưng cô,
là anh đang nhìn cô, nhìn chằm chằm, gắt gao.
Cô làm gì sai sao? Điệu bộ của anh giống như đuổi theo cô đến rạp chiếu phim
này để đòi nợ không bằng.
Trên màn hình, đôi nam nữ không rõ vì hiểu lầm gì mà chia tách, người con gái
khóc như mưa, trái lại Trang Noãn Thần lại không hề thấy xúc động, vì toàn bộ thần kinh
của cô đều đặt hết lên trên người đàn ông đột nhiên xuất hiện ở rạp chiếu phim, toàn bộ
không gian phòng chiếu rất lớn, thế nhưng cô lại cảm thấy như không đủ không khí để
thở.
Một lúc lâu sau người đàn ông mới mở miệng, "Vừa nãy còn xem tôi là ân nhân
cứu mạng, sao giờ nửa điểm cảm kích cũng không có vậy, kiểu này thật không giống với
tác phong của em." Tiếng anh rất nhẹ, trầm thấp, phảng phất như mang theo điểm mệt
mỏi, lại có nhiều hơn chút tịch liêu, tang thương, ở phía sau như vây kín lấy cô, giống
như tiếng từ phương xa thổi tới.
Như thực như ảo, như lời anh nói, hoặc như tiếng nói của diễn viên trên phim, ở
bên tai cô lại trở nên quá rõ ràng.
"Tôi đã nói rồi, đừng có làm ảnh hưởng đến việc thưởng thức phim của tôi, nếu
không, mời anh đổi vị trí khác." Trang Noãn Thần nhớ tới một màn trong câu lạc bộ đêm,
trong lòng liền nổi khí lạnh, ngữ khí cũng lạnh nhạt đến cực điểm.
Bỗng nhiên anh ôm chầm lấy cô, thân thể cô đột nhiên cứng đờ, quay đầu lại nhìn
anh, "Giang Mạc Viễn!"
Anh lại hơi dùng sức giam cô trong phạm vi của mình, cô giãy dụa thế nào cũng
không buông tay.
Giãy dụa mãi, rốt cuộc cũng mệt, sức lực đàn ông và phụ nữ rõ ràng là không cân
sức, cô liền ngừng cựa quậy, ngẩng đầu chống lại ánh mắt của anh, "Rốt cuộc anh muốn
làm gì?
"Tôi muốn hỏi em một câu." Anh cúi đầu buông một câu, những lời này từ lâu anh
đã muốn hỏi cô.
Trang Noãn Thần hơi sửng sốt, nhìn anh nổi lên nghi hoặc.
Ánh sáng bao quanh Giang Mạc Viễn khiến ngũ quan càng thêm khí khái, vẽ nên
bề ngoài càng tuấn tú của anh, đáy mắt dần trở nên mềm nhẹ, thấy cô không giãy dụa nữa
mà nhìn anh, nâng mặt cô lên, động tác cũng trở nên ôn nhu hơn.
Bàn tay thô ráp di chuyển trên cằm, rồi chậm rãi dừng ở chiếc cần cổ mảnh mai.
Anh cũng không hề chớp mắt nhìn cô, mạch ngón tay đập đập, tựa hồ có thể cảm
nhận được máu trong huyết quản đang chảy vậy.
"Em thực sự từng nghĩ là muốn yêu tôi sao?" Tiếng anh trầm ấm dừng trên đỉnh
đầu cô.
Cô ở trong ngực anh nhẹ nhàng run lên, sau một lúc lâu mới mở miệng, "Phải"
Giang Mạc Viễn đem vai cô hơi đẩy ra, nhìn vào đôi mắt cô, sâu trong đáy mắt là
sự ôn nhu mềm mại.
"Nhưng loại ý niệm này trong đầu đã sớm bị anh dập tắt." Trang Noãn Thần cùng
anh bình tĩnh đối diện, chuyển sang giọng điệu lãnh đạm.
Đôi mắt anh đột nhiên trầm xuống.
"Tôi không phải là chưa từng cho hai chúng ta cơ hội." Cô chịu đựng đau lòng,
gằn từng chữ, "Anh đã làm tổn thương tôi một lần lại một lần, mặc kệ là vì Cố Mặc hay
Sa Lâm, mỗi một lần anh đều muốn bức tôi đến không còn đường lui, mỗi một lần tôi đều
rất muốn quên đi quá khứ để có thể cùng anh đi tiếp, thì anh lại hung hăng cho tôi thêm
một đao nữa. Giang Mạc Viễn, cuộc sống như vậy anh không cảm thấy phiền chán hay
sao?"
"Em muốn nói điều gì?" Lông mày rậm của anh ánh lên một tia nộ khí.
Trang Noãn Thần cụp mi, lời nói không có vẻ chế giễu hay lạnh lùng gì cả chỉ
thản nhiên nói, "Giang Mạc Viễn, có lẽ, duyên phận của chúng ta thực sự đã chấm hết
rồi. Chuyện tình cảm đôi khi trải qua rồi mới có thể phát hiện ra, chút cảm tình nếu không
còn cơ hội phát triển có cố gắng đến mấy cũng sẽ trở thành vô nghĩa."
"Tôi đã nói rồi, đời này em đừng nghĩ tới chuyện ly hôn." Giang Mạc Viễn cau
mày, ánh mắt nhanh chóng chuyển thành khắc nghiệt.
"Với địa vị trên thương trường của anh đương nhiên cần phải có một người vợ
hoàn mỹ cả về dung mạo lẫn gia thế để củng cố, cho nên tôi sẽ không đưa ra yêu cầu ly
hôn, nhưng trên thực tế, mối quan hệ vợ chồng của chúng ta cũng chỉ có thể nói là bằng
mặt mà không bằng lòng thôi.” Trang Noãn Thần nhìn chằm chằm màn hình, buồn bã
nói, "Kỳ thật chúng ta đều đã sai lầm, ngay từ đầu tiên đã sai rồi, hai người ở hai thế giới
khác nhau như chúng ta sao lại có thể ở chung một chỗ được chứ? Chính vì lẽ đó mới
khiến chúng ta đi đến ngày hôm nay. Anh mệt mỏi, tôi cũng mệt mỏi, tuy rằng không thể
ly hôn, nhưng ít nhất cũng đừng nên can thiệp vào cuộc sống của nhau."
Giang Mạc Viễn nhìn chằm chằm cô thật lâu, không kìm lòng được bèn nâng tay
sờ vào tóc cô, "Chỉ tiếc là tôi không làm được."
"Sa Lâm thì sao?” Cô quay đầu nhìn anh, "Đến hôm nay tôi cũng mới biết được
thì ra quan hệ hai người vẫn tốt đẹp như vậy đấy."
"Em để ý sao?" Giang Mạc Viễn không giải thích mà hỏi ngược lại.
Trong chớp mắt, hô hấp Trang Noãn Thần bỗng nghẹn lại, thật lâu mới có sức mở
miệng, "Để ý. Nhưng hiện tại, tôi đã không còn sức lực để làm việc này nữa rồi." Cô cào
cào mái tóc, nói nhỏ, "Thật sự mà nói, Sa Lâm ở bên anh nhìn qua thật môn đăng hậu đối,
có lẽ anh vẫn còn tình cảm với cô ấy, cho nên mới liên tiếp lừa gạt tôi như vậy."
"Trang Noãn Thần!" Giang Mạc Viễn dùng tay xoay mặt cô quay lại, bắt cô phải
nhìn vào mắt anh, "Tôi chỉ yêu mình em."
Trang Noãn Thần thản nhiên cười, "Anh làm ra những chuyện ấy là biểu hiện anh
yêu tôi? Giang Mạc Viễn, yêu anh có thể khiến người ta mất đi định nghĩa chính xác về
tình yêu đấy."
Giang Mạc Viễn gắt gao ôm cô, đem đầu cô nhấn vào trong lòng mình, vẻ mặt của
cô khiến lòng anh thêm buồn bã. Cô không giãy giụa, cũng không nói thêm gì nữa, lẳng
lặng như vậy như thể tâm đã sớm tan nát.
"Về chuyện của Sa Lâm, thực tình tôi rất xin lỗi em." Anh cúi đầu, ở bên tai cô
thấp giọng, "Tôi sẽ giải thích chuyện đấy, nhưng không phải bây giờ, hiện tại em chỉ cần
thử tin tưởng tôi thêm một lần nữa, được chứ?"
"Được rồi, tôi cũng không muốn anh tiếp tục lấy cớ gì thêm nữa." Trang Noãn
Thần đẩy anh ra, thê lương nhìn anh, "Là anh không muốn giải thích hay là giải thích
không được? Kỳ thật trong lòng anh đã rất rõ ràng, tôi và anh đã sớm mất đi sự tin tưởng
lẫn nhau, sự tin tưởng đã sớm sụp đổ trong ngày tổ chức hôn lễ ấy, mà lần đấy Cố Mặc
lại tham dự vào, thì niềm tin của anh đối với tôi cũng đã tới tụt xuống cực điểm rồi.
Chuyện anh cùng Sa Lâm tôi cũng không muốn nghe nữa, bất luận là cô ấy chủ động
quấn Quýt lấy anh, rồi anh có nỗi khổ gì muốn anh chia sẻ với cô ấy, tôi nghĩ cũng không
cần phải biết nữa. Giang Mạc Viễn, từ nay về sau chúng ta đừng can thiệp vào cuộc sống
tự do của nhau nữa, nếu không ngay đến cuối cùng, cuộc hôn nhân này cũng sẽ bị bức tử
mất."
"Noãn Noãn..." anh giữ chặt lấy cô, lại bị cô cự tuyệt vùng ra.
"Đừng chạm vào tôi." Lòng cô phiền muộn, anh tới gần sẽ càng khiến con tim cô
thêm rối loạn.
Nhưng Giang Mạc Viễn lại hiểu lầm thành cô muốn nhanh nhanh thoát khỏi anh,
một luồng hơi lạnh len vào trong lòng, rốt cuộc đem lửa giận thiêu đốt chút nhẫn nại còn
sót lại không còn một mảnh, liền đem chế trụ cô lại, cúi đầu quát lạnh, "Em chán ghét
việc tôi đụng vào em?"
"Đúng vậy, tôi thực sự chán ghét việc anh đụng vàotôi! Anh thích xem phim thì
xem đi." Trang Noãn Thần không buồn nói thêm gì nữa, đẩy tay anh ra rồi cầm túi xách
đứng dậy.
Giang Mạc Viễn luôn cường thế như vậy, làm sao lại để cô đi dễ dàng như thế? Mi
tâm càng lúc càng nhăn lại, dùng chút lực kéo cô lại. Trang Noãn Thần đã mệt mỏi cả thể
xác lẫn tinh thần bèn ngã nhào lên người anh, hơi thở của anh quẩn quanh bên cô, ngữ
khí lạnh lẽo, "Tôi là chồng của em, còn không xứng chạm vào em hay sao?"
"Anh buông tôi ra ... á...!" Cô sợ hãi hét thành tiếng, chưa kịp nói xong đã bị người
đàn ông chặn lại.
Tiếp đó nụ hôn kịch liệt dội xuống môi cô.
Hai người môi kề môi, Giang Mạc Viễn khẩn cấp đưa lưỡi vào miệng cô, quấn lấy
cái lưỡi vì kinh ngạc mà cứng lại của cô, anh gắt gao cuốn lấy, như không muốn dù chỉ
một chút chia lìa.
Cô kháng cự, cảm nhận được tận sâu thống khổ, anh điên cuồng giày vò cô, trong
lòng đột nhiên nổi lên chua xót.
Anh dùng lực gắt gao ôm cô, giữa hai người giường như không lọt một khe hở,
hận không thể đem cô nhập vào cơ thể mình.
Nụ hôn và cái ôm của Giang Mạc Viễn làm cô gần như hít thở không thông, đầu
óc trống rỗng, chỉ có thể phát ra vài tiếng ú ớ mang chút phản đối. Sau một hồi quyến
luyến anh mới buông cô ra, ánh đèn rọi chiếu ánh mắt ngập đầy lửa giận của cô, bừng
bừng hỏa khí, lại khiến anh nhớ lại thời điểm cô ở câu lạc bộ đêm, lúc đó cô như con
nhím xù lông toàn lực công kích anh, làm anh vốn dĩ trời sinh là một con người kiêu ngạo
cũng cảm thấy bị thương tổn, khiến dục vọng chinh phục gần như bùng nổ.
Mà ánh mắt của cô, tràn ngập chống cự mà nhìn anh!
Ngón tay thon dài cẩn thận mơn trớn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, híp mi lại, áp
chế dục vọng, cúi đầu nói, "Noãn Noãn, em còn chưa từng thật sự muốn cảm nhận tôi, tôi
thực sự có tình cảm với em, tận sâu trong tim muốn yêu thương em." Anh cúi thấp đầu,
nhẹ hôn lên vùng cổ trắng nõn.
Cô run lên, không biết do lời nói của anh hay hành vi càn quấy của anh dao động
trên cổ cô, lại hướng lên vành tai, nhẹ nhàng nhẹ nhàng. Kỳ thật cô không thể nghĩ rằng,
ông trời lại đem đến cho bọn họ nhiều trở ngại như vậy, anh quả thực đã giết chết niềm
tin về tình yêu của cô rồi.....
"Đừng nói nữa." Ngực của cô như phải chịu đựng lăng trì, sống chết đẩy anh ra.
Giang Mạc Viễn thấy cô nóng lòng muốn thoát khỏi anh, cảm giác như sắp mất đi
lần thứ hai dâng lên, đem tia nhẫn nại cuối cùng của anh thiêu cháy, trực tiếp đem cô chế
trụ ở ghế, tiếng nói trầm thấp ánh mắt sắc lạnh, "Trang Noãn Thần, rốt cuộc em còn chờ
mong điều gì? Nói cho tôi biết em còn muốn chờ đợi điều gì nữa? Ở câu lạc bộ đêm, thời
điểm ấy, em hợp tình hợp lý lấy Hoa Báo ra làm chỗ dựa vững chắc, đừng cho là tôi
không biết em nghĩ cái gì, muốn tôi trả lại tự do cho hai người? Chuyện của Hứa Mộ Giai
khiến em cảm thấy mình vẫn đang còn hy vọng phải không? Em đã từng vì Cố Mặc mà
kết hôn với người em không yêu, nên hiện tại vì hắn ta mà em cũng không cần đoạn hôn
nhân này nữa phải không? Em đừng quên, em là người phụ nữ của Giang Mạc Viễn tôi,
thì dù có chết tôi cũng không thả em ra, mà cho dù có ngày nào đó thực sự ly hôn, thì em
cũng chỉ là người đàn bà mà Giang Mạc Viễn tôi đã chơi chán rồi! Em..."
"Bốp!" Gương mặt anh in hằn một cái tát.
Chung quanh hết thảy như ngừng lại.
Chỉ còn lại những thước phim chạy trên màn hình.
Trang Noãn Thần nóng nảy nhìn anh, bất quá cái tát này lại khiến bàn tay cô thêm
đau nhức, tức giận đến ngón tay run rẩy, "Giang Mạc Viễn, lúc trước gả cho anh, thật sự
là một sai lầm!"

No comments:

Post a Comment