Kẻ Thù Bên Gối - Chương 345

"Cậu đang làm gì thế?" Lỗi Lạc nghi hoặc hỏi, "Còn có chuyện gì so với an nguy của chính mình quan trọng hơn? Cậu ở Hải Thành không cũng không cần tính, hiện tại chuyện của mình cũng không có đi làm, cậu đang làm cái gì ở đó?"

"Đám trẻ cô nhi viện mất tích, tôi đang điều tra." Thân Đồ Dạ đang lúc nói chuyện phát hiện cảnh sát Dương xuất hiện ở góc đường, anh chuẩn bị xuống xe đi bắt người.

"Thân Đồ Dạ, cậu có bị bệnh không?" Lỗi Lạc bỗng chốc nổi giận, "Chuyện mình thì chưa làm xong, ốc còn chưa mang nổi mình ốc, lại còn có lòng dạ thanh thản đi quản chuyện người khác?"

"Những đứa trẻ này mất tích có liên quan tới tôi." Thân Đồ Dạ cường điệu, "Nếu như bọn họ xảy ra chuyện gì, cả đời Lăng Tuyết cũng sẽ không tha thứ tôi. Chính tôi cũng không sẽ tha thứ chính mình."

"Thân Đồ Dạ..."

"Được rồi" Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Lỗi Lạc nói, "Cậu yên tâm, tôi đã làm chuẩn bị kế hoặch, chuyện cần điều tra cũng sắp xong rồi, cậu biết, nếu như không có điều tra rõ ràng, nếu tôi trở lại Anh quốc cũng vô ích, chờ tôi tìm ra tên chủ mưu, lúc đó mới có thể cho mọi người một cái công đạo."

"Nhưng mà cậu đem tất cả trách nhiệm đều ôm trên người mình, khi mà điều tra ra kẻ chủ mưu thì như thế nào?" Lỗi Lạc nóng nảy, "Nếu coi như cậu là bị người hãm hại, coi như người khác có ý đồ, cố ý bức cậu đi đến một bước này, nhưng mà cậu đã giết chết Bạch Tấn Sinh sẽ biến thành sự thật, vậy thì cậu cũng phải tiếp nhận xử phạt."

"Tôi biết rõ." Thân Đồ Dạ vừa đi đường vừa nói, "Cho nên tôi có trở về hay không đều tránh không được xử phạt, còn không bằng ở lại Hải Thành loại bỏ hết chướng ngại cho Lăng Tuyết, tương lai sẽ không ai có thể ở tác quái bên cạnh của ấy nữa."

"Ha ha..." Lỗi Lạc tức đến sắp nói không ra lời, "Thân Đồ Dạ, con mẹ nó cậu thật sự là cái tình thánh! ! !"

"Lỗi Lạc, cậu mắng thô tục quá." Thân Đồ Dạ cười, "được rồi, không nói nữa, tôi tìm được manh mối, trước hết đi bắt người, tên Lãnh Thanh Mặc kia cậu giúp tôi nhìn chằm chằm, quay về sẽ liên lạc."

Nói xong câu đó, Thân Đồ Dạ liền cúp điện thoại, lấy tốc độ nhanh nhất qua đường bắt cảnh sát Dương...

Đầu bên kia điện thoại, Lỗi Lạc tức đến sắc mặt xanh mét, hắn quen biết Thân Đồ Dạ lúc trước đến giờ đều là người lấy đại cục mà suy nghĩ, sao hiện tại lại trở thành người không thể nói lý?

Vì một người phụ nữ nmất đi lý trí, giúp cô ấy gánh tất cả tội trạng không nói, còn không để ý tới sự chết sống của mình mà xử lý tất cả mọi chuyện.

Nên biết, nếu như Thân Đồ Dạ hiện đang không có xảy ra chuyện gì, những chuyện nhỏ nhặt này hắn tùy tiện để tùy tùng làm là có thể xử lý, nhưng mà hắn bây giờ là một thân phiền toái, làm một chút chuyện đều thật khó khăn, nhất định phải muốn tự thân làm, dưới tình huống như vậy, hắn đều còn không có suy nghĩ cho mình, toàn xử lý chuyện của Lăng Tuyết, nếu như thế này nữa, hắn cũng thật sự xong đời.

