"Phụng mệnh làm việc? Phụng mệnh của ai?" Tiểu Thân Đồ phẫn nộ chất vấn, "Là cha tôi kêu các ngươi làm?"
Mấy tên tùy tùng cúi đầu, không dám nhiều lời.
"Được, tôi biết rồi." Tiểu Thân Đồ đối cha có thêm nhiều hận ý, cậu biết rõ mấy tên tùy tùng này không dám ngỗ nghịch với cha, vì vậy đổi đề tài hỏi, "Bọn họ là ai? Các ngươi tại sao phải giết hắn?"
"Chủ nhân gọi là Đế Diệu Dương." Tùy tùng trả lời, "Mấy người khác theo thứ tự là vợ và cha mẹ hắn, con trai của hắn cũng cùng tuổi với ngài, không biết rõ có trên xe hay không."
"Thân Đồ Tiếu tại sao phải giết hắn?" Tiểu Thân Đồ chất vấn.
"Chỉ có thể nói là do hắn ngăn cản đường của chủ nhân, cái khác cũng không rõ ràng ..." Tùy tùng đơn giản trả lời, "Dạ thiếu, chủ nhân làm cái gì cũng có đạo lý của ông ấy, ngài phải tin tưởng ông ấy."
"Đạo lý của ông ấy chính là duy hắn độc tôn, tất cả không thuận theo ý ông ấy đều phải chết."
Lúc Tiểu Thân Đồ nói đến cha của cậu thì trong mắt lóe lên rừng rực hận ý, còn nhỏ tuổi nhưng cậu đã chứng kiến cha mình đã làm quá nhiều chuyện hung ác, trong lòng sinh ra hận ý mãnh liệt với ông ta.
Chuyện kia là một bóng ma sâu sắc trong lòng cậu, rất nhiều năm sau vẫn còn ác mộng...
Về sau cậu còn từng ủy thác cho người ta đi tìm con trai của Đế Diệu Dương, nhưng mà không có tin tức.
Theo thời gian thì dần dần nhạt đi, anh cugnx không nghĩ tới những chuyện kia nữa, chỉ là những chuyện kia cũng đã để lại ấn tượng khắc sâu trong lòng, cái tên đó, cái người đó, hắn đều còn nhớ.
Cho nên hiện tại tùy tùng vừa nhắc tới đến, anh liền nhớ tới chuyện cũ.
Thì ra Lãnh Thanh Mặc là con trai của Đế Diệu Dương, họ Đế, như vậy, hắn tám chín phần mười chính là Đế Phong.
Hắn đi đến Cung gia, làm ra nhiều chuyện như thế chính là vì báo thù sao?
"Chủ nhân..." Đầu bên kia điện thoại tùy tùng ngưng trọng nói, "Tần Tuệ còn nói, chuyện Lăng tiểu thư sinh non cũng có liên quan đến Lãnh Thanh Mặc. ."
"Cụ thể là như thế nào?" Thân Đồ Dạ truy hỏi.
"Tần Tuệ là chỉ biết mơ hồ chút xíu là có cho người đi làm, khi đó chị ta còn ở Thụy Sĩ chưa có trở về, không có tham dự vào chuyện này, cho nên không biết rõ chi tiết cụ thể..."
"Nói cách khác không có chứng cớ." Thân Đồ Dạ nhíu mày, nếu như không có chứng cớ, như vậy cho dù nói với Lăng Tuyết, Lăng Tuyết cũng sẽ không tin tưởng đi.
"Chủ nhân, Tần Tuệ còn nói rất nhiều chuyện..."
"Cậu ghi chép lại, sau đó gửi cho tôi." Thân Đồ Dạ ra lệnh.
"Vâng"
...
Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ lập tức gọi cho Lỗi Lạc, hiện tại anh đã có tám chín phần khẳng định, Lãnh Thanh Mặc chính là Đế Phong, như vậy, kế hoạch của anh cần sữa lại một chút...
Nếu Lãnh Thanh Mặc đã quay lại trả thù, vậy là hắn muốn đưa Thân Đồ Dạ vào chỗ chết, hắn biết rõ, chuyện Bạch Tấn Sinh chết nhiều nhất chỉ làm cho tiền tài quyền thế của Thân Đồ Dạ bị ảnh hưởng một chút, không có hậu quả nghiêm trọng hơn, với năng lực của Thân Đồ Dạ, muốn vượt qua chuyện kiếp nạn này cũng không phải là việc khó gì.
Mà hiệu quả như vậy, hiển nhiên không phải cái mà Lãnh Thanh Mặc muốn, cho nên, hắn chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ.
Nếu như hắn muốn triệt để phá đổ Thân Đồ Dạ, vậy cũng chỉ có đem Lăng Tuyết kéo vào, chỉ có như vậy, Thân Đồ Dạ mới có thể bị hắn đánh trở tay không kịp, đến lúc đó sẽ đem chuyện năm đó kéo Lăng Tuyết vào, làm cho cô địch với anh, chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn nhiều.
Còn có, Dạ Thần hiện tại phái người ở Hải Thành điều tra vụ án kia, Thân Đồ Dạ đã làm rất nhiều chuyện, để hắn tra không được, nhưng mà nếu như Lãnh Thanh Mặc ở Anh quốc kia có động tác khác, như vậy mọi thứ Thân Đồ Dạ làm đều uổng phí ...
Cho nên, Thân Đồ Dạ hiện tại không thể chờ chết canh giữ ở Hải Thành, hắn nhất định phải về Anh quốc, chính diện cùng Lãnh Thanh Mặc giao chiến! ! !
Điện thoại Lỗi Lạc vẫn không gọi được, Thân Đồ Dạ do dự một chút, gọi Tưởng Khiếu Quân: "Tưởng."
"Thân Đồ." Tưởng Khiếu Quân nói, "Cậu cuối cùng tìm tôi, tôi liên tục đang đợi điện thoại của cậu, hy vọng có thể làm chút gì đó cho cậu. ."
"Có một chuyện, tôi cần anh hỗ trợ." Thân Đồ Dạ nghiêm túc nói, "Tôi hiện tại phải về Anh một chuyến, nhưng mà tôi lo lắng an toàn của Lăng Tuyết, anh giúp tôi bảo vệ cô ấy, nhất định không thể để cho cô ấy có chuyện được."
"Không thành vấn đề, tôi bảo đảm." Tưởng Khiếu Quân gọn gàng linh hoạt trả lời, "Mặc dù hế lực của tôi đều ở Anh quốc, nhưng mà ở trên thế giới bất kỳ nơi nào có người cần phải bảo vệ cũng không thành vấn đề, nếu tính Dạ Thần tự mình đến, tôi cũng không sợ hắn, có tôi ở đây, sẽ không để cho bất luận kẻ nào động tới một sợi tóc của người phụ nữ của cậu."
"Vậy là tốt rồi." Thân Đồ Dạ giương cao khóe môi, anh biết rõ thực lực của Tưởng Khiếu Quân, Tưởng Khiếu Quân mặc dù chỉ là kinh doanh, với chính trị không có có liên quan, nhưng mà họ tộc nhà bọn ở Anh quốc thậm chí là thực lực trên toàn thế giới đều rất cường đại, quan trọng nhất là, Dạ Thần cùng hắn của gia tộc có thế giao, bao nhiêu cũng phải cấp hắn vài phần tình mọn, sẽ không cứng đối cứng.
"Cậu dự định lúc nào thì trở về?" Tưởng Khiếu Quân hỏi.
"Đêm nay." Thân Đồ Dạ nhìn một chút thời gian, "Sau hai tiếng sẽ về tới Anh quốc, thời gian vừa vặn, chỉ là không thể để bất luận kẻ nào biết rõ."
"Cậu muốn bí mật?" Tưởng Khiếu Quân hỏi, "Cũng tốt, như vậy có thể che giấu tai mắt người khác."
"Uh, Lăng Tuyết liền kính nhờ anh." Lăng Tuyết nói, "Tôi cúp trước ."
"Có chuyện gì còn nhớ gọi điện thoại cho tôi." Tưởng Khiếu Quân dặn dò, "Mặc kệ chuyện gì, chỉ cần một cú điện thoại của cậu, Tưởng tôi nhất định toàn lực giúp cậu."
"Ha ha, đa tạ trước!" Thân Đồ Dạ cười, "Anh giúp bảo vệ tốt Lăng Tuyết, chăm sóc tốt cho Thân Đồ Phong Hoa là được. Những chuyện khác tôi tự mình giải quyết. Được rồi, có điện thoại vào, tôi cúp trước."
Nói xong, Thân Đồ Dạ liền cúp điện thoại, sau đó gọi cho Đường Tiêu, "Cho chuẩn bị cho tôi vé máy bay, chuyến gần nhất đi Anh."
"Vâng, Thân Đồ tiên sinh, tôi ngay lập tức đi xử lý." Đường Tiêu lập tức đi chuẩn bị.
...
Cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ lái xe trực tiếp đi về hướng bệnh viện của Cung thị chỗ viện trưởng Quách đang điều trị, anh muốn trước khi đi gặp Lăng Tuyết lần cuối cùng.
Đêm nay anh đặc biệt lái một chiếc xe cải trang màu đen, làm người ta nhận không ra.
Lăng Tuyết bị Hoắc Phi Vân thả bồ câu, vài ngày nay tâm sức lao lực quá độ, hôm nay lại lăn qua lăn lại một ngày, hiện tại đang trên đường về bệnh viện?
Thân Đồ Dạ gọi điện thoại hỏi một chút mấy người phái đi bảo vệ Lăng Tuyết trong bóng tối, xác định vị trí hiện tại của cô, trực tiếp lái xe đến gara bệnh viện đợi cô.
Quả nhiên, vài phút sau đó, xe của Cung gia lái về, Lăng Tuyết từ trên xe bước xuống, tiều tụy mà mệt mỏi, thiếu chút nữa đã té xỉu, cũng may có tùy tùng đúng lúc đỡ cô: "Cung nhị tiểu thư, ngài còn khỏe không?"
"Không có việc gì." Lăng Tuyết lắc lắc đầu, "Tôi cần nghỉ ngơi, đi thôi. Đỡ tôi đi lên."
"Vâng" Tùy tùng đỡ Lăng Tuyết đi vào thang máy.
Thân Đồ Dạ liền ngồi ở trong xe lẳng lặng nhìn cô.
Vài ngày không gặp, sắc mặt của cô rất kém, tái nhợt, vô cùng tiều tụy, Thân Đồ Dạ nhìn thấy rất đau lòng, anh rất muốn đi lên ôm ôm cô, nói cho cô biết không phải sợ, mọi thứ đều có anh, có anh ở đây, sẽ không để cho bất luận kẻ nào làm tổn thương cô, nhưng mà anh không thể, không thể để cho cô biết rõ anh đang ở đây.
Hiện tại anh còn không biết nên như thế nào đối mặt với cô, cũng không biết nên giải thích như thế nào với cô.
Có lẽ, đợi đến lúc chân tướng rõ ràng, tự nhiên cô sẽ hiểu rõ, mà bây giờ, cái anh muốn làm chính là bình định tất cả chướng ngại.
...
Lăng Tuyết kéo thân thể mệt mỏi đi vào thang máy, không biết rõ vì cái gì, cô cảm thấy ở sau lưng phảng phất có một đôi mắt đang nhìn cô.
Cô quay đầu lại nhìn nhìn, trong phạm vi tầm mắt toàn là xe, cũng không có những vật khác.
Cô nghĩ tới có lẽ là chính mình quá nhạy cảm, nghĩ nhiều rồi, thở dài một hơi, đi vào thang máy.
Cửa thang máy chậm rãi đóng kín, Lăng Tuyết có chút ít không tập trung, ánh mắt vẫn như cũ nhìn bốn phía tìm tìm, mà hướng xéo đối diện bãi xe, Thân Đồ Dạ còn đang nhìn cô, trong ánh mắt có quá nhiều tâm tình, đau lòng, không thôi, thương cảm, ly biệt...
Rất nhiều tình cảm phức tạp hỗn hợp cùng một chỗ, hội tụ thành một loại cảm giác đặc biệt chua xót.
Bây giờ đi không biết rõ còn có thể trở về hay không, có lẽ nói, không biết lúc nào có thể trở về gặp cô, không thể ở bên người bảo vệ cô, chăm sóc cô, anh hy vọng mọi thứ với cô đều tốt...
Lúc cửa thang máy sắp đóng kín, đột nhiên trước mặt Lăng Tuyết bỗng tối sầm, mềm mại ngã xuống, tùy tùng kinh hô: "Nhị tiểu thư..."
Thân Đồ Dạ không nghe được, lại trông thấy, trong lòng anh căng thẳng, lập tức xuống xe xông tới, nhưng mà cửa thang máy đã đóng kín, chở đầy Lăng Tuyết từ từ đi lên.
Thân Đồ Dạ không ngừng ấn thang máy, thang máy dừng ở lầu 24, vẫn luôn không có xuống, anh quản không được nhiều như vậy, trực tiếp xông đi lên thang bộ bên cạnh, chạy một mạch xông lên lầu 13, vừa vặn trông thấy y táđem Lăng Tuyết mang lên giường cấp cứu, vô cùng lo lắng đẩy vào trong phòng bệnh.
Vài người tùy tùng ở bên cạnh, vô cùng sốt ruột, đợi đến lúc Lăng Tuyết bị đẩy nhanh vào phòng bệnh, y tá ngăn cản bọn họ ở bên ngoài: "Mời các người tránh một chút, Cung nhị tiểu thư hẳn là trước đó sinh non mất máu quá nhiều, vài ngày nay lại bôn ba mệt nhọc tạo thành hôn mê, bác sĩ cần kiểm tra về vấn đề phụ khoa cho cô ấy, các người không thể đi vào."
"Được rồi." mấy người này từ nơi nào dám đi vào, chỉ có thể ở bên ngoài chờ.
Thân Đồ Dạ đứng ở đầu bậc thang nghe đến những lời này, lòng nóng như lửa đốt, lúc Lăng Tuyết sinh non bị băng huyết chảy rất nhiều máu, khi đó tình huống vô cùng nguy cấp, cơ thể cô còn chưa hồi phục thì xảy ra những chuyện khác, vài ngày nay liên tục ở bên ngoài bôn ba mệt nhọc, hiện tại cơ thể khẳng định chịu không nổi.
Hiện tại, anh không chú ý được nhiều như vậy, phải đi gặp gặp bác sĩ, biết rõ bệnh tình của cô.
Nghĩ tới đây, Thân Đồ Dạ chuẩn bị đi xem một chút, này lúc, một tùy tùng lo lắng nói: "Làm sao bây giờ? Tần quản gia bị đưa đến bệnh viện núi xanh, Lãnh tiên sinh cũng không ở đây, nếu như Cung nhị tiểu thư xảy ra chuyện gì, chúng ta làm như thế nào?"
"Đúng vậy, Lãnh tiên sinh trước khi đi, hết lần này đến lần khác giao cho chúng ta phải bảo vệ tốt nhị tiểu thư, nếu như cô ấy có cái gì không ổn, thì chúng ta chết cực kỳ thảm. Hiện tại nhị tiểu thư bị bệnh, Lãnh tiên sinh nhất định sẽ không bỏ qua cho chúng ta."
"Lãnh tiên sinh coi trọng chuyện của Cung nhị tiểu thư nhất, hôm nay tôi báo cáo với hắn chuyện của Tần quản gia, hắn chỉ là nhàn nhạt đáp lại, chỉ cần nhị tiểu thư cao hứng là được, sống chết của những người khác không đáng nhắc đến, nhưng mà bây giờ nhị tiểu thư biến thành dạng này..."
"Vẫn nên nhắn tin cho Lãnh tiên sinh một chút đi."
"Được được được, chỉ có thể như vậy."
...
Nghe đến đoạn đối thoại này, Thân Đồ Dạ thu chân bước về, trong đầu suy nghĩ ngàn vạn, nếu đã có Lãnh Thanh Mặc coi trọng Lăng Tuyết như thế, như vậy cô tạm thời sẽ không có vấn đề gì, ngược lại, nếu như anh lộ diện, ngược lại đối Lăng Tuyết không tốt.
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 348 […]
ReplyDelete