Kẻ Thù Bên Gối - Chương 403


"Được đến với tôi?" Lăng Tuyết chỉ cảm thấy hắn vô cùng buồn cười, "Nếu như anh thật nghĩ phải lấy được tôi, tại sao phải lợi dụng tôi như vậy? ? Vì kiềm chế tôi, anh thậm chí đem những người thân của tôi, bạn bè của tôi toàn bộ bọn họ đều lôi vào... Thủ đoạn ác độc đến cực điểm, quả thực vô pháp diễn tả bằng ngôn từ. Hiện tại anh nói nửa đời tâm nguyện của anh chỉ là vì được đến với tôi, anh muốn biểu lộ rõ ràng cái gì? Anh thâm tình sao? Quá hoang đường ! ! !"
            "Lúc trước là anh chưa có nhận rõ lòng mình..." Nói đến đây, Lãnh Thanh Mặc cũng có chút áy náy, "Anh luôn đem chuyện báo thù như là chuyện quan trọng nhất trong sinh mệnh của mình, nhưng mà bây giờ anh mới phát hiện, trừ báo thù, anh còn có một cái tâm nguyện, đó chính là..."
            "Dừng, đủ rồi!" Lăng Tuyết phẫn nộ cắt đứt lời Lãnh Thanh Mặc lời nói, chán ghét gầm lên, "Nghe anh nói mấy lời này, tôi thật sự là cảm thấy chán ghét!"
            Lông mày của Lãnh Thanh Mặc sít sao nhăn lại, trong mắt là ánh lên vẻ đau lòng, mặc dù đã có chuẩn bị tâm lý, biết rõ cô sẽ không dễ dàng nghe hắn, nhưng mà chính tai nghe được cô nói mấy lời này, hắn vẫn là cảm thấy rất khổ sở...
            Kỳ thật, nếu như hắn thật sự không quan tâm đến cô, hắn căn bản không cần đi đến bước này.
            Chỉ cần diệt khẩu cô, đó chính là chết vô đối chứng, tội danh của Thân Đồ Dạ khẳng định chứng thực, chuyện cũng đã sớm xử lý sạch sẽ.
            Cần gì phải đợi đến lúc cô chạy đến Anh quốc làm rối, làm cho hiện tại biến đổi bất ngờ, còn đem tổ chức Dạ liên lụy vào, làm cho hắn không thể không tạm thời lẩn tránh đi. . .
            Bây giờ nói mấy thứ này đã không có tác dụng, Lăng Tuyết hận hắn thấu xương, cô sẽ không tha thứ cho hắn.
            Từ lúc mới bắt đầu, lúc Lãnh Thanh Mặc chọn con đường này, hắn cũng đã suy tính đến việc này, nước che không được lửa, không có chuyện gì là có thể vĩnh viễn giấu giếm đi, huống chi là ở dưới mí mắt Thân Đồ Dạ, không được bao lâu sẽ bị bại lộ mọi thứ, Lăng Tuyết rất nhanh sẽ biết chi tiết những chuyện kia...
            Nhưng mà không có vấn đề gì, cơ bản Lãnh Thanh Mặc không có ý định muốn giấu diếm nữa, hắn muốn đạt tới mục đích chỉ là báo thù mà thôi, còn về Lăng Tuyết, hắn thủy chung cảm thấy, hận so với yêu càng sâu sắc, dễ dàng để lại dấu ấn trong tim hơn, để cho cô vĩnh viễn khắc sâu trong tâm khảm.
            Cho dù cô không yêu hắn, nửa đời của bọn họ sau phải dây dưa cùng một chỗ, hắn sẽ không buông tha cho cô.
            Tỷ như hiện tại, cô ở bên cạnh hắn, vô pháp đào thoát.
            "Lãnh Thanh Mặc, mau thả tôi..." Lăng Tuyết phẫn nộ hô to, "Nếu không Thân Đồ Dạ và Lỗi Lạc sẽ không bỏ qua cho anh, còn có Tưởng Khiếu Quân, bọn họ nếu là biết rõ anh bắt cô cô, còn đối xử với cô cô như vậy, anh nhất định sẽ chết."
            Lãnh Thanh Mặc khẽ mỉm cười, chậm rãi dựa gần vào cô.
            "Anh muốn làm gì?" Lăng Tuyết kinh hoảng lui về phía sau.
            Lãnh Thanh Mặc giơ cao tay thon dài, đầu ngón tay xẹt qua má của Lăng Tuyết, dịu dàng gẩy gẩy mấy sợi tóc dài của cô, sau đó hướng ra sau gáy của cô...
            "Đừng chạm vào tôi - -" Lăng Tuyết kích động rống giận, lập tức, cô cảm thấy phía sau truyền đến một trận cảm giác đau nhức tê dại, trước mặt bỗng tối sầm, mềm mại ngã vào lòng Lãnh Thanh Mặc.
            "Lãnh Thanh Mặc, cậu như vậy là quá biến thái, cậu muốn làm cái gì?"
            Thân Đồ Phong Hoa quá sợ hãi, còn tưởng rằng Lãnh Thanh Mặc muốn làm gì Lăng Tuyết, nhưng Lãnh Thanh Mặc cũng không có làm gì, mà đem Lăng Tuyết giao cho một cái nữ tùy tùng, ra dấu tay, nữ tùy tùng liền đem Lăng Tuyết ra ngoài.
            "Cậu..." Thân Đồ Phong Hoa muốn đuổi theo ra, lại bị tùy tùng ngăn cản lại.
            Lãnh Thanh Mặc nghiêng đầu nhìn cô cô, u ám nhe răng cười: "Năm đó anh của bà hại chết cả nhà của tôi, bà không chỉ không báo cảnh sát tố cáo hắn, mà còn bao che dung túng hắn, hơn hai mươi năm qua, tôi luôn không có cơ hội động tới bà, hiện tại cuối cùng có thể báo thù rồi, nhưng mà bà sẽ không bị tịch mịch đâu, Thân Đồ Dạ sẽ đuổi lại đây và sẽ chôn cùng ..."
            "Cậu..." Thân Đồ Phong Hoa kinh ngạc mở to hai mắt, bừng tỉnh đại ngộ nói, "Cậu là cố ý ! Cậui căn bản cũng không phải là bỏ chạy, mà là cố ý chạy đến tìm tôi báo thù! ! ! Không đúng, cậu còn muốn dẫn Thân Đồ tới, sau đó một lưới bắt hết chúng tôi... cậu biết, hiện Dạ Thần đã đứng về phía Thân Đồ, hơn nữa Tôn Vương cũng muốn bảo vệ Thân Đồ chu toàn, Thân Đồ nhiều nhất chính là mất chức, đoạt lại tài sản, có Tôn Dạ bảo vệ, kẻ thù của nó cũng không dám động đến nó, về sau đông sơn tái khởi cũng rất nhanh, cậu khó có thể từ bỏ thù hận trong lòng, cho nên đã chạy đến bắt cóc tôi và Lăng Tuyết, lợi dụng chúng tôi để dẫn dụ Thân Đồ đến, sau đó...
            "Bà quả nhiên thông minh." Lãnh Thanh Mặc nhướn mày cười lạnh, "Thật không hổ là Bộ trưởng bộ ngoại giao tung hoành chính giới, nhìn một điểm là nhìn thấu."
            "Lãnh Thanh Mặc, cậu điên rồi! !" Thân Đồ Phong Hoa kích động nói, "Chuyện năm đó là tôi thực xin lỗi Đế gia các người, nhưng chuyện đó không phải là lệnh của anh tôi, là thuộc hạ của anh ấy tự tiện chủ trương, tùy ý làm bậy, sau đó tôi còn cho thôi việc những người có liên quan ..."
            "Ầm!" Lãnh Thanh Mặc đập vỡ một cái ly thủy tinh trên mặt bàn, chán ghét cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa nói, lạnh lùng trừng mắt cô cô, "Bà cảm thấy tôi sẽ tin tưởng lời bà nói sao? Một nhà bốn người chúng tôi cỡ nào vô tội? Bị các người thiêu chết, còn rơi xuống từ vách núi, tan xương nát thịt, cái này huyết hải thâm cừu, bà hiện tại nói là tôi tính sai ? ? ? Hoang đường! ! ! !"
            "Được, liền coi như cậu không chịu tiếp nhận cái thực tế này, thì coi như cậu hận Thân Đồ gia, nhưng mà anh tôi đã chết, cậu muốn báo thù thì nhằm về tôi là được rồi. Thân Đồ là vô tội, năm đó nó cũng giống cậu, chỉ là một đứa bé cái gì cũng không biết, hơn nữa nó còn liều mạng đi cứu các người..."
            "Câm miệng!" Lãnh Thanh Mặc tát một bạt tai, lần nữa cắt đứt lời Thân Đồ Phong Hoa nói, dữ tợn tiến tới gần cô cô, bóp cái cầm của cô cô đang chảy máu, dùng khẩu ngữ nói, "Cha làm con chịu, đạo lý này hiển nhiên, còn có, bà đừng nói với tôi Thân Đồ Dạ đã cứu người nhà của ta, cái này là nói nhảm, nếu như hắn thật sự có tâm đi cứu, người của nhà tôi làm sao mà chết? Những thứ kia đều là giả mù sa mưa, giãy giụa nhưng không có giá trị, chỉ là ngụy trang mà thôi, không có chút ý nghĩa nào."
            "Cậu sẽ không thực hiện được ! ! !"
            Thân Đồ Phong Hoa mặt bị đánh sưng, khóe miệng bị chảy nhiều máu, nhìn Lãnh Thanh Mặc hận thấu xương.
            "Là sao?" Lãnh Thanh Mặc trào phúng cười lạnh, "Vậy hãy để cho chúng tôi mỏi mắt mong chờ!"
            Nói xong, hắn buông cô cô ra, ra dấu tay, các tùy tùng lập tức đem Thân Đồ Phong Hoa kéo đến ghế sofa, dùng băng dính trói gô cô cô ở trên ghế, dán miệng của cô cô lại, sau đó ở sau lưng cô cô buộc một quả bom hẹn giờ, đặt ra thời gian vì 18 phút, khi rút bom thì thời gian bắt đẩu khởi động, là lúc bắt đầu đếm ngược.
            Mọi thứ đều chuẩn bị sẵn sàng, Lãnh Thanh Mặc ngồi ở trên ghế cao bên cạnh tủ rượu, ưu nhã lấy di động gọi video cho Thân Đồ Dạ...
            Đồng thời, tùy tùng đã đem Lôi Vân trói như cái xác ướp ném ở bên cạnh, sau đó đem một bao tải rắn độc thả ra, đủ loại rắn nhỏ lớn chậm rãi chạy về phía cô ấy...
            "Lãnh Thanh Mặc! ! !" Video điện thoại chuyển được, Thân Đồ Dạ kích động, rống giận dữ truyền đến, "Cậu là tên điên, cậu bắt Lăng Tuyết và Thân Đồ Phong Hoa đi nơi nào ? ? ?"
            Lãnh Thanh Mặc khẽ mỉm cười, nhìn Thân Đồ Dạ, dùng khẩu ngữ nói: "Không nên gấp gáp a, Thân Đồ tiên sinh, tôi bây giờ không phải là chủ động liên lạc với ngài sao? Ngài xem một chút, cô cô của ngài đang ở chỗ nào..."
            Nói xong, Lãnh Thanh Mặc không nhanh không chậm đưa camera di động đến chỗ ghế sofa, để Thân Đồ Dạ thấy rõ ràng tình trạng bên trong xe...
            "Lãnh Thanh Mặc, cậu quá biến thái - - "
            Quả nhiên, Thân Đồ Dạ rất nhanh đã nhìn thấy tình cảnh của Thân Đồ Phong Hoa và Lôi Vân, bom hẹn giờ và rắn độc, hai người đang lâm vào cảnh vô cùng nguy hiểm.
            Lãnh Thanh Mặc đưa camera với khoảng cách gần, để Thân Đồ Dạ thấy rõ ràng con số hẹn giờ, còn có 17 phút 45 giây.
            "Ô ô..." Thân Đồ Phong Hoa không ngừng lắc đầu, dùng ánh mắt và động tác ý bảo Thân Đồ Dạ không nên tới, thời gian ngắn như thế đã không thể nào tìm được chuyên gia gỡ bom, hắn lại đây cũng chỉ có còn đường chết.
            "Lãnh Thanh Mặc, mày điên rồi, mày nên nhằm tới một mình tao thôi - -" Thân Đồ Dạ sắp gấp đến điên rồi.
            Lãnh Thanh Mặc không để ý đến hắn, cố ý đưa camera ra ngoài cửa sổ quơ quơ, sau đó cắt đứt cuộc gọi.
            Lãnh Thanh Mặc đã không có kiên nhẫn với Thân Đồ Dạ nữa, hắn nên mang Lăng Tuyết lên máy bay rời đi bây giờ thôi, nếu như thời gian không có có vấn đề gì, khi bọn họ lên máy bay là có thể nhìn thấy quả bom nổ tung, bay lên không trung với một đám lửa và sương mù, nhất định rất đẹp...
            Hắn tiện tay ném điện thoại di động vào hồ cá bên cạnh, nhìn Thân Đồ Phong Hoa khẽ mỉm cười, sau đó xoay người rời đi.
            Mà lúc này, những con rắn độc kia đã chạy tới bên cạnh Lôi Vân, Lôi Vân sớm đã bị đánh đến hấp hối, mở to đôi mắt suy yếu và quỳ rạp trên mặt đất, mắt căn bản là vô pháp nhúc nhích...
            "Ô ô, ô ô ô ô..." Thân Đồ Phong Hoa không ngừng giãy giụa, trong lỗ mũi phát ra âm thanh kích động, nhưng mà không ai để ý tới cô cô.
            "Không cần phải gấp, mấy con rắn cũng sẽ tới chỗ của bà." Một nữ tùy tùng âm lãnh cười nói, "Chờ chúng nó cắn hết tùy tùng của bà, sẽ đi qua cắn bà ..."
            "Ô ô..." trán Thân Đồ Phong Hoa đã rỉ ra rậm rạp chằng chịt mồ hôi, trơ mắt nhìn những con rắn nhỏ kia chạy tới bên cạnh Lôi Vân, chui vào trong quần áo và bò lên mặt cô ấy, cô ấy toàn thân đều bắt đầu căng chặt, liều mạng muốn đi cứu Lôi Vân, nhưng mà làm như thế nào cũng không cách nào thoát ra được, hơn nữa trên người cô cô còn bom...
            "Bản thân khó bảo toàn, còn muốn tới đi cứu người khác?" Nữ tùy tùng buồn cười vỗ vỗ má Thân Đồ Phong Hoa, "Chậm rãi hưởng thụ đi, Thân Đồ bộ trưởng!"
            Hai nữ tùy tùng đó cũng rời đi, đóng cửa xe, tùy ý hai người bên trong tự sinh tự diệt.
            Bên ngoài còn có bốn tên lính đánh thuê canh cửa, Lãnh Thanh Mặc đem cái vali lớn chi phiếu giao cho tên cầm đầu, dùng khẩu ngữ phân phó: "Canh tại chỗ này, đợi Thân Đồ Dạ đến, nhiệm vụ của các người đã hoàn thành."
            "OK." Tên đó nhận chi phiếu, nhìn nhìn, hài lòng cười , "Đế tiên sinh tính tình thật sự là hào sảng!"
            Lãnh Thanh Mặc không muốn nói nhảm nhiều như vậy, sau đó liền lên một chiếc xe khác, bốn tên lính đánh thuê ở ngoài cửa xe chờ, tiện tay đóng cửa xe, Lãnh Thanh Mặc ngồi trên ghế sofa, vươn cánh tay ôm Lăng Tuyết, dịu dàng hôn một cái lên trán cô, ở trong lòng nói: "Bắt đầu từ bây giờ, em chính là của tôi a!"
            Lúc trước Thân Đồ Tiếu đem cả nhà bọn họ khóa ở trong xe thiêu sống, hiện tại, hắn cũng muốn cho Thân Đồ Dạ và Thân Đồ Phong Hoa nếm thử loại tư vị này, không, hẳn là so với tư vị kia còn tàn nhẫn hơn, dù sao bị rắn độc cắn chất độc chậm rãi hành hạ trong cơ thể không phải là chuyện dễ dàng gì...
            Cuối cùng, bọn họ thống khổ của bọn họ sẽ bị oanh tạc và tan thành mây khói...
            Cái này gọi là, lấy máu trả máu, ăn miếng trả miếng! ! !
            Chương 427:
            Mơ màng chìm vào giấc ngủ Lăng Tuyết cái gì cũng không biết, không biết rõ Lãnh Thanh Mặc làm chuyện càng thêm đáng sợ, không biết rõ Thân Đồ Phong Hoa và Lôi Vân lâm vào hiểm cảnh, tự nhiên cũng cũng không biết Thân Đồ Dạ đang chạy tới tìm cái chết...
            Thân Đồ Dạ tức giận lôi đình, cơ hồ sắp cấp bóp nát điện thoại di động, hiện tại cái gì cũng không cần nhiều lời, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ.
            Lãnh Thanh Mặc thấy rõ ràng thế cục bất lợi đối với chính mình, Dạ Thần cùng tất cả mọi người đều ủng hộ Thân Đồ Dạ, vụ án Bạch Tấn Sinh cuối cùng chỉ biết nói là trừng phạt thôi, nhưng không giải quyết được gì, cho dù Thân Đồ Dạ vì lấy đức thu phục người, tự mình gánh trách nhiệm, tối đa cũng chính là miễn trừ tai họa mà thôi.
            Kết quả này không phải là cái mà Lãnh Thanh Mặc muốn, hắn phải báo huyết hải thâm cừu, không chỉ là Thân Đồ Dạ thân bại danh liệt, còn muốn làm cho hắn lầm vào cùng đường, chán nản mà chết, cho nên, hắn đương nhiên không bỏ qua như vậy...
            Vì vậy hắn liền bắt cóc Lăng Tuyết cùng Thân Đồ Phong Hoa, lợi dụng các nàng hai cái đến uy hiếp Thân Đồ Dạ, muốn mượn cơ hội này đưa bọn họ một lưới bắt hết.
            Thật hèn hạ vô sỉ, âm hiểm ác độc! ! !
            Nhưng mà có một điểm Thân Đồ Dạ nghĩ không ra, cho dù Lãnh Thanh Mặc đoán được Thân Đồ Dạ đang lúc này đưa Lăng Tuyết và Thân Đồ Phong Hoa rời khỏi Anh quốc, nhưng mà cũng không thể nào tính toán thời gian chuẩn như vậy được? Cho dù thời gian là ngẫu nhiên, vậy hắn làm như thế nào mà trong thời gian ngắn như vậy bắt được Lăng Tuyết và Thân Đồ Phong Hoa?
            Nên biết, thuộc hạ bên cạnh Thân Đồ Phong Hoa có sáu người, kể cả Lôi Vân và tất cả bọn họ đều là cao thủ, làm như thế nào mà bị thu phục đơn giản như vậy?
            Trừ phi, Lãnh Thanh Mặc đã biết trước hành tung của bọn họ, sau đó thiết kế mai phục...
            Nhưng mà làm sao hắn biết được hành tung của bọn họ?
            Tất cả tùy tùng của Thân Đồ gia đều là người trung trinh bất thay đổi chủ tử, chắc chắn sẽ không phản bội bọn họ, người của Dạ Thần cũng sẽ không có vấn đề, coi như là không cẩn thận tiết lộ bí mật cũng không thể nào, dù sao những thứ người này đều là tinh anh có kinh nghiệm trinh sát, sẽ không phạm loại sai lầm cấp thấp này.
            Giải thích duy nhất chính là hắn đặt máy nghe trộm lên người bên cạnh Thân Đồ Dạ hoặc là thiết bị theo dõi...
            Nhưng mà bây giờ không phải là lúc suy nghĩ về vấn đề này, mạng của Thân Đồ Phong Hoa và Lăng Tuyết đang ngàn cân treo sợi tóc, hắn phải nhanh chóng tìm được bọn họ...
            Không đúng...
            Thân Đồ Dạ đột nhiên nhớ ra, vừa rồi trong clip căn bản cũng không có thấy Lăng Tuyết, chỉ có Thân Đồ Phong Hoa và Lôi Vân.
            Nói cách khác, Lăng Tuyết căn bản là không ở trên chiếc xe kia. .
            Nghĩ tới đây, áp lực trong lòng Thân Đồ Dạ khẽ giảm bớt một chút, hắn đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, Lãnh Thanh Mặc sẽ không làm hại Lăng Tuyết, nếu mà hắn muốn hại Lăng Tuyết, đã ra tay từ lâu, căn bản sẽ không có khả năng chờ tới bây giờ, để Lăng Tuyết ba lần bốn lượt ra tới quấy rối, ảnh hưởng đến kế hoạch của hắn. .
            Nói cách khác, hiện tại người gặp nguy hiểm là Thân Đồ Phong Hoa và Lôi Vân! ! !
            Đã chú ý không được nhiều như vậy, nhất định phải lập tức cứu bọn họ ra.
            Thân Đồ Dạ nhắm mắt lại, cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại, xe chạy về hướng sân bay rất vội vã, nên đã cho thuộc hạ thông báo với Dạ Băng để sắp xếp, hiện tại cái hắn cần, muốn làm chính là lập tức, lập tức tìm được chỗ của Thân Đồ Phong Hoa, bởi vì vì thời gian đã không kịp, còn có mười lăm phút, cho dù xe có thể kịp thời đến sân bay, nhưng mà còn phải đi tìm vị trí của bọn họ thì cần một thời gian nhất định...
            Bây giờ là giành giật từng giây, cùng đấu tranh với tử thần, một chút cũng không thể làm trễ nãi.
            Tỉnh táo, tỉnh táo, tỉnh táo...
            Thân Đồ Dạ bức chính mình bình tĩnh lại tâm tình và nhớ chi tiết về tấm hình vừa rồi kia, Lãnh Thanh Mặc lung lay di động, ngoài cửa sổ không phải là bãi đậu xe, mà là một khoản đất trống, cách đó không xa còn có thể nhìn thấy biểu tượng ký hiệu của sân bay và sau lưng là lầu canh tháp chuông. . .
            Nói cách khác, chỗ của bọn họ phải là sau lưng sân bay, Thân Đồ Dạ ngay lập tức đem cái manh mối này gửi cho Dạ Băng, ra lệnh cho Dạ Băng: "Nhanh chóng tra ra địa điểm cụ thể, lập tức! ! !"
            "Vâng!" Dạ Băng hiện tại đang ở trên đường, lúc cô biết được Lăng Tuyết và Thân Đồ Phong Hoa xảy ra chuyện, lập tức liền mang bảy chiếc xe hoả tốc đuổi lại đây, còn ở trên đường chỉ thị thuộc hạ ở sân bay bao vây Lãnh Thanh Mặc, rồi giúp Thân Đồ Dạ điều tra manh mối.
            Dù sao chuyện này là do sai lầm của cô mới tạo thành, huống chi, trước đó Dạ Thần đã ngàn lần thì thầm dặn dò, trước khi hắn về đến, ngàn vạn lần không để cho Lãnh Thanh Mặc rời khỏi tòa thành nửa bước, chỉ sợ khi đó, hắn cũng đã đoán được sẽ xảy ra chuyện ...
            Bất kể như thế nào, Dạ Băng đều muốn đền bù một chút sai lầm, muốn giúp Thân Đồ Dạ cứu Thân Đồ Phong Hoa và Lăng Tuyết ra.
            Vô luận như thế nào cũng không thể để cho bọn họ xảy ra chuyện.
            Cho nên Dạ Băng cũng lòng nóng như lửa đốt, đem hết toàn lực...
            "Cái nhiệm vụ này giao cho cô, nhất định trong ba phút phải tra ra địa điểm cụ thể, nếu không hậu quả không thể tưởng tượng nổi." Thân Đồ Dạ ra lệnh.
            "Không thành vấn đề, đã có đầu mối." Đối với Dạ Băng là hacker cao thủ, chuyện nhỏ này không thành vấn đề.
            "Chờ tin tức của cô." Thân Đồ Dạ cúp điện thoại, chuyển qua ghế lái, "Tránh ra, tôi lái."
            "Vâng" Tùy tùng cuống quít tránh ra, mặc dù t kỹ thuật lái xe của ùy tùng cũng khá tốt, nhưng mà bọn họ cũng đều biết, kỹ thuật lái xe của Thân Đồ Dạ mới chân chính là xuất thần nhập hóa.
            Hiện tại là thời khắc vô cùng cấp bách, Thân Đồ Dạ nhất định muốn lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới điểm đến, nếu không Thân Đồ Phong Hoa và Lôi Vân không thể cứu được.
            Trên đường cao tốc đến sân bay, là nơi đua xe rất tốt, đã vào đêm, chân trời giống như dùng một sa mỏng màu mực đen che mặt, một mảnh mờ tối, rực rỡ tươi đẹp cùng với đèn đường nhiều màu đang di chuyển giống như một bộ quần áo hoa lệ, làm cho thành thị trở nên mê người.
            Chiếc xe Hummer màu xanh ngọc giống như một tia chớp màu lam quên quá khứ, xuyên qua dòng xe cộ, xoạt qua ánh mắt một loáng, hoài nghi cái vừa nhìn thấy chỉ là ánh đèn màu lam vụt qua, nhanh đến bất khả tư nghị như vậy, khiến người ta không dám tin.
            "Không nên xảy ra chuyện, không nên xảy ra chuyện, ngàn vạn không nên xảy ra chuyện..."
            Tim Thân Đồ Dạ đập nhanh đến muốn nhảy ra, từ nhỏ đến lớn, hắn đối với Thân Đồ Phong Hoa lúc nào cũng không có lớn có nhỏ, từ trước đến giờ đều là gọi thẳng bằng tên, mà Thân Đồ Phong Hoa cũng biết thói quen này của hắn nên cũng cà lơ phất phơ cho qua, mặc dù ngoài mặt cùng hắn hi hi ha ha, nhưng trên thực tế thì xem hắn như là con ruột vậy, hắn xảy ra chuyện, cô cô còn sốt ruột hơn ai hết.
            Hơn hai mươi mấy năm này, Thân Đồ Phong Hoa không có thiếu sự quan tâm đến hắn, nhưng mà hắn trừ tăng thêm phiền toái cho cô cô, từ trước đến giờ hắn chưa làm gì cho cô cô, bây giờ suy nghĩ một chút hắn thật vô cùng hổ thẹn, nếu như cô cô xảy ra chuyện, cả đời này của hắn cũng sẽ không thể tha thứ cho chính mình...
            Còn có Lôi Vân, cô ấy là em gái của Lôi Quân, cũng một lòng trung trinh với Thân Đồ gia, mang hết tuổi thanh xuân để bảo vệ lấy Thân Đồ gia.
            Thân Đồ Dạ làm sao có thể để cô ấy xảy ra chuyện gì được?
            Mà Lăng Tuyết, mặc dù cô không ở trên xe, nhưng mà Lãnh Thanh Mặc đã sớm bị thù hận che mờ đôi mắt, ai biết hắn còn sẽ làm ra chuyện biến thái gì nữa? Thân Đồ Dạ cũng không dám tưởng tượng, hắn sẽ dùng cái phương thức hèn hạ vô sỉ gì để đối đãi với Lăng Tuyết...
            Lãnh Thanh Mặc cắt đuôi xe theo giỏi, bên trong xe, hắn đang cởi nút áo sơ mi đầu tiên của Lăng Tuyết ra, hắn muốn có được cô, giống như lúc trước có được Cung Thiên Long vậy, như vậy mới triệt để chiếm hữu cô, làm cho cô hoàn toàn, chân chân chính chính thuộc về hắn...
            Đương nhiên, hắn còn muốn đem mấy chuyện này chụp hình lại và gửi cho Thân Đồ Dạ, để Thân Đồ Dạ trước khi chết cảm nhận một chút tư vị mất đi.
            Vừa nghĩ tới bộ dạng Thân Đồ Dạ đau đến không muốn sống đó, bên môi Lãnh Thanh Mặc nở nụ cười cười nhẹ hưng phấn, trả thù như vậy mới gọi là thống khoái, Thân Đồ Dạ, Thân Đồ gia các người làm hại tôi nhà tan cửa nát, hôm nay tôi muốn hoàn trả gấp bội...
            Lăng Tuyết hỗn loạn không phản ứng chút nào, càng thêm không thể nào biết rõ mình bây giờ đã là cá trên thớt, mặc người chém giết.
            Lãnh Thanh Mặc một tay ôm lấy cô, một cái tay cởi áo cô ra, trong mắt là chỉ còn lại dục vọng, môi mỏng nhẹ nhàng phất qua má của Lăng Tuyết, ở bên tai cô hà hơi, dùng khẩu ngữ lầm bầm lầu bầu nói: "Tiểu Tuyết, em sẽ lập tức liền trở thành người của anh, anh yêu em, em biết không? Trên cái thế giới này không còn có người nào yêu em hơn anh đâu..."
            Nói xong, hắn mê luyến hôn lên trán Lăng Tuyết, mưa móc vậy dịu dàng hôn lên bên má cô chậm rãi đi xuống, từng chút từng chút dời xuống, khẽ vuốt hai mắt nhắm chặt của cô, xẹt qua chóp mũi của cô, rồi đến má, trên cánh môi cô hôn nhẹ, mang theo thật sâu mê luyến, giống như nhấm nháp một ly rượu ngon thượng đẳng...
            Thời gian từng chút từng chút đi qua, Thân Đồ Dạ sắp phát điên, bom hẹn giờ chỉ có năm phút nữa, chỉ còn lại năm phút, Dạ Băng còn chưa gửi địa chỉ cụ thể, phía trước chính là một ngã ba đường, hắn nên đi nơi nào cũng không biết. . .
            Thật chẳng lẽ muốn từ bỏ sao?
            Thật sự sẽ tiếc nuối cả đời?
            Không, không được.
            "Đing!" âm thanh tin nhắn nhắc nhở, Thân Đồ Dạ lập tức mở ra di động ra xem, cuối cùng, Dạ Băng cũng tra được, hơn nữa còn có tọa độ hướng dẫn.
            Thân Đồ Dạ mừng rỡ, lập tức chạy về phía bên phải.
            Còn có bảy km, hắn lập tức là có thể đến, lập tức, Thân Đồ Phong Hoa, đợi con thêm vài phút nữa ! ! !
            "Đồ gia, là xe Trác gia!" Tùy tùng đột nhiên kinh hô.
            Thân Đồ Dạ nhìn sang, thật sự là xe của Lỗi Lạc, Lỗi Lạc làm sao cũng tới ?
            Một tiếng đồng hồ trước, hắn còn hôn mê bất tỉnh ở bệnh viện đó.
            Chẳng lẽ là biết rõ Thân Đồ Phong Hoa xảy ra chuyện? ?
            Đang nghĩ ngợi, Thân Đồ Dạ di động liền vang lên, đúng là Lỗi Lạc gọi tới , hắn lập tức nghe điện thoại: "Alo!"
            "Thân Đồ Dạ, nhận được tọa độ sao? Nhanh lên gửi cho tôi. ." Lỗi Lạc lòng nóng như lửa đốt nói.
            "Rồi." Thân Đồ Dạ nháy mắt với tùy tùng, gửi tọa độ định vị cho Lỗi Lạc.
            Lỗi Lạc bên kia lập tức cho tùy tùng dựa theo tọa độ chạy về phía trước, đồng thời, hắn lo lắng chất vấn Thân Đồ Dạ: "Tình huống bây giờ như thế nào? Lãnh Thanh Mặc đã liên lạc với cậu phải không? Hắn làm gì Thân Đồ Phong Hoa rồi? ?"
            Âm thanh Lỗi Lạc còn có chút khàn khàn, trước đây mấy giờ hắn mới vừa vặn bị thương do súng bắn, mất máu quá nhiều, thân thể hết sức yếu ớt, nhưng mà bây giờ hắn đã liều lĩnh chạy đến cứu Thân Đồ Phong Hoa .
            "Trói lại, gắn bom hẹn giờ." Thân Đồ Dạ giấu giếm chuyện rắn độc, đỡ phải để Lỗi Lạc quá quá lo lắng, "Còn có năm phút nữa sẽ nổ tung , nhưng mà lập tức có thể đến."
            "Tên biến thái, tôi muốn giết hắn! ! ! !" Lỗi Lạc nghiến răng nghiến lợi rống giận.
            "Cậu là làm sao biết Thân Đồ Phong Hoa xảy ra chuyện ?" Thân Đồ Dạ nghi hoặc hỏi.

No comments:

Post a Comment