Nhưng mà làm sao bây giờ đây, chính hắn không nóng vội, người khác lại lo lắng cũng vô dụng.

...

Thân Đồ Dạ rất nhanh đã bắt lấy cảnh sát Dương, đem một quyền đánh ngất xỉu, trực tiếp kéo lên xe mang đi.

Tên cảnh sát Dương này nhất định biết rõ chuyện mấy đứa trẻ mất tích, cũng không biết là ai ở sau lưng thao túng chút chuyện này, Thân Đồ Dạ muốn thẩm tra hắn cho tốt.

...

Lăng Tuyết nhận được điện thoại, nói Tần Tuệ đã bị mang tới bệnh viện núi xanh, chuyện kế tiếp là do Hàn Vũ Thần, Hàn Vũ Thần cùng Lăng Tuyết hợp tác lâu như thế, giữa hai người đã rất ăn ý, Lăng Tuyết tùy tiện chỉ điểm vài câu, Hàn Vũ Thần liền biết nên làm như thế nào.

Hàn Vũ Thần không nghĩ tới, trừ Lăng Tuyết ra, Thân Đồ Dạ cũng đang tìm Tần Tuệ, còn gọi cho hắn.

"Tần Tuệ ở trên tay cậu?" Thân Đồ Dạ gọn gàng dứt khoát hỏi.

"Xem là như thế đi, tôi chỉ là giúp Lăng Tuyết một chút." Hàn Vũ Thần nói, "Như thế nào? Anh cũng đang tìm Tần Tuệ?"

"Không có sai." Thân Đồ Dạ đáp lại, "Tôi qua đó một chuyến."

"Được rồi, gặp mặt rồi nói."

...

Thân Đồ Dạ rất nhanh đã đến chỗ gặp mặt Hàn Vũ Thần, Hàn Vũ Thần lúc này mới biết mục đích của Thân Đồ Dạ đến là muốn biết rõ thân thế của Lãnh Thanh Mặc từ Tần Tuệ, hắn biết rõ chuyện này đối với Thân Đồ Dạ mà nói là rất quang trọng, tự nhiên không dám làm trễ nãi chuyện của hắn, cùng giúp hắn điều tra manh mối.

Thủ hạ của Thân Đồ Dạ có chính những chuyên gia thẩm vấn, những chuyện này để bọn họ đi làm thì tốt hơn, chính mình trộm được nửa ngày nhàn hạ, cùng Hàn Vũ Thần ở trên xe tán gẫu.

"Lăng Tuyết vài ngày nay như thế nào?" Thân Đồ Dạ rất ít hút thuốc, nhưng vài ngày nay lại bắt đầu hút lại.

"Rất mệt mỏi, trong lòng áp lực quá lớn." Hàn Vũ Thần ngưng trọng nói, "Đám trẻ cô nhi viện mất tích đối với cô ấy mà nói là một đả kích rất lớn, chuyện này một ngày không có giải quyết, cô ấy một ngày sẽ không có có tâm tư. Cả ngày hôm qua không ăn không uống cũng không ngủ, cả người tinh thần hoảng hốt, trạng thái thật không tốt."

"Tôi đã đang điều tra, cảnh sát Dương hiện tại ở trong tay tôi, chờ sau khi thẩm vấn hắn xong, rất nhanh sẽ có thể tìm thấy những đứa trẻ kia."

Thân Đồ Dạ nói, "Tần Tuệ làm sao lại ở trong tay cậu vậy? Có phải Lăng Tuyết phát hiện cái gì hay không, còn chỉnh chị ta đến bệnh viện tâm thần nữa?"

"Làm sao anh biết?" Hàn Vũ Thần thật tò mò, Thân Đồ Dạ hình như cái gì cũng có thể dự đoán được vậy.

"Tôi đương nhiên biết rõ." Thân Đồ Dạ nhếch môi cười, "Cô ấy không phải là người dễ trêu chọc, lúc trước là do bị bi thương váng đầu, hiện tại tỉnh táo lại, dĩ nhiên là bắt đầu điều tra, người đầu tiên chính là Tần Tuệ."

"Xem ra anh rất hiểu cô ấy." Hàn Vũ Thần khẽ mỉm cười, đem những lời giấu ở trong lòng thật lâu mới nói ra, "Nhưng mà Thân Đồ Dạ, cậu của tôi rõ ràng cũng không phải là anh giết, tại sao anh phải gạt tôi?"

"Ai nói Bạch Tấn Sinh không phải tôi giết?" Thân Đồ Dạ nhướng mày, "Tôi sớm đã nói với cậu rồi, Bạch Tấn Sinh chính là do tôi giết, những người khác nói gì cậu cũng không nên tin."

"Nhưng đây không phải là người khác, đó là Lăng Tuyết." Hàn Vũ Thần nhìn chằm chằm Thân Đồ Dạ, "Không chỉ có anh hiểu rõ Lăng Tuyết, tôi cũng vậy, rất hiểu rõ Lăng Tuyết, chuyện lớn như vậy, cô ấy sẽ không nói lung tung, cô ấy càng sẽ không gạt tôi, cô ấy nói cậu tôi là do cô ấy giết, vậy khẳng định chính là..."

"Hàn Vũ Thần, cậu có phải đầu óc hư mất rồi hay không?" Thân Đồ Dạ có chút ít tức giận, "Tôi đã nói qua với cậu, phụ nữ chính là luôn dễ dàng xử trí theo cảm tính, ấm đầu, Lăng Tuyết khẳng định là hôm nay lúc nói chuyện điện thoại với tôi nghe thấy bên này có tiếng súng, biết rõ tôi đang gặp nguy hiểm, sau đó đã truy hỏi cậu, cậu để lộ cho tình trạng của tôi cho cô ấy biết, cho nên cô ấy mới có thể nói xạo Bạch Tấn Sinh là do cô ấy giết ..."

"Thân Đồ Dạ, anh đủ rồi đấy." Hàn Vũ Thần cắt đứt lời Thân Đồ Dạ nói, phiền chán nhíu lại mi, "Anh cảm thấy tôi sẽ tin tưởng anh hơn, hay là tin tưởng Lăng Tuyết hơn? Anh cảm thấy anh lấy mấy cái cớ này hữu dụng sao?"

Nghe đến những lời này, Thân Đồ Dạ trầm mặc, hắn vội vã làm nhiều chuyện để Lăng Tuyết thoát khỏi tội danh, cho nên mới phải tìm đủ loại chứng cớ, trên thực tế, hắn biết rõ Hàn Vũ Thần không phải là người dễ dàng bị hắn lừa gạt như vậy.

Lăng Tuyết một khi nói ra chân tướng, khẳng định là có căn có cứ, có trật tự, Hàn Vũ Thần không phải người ngu, hắn sẽ phân tích đúng sai phải trái, sẽ ở trong lòng có một cái cân, cái gì là thật cái gì là giả, hắn luôn nắm chắc. .

"Tôi hiểu rõ nỗi khổ tâm của anh, tôi biết rõ anh muốn thay Lăng Tuyết gánh tất cả tội." Hàn Vũ Thần trầm thấp nói, "Kỳ thật tôi cũng có tư tâm như vậy, nếu để cho tôi là anh thì cũng sẽ lựa chọn như vậy, tôi khẳng định là phải bảo vệ Lăng Tuyết, tôi với anh không thân, không thích, cũng không tính là bạn bè, anh chết hay sống đối với tôi mà nói cũng không quang trọng. Nhưng mà Lăng Tuyết..."

Nói đến đây, Hàn Vũ Thần thở dài một hơi thật sâu - -

"Mặc dù cô ấy giết chết cậu tôi, trong tâm của tôi cũng rất mâu thuẫn rất rối rắm, nhưng mà biết rõ tiền căn hậu quả, tôi không có cách nào oán hận cô ấy, cũng không thể trơ mắt nhìn cô ấy xảy ra chuyện, cho nên, lúc tôi biết rõ chân tướng, vẫn là ở trước mặt cô ấy che giấu chuyện anh thay cô ấy gánh tội, thậm chí vì để cho cô ấy an tâm, tôi còn nói dối chuyện của anh cũng không có như vậy nghiêm trọng, nói anh hoàn toàn có thể giải quyết, để cho cô ấy không cần lo lắng. Cho nên anh hoàn toàn không cần lo lắng tôi sẽ vạch trần cái gì, tôi chính là một người vì tư lợi, ngụy quân tử, vì Lăng Tuyết, tôi có thể làm một người xấu."

"Cậu làm như thế là rất đúng" Thân Đồ Dạ thở phào nhẹ nhõm, "Nếu như cậu thật nói cho cô ấy biết chân tướng, như vậy mọi cố gắng của tôi đều uổng phí ."

"Nhưng mà, như vậy đối với anh không công bằng." Hàn Vũ Thần vô cùng áy náy, "Thân Đồ Dạ, vì sao anh không nói sớm với tôi một chút? Tôi không phải là cái loại người không phân biệt được trắng đen, nếu như tôi sớm biết chuyện này không có liên quan, căn bản tôi sẽ không có khả năng đi tố cáo anh, cũng sẽ không bị người bí ẩn kia lợi dụng."

"Nếu như cậu không làm như vậy, người phiền toái chính là Lăng Tuyết." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Từ lúc cô ấy nổ súng, chuyện này đã không có cách nào tránh khỏi kiếp nạn. Sớm muộn sẽ có một ngày sẽ bị người ta cố ý đào ra, mà những người kia cơ bản chính là nhằm về tôi, nếu tôi không gánh tội thay cho cô ấy, cuối cùng mọi chuyện cũng đổ lên đầu tôi, đến lúc đó là hai người cùng nhau xảy ra chuyện, còn không bằng để một mình tôi chịu, tối thiểu cô ấy không cần phải chịu tội, cái này chỉ là dừng lại ở mức tổn hại, cái này là quyết định sáng suốt."

"Nhưng mà..."

"Được rồi" Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Hàn Vũ Thần nói, lạnh như băng nói, "vừa rồi cậu cũng nói, tôi với anh không thân, không thích, cũng không tính là bạn bè, anh chết hay sống đối với tôi mà nói cũng không quang trọng, huống chi căn bản tôi sẽ không phải chết, chỉ là quyền thế sẽ bị tổn thất mà thôi, những thứ này đều là vật ngoài thân, không phải là chuyện lớn gì. Nhưng mà Lăng Tuyết thì không giống vậy, nếu như chuyện này bị đào ra, như vậy cô ấy sẽ thật sự bị chết, chỉ, có, chết! ! !"

Hắn đem mấy chữ cuối cùng kia nói cực kỳ trịnh trọng, chính là muốn cho Hàn Vũ Thần biết rõ chuyện này nghiêm trọng như thế nào.

Quả nhiên, mấy chữ này rất hữu hiệu, Hàn Vũ Thần sau khi nghe xong thì sắc mặt đại biến, không còn do dự như lúc trước nữa, mà là trịnh trọng gật đầu: "Được rồi, tôi nghe anh!"

"Như vậy mới đúng." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, nhìn đồng hồ một chút, rồi nhìn Hàn Vũ Thần nói, "Tôi nên đi, Lăng Tuyết, cậu giúp tôi một chút, ngàn vạn lần không nên để cô ấy xảy ra chuyện."

"Muộn như thế, anh muốn đi đâu?" Hàn Vũ Thần vô ý thức hỏi.

"Còn có một người, tôi cần đi gặp." Thân Đồ Dạ không có nhiều lời, chỉ là mở cửa xe, "Xuống đi."

"Được rồi." Hàn Vũ Thần xuống xe, "Đợi đến lúc bên Tần Tuệ có tin tức, tôi sẽ thông báo."

"Thuộc hạ của tôi sẽ báo với tôi, cậu không cần phải để ý đến." Thân Đồ Dạ nổ máy xe, "Chờ người của tôi thẩm tra xong, cậu chỉ cần báo kết quả với Lăng Tuyết."

"Được" Hàn Vũ Thần đưa mắt nhìn anh rời đi.

Thân Đồ Dạ một tay tài xế, một tay lấy điện thoại ra gọi điện thoại: "Tra được chưa? Hoắc Phi Vân có phải ở Bệnh viện Thánh Tâm hay không?"

"Vốn là như vậy, nhưng mà bây giờ đã đi rồi..."

1 comment: