"Dạ vương, tôi đã sớm đoán được ngài hôm nay đặc biệt gọi
tôi lại đây là vì cái này, nhưng mà..." Lỗi Lạc nghiêm túc nói, "Tôi
là thật không biết rõ!"
Dạ Thần nhướng
mày, u lãnh nhìn chằm chằm hắn: "Lỗi Lạc, cậu phải rất rõ ràng, tôi căn bản
cũng không cần thiết phí công sức để gặp trắc trở, gọi cậu lại đây hỏi cái này,
với tính tình của tôi, trực tiếp đem Thân Đồ Dạ triệt tiêu là được, nếu mà hắn đã
cũng đã nhận tội, sự thật sau lưng như thế nào không còn quan trọng nữa, tôi xử
trí hắn, người khác nói gì chẳng quan hệ tới tôi. Tôi hiện đang nói với cậu mấy
thứ này, hoàn toàn là vì giao tình đồng sinh cộng tử của ba chúng ta năm đó
cùng nhau chiến đấu ở chiến trường Việt Nam! ! !"
"Tôi
biết rõ." Nói đến chuyện này, đến bây giờ Lỗi Lạc còn có chút ít cảm khái,
"Năm đó là ngài đem tôi từ trong đống thi thể tìm ra, nếu như không phải
là ngài, tôi đã sớm chết, tôi nợ ngài một cái mạng! Tôi đã từng thề với trời, cả
đời cũng sẽ không phản bội ngài, cho nên, tôi sẽ không lừa ngài, là tôi thật sự
không biết rõ. Chúng ta có nhiều năm giao tình như thế, ngài cũng hiểu rõ tôi, cái
gì biết, tôi làm sao có thể để Thân Đồ Dạ tự nhóm lửa tự thiêu? Hắn so với tôi
nhỏ hơn mười tuổi, tôi đối hắn như là huynh đệ, cũng là người thân."
Nghe đến những
lời này, Dạ Thần trầm mặc, suy nghĩ một chút, hắn gật đầu nói: "Xem ra cậu
xác thực không biết rõ. Lúc trước mặc dù là tôi ở trong đống thi thể tìm được cậu,
nhưng mà người cõng cậu đi một ngày một đêm, thoát khỏi nguy hiểm, về sau lại
vì cứu cậu thiếu chút nữa bị Sơn Bắc chém một đao là Thân Đồ Dạ! ! Cho nên tình
nghĩa của cậu với hắn từ trước đến nay
so với tôi sâu hơn. Xác thực, mặc dù cậu là người an phận, dã tâm không lớn,
nhưng mà làm việc so với Thân Đồ Dạ trầm ổn và lý trí hơn, nếu như cậu thật sự biết
cái gì, hẳn sẽ chọn lựa làm cho rõ ràng ..."
"Ai..."
Lỗi Lạc thở dài một hơi, ngưng trọng nói, "Kỳ thật, những chuyện ngài mới
vừa nói, tôi cũng đã từng có hoài nghi qua, cũng có dũng cảm suy đoán, tôi còn cho
Đường Tiêu đi điều tra, nhưng mà cái gì cũng không có tra ra được, tên Thân Đồ
Dạ kia lại còn ngậm miệng không đề cập tới, ngài biết hắn cái tên này từ trước
đến nay rất quật cường, chuyện hắn không muốn nói, tôi cũng hỏi không ra được."
"Đã
như vậy, vậy tôi cũng không cần có cái gì tốt mà truy xét nữa." Dạ Thần
nhìn nhìn đồng hồ trên tường, giương mắt nhìn Lỗi Lạc nói, "Tôi chỉ có thể
làm việc theo quy củ thôi, ngày mai tuyên bố kết quả thẩm phán, chớ có trách
tôi lòng dạ ác độc!"
"Nhanh
như thế sao?" sắc mặt Lỗi Lạc đại biến, "Dạ vương, cho Thân Đồ thêm một
chút thời gian đi, hắn còn có chuyện muốn giao phó, hơn nữa, hơn nữa chuyện này
sau lưng có ẩn tình khác..."
"Ẩn
tình?" Dạ Thần lạnh lùng cười một tiếng, "chuyện này đã xảy ra lâu
như vậy, nếu như Thân Đồ Dạ có cái ẩn tình gì, đã sớm nắm giữ chứng cớ rồi, hôm
nay lúc gặp mặt hắn có thể đưa cho tôi, còn cần chờ cái gì?"
"Khả
năng là hắn có dự định của mình." Lỗi Lạc cũng không hiểu tâm tư Thân Đồ Dạ,
"Nhưng mà chuyện này thật sự có vấn đề, là có người ở sau lưng cố ý mưu hại
Thân Đồ ..."
"Cậu
là muốn nói Đế Phong?" Dạ Thần ngắt lời hắn, "Nha, hẳn là nên gọi
Lãnh Thanh Mặc!"
"Không
có sai." Lỗi Lạc vội vàng nói, "chuyện này đều là do Lãnh Thanh Mặc ở
sau lưng cố ý sắp xếp , hắn là kẻ thù truyền kiếp của Thân Đồ gia, hắn là đến
báo thù. Chỗ tôi có chứng cớ..."
Nói xong, Lỗi
Lạc liền lấy di động ra, chuẩn bị đưa đoạn thẩm vấn Tần Tuệ mở lên cho Dạ Thần
nghe ...
"Được
rồi" Dạ Thần ra dấu tay, nhàn nhạt nói, "Cậu không cần nói với tôi
chút chuyện này, tôi chỉ muốn hỏi cậu một câu, Bạch Tấn Sinh là do Lãnh Thanh Mặc
giết?"
"Ách..."
Lỗi Lạc sửng sốt, hắn hoàn toàn không nghĩ tới Dạ Thần sẽ hỏi như vậy.
"Nhìn
phản ứng của cậu, đáp án dĩ nhiên là không." Dạ Thần nhếch môi cười,
"Như vậy tôi hỏi lại cậu, Lãnh Thanh Mặc có phạm phải quy tắc của nhóm ngũ
đế chúng ta hay không?"
"Cái
này..." Lỗi Lạc nhíu lại mi trầm mặc mấy giây, lắc đầu nói, "không có
có. Ít nhất tôi hiện đang không có phát hiện những vấn đề này."
"Vậy
là được." Dạ Thần buông tay ra, "Nếu Bạch Tấn Sinh không phải do Lãnh
Thanh Mặc giết, cũng không có phạm vào cấm luật, như vậy những cái khác không
quan trọng. Nếu hắn thật sự ở sau lưng đã làm gì, thậm chí nếu có trợ giúp làm
hại Thân Đồ Dạ, đó cũng là bản lĩnh của hắn, nhóm chúng ta có chút là đang ở
biên giới của màu xám, không ai không bị người khác mưu hại qua? Có thể hay
không đấu được với người khác, giữ được chính mình, đó là dựa vào bản lĩnh riêng,
nếu thật bại, cũng chỉ có thể oán chính mình bất lực, với người khác càng không
thể! ! ! !"
Dạ Thần nói
cực kỳ công bằng chính trực, rất trung lập, rất khách quan, một câu Lỗi Lạc
cũng nói không nên lời.
Kỳ thật những
đạo lý này, Lỗi Lạc làm sao mà không hiểu? Chỉ là hắn vẫn luôn không cam lòng,
không hy vọng Thân Đồ Dạ cứ như vậy bị bại trận, muốn tìm được biện pháp cứu
Thân Đồ Dạ, đáng tiếc, hiện tại hắn đã bất lực ...
"Chuyện
này ai cũng không giúp được hắn." Dạ Thần gọn gàng dứt khoát nói, "Trừ
phi Bạch Tấn Sinh không phải là do Thân Đồ Dạ giết, như vậy hắn có thể miễn trừ
phạm phải cấm luất, trừ những thứ này ra không có phương pháp khác, cậu cũng
không cần lãng phí thời gian ."
"Ai..."
Lỗi Lạc thật sâu thở dài, không biết rõ nên nói cái gì mới tốt, Dạ Thần đã nói
rất rõ ràng, kỳ thật hắn làm sao không biết rõ những đạo lý này? Trừ phi tìm được
chứng cứ Thân Đồ Dạ không có giết người, nếu không hắn nhất định phải đeo lên
lưng cái tội danh này.
"Tôi thấy
Thân Đồ Dạ so với cậu nghĩ thông thấu hơn, chuyện của Đế Phong, hắn không nói tới
một chữ, chắc hẳn cũng rõ ràng những đạo lý này." Dạ Thần nói đến Thân Đồ
Dạ, luôn cảm thấy tiếc hận, "Mười năm trước, Thân Đồ Dạ mới mười tám tuổi,
vậy mà cũng thật sự là là một hán tử, bị Sơn Bắc chém trọng thương, một đao đâm
thủng lồng ngực, lại còn đem Sơn Bắc làm thịt được, kéo theo đao và cậu bò đến
dưới núi... Tôi đều cho rằng hắn nhất định chết, không nghĩ tới hắn mạng lớn, đã
sống lại. Vài năm qua, hắn dần dần tẩy trắng, trở thành một thương nhân cao quý
ưu nhã, nhiều năm chưa từng khai sát giới, hiện tại bởi vì một phụ nữ mà bại,
coi như là một đời anh danh đã tang trong chốc lát."
Nói đến
đây, Dạ Thần lầm bầm lầu bầu nỉ non - -
"Hy vọng
tôi sẽ không theo gót hắn!"
Lỗi Lạc còn
đắm chìm suy nghĩ còn đắm chìm ở Thân Đồ Dạ sự tình trong, không có nghe được câu
này của Dạ Thần, trong lòng chỉ vì chuyện này mà tiếc hận đau lòng, còn nghĩ tới
nên như thế nào mới có thể giúp được Thân Đồ Dạ, vẫn không có chút đầu mối nào.
"Được
rồi, cậu trở về đi." Dạ Thần không có ý định bàn tiếp nữa, "Ngày mai
tôi sẽ tuyên bố kết quả, chuyện này cứ như vậy mà quyết định."
Nói xong, Dạ
Thần đứng lên, bởi vì bị thương nghiêm trọng, hắn có chút lung la lung lay, Lỗi
Lạc vội vàng đi lên đỡ hắn, "Còn đi được không?"
"Không
có việc gì." Dạ Thần nhìn ra ngoài cửa gọi, "Người đâu."
"Vâng"
Dạ Hỏa Nhi cùng Dạ Băng đi tới, "Chủ nhân."
"Gọi bác
sĩ Hải Luân lại đây." Dạ Thần phân phó, "Mặt khác, sắp xếp người đưa
Trác gia trở về."
"Vâng"
Hai người dựa theo lời nói đi làm.
"Vậy tôi
đi trước." Lỗi Lạc ân cần dặn dò, "Ngài nghỉ ngơi nhiều, chú ý thân
thể."
"Cậu
không cần học theo cái tên Long Cửu nương nương kia, dong dài." Dạ Thần có
chút ít không kiên nhẫn, "Được rồi, đi thôi."
"Ân."
...
Lỗi Lạc ra
khỏi bệnh viện, trong lòng vẫn là thấp thỏm bất an, nghĩ tới chuyện của Thân Đồ
Dạ thì thật sự hao tổn tâm trí, chuyện cho tới bây giờ, hắn thật sự có chút bó
tay hết cách , cũng không biết còn có thể làm cái gì để giúp Thân Đồ Dạ.
Vừa lúc đó,
điện thoại của Thân Đồ Dạ gọi tới, Lỗi Lạc nghe điện thoại: "Alo!"
"Dạ Thần
vẫn chưa về, tôi đi ra ngoài một chuyến, có chuyện gì thì gọi điện thoại."
Thân Đồ Dạ lúc nói chuyện, phía bên kia vang lên tiếng kêu của nữ tùy tùng
"Đồ gia, chủ nhân có lệnh, ngài tạm thời không thể rời đi, Đồ gia..."
Ngay sau đó
chính là âm thanh của tiếng xe vội vã chạy đi, Thân Đồ Dạ ném một câu nói,
"Cúp trước, bye!"
Lập tức, điện
thoại liền bị tắt, đầu kia truyền đến âm đô đô báo bận, Lỗi Lạc không kịp nói một
câu, chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.
Mặc dù Thân
Đồ Dạ nhỏ hơn hắn mười tuổi, nhưng mà những năm gần đây, hắn làm việc vẫn là rất
trầm ổn, sao lúc này lại phóng túng tùy hứng, chuyện trước mắt lại không biết nặng
nhẹ, Lỗi Lạc đã bất đắc dĩ đến không còn gì để nói . . .
"Trác
gia, xảy ra chuyện gì ?" Dạ Hỏa Nhi cẩn thận hỏi, "Sẽ không phải
là... Đồ gia hắn... Hắn..."
"Hắn
đi ra ngoài một chuyến, sau đó sẽ trở về." Lỗi Lạc nhàn nhạt nói, "Chắc
hẳn đã có người bẩm báo với Dạ vương ."
"Tôi nên
gọi điện thoại nói một tiếng đi, vạn nhất xảy ra chuyện gì, chúng tôi đều miễn
không được phải chịu trách nhiệm đó."
Dạ Hỏa Nhi
lấy điện thoại di động gọi cho Dạ Thần, di động Dạ Thần đang bận máy, cô ta vô
cùng lo lắng, lập tức cúp điện thoại gọi Dạ Băng, Dạ Băng nói Dạ vương đã nhận
được tin tức, còn nói không cần phải để ý đến hắn, đi theo hắn, chỉ cần người vẫn
còn ở Anh quốc thì không chạy đi đâu được.
Dạ Hỏa Nhi
cúp điện thoại, thở phào nhẹ nhõm: "Trác gia, vẫn là ngài nói đúng, thật sự
có người đã bẩm báo cho chủ nhân, chủ nhân nói đi theo hắn đi."
"Nếu
như Thân Đồ thật sự có tâm muốn chạy trốn, các ngươi căn bản là tìm không ra hắn."
Lỗi Lạc liếc cô ta một cái, "Hắn muốn làm cái gì, không có người nào có thể
ngăn được."
"Vâng,
là tôi đã nghĩ nhiều." Dạ Hỏa Nhi hổ thẹn cúi đầu xuống.
Thân Đồ Dạ
đoạt lấy một chiếc xe đi khỏi tòa thành của Dạ Thần, là bởi vì hắn nhận được
tin tức: Lăng Tuyết đến Anh quốc.
Tính toán một
chút thời gian, đại khái tối hôm nay sẽ tới sân bay, Thân Đồ Dạ muốn chạy tới
trước khi Lăng Tuyết đến, làm cho cô ấy ngoan ngoãn chạy trở về Hải Thành đi, nếu
như cô ấy là tới nhận tội, hắn sẽ nhờ Tưởng Khiếu Quân tóm cô ấy trói giam lại,
không cho cô ấy dính vào.
Còn tốt,
Thân Đồ Dạ trước đó đã phái vài người trong bóng tối bảo vệ Lăng Tuyết, thuận
tiện giám thị nhất cử nhất động của Lăng Tuyết, hành tung của cô ấy chạy không
khỏi hắn con mắt, bằng không sẽ có chuyện xấu .
...
Lỗi Lạc trở
lại tòa thành, ở trong phòng của mình đi tới đi lui, suy nghĩ xem có nên bàn
chuyện này với Thân Đồ Phong Hoa hay không, đúng lúc này, di động của hắn vang
lên, nhất số điện thoại lạ hoắc gọi tới, là mã số ở Hải Thành, hắn nghi hoặc
không biết là ai, nhưng mà vẫn nghe điện thoại: "Alo!"
"Anh
khỏe không, anh là Lỗi Lạc sao?" Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói
rất dễ nghe, "Tôi là Lăng Tuyết!"
"Lăng
Tuyết? ? ?" Lỗi Lạc vô cùng ngoài ý muốn, "cô sao lại biết số điện
thoại của tôi?"
"Lúc Đường
Tiêu nhắn tin nhắn cho anh, tôi liếc một cái liền nhớ kỹ." giọng Lăng Tuyết
hạ rất thấp, "Tôi mới vừa xuống máy bay, tôi gặp Dạ Thần, anh có thể giúp
tôi hỏi một chút hay không?"
"Ách. . ." Lỗi Lạc sững sờ
một cái, phục hồi tinh thần lại, lập tức hỏi, "cô là nói, cô đã tới Anh quốc
? Cô tìm Dạ vương có chuyện gì sao?"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 365 […]
ReplyDelete