Kẻ Thù Bên Gối - Chương 346

"Đi rồi? cô ta đi đâu?"

Thân Đồ Dạ trước đó lo lắng Hoắc Phi Vân đi gặp Lăng Tuyết, cho nên mới đi sớm hơn một chút, hiện tại chắc không phải là trễ rồi chứ? ?

"Tôi đang đi theo cô ta, hiện tại cô ta đi về ngoại thành phía nam." Tùy tùng nói.

"Cậu nhìn chằm chằm cô ta, lúc đến nơi thì báo với tôi." Thân Đồ Dạ phân phó.

"Vâng"

...

Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ suy nghĩ một chút, bấm gọi cho Hoắc Phi Vân.

Hoắc Phi Vân không có nghe, đại khái cô ta cũng đoán được cú điện thoại là này Thân Đồ Dạ gọi tới, mặc kệ Thân Đồ Dạ đề ra yêu cầu gì, Hoắc Phi Vân cũng không dám chống lại anh, nhưng mà nếu mà như vậy, mục đích của Hoắc Phi Vân sẽ không thể nào đạt được, cho nên cô ta dứt khoát không nhận cuộc gọi này, về sau nếu Thân Đồ Dạ hỏi tới, cô ta có thể tùy tiện mượn cớ từ chối.

Thân Đồ Dạ hiểu rõ đức hạnh của Hoắc Phi Vân, trong lòng rất là tức giận, chỉ có thể tài xế chạy tới nơi đó trước cô ta một bước thôi.

...

Trên xe, Lăng Tuyết nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, tâm sự nặng nề, hôm nay đột nhiên Hoắc Phi Vân gọi đến hẹn cô ra ngoài gặp mặt.

Lăng Tuyết khi đó theo bản năng là từ chối, nhưng mà câu đầu tiên của Hoắc Phi Vân làm cho cô dao động.

"Cô muốn biết mọi bí mật cũng có thể từ chỗ này của tôi tìm được đáp án..."

Hoắc Phi Vân nói ý tứ sâu xa, Lăng Tuyết khi đó liền sửng sốt.

Mọi bí mật! ! !

Lăng Tuyết xác thực có rất nhiều chuyện không có biết rõ, hơn nữa vội vã muốn tìm được đáp án, cho nên, mặc kệ đêm nay Hoắc Phi Vân mời mọc có phải Hồng Môn yến hay không, cô đều phải đi.

Lúc đang đi, Lăng Tuyết nhận điện thoại của Hàn Vũ Thần, Hàn Vũ Thần nói về tình hình của Tần Tuệ, sau đó ân cần hỏi thăm cô, cô không có nói ra chuyện Hoắc Phi Vân mời mọc, chỉ nói là chính mình có chuyện muốn làm, phải đi ra ngoài một chút, nhưng mà có dẫn theo tùy tùng, để hắn không cần lo lắng, phải thẩm vấn Tần Tuệ thật tốt, mau chóng tìm được tung tích bọn nhỏ.

Hàn Vũ Thần nhắc nhở cô có việc gì thì phải gọi điện thoại cho hắn, đừng để cho mình quá vất vả, hai người nói vài câu sau đó liền cúp điện thoại.

Dọc theo đường đi, Lăng Tuyết đều nghĩ đến mấy chuyện xảy ra gần đây, về Thân Đồ Dạ, về những người thân, bạn bè ở bên cô, về cô nhi viện, về chuyện cô sinh non.. Trong đó có rất nhiều rất chuyện rất nghi vấn, lo giấu ở trong lòng, cô thật rất muốn biết rõ đáp án, cô đã thời gian, công sức đi điều tra, nhưng lúc nào có thể tìm được đáp án, cô hoàn toàn không có có lòng tin.

Có lẽ đối với chuyện của cô nhi viện, Hoắc Phi Vân không nhất định biết rõ, nhưng mà chuyện của Thân Đồ Dạ, Hoắc Phi Vân nhất định biết rõ.

Nghĩ tới đây, Lăng Tuyết nhìn tài xế thúc giục: "Lái nhanh một chút."

"Vậng" Tài xế gia tăng tốc độ.

Thuộc hạ của Thân Đồ Dạ rất nhanh đã tra ra được địa điểm gặp mặt của Hoắc Phi Vân định hẹn Lăng Tuyết, một mình anh lái xe, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi đi qua, Hoắc Phi Vân vừa mới từ trên xe bước xuống liền bị xe Thân Đồ Dạ ngăn cản lại, tùy tùng của cô ta vô cùng đề phòng, lập tức tiến lên muốn cản lại, nhưng khi nhìn rõ ràng người bên trong xe là Thân Đồ Dạ, mấy người kia tất cả đều bị dọa hỏng, lập tức thối lui.

"Thân Đồ..." Hoắc Phi Vân nhìn thấy Thân Đồ Dạ, cảm thấy vô cùng khiếp sợ, "Tại sao anh còn ở Hải Thành? Anh không phải là..."

Thân Đồ Dạ ra dấu tay, ý bảo Hoắc Phi Vân lên xe.

Hoắc Phi Vân nhìn thời gian, Lăng Tuyết sắp đến rồi, nếu như vào lúc này chưa đi, như vậy đêm nay không thể gặp Lăng Tuyết, những bí mật kia cũng không cách nào nói cho cô ấy biết, cũng không có cách nào cứu Thân Đồ Dạ.

"Ting ting ting !" Thân Đồ Dạ ấn hai lần còi ô tô.

Hoắc Phi Vân vẫn còn do dự, không chịu lên xe.

Thân Đồ Dạ nhướng mày, mở cửa xe đi xuống, trực tiếp nhét Hoắc Phi Vân lên xe.

"Thân Đồ, đợi chút, Thân Đồ..." Hoắc Phi Vân lo lắng nói, "Anh không thể như vậy, trước hết anh thả em xuống..."

"Câm miệng." Thân Đồ Dạ căn vốn không muốn nói tiếp với cô ta, trực tiếp đẩy cô ta lên xe, sau đó lái xe vội vã đi.

Tùy tùng của Hoắc gia không dám nhiều lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi, không dám thở mạnh.

Trên xe, Thân Đồ Dạ gọn gàng dứt khoát chất vấn: "Cô hẹn Lăng Tuyết ra ngoài làm gì?"

"Em, em không có a, em chỉ là hẹn bạn bè cùng nhau tới uống trà." Hoắc Phi Vân che giấu nói.

"Còn dám ngụy biện?" Thân Đồ Dạ bén nhọn nhìn cô ta, "Cô cho rằng cô có thể lừa tôi sao?"

"Ý em không phải là như vậy..." Hoắc Phi Vân đương nhiên biết rõ chính mình lừa không được Thân Đồ Dạ, đành phải thành thật khai báo, "Được rồi, em thừa nhận, em thật sự hẹn Lăng Tuyết, bởi vì em biết rõ anh vì Lăng Tuyết, đem chuyện Bạch Tấn Sinh toàn bộ ôm trên người mình, Bạch Tấn Sinh rõ ràng là do Lăng Tuyết giết, sao anh có thể..."

"Tôi mặc kệ chuyện của cô." Thân Đồ Dạ tất nhiên gầm lên, "Hoắc Phi Vân, cô nếu còn dám xen vào việc của người khác, tôi giết cô! ! !"

"Anh..." Hoắc Phi Vân kinh ngạc đến ngây người, hoàn toàn không nghĩ tới Thân Đồ Dạ sẽ nói ra lời như vậy.

Thân Đồ Dạ bén nhọn cảnh cáo: "Đừng tưởng rằng tôi không biết rõ cô ở sau lưng tôi đã làm cái gì, đến bây giờ tôi không hề động chạm đến cô, hoàn toàn là nhờ có ba cô, nếu mà còn như vậy, tôi tuyệt đối sẽ không nương tay với cô."

"Thân Đồ, em biết rõ anh không thích em, nhưng đó là một tấm chân tình của em a." Hoắc Phi Vân nóng nảy, kích động nói, "Anh có biết người của Dạ Thần đang tìm anh khắp nơi hay không? Tình cảnh hiện tại rất nguy hiểm anh biết không? Lăng Tuyết đến cùng là có cái mị lực gì, đáng giá để anh hy sinh chính mình như vậy?"

Thân Đồ Dạ căn bản là không để ý tới mấy lời của Hoắc Phi Vân nói, bá đạo cường thế cảnh cáo: "hiện tại tôi không có thời gian nói mấy lời nhảm nhí này với cô, tất cả những chứng cứ và nhân chứng cũng đã bị tôi khống chế lại, trừ cô ra! nếu mà cô không muốn chết, liền câm miệng cho tôi."

"Thân Đồ..."

Hoắc Phi Vân còn muốn nói gì, Thân Đồ Dạ đem một phần văn kiện ném lên người cô ta, "cái này là thư chuyển nhượng cổ phần của Hoắc thị, từ lúc Hoắc Vân Phong xuất ngoại, hắn cũng đã giao cho tôi."

"A? Vì sao?" Hoắc Phi Vân nhặt lên vừa nhìn, quả nhiên đều có chữ ký của cha anh trai của cô Hoắc Vân Phong trên thư chuyển nhượng này, đương nhiên, người nhìn xa trông rộng khẳng định là Thân Đồ Dạ.

"Cô lại còn hỏi tôi vì sao?" Thân Đồ Dạ trào phúng cười lạnh, "Hắn biết rõ cô không phải là người biết kinh doanh, sớm muộn cũng sẽ làm cho tài sản của Hoắc gia bị thiếu hụt, quan trọng hơn là, cô có tâm bất chính, nếu để cho cô cầm quyền như lời nói, về sau còn không biết biết làm ra bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý, cho nên hắn mới đem toàn bộ cổ phần Hoắc thị giao cho tôi xử lý. Hiện tại tôi cũng đã xảy ra chuyện, tôi không muốn làm cho cơ nghiệp của ông nội của cô vất vả có được bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, nếu như cô ngoan ngoãn nghe lời, đợi khi qua khỏi cơn khủng hoảng này, tôi sẽ làm chuyên gia đến dạy bảo cô, để cho cô từng bước trở về chính đạo, về sau sẽ đem toàn bộ cổ phần toàn bộ trả lại cho cô, nếu như cô không nghe lời, vậy tôi sẽ đem toàn bộ cổ phần này bán ra ngoài."

"Thân Đồ, không được." Hoắc Phi Vân sợ hãi vội vàng nắm được cánh tay Thân Đồ Dạ, khẩn cầu nói, "Tôi vẫn luôn rất dụng tâm, rất muốn kinh doanh và điều hành tốt cơ nghiệp của Hoắc gia chúng tôi, tôi chỉ là không có kinh nghiệm, năng lực không đủ mà thôi, tôi sẽ cố gắng học tập. Nếu như anh đem những cái này đều bán ra ngoài, vậy Hoắc gia chúng ta sẽ không có gì cả ..."

"Cho nên cô phải ngoan ngoan ngoãn nghe lời." Thân Đồ Dạ nhìn cô ta chằm chằm, "Cô ở sau lưng tôi làm ra nhiều chuyện như vậy, động một chút là đùa giỡn tiểu tâm cơ, cách chơi cũng đa dạng, tôi đều là mắt nhắm mắt mở, nhưng mà chuyện lần này không phải chuyện đùa, nếu như cô làm hư chuyện của tôi, tôi không chỉ sẽ làm cho cô hoàn toàn không có tất cả, còn sẽ để cho cô... Sống không bằng chết! ! !"

Bốn chữ cuối cùng kia, Thân Đồ Dạ cực kỳ nhất mạnh, hắn muốn Hoắc Phi Vân nghe thấy rõ ràng rành mạch, nhớ kỹ trong lòng.

"Anh muốn cho tôi làm cái gì?" Chuyện cho tới bây giờ, Hoắc Phi Vân đã không còn đường lui, trong lòng cô ta mơ hồ biết rõ mục đích của Thân Đồ Dạ, chỉ là vẫn như cũ có chút không dám tin, thậm chí có thể nói là trong lòng còn có hy vọng, cho nên, cô ta muốn nghe được từ chính miệng anh nói ra.

"Chuyện của Bạch Tấn Sinh, một chữ cũng không được nói." Thân Đồ Dạ nghiêm túc ra lệnh, "Nếu như về sau có người hỏi, cô chỉ có thể nói là không rõ ràng, hàng vạn hàng nghìn không được nói chuyện này Lăng Tuyết có liên quan, cô nói cái gì cũng không biết."

"Vì sao?" Hoắc Phi Vân kích động chất vấn, "Anh chẳng lẽ không biết như vậy sẽ hại chết chính mình sao? Chuyện này cơ bản là không có bất cứ liên quan nào với anh, anh vì cái gì mà nhất định ôm hết trên người mình? Chỉ bởi vì anh thích cô ta? ? Thân Đồ, anh điên sao? Vì tình yêu, ngay cả tiền đồ của mình, đến mạng cũng đều không cần ? ? ?"

"Đây là chuyện của tôi." Thân Đồ Dạ phiền chán nhíu lại mi, căn bản là không muốn nhiều lời, "Cô làm tốt chuyện của mình là được rồi."

"Thân Đồ..."

"Còn cần tôi nói lại một lần sao?" Thân Đồ Dạ nhíu mày trừng mắt cô ta, " vận mệnh Hoắc gia các người, vận mệnh của cô, toàn bộ đều giữ trong tay tôi! ! ! Nếu như cô không làm theo lời tôi, tự gánh lấy hậu quả."

"Em thật sự nghĩ không ra, nghĩ không ra..." Hoắc Phi Vân nước mắt lưng tròng nhìn anh, "Đến cùng là vì sao? Anh yêu cô ta đến vậy sao? Yêu đến có thể vì cô ta trả giá mọi chuyện?"

"Cô là một người thông minh, cũng là một người có nhân tính, tôi tin tưởng cô sẽ có lựa chọn sáng suốt." Thân Đồ Dạ dừng xe ở ven đường, "Đã hiểu chưa? Cô nên biết làm như thế nào chưa?"

"A..." Hoắc Phi Vân khổ sở cười một tiếng, bi thương nói, "Em còn có thể làm như thế nào? Từ lúc em quen biết anh, cuộc đời của em đều xem anh là chúa tể, lúc nào không phải là anh định đoạt? Em dám chống lại ý của anh sao?"

"Như vậy mới đúng." Thân Đồ Dạ hài lòng gật đầu, "Hiện tại cô có thể xuống xe."

"Nhưng mà Thân Đồ, anh thật sự không suy nghĩ thêm một chút sao? Anh làm như thế này sẽ hối hận ..."

"Cô lằn nhằn quá." Thân Đồ Dạ phiền chán ngắt lời cô ta, lạnh lùng nói, "Thân Đồ Dạ tôi làm việc trước đến giờ không hối hận."

"Nhưng mà..."

"Xuống xe." Thân Đồ Dạ tất nhiên ra lệnh.

"Được rồi." Hoắc Phi Vân không cần phải nhiều lời nữa, đẩy cửa xuống xe, lúc chuẩn bị đóng cửa xe, Thân Đồ Dạ chợt nhớ tới một chuyện, "Đúng..."

"Thân Đồ, anh nghĩ thông rồi?" Hoắc Phi Vân liền vội vàng hỏi.

"Chuyện Nhược Hi tái phát bệnh cũ có có liên quan đến cô hay không?" Thân Đồ Dạ bén nhọn nhìn chằm chằm cô ta.

Hoắc Phi Vân sững sờ một cái, ánh mắt có chút ít lóe lên, cuống quít trả lời: "Đương nhiên không phải, có liên quan gì với em?"

Thân Đồ Dạ nguy hiểm híp mắt, hắn biết rõ, Hoắc Phi Vân đang nói xạo. .

Nhưng mà hắn không nói thêm gì, đóng cửa xe, sau đó lái xe xe vội vã đi.

1 comment: