Lăng Tuyết đi vào thư phòng, trong tích tắc còn tưởng rằng là đi đến thư viện, bên trong bố trí vô cùng xa hoa, toàn bộ là màu màu đỏ mận, trên giá sách bày đầy đủ loại thư tịch, còn có một chút đồ cổ trân quý và tranh cô, trang trí rất cổ điển, cũng rất u tĩnh, một loại cảm giác thần bí trang nghiêm.
Trong lòng Lăng Tuyết dâng lên một cảm giác căng thẳng không thể hiểu, chậm rãi đi vào bên trong, ngắm nhìn bốn phía, không biết rõ Dạ Thần đến cùng ở đâu bên trong, ở bên trong ánh sáng rất mờ tối, cô cảm thấy đột nhiên sẽ nhảy ra một con quái vật đem cô ăn hết.
"Lăng Tuyết..."
Một giọng nói sâu kín vang lên, Lăng Tuyết sợ hết hồn, đột nhiên quay đầu lại, sau lưng là một người đàn ông đang ngồi trên sofa màu đỏ rượu, ánh sáng bị ngược, mặt hắn dưới ánh sáng mơ hồ không rõ, nhưng trên người hắn là một loại đó khí phách đã làm cho cô không rét mà run.
Lăng Tuyết cố gắng làm cho mình thay trở nên bình tĩnh trở lại, chậm rãi đi tới chỗ sofa, càng đi càng gần, cuối cùng cũng thấy rõ mặt hắn, người này có khuôn mặt nam tính vô cùng cuồng dã, đôi lông mày gian có một vết sẹo thật dài, khiến nó tăng thêm thêm vài phần sát khí, một đôi mắt thâm thúy lóe lên tia u lãnh, cứ như vậy thẳng tắp nhìn chằm chằm hắn, giống như một con thú hoang đang nhìn mình chằm chằm con mồi.
Lăng Tuyết đón ánh mắt của hắn, bình tĩnh hỏi: "Anh chính là Dạ Thần ?" Nhịp tim của cô đập cực kỳ nhanh, cô cảm thấy trên cơ thể của người này mang sát khí mãnh liệt, giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ đem cô xé nát vậy.
"Mời ngồi!" Dạ Thần khách khí chào hỏi.
Lăng Tuyết ngồi ở phía đối diện với hắn trên ghế sofa, dọc theo ánh mắt hắn, gọn gàng dứt khoát nói: "Bạch Tấn Sinh là tôi giết, Thân Đồ Dạ không liên quan." "Cô rất trực tiếp, cô nháo ra nhiều chuyện như vậy, tạo thành phiền toái cho ngũ đế nhiều như vậy, lẽ nào cô không sợ tôi giết cô?" Dạ Thần vênh váo hung hăng hỏi. "Nếu tôi đã dám đến gặp anh, tự nhiên là không sợ chết ." Lăng Tuyết cười nhạt một tiếng, "Ai làm người đó gánh, chuyện này Thân Đồ Dạ một chút quan hệ cũng không có, anh ấy là bị người hãm hại. Làm người đứng đầu ngũ đế, anh phải điều tra rõ ràng chân tướng, trả lại cho anh ấy một cái công đạo!"
"Phải nên làm như thế nào trong lòng tôi rất rõ ràng, không cần cô tới dạy tôi." Dạ Thần bén nhọn nói, "Thân Đồ Dạ đem cô làm bảo bối, ở nơi này của tôi có thể cái gì đều không phải là."
Lăng Tuyết nhếch nhếch môi cười, không nói gì.
Dạ Thần u lãnh nhìn chằm chằm cô: "Cô chắc đã biết sớm Thân Đồ Dạ gánh tội thay cô rồi, vì sao bây giờ mới xuất hiện?"
"Tôi đã rất sớm xuất hiện, là do thuộc hạ của anh làm việc bất lực... A, không đúng..." Lăng Tuyết lạnh lùng nhìn hắn, "Là anh hành sự bất lực, không có để ý đến thuộc hạ của anh, bọn họ chặn tôi lại ở bên ngoài bệnh viện, không cho tôi đến gặp anh, cho nên mới phải tạo thành nhiều phiền toái như vậy."
"Theo như cô nói, vẫn là do tôi sai a?" lông mày Dạ Thần nhíu lại, "Lăng Tuyết, cô thật to gan."
"Tôi lại không phải là người của anh, tôi không sợ anh." Lăng Tuyết không cho là đúng, "Hiện tại tôi đã nói rõ ràng, người là do tôi giết, anh muốn đưa tôi đến cục cảnh sát hay là muốn giết chết tôi, tôi đều không sao cả, nhưng mà Thân Đồ Dạ là vô tội, anh làm đứng đầu ngũ đế, có phải nên cứu anh ấy ra hay không?"
"Cô có chứng cớ sao?" Dạ Thần hỏi.
"Hả?" Lăng Tuyết sửng sốt, trong khoảng thời gian ngắn không có suy nghĩ cẩn thận chứng cớ mà hắn nói là chỉ cái gì.
"Cô dùng cái gì để chứng minh Bạch Tấn Sinh là do cô giết?" Dạ Thần lắc lắc ly rượu cao chân, "Có chứng cớ liền lấy ra."
"Cái này còn cần chứng cớ sao?" Lăng Tuyết nhướng mày, "Người là do tôi giết, cái này chính là sự thật, tôi đi nơi nào tìm chứng cớ đưa cho anh?"
"Nhưng mà Thân Đồ Dạ giết người lại có chứng cớ vô cùng xác thực." Dạ Thần nhìn chằm chằm Lăng Tuyết, "Hiện tại chỉ dựa vào lời nói một bên của cô, cái gì cũng không thể nói rõ."
"Có ý gì?" Lăng Tuyết lạnh lùng cười một tiếng, "Xã hội đen các người còn muốn nói chứng cớ?"
"Khụ!" Dạ Thần thiếu chút nữa bị sặc một ngụm rượu ở cổ họng, ho khụ khụ một lúc lâu mới trở lại bình thường, "Ai nói cho cô biết chúng tôi là xã hội đen?"
"Không phải là xã hội đen, vậy anh dựa vào cái gì mà tự mình làm thẩm phán?" Lăng Tuyết buồn cười xem hắn, "Các anh hoài nghi Thân Đồ Dạ giết người, trực tiếp báo cảnh sát là được, pháp luật phán như thế nào thì làm như thế đó, các người dựa vào cái gì mà tự mình thẩm phán, còn muốn niêm phong tài sản của anh ấy?" "Ách..." Dạ Thần thế nhưng không phản bác được, không phải là bởi vì Lăng Tuyết hỏi quá mức sắc bén, mà là vì lời cô nói rất giống với lời của một cô gái khác. "Nguyên vốn cũng không phải là cái gì chính đạo, thì không cần nói với tôi chính đạo quy củ làm gì." Lăng Tuyết không muốn dong dài nữa, "Dù sao người là do tôi giết, tự mình phạm sai lầm thì tôi tự mình tới gánh chịu, với Thân Đồ Dạ không có bất cứ quan hệ nào, anh nhanh cho người cứu Thân Đồ Dạ ra đi."
Dạ Thần không có trả lời Lăng Tuyết, mà là tiếp tục phẩm tửu (uống rượu), giống như là đang suy tư cái gì.
"Vì sao anh không nói lời nào?" Lăng Tuyết nóng nảy, "Anh còn đang suy nghĩ cái gì? Thân Đồ Dạ là người của ngũ đế các anh, hắn xảy ra vấn đề, đối với anh không có bất kỳ chỗ tốt nào, ngược lại, hiện tại tôi đến nhận gánh trách nhiệm, các người không cần lại làm cho chuyện này rắc rối thêm."
"Những đạo lý này không cần cô tới nói cho tôi biết." Dạ Thần lạnh lùng nói, "Cô hiện tại căng thẳng như vậy, muốn đi chỗ nào? Thân Đồ Dạ đã gánh chịu tất cả và có chứng cứ phạm tội, chúng tôi chỉ còn chưa công bố ra ngoài, bây giờ cô chạy đến lên tiếng người là do cô giết, ai sẽ tin tưởng cô?"
"Anh..."
"Đạo hữu đạo pháp, làm gì cũng có luật lệ, mọi việc đều là dựa vào chứng cớ ." Dạ Thần giương mắt lạnh lẽo nhìn cô, "Thân Đồ Dạ bị định tội là vì chứng cớ vô cùng xác thực, cô đã nói Bạch Tấn Sinh là do cô giế , vậy cô phải lấy ra chứng cớ đến, nếu như có đầy đủ chứng cớ, tôi lập tức phủ quyết, một lần nữa thẩm phán, nếu như không có... Vậy thì không cần lãng phí thời gian của tôi."
"Anh..." Lăng Tuyết tức đến sắc mặt xanh mét, dừng một chút, cô chất vấn, "Cô cô nói anh cũng muốn gặp tôi, lẽ nào chính là vì nói mấy chuyện này?"
"Tôi chỉ là muốn nói cho cô biết..." Dạ Thần đứng dậy, từng bước từng bước đi đến chỗ Lăng Tuyết, "Thân Đồ Dạ vì bảo vệ cô, đã chặt đứt đường lui của mình, cô không cần lại cô phụ thiện ý của hắn, vẫn nên mau chóng về Hải Thành đi thôi."
"Chính là chuyện này sao?" Lăng Tuyết buồn cười nhìn hắn, "Mấy lời này còn cần phải tự mình gặp mặt mới nói?"
"Đương nhiên..." Dạ Thần buông tay ra, "Tôi cũng muốn xem một chút, đến cùng là loại phụ nữ như thế nào mà có thể làm cho Thân Đồ Dạ trả giá hết mọi thứ như vậy." Lăng Tuyết vô pháp lý giải loại tâm lý này của hắn, cô không biết rõ, bên cạnh Dạ Thần gần đây cũng xuất hiện một người phụ nữ, người phụ nữ kia đã nhiễu loạn tâm tư của hắn, gọi là hắn có chút ít không biết làm sao, với sự hiểu biết của hắn về phụ nữ, không biết nên như thế nào ứng đối, cho nên, hắn mới muốn gặp gặp Lăng Tuyết, xem xem cô là nghĩ như thế nào, từ đó dự đoán tâm tư người phụ nữ kia. Bởi vì từ là một góc độ khác mà nói, bọn họ hai người có chỗ tương tự.
"Anh nói như thế nhiều, chính là không muốn đắc tội Dạ Quốc, không muốn cứu Thân Đồ Dạ." Lăng Tuyết tức giận gầm lên, "Nói cho cùng, anh chính là một người nhu nhược! ! !"
"Làm càn!"
Dạ Thần đem chén rượu trong tay hung hăng ném trên mặt đất, "Ầm" một tiếng vang lên tiếng đỗ vỡ, thủy tinh văng khắp nơi, thiếu chút nữa văng tung tóe lên trên người Lăng Tuyết.
Lăng Tuyết nhướng mày, tức giận trừng mắt hắn, hai tay nắm chặt thành quyền. Dạ Thần nổi giận đùng đùng chỉ Lăng Tuyết: "Tôi nói cho cô biết, nếu như không phải đã đáp ứng Thân Đồ Dạ không động tới cô, tôi hiện tại có thể giết cô."
Lăng Tuyết giận dữ trừng mắt hắn, không nói gì, trong mắt lóe lên lửa giận rừng rực. "Cút!" Dạ Thần cơn giận uống.
Lăng Tuyết giận dữ rời đi, lúc đi tới cửa, Dạ Thần bỗng nhiên lại gọi lại cô: "Chờ một chút."
Lăng Tuyết dừng lại bước chân, không quay đầu lại, chờ hắn nói chuyện.
Dạ Thần nhìn chằm chằm bóng lưng cô, nghiêm túc cảnh cáo: "Nếu như cô thật sự vì tốt cho Thân Đồ Dạ thì không nên ở lại chỗ này, lập tức chạy trở về Hải Thành đi." "Nói như vậy, anh thật giống như đang suy tính cho anh ấy?" Lăng Tuyết lạnh lùng cười một tiếng, "Nếu quả thật là như vậy, vì cái gì anh không cứu anh ấy?" "Lăng, tuyết! ! !" Dạ Thần cắn răng gầm lên, "Cô có phải không muốn sống đi ra ngoài hay không?"
Lăng Tuyết không có nói cái gì nữa, mở cửa chuẩn bị rời đi, một người vội vã đến đây bẩm báo: "Chủ nhân, Dạ..."
Người kia lời còn chưa nói hết liền dừng lại, nhìn thấy Lăng Tuyết, lập tức câm miệng, cúi đầu đứng ở một bên.
Lăng Tuyết tâm bị nhăn lại, nghĩ tới Thân Đồ Dạ còn ở chỗ của Tôn Dạ, chuyện này chỉ sợ liên lụy đến tính mạng của Thân Đồ Dạ, cô rất muốn hỏi rõ ràng, nhưng cô biết rõ Dạ Thần không thể nào nói cho cô biết, cho nên, cô không có dừng lại, tiếp tục bước ra khỏi phòng.
"Lăng Tuyết..." Thân Đồ Phong Hoa vội vàng đón lại đây, "Con không sao chứ?" "Không có việc gì." Lăng Tuyết lắc lắc đầu, "Cô cô, chúng ta đi thôi."
"Đi?" Thân Đồ Phong Hoa có chút ít ngạc nhiên, "Là Dạ vương để cho con đi sao? Hắn không nói gì sao?"
Lăng Tuyết nếu đã tới nhận tội, Dạ Thần làm sao mà không giữ lại? Tối thiểu cũng nên điều tra lại một chút vụ án của Thân Đồ Dạ, sao mới nói vài phút thì cho Lăng Tuyết đi ?
Lăng Tuyết tức giận nói: "Hắn nói con không có chứng cớ chứng minh là con giết Bạch Tấn Sinh, cho nên lời con nói không có bất kỳ tác dụng, còn nói con phải về Hải Thành, đừng có lại đây dính vào."
"A?" Thân Đồ Phong Hoa kinh ngạc đến ngây người, cô cô biết rõ Thân Đồ Dạ vì bảo vệ Lăng Tuyết đã làm nhiều chuyện trước đó, cũng không có trông cậy vào khả năng Dạ Thần lập tức phủ quyết lời trước đó, nhưng cô cô tuyệt đối không nghĩ tới Dạ Thần cái gì cũng không làm để Lăng Tuyết đi như vậy.
"Đi thôi, tôi đưa các người về." Lỗi Lạc đi qua đến.
"Không muốn, tôi muốn đi gặp Dạ Thần." trong lòng Thân Đồ Phong Hoa thực vội, "Rõ ràng cũng đã có chân tướng rõ ràng, hắn tại sao có thể không làm gì? Lẽ nào để Thân Đồ mang tội danh sao?"
Nói xong, Thân Đồ Phong Hoa liền vội vã xông lên lầu...
"Phong Hoa!" Lỗi Lạc cuống quít tiến lên ngăn cản cô cô lại, "Đừng xúc động, Phong Hoa bình tĩnh một chút hãy nghe tôi nói..."
"Còn có cái gì không dám?" Thân Đồ Phong Hoa tức giận quát khẽ, "Tôi mới vừa mới nghe được có tùy tùng bẩm báo, Thân Đồ đã bị nhốt vào địa lao của Tôn Dạ, chỗ đó là chỗ nào? Trên người nó còn bị thương đó."
"Phong Hoa..."
"Lạc hoặc là cùng tôi đi nói với Dạ Thần, hoặc là tránh ra, đừng cản tôi." Thân Đồ Phong Hoa đẩy Lỗi Lạc ra liền xông lên lầu, lại bị Dạ Băng ngăn cản lại, "Thân Đồ bộ trưởng, xin lỗi, chủ nhân hiện tại không tiếp khách!"
[…] Kẻ Thù Bên Gối Chương 390 […]
ReplyDelete