Thân Đồ Dạ đi tới, trông thấy Dạ Thần, không khỏi hơi ngẩn ra.
Có lẽ đã ba năm không có nhìn thấy Dạ Thần, nhưng mà hình như Dạ Thần là người tung hoành thiên hạ, duy ngã độc tôn vương giả, hẳn là mặt trời gặp cũng muốn né tránh ba thước , nhưng mà bây giờ, hắn thế nhưng bị thương .
Tay phải bị băng lại, lòng bàn tay có máu tươi đang thấm vào tấm băng gạt, còn có mùi nồng đậm vị thuốc, trên người chợt nhìn cũng không có cái gì dị thường, nhưng mà tư thế kia của hắn lại cứng ngắc, ngực nhất định là bị thương.
"Ngồi!" Dạ Thần ra dấu tay, tay trái loay hoay trà cụ, cũng không có giương mắt nhìnThân Đồ Dạ.
Thân Đồ Dạ người xuống đối diện hắn: "Cậu bị thương?"
Mặc dù tận mắt nhìn thấy, nhưng mà Thân Đồ Dạ vẫn như cũ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, thân thủ Dạ Thần có thể chống lại bốn người bọn họ, từ mười mấy năm trước quen biết hắn đến bây giờ cũng không có nhìn thấy hắn bị thương, đây rốt cuộc là gặp phải cao thủ nào, có thể làm Dạ Thần bị thương? Quá không thể tưởng tượng nổi .
"Bản thân khó bảo toàn rồi, còn quan tâm người khác?"
Dạ Thần ngẩng đầu nhìn Thân Đồ Dạ, lộ ra một gương mặt tà mị u lãnh, đường cong của khuôn mặt khắc họa rõ ràng, đôi mắt u lãnh như hàn băng, giống như vĩnh viễn cũng sẽ không cười, ấn đường có một vết sẹo dài mang một luồng sát khí, môi mỏng như được đao khắc nở nụ cười cuồng ngạo.
Trên người Dạ Thần có một loại âm hàn khí từ lúc sinh ra đã có, đôi mắt lúc nào cũng mang một loại lệ khí, trong ngũ đế, hắn là người không dễ dàng nhất để người ta đến gần, làm việc thủ đoạn cũng tàn nhẫn nhất, hắn không thích liên qua với chính trị, bình thường xem ra giống như đối cái gì đều không sao cả, nhưng mà nếu là xúc phạm đến nguyên tắc của hắn, hắn liền trực tiếp tiêu trừ nhanh gọn lẹ, tuyệt không mẹ con họ hàng gì hết.
Trước kia Thân Đồ Dạ và Lỗi Lạc đã được tẩy trắng chính thức, mà ngay cả Long Cửu cũng chạy đến khu vực màu xám, vì vậy sau đó, chỉ có Dạ Thần trong bóng tối, từ trước đến giờ chính là không sợ hãi, muốn làm gì thì làm, lợi nhuận đều là tiền huyết mệnh, quanh năm liên hệ với súng ống đạn dược, nuôi mấy ngàn lính đánh thuê, đến cảnh sát quân đội cũng không làm gì được, nhưng lại nhất định phải phải có người ở trong đó.
Ở thời đại này, tập đoàn Dạ Thần đã là đế quốc cuối cùng đen toàn tập rồi!
Đương nhiên, cũng chỉ là thủ lĩnh của đế quốc ngầm - Dạ với con ngươi đen sẫm sau khi trưởng thành, mục tiêu thứ nhất là, theo truyền thuyết Dạ với con ngươi đen sẫm lúc mười tám tuổi sau khi trưởng thành chuyện thứ nhất chính là muốn thu phục tập đoàn Thần, đem Dạ Thần thu nạp dưới cờ, chuyện này đã truyền ra được mấy tháng, bất quá cách đây một ngày chỉ còn lại 3 ngày, kiếp nạn của Dạ Thần sắp xảy ra, nhưng còn chưa có đến, hắn không đến mức giống như hiện tại bị người của đế quốc ám sát?
"Tôi cũng chỉ thuận miệng hỏi hỏi, chưa nói mức quan tâm." Thân Đồ Dạ cũng không phải là một người dễ chọc, đương nhiên sẽ không nói ra lời gì tốt, giọng nói lại là lạnh lùng, "Mặc dù năm anh em chúng ta kết đồng minh, nhưng ích lợi quyền thế đều là của từng người, nước giếng không phạm nước sông, nếu mà cậu xảy ra chuyện, không liên quan gì đến chúng tôi."
"Thân Đồ Dạ, mày có gan a, thế nhưng nói chuyện như thế với Dạ vương." Long Cửu gầm lên.
"Tôi đang nói chuyện với Dạ Thần, liên quan cái rắm gì đến chuyện của mày?" Thân Đồ Dạ lạnh lùng trừng mắt Long Cửu, "Ẻo lả, lão gì chết tiệt!"
"Thân Đồ Dạ mày..." Long Cửu tức giận đến nhảy dựng lên.
"Được rồi" Dạ Thần nhướng mày, "Tất cả im miệng cho tôi!"
Giọng nói của hắn có chút khàn khàn, là giọng nói có khói, trên môi còn có chòm râu nhẹ nhàng, mặc dù cùng cùng tuổi với Thân Đồ Dạ, nhưng xem ra tương đối già hơn.
Toàn thân là một màu đen mang hơi thở thần bí cao lãnh, vạn năm không thay đổi màu đen, thế giới của hắn chính là đơn giản cẩu thả như thế.
"Dạ vương, cậu nhìn cái bộ dạng lớn lối của hắn đi."
Long Cửu chỉ Thân Đồ Dạ, khuôn mặt tuấn mỹ âm u biến thành sắc tím xanh, nếu thật sự đọ độ đẹp trai trong ngũ đế, Long Cửu có tướng mạo anh tuấn nhất, nhan sắc của hắn mang một loại vẻ đẹp của phụ nữ ôn nhu và tuấn mỹ, môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, giống như từ trong tranh cổ mỹ nam tử bước ra vậy, giơ tay nhấc chân đều mang một loại thái độ kiều mỵ.
Nếu không phải hắn thích chơi phụ nữ, đại khái tất cả mọi người sẽ cho rằng hắn là GAY.
Còn có người nói hắn thích Dạ Thần, bởi vì hắn luôn trung thành bảo vệ Dạ Thần nhất, vô luận Dạ Thần nói hay làm cái gì, hắn vĩnh viễn đều cảm thấy là đúng, đem lời Dạ Thần nói xem như thánh chỉ!
Cho nên, hắn lại chịu không được có người mạo phạm Dạ Thần, Thân Đồ Dạ cũng không ngoại lệ!
"Thân Đồ Dạ..." đôi mắt Dạ Thần tĩnh mịch nhìn chằm chằm Thân Đồ Dạ, "Cậu từ trước đến nay gan to mạnh miệng, trước kia tôi đều là mắt nhắm mắt mở. Hiện tại cậu lại dám phạm phải cấm kỵ, cậu cảm thấy, tôi nên xử trí cậu như thế nào?"
"Thân Đồ..." Lỗi Lạc đẩy Thân Đồ Dạ một cái, ý bảo hắn chịu thua, nói nói tốt, có lẽ có thể xử lý nhẹ nhàng hơn, nhưng mà Thân Đồ Dạ cũng không có, hắn trầm mặc mấy giây, bình tĩnh nói: "Dựa theo quy củ, nên xử trí như thế nào liền xử trí như thế đó."
"Được, rất tốt." Dạ Thần cười lạnh gật đầu, "Nói như thế, cậu là thừa nhận những tội trạng kia?"
"Là tôi giết Bạch Tấn Sinh, chuyện này tôi thừa nhận." Thân Đồ Dạ thẳng thắn nói, "Còn như những tội khác, chẳng liên quan tới tôi."
"Giết chết người dưới sự quản lý của mình là đại kỵ, chẳng lẽ cậu không biết là hậu quả gì? ? ?" Dạ Thần âm lãnh nhìn chằm chằm Thân Đồ Dạ, đôi mắt khẽ lõm xuống mang sát khí, "Thân Đồ Dạ, cậu có phải cho là tôi sẽ không xử phạt cậu?"
"Tôi không có nghĩ tới như thế" Thân Đồ Dạ nhếch môi cười, "Nhóm chúng ta tôn kính Dạ vương từ trước đến giờ đều là nói một không nói hai, mạnh mẽ vang dội, lúc nào thì có nhân từ nương tay vậy? Sao lại buông tha cho một đồng đạo phạm phải cấm kỵ? Hiện tại người đuối lý là tôi, cậu nên xử trí như thế nào thì nên xử trí như thế đó, tôi không có nửa câu nói nhảm, cậu cũng không cần phải điều tra cái gì nữa, làm cho gà chó không yên ở Hải Thành!"
"Thân Đồ Dạ, cậu điên rồi?"
Lỗi Lạc tức giận gầm lên, Thân Đồ Dạ nói như thế thuần túy là tự tìm đường chết, đem đường lui của mình chặt đứt.
"Cậu nghĩ rằng tôi muốn hạ thủ lưu tình với cậu? Nếu không phải là Lỗi Lạc cầu xin tôi lâu như thế, tôi đã sớm xử trí cậu."
Quả nhiên, Dạ Thần bỗng chốc liền nổi giận, một cước đạp đỗ khay trà, chỉ Thân Đồ Dạ tất nhiên rống giận...
"Cậu muốn chết, tôi thành toàn cho cậu! ! ! Người đâu! !"
Vài thuộc hạ cầm súng lại đây, chuẩn bị bắt Thân Đồ Dạ lại.
"Dạ vương bớt giận..." Lỗi Lạc vội vàng khuyên can, "Thân Đồ Dạ chỉ là nhất thời xúc động, chuyện này nhất định có ẩn tình khác, trước hết phải điều tra rõ ràng rồi nói..."
"Không có có cái gì cần điều tra nữa, giết Bạch Tấn Sinh là tôi." Thân Đồ Dạ giữ chặt Lỗi Lạc, "Lỗi Lạc, ai làm người đó gánh, cậu không cần lại vì tôi mà cầu tình."
"Thân Đồ Dạ..."
"Dạ vương!" Lúc này, Long Cửu đột nhiên nói chuyện, híp một đôi mắt xinh đẹp đào hoa, nhìn chằm chằm Thân Đồ Dạ, cười lạnh nói, "xem ra chuyện này không có đơn giản như vậy, Thân Đồ Dạ lúc trước đã không chịu về Anh quốc, hiện tại lại gọn gàng linh hoạt như thế thừa nhận tội trạng, thật sự là hiếm thấy, chuyện này rất quái a."
"Lão già, mày nói cái gì? Ở đây tới phiên người nói chuyện sao?" Thân Đồ Dạ trừng mắt Long Cửu.
"Tôi cũng là một trong ngũ đế, sao lại không có phần nói chuyện vậy?" Long Cửu lạnh lùng cười, "Dạ vương, xem ra Thân Đồ Dạ rõ ràng là cố ý chọc giận ngài, muốn cho ngài giết hắn, một khi ván đã đóng thuyền, những người khác có liên quan..." Long Cửu nhìn chằm chằm Lỗi Lạc, cười đến không có ý tốt, "Có thể miễn trừ trốn tội trạng ."
"Long Cửu, mày có ý gì?" Lỗi Lạc tức giận chất vấn.
"Tôi có thể có cái ý tứ gì? Tôi chị là thuận theo ý tứ của mày, để Dạ vương điều tra rõ ràng rồi lại xử phạt Đồ gia, tôi cũng là có nỗi khổ tâm đó." Long Cửu hướng Thân Đồ Dạ đá lông nheo, tư thái vô cùng xinh đẹp, "Dù sao cũng là người trong nhóm, tôi cũng không muốn hắn xảy ra chuyện a."
"Con bà nó, lão tử nhìn thấy mày đã nổi cả da gà." Thân Đồ Dạ chán ghét chửi Long Cửu, "Mày không nên ở chỗ này mèo khóc chuột giả từ bi, bớt xàm ngôn là được."
"Không biết phân biệt!" Long Cửu trắng mắt liếc anh một cái, chuyển mắt nhìn Dạ Thần nói, "Dạ vương, tôi thấy chuyện này còn cần bàn bạc kỹ hơn, bằng không gọi Đế Phong đến, chúng ta còn phải dựa theo nguyên kế hoạch triệu tập hội nghị quyết sách, đem tất cả chứng cớ ra nói rõ ràng, cũng để cậu ta tâm phục khẩu phục a, đỡ phải về sau lại có người muốn nói ngài khư khư cố chấp, duy ngã độc tôn !"
"Bà mẹ mày." Dạ Thần trừng mắt liếc hắn một cái, nhìn tùy tùng phân phó, "Gọi Đế Phong lại đây."
"Vâng!" Tùy tùng lĩnh mệnh, chuẩn bị đi gọi người, xoay người lại đã trông thấy một thân ảnh màu trắng từ bên ngoài đi tới, vội vàng bẩm báo, "Dạ vương, Đế tiên sinh đã tới ."
Thân Đồ Dạ nghiêng đầu theo, xuyên qua bình phong chạm trổ trông thấy một bóng dáng thanh lãnh tao nhã, toàn thân là quần áo màu trắng, bước chân bình tĩnh, có một loại khí chất thần thánh không thể xâm phạm. .
Bị bình phong che lấp bóng dáng Đế Phong, Thân Đồ Dạ nhìn thấy không rõ lắm, nhưng mà bóng dáng này rất là quen thuộc, anh đã bảy tám phần khẳng định Đế Phong chính là Lãnh Thanh Mặc, nhưng mà không đến cuối cùng, anh vẫn không thể hoàn toàn khẳng định, cho nên đôi mắt kia cũng không có từ trên người hắn dời đi.
"Sao bóng dáng nhìn quen thuộc vậy?" Lỗi Lạc cũng nhìn chằm chằm Đế Phong, luôn cảm thấy mơ hồ có một loại cảm giác quen thuộc.
"Dạ vương, mời ngài ngồi." Long Cửu kéo Dạ Thần ngồi xuống, ân cần nói, "Trên người ngài còn có vết thương, cũng đừng để ảnh hưởng đến sức khỏe."
Dạ Thần nhíu mày trừng mắt liếc hắn một cái, hắn cuống quít rút tay ra, Dạ Thần dựa người ngồi ở trên ghế, lúc nhìn lên, Đế Phong đã đi vòng qua bình phong đến...
"Lãnh Thanh Mặc! ! ! ! !" Lỗi Lạc chấn kinh đến trợn mắt há hốc mồm, "Thật sự là cậu? ? ?"
Chuyện này câu một câu hai nghĩa, vừa bày tỏ khiếp sợ của hắn, cũng tiết lộ hắn đã sớm đoán được chuyện này.
Thân Đồ Dạ híp mắt, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm Lãnh Thanh Mặc, cũng chính là Đế Phong hiện tại, mặc dù đã sớm có chuẩn bị, nhưng mà hiện tại tự mình nhìn thấy sự thật này, tâm tình anh vẫn chịu đã kích rất lớn...
Mọi thứ đúng như anh đoán, Lãnh Thanh Mặc chính là Đế Phong, hắn từ chỗ Tư Không Cẩn thừa kế vị trí ngũ đế sau đó liền bắt đầu cố ý mưu hại Thân Đồ Dạ, vận dụng hết thảy thủ đoạn, chính là muốn đem Thân Đồ Dạ đẩy vào vực sâu vạn trượng! ! !
Cung gia, Cung Thiên Long, Tần Tuệ, Lăng Tuyết, Lăng Ngạo, Hàn Giai, Bạch Tấn Sinh, Hoắc gia...
Mấy người này, tất cả đều là quân cờ quân cờ hắn dùng để đối phó Thân Đồ Dạ, từng bước từng bước lên kế hoạch, kín đáo như vậy, âm hiểm như thế, thật sự là một kế hoạch không chê vào đâu được.
Welcome to dieptrucgiai's blog. Our main goal is to always achieve a high level of our readers satisfaction with the services and products that we provide. This simple approach has effectively fueled our growth. We’re thrilled you’ve decided to visit us - please browse our site to discover what we’re all about.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
-
Photo from Pinterest Trong đại sảnh, vài vị nữ tu áo tím đang đứng đối đầu với bên nam tu áo xanh, nam tu cầm đầu trên người mặc áo lụa...
-
Photo from Pinterest Gió thu thổi hiu hiu! Cỏ cây liêu xiêu!! Con sóng dập dềnh!!! Biển trời mênh mông!!!! Chỉ thấy một cô gái toàn thâ...
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 357 […]
ReplyDelete