Kẻ Thù Bên Gối - Chương 347

Thân Đồ Dạ không phải là không muốn vạch trần Hoắc Phi Vân, chỉ là hiện tại không có chứng cớ, không có cách nào xử trí cô ta, huống chi, anh hiện tại đã vội vàng đến sứt đầu mẻ trán, đối với mấy chuyện này không có ảnh hưởng gì, anh chỉ có thể tạm thời gác lại.

Nhưng mà, Nhan Nhược Hi an toàn, anh muốn bảo đảm, anh tuyệt đối không thể để cho cô ta lại xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn...

Hoắc Phi Vân đứng ở ven đường nhìn theo xe Thân Đồ Dạ rời đi, xe đã biến mất trong tầm mắt, cô ta vẫn chưa thu hồi ánh mắt, trong lòng một trận khủng hoảng, cảm giác Thân Đồ Dạ đã hoàn toàn nhìn thấu cô ta, mà hiện tại mọi chuyện cũng chỉ là một lựa chọn mà thôi.

Nhưng mà còn tốt, Thân Đồ Dạ hiện tại chỉ là suy đoán mà thôi, cũng không có bất kỳ chứng cớ nào chứng minh những chuyện kia do chính cô ta làm cho nên anh ta chỉ là hỏi một chút, không có theo đuổi tới cùng.

Chuyện kia trừ Hoắc Phi Vân ra, cũng chỉ có Nhan Nhược Hi tự mình biết, Nhan Nhược Hi hiện đang chưa có tỉnh lại, dù ai cũng không cách nào chỉ ra chỗ sai của Hoắc Phi Vân, nhưng mà, một khi Nhan Nhược Hi tỉnh lại ...

Nghĩ đến cái này vấn đề, trong lòng Hoắc Phi Vân một trận hoảng sợ, cuống quít lấy điện thoại di động ra gọi cho bệnh viện: "Viện trưởng Hoàng, Nhan Nhược Hi như thế nào rồi?"

"Hoắc tiểu thư, tôi đang chuẩn bị gọi cho ngài..." Viện trưởng Hoàng lo lắng nói, "Chính là mười phút trước, vài người lại đây đem Nhan tiểu thư đi rồi."

"Cái gì?" Hoắc Phi Vân quá sợ hãi, "Người nào? Ông sao có thể tùy tiện cho người ta đem chị dâu tôi đi?"

"Tôi cũng thật khó xử, đó là người của bộ ngoại giao, tôi không dám ngăn cản a." Viện trưởng Hoàng ngưng trọng nói, "Hơn nữa bọn họ nói này là ý tứ của Thân Đồ bộ trưởng..."

"Thân Đồ Phong Hoa?"

Hoắc Phi Vân lại là khiếp sợ, Thân Đồ Phong Hoa tự mình qua đây đem Nhan Nhược Hi đi, cái này là thật sao?

Có lẽ là thật, dù sao Thân Đồ Dạ bây giờ là thời kì phi thường nghiêm trọng, bên cạnh không có người nào có thể dùng, Nhan Nhược Hi dù nói thế nào cũng là người của nhà Thân Đồ, anh ấy nhờ Thân Đồ Phong Hoa đi đón người đi cũng không phải là không thể được, nhưng mà chỉ là như vậy, thì chuyện sẽ trở nên nghiêm trọng.

Thân Đồ Dạ khẳng định là vì chứng thật nghi vấn của mình mới để cho người đem Nhan Nhược Hi đi, đợi đến lúc Nhan Nhược Hi tỉnh lại, tất cả chân tướng sẽ bị vạch trần, đến lúc đó Hoắc Phi Vân liền xong đời.

Đáng tiếc cô ta hiện tại cái gì cũng làm không được, chỉ có thể trơ mắt chờ đợi mình bị vạch trần.

Nghĩ đến cái này, Hoắc Phi Vân đã cảm thấy hoảng sợ vạn phần, cô ta tựa hồ nhìn thấy bản thân mình đã đi đến cuối cùng ...

Mới vừa rồi cô ta còn hy vọng Thân Đồ Dạ chỉ là suy đoán mà thôi, không có bất kỳ chứng cớ nào chứng minh cô ta có liên quan đến chuyện của Nhan Nhược Hi, nhưng mà bây giờ, trong lòng cô ta tất cả hy vọng đều bóp chết, Thân Đồ Phong Hoa tự mình bảo vệ Nhan Nhược Hi, Hoắc Phi Vân cô ta căn bản không có khả năng động được tay chân...

Trong đầu Hoắc Phi Vân không ngừng nhảy qua nhảy lại chữ "Hết , hết , hết . . ."

...

Thân Đồ Dạ nhạn điện thoại của Thân Đồ Phong Hoa, trong dự liệu, Thân Đồ Phong Hoa nói đơn giản: "Người đã nhận được, cũng chuẩn bị tốt các phương án và phòng bệnh chữa trị rồi, con yên tâm đi."

"Cảm ơn." Thân Đồ Dạ đơn giản đáp lại một câu, chuẩn bị cúp điện thoại.

"Thân Đồ Dạ." Thân Đồ Phong Hoa gọi anh lại, trầm thấp nói, "tính mạng Nhan Nhược Hi bị đe dọa, con phải cứu cô ta, cô cô có thể hiểu, nhưng mà bây giờ con còn có nguyên nhân gì không sợ chết ở lại Hải Thành, không về Anh quốc?"

Trước kia Thân Đồ Phong Hoa trực tiếp mắng, nhưng mà bây giờ cô cô không mắng , giọng nói mang mệt mỏi.

Thân Đồ Dạ bỗng chốc cảm động, cố làm ra vẻ thoải mái nói: "Thân Đồ Phong Hoa, cô cô không cần lo lắng cho con, con tự có chừng mực, con nhất định sẽ vượt qua được kiếp nạn này, chết không được ."

"Nhưng mà..."

"Tin tưởng con!" Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa nói, nghiêm túc nói, "con nhất định sống sót đi gặp cô cô, con không phải là đã đáp ứng cô cô rồi sao? Con muốn sinh một đội bóng cho cô cô chơi cùng."

"Ha ha..." Thân Đồ Phong Hoa cười, "Được, cô cô tin tưởng con!"

Thời gian dài như vậy tới nay, cô cô đã dùng hết hết mọi phương pháp với anh, thậm chí lấy cái chết đến uy hiếp Tưởng Khiếu Quân, thoát khỏi anh ta, muốn trở lại Anh quốc đi giúp anh, nhưng mà câu nói Tưởng Khiếu Quân nói đầu tiên làm cho cô cô bất đắc dĩ bỏ đi ý niệm trong đầu, hắn nói Thân Đồ Dạ còn ở Hải Thành.

Đúng vậy, người trong cuộc cũng không có trở về, cô cô trở về có thể làm cái gì? Cái gì cũng đều làm không được.

Chính tổng thống, cũng không cách nào cưỡng chế can thiệp vào chuyện của ngũ đế được, huống chi, cô cô còn không phải là tổng thống.

Nếu như Thân Đồ Dạ trở về Anh quốc, vô luận như thế nào, Thân Đồ Phong Hoa chỉ có một tác dụng duy nhất là giúp anh điều tra, chuyện gì cũng tra ra được, muốn dùng người lúc nào cô cô cũng có thể điều quân đội cho anh, nhưng mà bây giờ, chính anh cũng không làm, cô cô chỉ có thể ở bên cạnh lo lắng suông.

Cho nên, cô cô dứt khoát cũng ở lại Hải Thành, xem anh lúc nào cần cái gì, cô cô cũng có thể hễ kêu là tới, tối thiểu có thể bảo vệ anh an toàn.

"Vậy là được rồi." trong lòng Thân Đồ Dạ thở phào nhẹ nhõm, "Tiếp đến cô cô không có chuyện gì thì chăm sóc cho mình thật tốt đi."

Nói xong câu đó, anh liền cúp điện thoại ...

Hiện tại những chuyện kia đã tra được gần như hết rồi, rất nhanh là có thể biết rõ chân tướng, chờ anh dẹp hết những chướng ngại cho Lăng Tuyết, bảo đảm cô bình yên vô sự, sau đó trở về Anh quốc đi tiếp chuyện Dạ Thần...

Cho dù muốn dùng tất cả tiền tài quyền thế đi đổi, anh cũng không oán không hối.

Lăng Tuyết đi đến nhà hàng Hoắc Phi Vân hẹn trước, chờ thật lâu cũng không trông thấy Hoắc Phi Vân đến, cô gọi Hoắc Phi Vân, nhưng mà không có ai nghe máy, cô do dự có nên gọi lại hay không, Hoắc Phi Vân gọi lại, cô lập tức nghe: "Hoắc Phi Vân, tôi đã đến nhà hàng ."

"Xin lỗi, tôi có việc đến không được nữa." Hoắc Phi Vân lạnh lùng nói, "Cô trở về đi."

"Cái gì?" Lăng Tuyết sững sờ một cái, kinh ngạc hỏi, "Cô không đến? Cô tự mình hẹ gặp tôi, hiện tại lại không đến? Cô là đang đùa tôi sao?"

"Tùy cô nghĩ như thế nào." Hoắc Phi Vân không muốn nói tiếp nữa, trực tiếp ngắt điện thoại.

"Uy, uy, uy uy!"

Lăng Tuyết gọi vài tiếng, chỉ nghe thấy tiếng "e e" âm báo bận, cô vô cùng tức giận, nhưng mà nghĩ lại một chút, Hoắc Phi Vân còn không đến mức nhàm chán ngây thơ như thế, cô ta hẹn cô ra khẳng định là có chuyện, hiện tại tạm thời lại không đến, chỉ sợ là có nguyên nhân khác.

Còn như là nguyên nhân gì, cô hiện tại không nghĩ ra được, hơn nữa chắc Hoắc Phi Vân không có cách nào, đành phải buông tha cho cơ hội này, trở về lại nghĩ biện pháp khác.

Thân Đồ Dạ vì xử lý chuyện của Lăng Tuyết, đã ba ngày ba đêm không có ngủ, không có ăn uống gì, hiện tại trên cơ bản không có chuyện gì cần anh tự mình đi xử lý, mà bác sĩ của Lỗi Lạc bên cạnh đã gọi ba cuộc điện thoại thúc giục anh trở về bôi thuốc, anh nghe mà phiền, cũng thật sự là mệt mỏi, muốn tìm một chỗ nghỉ ngơi, vì vậy liền đi qua .

Vẫn là giống như thường ngày, anh tắm rửa xong sau đó nằm sấp đang chờ thây thuốc, bác sĩ già dong dài vài câu, tự mình thây thuốc cho anh, động tác cẩn thận, hết sức cẩn thận, rất sợ làm anh đau, nhưng mà loại vết bỏng này thây thuốc giống như ở miễn cưỡng lột da vậy, khiến người ta đau đến không muốn sống, hết lần này tới lần khác Thân Đồ Dạ lại bị ba chỗ, không chỉ không nói tiếng nào, còn rất nhanh đã ngủ, giống như hoàn toàn không biết rõ đau là gì.

Y tá bên cạnh nhịn không được hỏi: "Bác Tưởng, ngài cho anh ấy thuốc tê ?"

"Không có." Bác sĩ Tưởng tự đáy lòng cảm thán, "Người lăn lộn giang hồ, đều đi qua từ trên mũi đao, trải qua vô số chuyện sinh tử, chút đau này đối bọn họ thì không tính cái gì. Chỉ là hắn vượt qua được người thường xác thực là nhân gian hiếm thấy, tôi đều cảm thấy rung động."

"Loại nhẫn nại này thật sự là cường đại." Y tá tán thưởng, "Nếu là đổi tôi, đã sớm ngất đi."

"Được rồi, ít nói nhảm đi, nhanh bôi thuốc."

"A."

...

Bác sĩ Tưởng bôi thuốc xong cho Thân Đồ Dạ sau đó mở máy sưởi trong phòng lớn hơn, muốn để cho anh ngủ một giấc cho ngon.

Nhưng mà lúc này, di động Thân Đồ Dạ vang lên, anh cảnh giác bừng tỉnh, nằm nghe điện thoại: "Alo!"

"Thân Đồ tiên sinh, chúng tôi đã thẩm vấn được bảy tám tiếng, dùng thuật thôi miên, cuối cùng tra được một chút manh mối." Đường Tiêu kích động nói, "Nguyên lai cha của Lãnh Thanh Mặc phụ chính là..."

"Cậu chờ một chút." Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Đường Tiêu nói, phất tay để bác sĩ Tưởng ra ngoài.

Bác Tưởng lập tức mang theo y tárời đi, còn tiện tay đóng cửa phòng lại.

Thân Đồ Dạ ngồi dậy, vừa mặc quần áo vừa nói: "Cậu nói đi."

"Nguyên lai Cha của Lãnh Thanh Mặc chính là mối tình đầu của thiếu phu nhân Cung gia Đế Diệu Dương, vì cứu thiếu phu Cung gia lần đó đã chết tại chỗ, một nhà bốn người bị khóa ở bên trong sẽ bị chết cháy..."

Nghe đến những lời này, Thân Đồ Dạ ngơ ngẩn, trong đầu hiện lên một cảnh tượng, một chiếc xe dừng lại trên đỉnh núi, bên trong xe có người uống thuốc, hỗn loạn, mà ngay cả xe bị đốt cũng không biết, xe chạy xuống vách núi, lửa cháy càng lúc càng lớn, bên tay lái Đế Diệu Dương giật mình tỉnh lại, nghĩ muốn đẩy cửa xuống xe, nhưng mà cửa xe bị khóa ở bên ngoài, hắn làm thế nào cũng mở không ra, hắn muốn đánh vỡ cửa sổ xe, nhưng mà hắn bị hạ độc, toàn thân mềm nhũn, mà ngay cả sức lực đưa tay lên cũng không có, hơn nữa trong xe không có bất kỳ dụng cụ có thể phá cửa sổ, hắn chỉ đưa hai tay vô lực lên cửa kính xe vỗ vào kêu cứu...

Khi đó Thân Đồ Dạ tám tuổi chính mắt thấy một màn như vậy, hết sức kích động, muốn xông tới cứu bọn họ, lại bị tùy tùng giữ chặt, tùy tùng nói: "Dạ thiếu, bọn họ ngăn cản đường của chủ nhân, đáng chết, chuyện này liên quan đến sự hung thịnh hay suy tàn của chủ nhân!"

"Các ngươi quá tàn nhẫn, quá tàn nhẫn ." Tiểu Thân Đồ ra sức giãy giụa, "Buông tôi ra, tôi muốn đi cứu người, buông tôi ra..."

"Dạ thiếu, đừng nháo, chúng ta trở về đi."

Tùy tùng muốn mang tiểu Thân Đồ rời đi, tiểu Thân Đồ một cước đá trúng hắn, tùy tùng khom lưng che, thê thảm kêu to, tiểu Thân Đồ nhân cơ hội chạy trốn, xông tới cứu người, mang một khối đá lớn đập cửa sổ xe, xong lên quên mình cứu người bên trong xe, đáng tiếc đã chậm một bước, chiếc xe trượt đến sườn núi...

"Dạ thiếu nguy hiểm!" Mấy tên tùy tùng thét kinh hãi, xông qua đến đem tiểu Thân Đồ cứu lấy, đồng thời, xe rơi xuống vách núi, "Ầm" một tiếng vang thật lớn, nổ tung dưới hẻm núi, người bên trong xe chết tại chỗ.

Tiểu Thân Đồ ngây ra như phỗng giật mình ở tại chỗ, rất lâu sau đó mới phục hồi tinh thần lại, một đấm vung lên trên mặt, kích động chất vấn: "Vì sao? Các ngươi tại sao phải làm như vậy? ? ?"

"Dạ thiếu, chúng tôi cũng là phụng mệnh làm việc." Tùy tùng cúi đầu.

1 comment: