Kẻ Thù Bên Gối – Chương 384


"Vậy là tốt rồi. Nhưng mà..." Lăng Tuyết hiếu kỳ hỏi,
"Hắn là bạn của anh sao?"




            "Không
phải." Thân Đồ Dạ lắc lắc đầu.




            "Vậy hắn
là cái gì của anh?" Lăng Tuyết vô cùng nghi hoặc.




            "Bởi
vì hắn thiếu anh một cái nhân tình." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, "Bây giờ
là lúc anh cần hắn."




            "A, thì
ra là như vậy a." Lăng Tuyết bừng tỉnh đại ngộ, lại hỏi, "Ngày đó vì
cái gì không trực tiếp cứu anh? Còn nói muốn cho người bắt anh?"




            "Cái
này rất phức tạp, hiện tại không tiện giải thích với em." Thân Đồ Dạ sửa
sang lại tóc bên tai cho cô, "Biết được quá nhiều đối với em không có lợi,
em chỉ cần tin tưởng anh là được rồi."




            "Ừ, em
tin tưởng anh." Lăng Tuyết gật đầu, "Nhưng em vẫn không hiểu, cái người
Tôn Dạ kia là làm sao biết anh gặp nguy hiểm? Làm sao biết được lúc nào thì ra
lệnh đến bảo vệ anh?"




            "Trên đồng
hồ của anh có cảm ứng ta sinh mệnh đặc thù nó có thể truyền tin, nếu như sinh mệnh
của anh qua 24 tiếng đồng hồ rơi vào trạng thái yếu ớt, liền chứng minh anh gặp
nguy hiểm, hắn sẽ phát lệnh toàn cầu người đến bảo vệ anh." Thân Đồ Dạ
chuyển động đồng hồ đeo tay, "Nhưng mà, sự bảo vệ của hắn là có hạn, vấn đề
vẫn là cần anh tự mình tới giải quyết."




            "Chỗ hắn
làm việc quá cứng nhắc ." Lăng Tuyết nhíu lại mi, "Đoán chừng là lớn
tuổi, làm cái gì đều muốn đâu ra đấy."




            "Mấy lời
này em chỉ có thể nói ở trước mặt anh thôi." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười,
"Ở trước mặt người ngoài không nên nói lung tung."




            "A."
Lăng Tuyết biết rõ này chút chuyện rất nhạy cảm, cũng không cần phải nhiều lời
nữa , "Hiện tại chúng ta nên làm sao bây giờ?"




            "Em ăn
xong chưa?" Thân Đồ Dạ hỏi.




            "Ăn
không trôi." Lăng Tuyết xụ mặt xuống, "Hiện tại chúng ta bị bao vây bốn
phía, vài chục cây súng đang nhìn chằm chằm chúng ta, em làm sao còn có khẩu vị?"




            "Uống
hết chén trà này đi, sau đó đi thây quần áo, chúng ta ra ngoài ngắm hoa."
Thân Đồ Dạ đưa chén trà có bỏ thuốc qua cho Lăng Tuyết, "Đợi lát nữa chúng
ta chạy xe rất xa, trên đường sẽ khát nước, ngoan ngoãn!"




            Lăng Tuyết
không có nghĩ nhiều, bưng lên uống vài ngụm, bởi vì có chút lạnh, cô không uống
nữa, cũng sẽ chưa có uống xong: "Vậy em đi thay quần áo ."




            "Chậm thôi,
không cần phải gấp." Thân Đồ Dạ săn sóc dặn dò, "Vừa rồi lúc em nhìn bọn
họ đến, nên sốt ruột đi ra nói với anh, mặt đều không có rửa sạch, rửa lại một
chút đi."




            "Nhưng
mà bọn họ không phải là nói chỉ cho chúng ta hai mươi phút sao?" Lăng Tuyết
hỏi.




            "Không
cần phải để ý đến bọn họ." Thân Đồ Dạ nhấp một miếng cà phê, "Em muốn
rửa bao lâu thì rửa bấy lâu, anh chờ em, bọn họ cũng nhất định phải chờ ."




            "Hì
hì, vậy em đi gội đầu cái." Lăng Tuyết vui mừng ung dung đứng lên.




            "Uh"
Thân Đồ Dạ gật gật đầu, cô lấy quần áo đi vào phòng tắm, trượt xe lăn đến sân
thượng, sau đó dùng máy bộ đàm trên đồng hồ đeo tay gọi cho Đường Tiêu.




            Rất nhanh,
điện thoại liền chuyển được Đường TIêu vội vàng hỏi: "Thân Đồ tiên sinh,
ngài cuối cùng mở máy, trước đó tôi liên tục gọi cho ngài đều không gọi được,
còn tưởng rằng ngài đã xảy ra chuyện."




            Loại máy bộ
đàm của bọn họ có một loại chức năng đặc biệt, nếu là mạng sống của người mang
nó yếu ớt thì sẽ tự động tắt máy, để tránh bị người ngoài lợi dụng.




            Cho nên,
lúc Thân Đồ Dạ rơi vào trạng thái hôn mê, máy bộ đàm đã tự tắt máy .




            "Tôi
chỉ là hôn mê một thời gian thôi, không có việc gì." Thân Đồ Dạ đáp lại,
"Chuyện làm được như thế nào ?"




            "Căn cứ
manh mối ngài cung cấp, chúng tôi đã đã tìm được mục đích, nhưng mà những đứa
trẻ kia đã bị dời đi, chỉ còn lại bảy đứa đang bị bệnh bị để lại nơi đó, chúng
tôi đã đưa bọn hắn đến bệnh viện chạy chữa, tình huống bây giờ cơ bản vốn đã ổn
định lại." Đường Tiêu bẩm báo.




            "Xem
ra Lãnh Thanh Mặc đã phát hiện tôi hack điện thoại của hắn rồi, đúng lúc ra lệnh
chuyển đi." Thân Đồ Dạ nói, "Cho nên hắn mới để lại những đứa bị ngã
bệnh ở lại, là lo lắng bọn họ xảy ra chuyện, chờ các người đến mang đi chạy chữa."




            "Hẳn
là vậy." Đường Tiêu thở dài một hơi, "Ai, đa tâm như thế, thật vất vả
mới tìm được bọn họ, đáng tiếc lại bị dời đi. Chúng tôi vẫn là vô dụng, hiện tại
lại lần nữa tra tìm manh mối."




            "Bất kể
như thế nào, vẫn nên cứu mấy đứa nhỏ ra, nếu như lại kéo dài nữa, chỉ sợ bọn họ
sẽ xảy ra chuyện."




            "Chúng
tôi vẫn tiếp tục điều tra, chỉ là hiện tại không tìm ra manh mối, việc điều tra
trở nên càng thêm khó làm."




            "Không
thể lại kéo dài nữa rồi." Thân Đồ Dạ nhìn về phía toilet, "Chuyện bên
của tôi rất nhanh sẽ có quyết định, tôi sẽ mau chóng cho Lăng Tuyết một cái
công đạo. Huống chi, sức khỏe của bọn nhỏ vô cùng yếu ớt, chịu không được lăn
qua lăn lại, tiếp tục như vậy nữa chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện."




            "Thực
xin lỗi, đều do tôi làm việc bất lợi." Đường TIêu vô cùng áy náy.




            "Không
liên quan đến cậu, trước khi điều tra tiếp, tôi sẽ cho cậu vài trợ thủ qua đó."




            Lúc Thân Đồ
Dạ đang nói chuyện, máy bộ đàm trên đồng hồ đeo tay còn có một cuộc gọi khác, số
hiệu này hắn rất quen thuộc là Dạ Thần!




            "Như vậy
đi, cậu chờ chỉ thị của tôi."




            "Vâng"




            ...




            Thân Đồ Dạ nghe
điện thoại của Dạ Thần: "Alo!"




            "Thân
Đồ Dạ, khó trách cậu lớn lối như thế, thì ra là có Tôn Dạ làm hậu trường."
Dạ Thần trào phúng cười lạnh, "Quả nhiên, có hậu trường lớn hơn, nên cậu
không để tôi vào mắt ."




            "Người
của cậu chắc phải sắp đến rồi phải không." Thân Đồ Dạ không có tiếp lời hắn
nói, mà hỏi ngược lại, "lúc Lăng Tuyết tìm bệnh viện lúc chạy xe có khởi động
hệ thống GPS, đồng thời cũng chẳng khác nào trong lúc vô hình khởi động hệ thống
của cậu, cậu đã sớm biết hành tung của chúng tôi, sau đó phái người qua đây."




            "Không
có sai, còn có 18km nữa, bọn họ sẽ tìm được cậu." Dạ Thần lãnh ngạo nói,
"Thân Đồ Dạ, đừng tưởng rằng cậu có Tôn Dạ làm chỗ dựa vững chắc thì có thể
muốn làm gì thì làm, Tôn Dạ phát ra lệnh truy nã chỉ có thể bảo vệ cậu ba ngày
an toàn, ba ngày sau đó, hắn cũng sẽ không quản chuyện của cậu."




            "Tôi
biết rõ." Thân Đồ Dạ khẽ mỉm cười, "Cho nên tôi sẽ cùng đi với người
của cậu, tôi hiện tại dù sao vẫn là ngũ đế chi nhất, tự nhiên muốn trở về nghe cậu
thẩm phán."




            "Cậu sẽ
nghe lời như vậy sao?" Dạ Thần giống như có chút ít ngoài ý muốn, Thân Đồ
Dạ nếu đã mang Lăng Tuyết chạy đi, ứng sẽ không phải phối hợp như vậy mới đúng.




            "Đương
nhiên, tôi có hai điều kiện." Thân Đồ Dạ gọn gàng dứt khoát nói, "Cậu
sẽ phải đồng ý tôi đi."




            "Cậu
muốn bảo vệ cô gái kia." Dạ Thần đã đoán được yêu cầu của hắn.




            "Đúng."
Thân Đồ Dạ cũng không tránh né nói, "Chuyện của đàn ông nên dùng phương thức
của đàn ông mà giải quyết, không nên động đến cô ấy!"




            "Người
là do cô ấy giết, cậu đang chịu tiếng xấu thay cho người khác." Dạ Thần cũng
không muốn quanh co lòng vòng với anh, "Thân Đồ Dạ, cậu thì lúc nào đã biến
thành tình thánh rồi?"




            "Tôi
không muốn thảo luận cái vấn đề này với cậu." Thân Đồ Dạ nói sang chuyện
khác, "Chúng ta đều có người mà mình muốn bảo vệ, cậu cũng giống vậy,
không phải sao?"




            Dạ Thần trầm
mặc, xác thực, hắn cũng có suy nghĩ muốn bảo vệ người khác.




            Mặc dù biết
Thân Đồ Dạ làm làm như thế là trái với quy tắc, nhưng hắn vẫn muốn khuyên hắn một
lần, suy nghĩ lại một chút, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp: "Được rồi, tôi đồng
ý! Cậu có thể nói yêu cầu thứ hai."




            "Thả Cố
Huy và Lôi Quân ra, hiện tại tôi cần gấp bọn họ đi làm một chuyện." Thân Đồ
Dạ quyết đoán nói, "Một ngày cậu chưa có tuyên án, thì một ngày tôi chính
là ngũ đế, tôi có quyền điều khiển thuộc hạ của tôi. Đợi đến lúc cậu tuyên án
ngày nào đó, thì cái gì nên thu hồi thì thu hồi, một chút tôi cũng không hàm hồ."




            "Cậu cảm
thấy bọn họ có thể trong thời gian ngắn như vậy có thể hoàn thành nhiệm vụ?"
Dạ Thần lạnh lùng cười một tiếng, "Cậu cũng đánh giá cao năng lực thuộc hạ
của cậu quá không? Người của Lỗi Lạc lâu như vậy cũng không có tìm ra đám trẻ
cô nhi viện Thánh Tâm, Cố Huy và Lôi Quân còn ở Anh quốc, quay lại Hải Thành mất
một ngày, dựa vào cái gì có thể trong vòng hai ngày có thể tìm được người?"




            "Tôi
tin tưởng bọn họ không phải là bởi vì bọn họ có năng lực so với Đường TIêu, mà
là bọn họ so với bất luận kẻ nào đều hiểu rõ chân tướng chuyện kia hơn, càng hiểu
rõ tình hình ở Hải Thành hơn, chuyện kia cứ để cho bọn hắn xử lý là thì không
còn gì tốt hơn. Trước lúc tôi bị tuyên án, tôi phải đem chuyện này làm cho thỏa
đáng, phải cho cô gái của tôi một cái công đạo! ! !"




            "Cậu thật
đúng là tình thánh." Lúc Dạ Thần nói câu này thì có một chút trào phúng
cùng khinh bỉ, "Thân Đồ Dạ, cậu cũng đã đến đi đến cùng đường rồi, lại một
lòng nghĩ tới cô gái kia, cô ấy thật sự đáng giá để cậu hy sinh hết mọi thứ
sao?"




            Nói xong lời
cuối cùng kia, kỳ thật hắn cũng mang một loại nghi vấn, dường như đang suy tư
cái gì.




            "Đáng
giá." Thân Đồ Dạ không chút do dự trả lời, "Dạ Thần, cậu không giống
như là một người dong dài như thế! Có đồng ý hay không, dứt khoát một chút, nói
câu đi."




            "Cái này
đều là chuyện nhỏ." Dạ Thần chính diện trả lời, "Tôi có thể đồng ý cho
cậu."




            "Vậy
là tốt rồi." Thân Đồ Dạ giương cao khóe môi, "Cho toi thêm ba giờ, chờ
người của cậu đến, tôi sẽ đi theo bọn họ."




            "Được."
Dạ Thần đáp lại, "Tôi thông báo Lỗi Lạc đi đón cô gái của cậu, đem cô ấy
đưa về Hải Thành."




            "Không
cần, Thân Đồ Phong Hoa sẽ đi qua đón cô ấy." Thân Đồ Dạ quyết đoán nói,
"Tôi không muốn để cho Lỗi Lạc dính vào, đỡ phải để cho Long Cửu đâm hắn."




            "Tôi
có phải nên khen cậu hay không?" Dạ Thần cười , "Đến lúc này rồi, cậu
còn liên tục suy nghĩ vì những người khác, phẩm chất này là cỡ nào chói lọi vĩ
đại a."




            "Không
có cái gì gọi là chói lọi vĩ đại ." Thân Đồ Dạ lạnh lùng nói, "Tôi chỉ
là đang làm chuyện một người đàn ông phải làm thôi."




            "Được
rồi, lười phải nói lung tung với cậu." Dạ Thần không muốn nói thêm nữa,
"Dạ Hỏa Nhi cùng Dạ Băng rất nhanh sẽ đến, nhớ kỹ lời hứa hẹn của cậu."




            Nói xong, hắn
liền cúp điện thoại ...




            Thân Đồ Dạ
nghe điện thoại đầu bên kia truyền đến âm báo bận, tảng đá trong lòng cũng bỏ
xuống một nửa, cuối cùng cũng có thể giải quyết tạm thời, hắn không có làm cho Dạ
Thần phá lệ đến giúp mình, hơn nữa lật lá bài Tôn Dạ này, coi như là không nợ bất
luận kẻ nào .




            Với tính
cách của Dạ Thần, sẽ cảm thấy có chỗ có lỗi với Thân Đồ Dạ bao nhiêu, vì đền
bù, hắn nhất định sẽ bảo vệ Lăng Tuyết, cũng sẽ không cho bất luận kẻ nào làm Lỗi
Lạc khó xử.




            Cho nên
trách nhiệm để một mình hắn một gánh chịu, đây là kết cục tốt nhất!




            "Thân
Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ..." tiếng Lăng Tuyết gọi từ phía sau truyền đến, Thân Đồ
Dạ quay đầu lại nhìn cô, bên môi nở một nụ cười đẹp mắt nhất!"

1 comment: