Kẻ Thù Bên Gối - Chương 404


"Thuộc hạ của Thân Đồ Phong Hoa bị Lãnh Thanh Mặc vây quét, nhưng mà một thuộc hạ may mắn còn sống, gọi điện thoại cho tôi, tôi gọi điện thoại cho cậu không gọi được, lập tức gọi Dạ Băng, thế mới biết Thân Đồ Phong Hoa xảy ra chuyện, tôi liền mang người đuổi lại đây , may mắn bệnh viện cách sân bay tương đối gần, nếu không tôi cũng không thể nào đuổi theo kịp xe cậu..."
            "Phải, còn kịp, tôi đi trước một bước đi cứu người, cậu đuổi theo sau."
            "Được"
            Hai người vô cùng có ăn ý, cúp điện thoại, Thân Đồ Dạ cấp tốc lái xe, một cái nháy mắt liền biến mất không thấy gì nữa , Lỗi Lạc thúc giục bộ hạ tăng tốc độ đuổi theo, mặc dù cũng biết rõ Kỹ thuật lái xe của Thân Đồ Dạ xuất thần nhập hóa, tùy tùng của hắn không thể nào đuổi theo kịp, nhưng Lỗi Lạc thật sự là quá lo lắng, nếu như Thân Đồ Phong Hoa đã xảy ra chuyện gì, hắn cũng không biết còn sống sót có ý nghĩa gì nữa.
            ...
            Trên chiếc Hummer phiên bản dài, trên người Lôi Vân quấn đầy rắn độc, đã không biết rõ bị cắn bao nhiêu cái, sắc môi bắt đầu biến thành màu tím, đôi mắt khẽ nheo lại trước đó cũng hoàn toàn nhắm lại.
            Thân Đồ Phong Hoa kích động khóc lớn, còn đang muốn thử cởi trói để cứu Lôi Vân, nhưng mà cô cô làm như thế nào cũng không nhúc nhích được, cô cô cứ như vậy trơ mắt nhìn sinh mạng của Lôi Vân dần dần tắt lịm. .
            Có hai con rắn độc nhỏ màu xanh đang chậm rãi bò lên ghế sofa, quấn quanh trên trên đùi của Thân Đồ Phong Hoa, cô cô căng thẳng đến toàn thân đều căng ra, động cũng không dám lộn xộn, nước mắt thuận băng dính chảy xuống, trước ngực là bom hẹn giờ còn có hai phút, cô cô sắp tuyệt vọng ...
            Lãnh Thanh Mặc thấy xe sắp chạy đến sân bay, hắn đột nhiên tạm thời thay đổi chú ý, không muốn mau rời đi như vậy.
            Hắn muốn đứng ở chỗ cao nhất, nhìn tận mắt người của Thân Đồ gia bị bom oanh tạc đến tan xương nát thịt, như vậy mới có thể từ bỏ lòng thù hận của hắn.
            Vì vậy, hắn cho tùy tùng lái xe đến triền núi, cách chỗ Thân Đồ Phong Hoa đại khái hơn ba trăm mét, có thể đứng xa xa nhìn thấy bom nổ mà hoàn hảo không tổn hao gì, nhưng mà rất nhanh, mà rất nhanh chiếc Hummer xa hoa – phiên bản hạn chế kia n cũng bị nổ tan thành mây khói ...
            Nghĩ tới những thứ này, Lãnh Thanh Mặc đã cảm thấy đặc biệt hưng phấn và kích thích, dưới thân Lăng Tuyết đã bị cởi áo sơ mi, quần cũng đã bị kéo xuống một nửa, lộ ra đường nhân ngư và da thịt trắng như tuyết, hiện tại, toàn thân cô cũng chỉ còn bộ nội y màu đen, nổi bật dáng người đầy đặn trước mắt hắn, cổ họng hắn khẽ động, khẩn cấp muốn chiếm hữu cô...
            Một cái tay, đã dời về phía cô, chuẩn bị bước kế tiếp, đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng kinh hô của tùy tùng: "Nắm chặt, tăng thật nhanh tốc độ xe!"
            Lãnh Thanh Mặc dừng động tác lại, buông Lăng Tuyết ra, ngồi dậy, vén rèm cửa sổ xe lên nhìn ra ngoài, quả nhiên, Thân Đồ Dạ lái xe một chiếc chiếc xe Hummer màu xanh ngọc chạy nhanh đến, ở phút cuối cùng đã chạy tới kịp!
            Lãnh Thanh Mặc hài lòng cười, hắn quả nhiên không có để mình thất vọng.
            Hắn nếu mà không kịp đuổi đến, trò chơi này còn chơi tiếp tục thế nào được?
            Lãnh Thanh Mặc cúi đầu nhìn đồng hồ trên tay một chút, còn có 4 phút, rất tốt, đủ để Thân Đồ Dạ lên xe đi theo Thân Đồ Phong Hoa, cùng nhau tan thành mây khói .
            Nhưng mà, trước đó còn muốn cho hắn xem một chút kích thích này nọ.
            Lãnh Thanh Mặc bên môi câu dẫn ra đường cong âm lãnh, duỗi tay cởi hết mảnh áo cuối cùng trên người Lăng Tuyết, nằm đè lên người Lăng Tuyết, sau đó dùng di động gọi video cho Thân Đồ Dạ...
            Thân Đồ Dạ rất nhanh đã giải quyết bốn tên lính đánh thuê canh ở ngoài, đang lên xe cứu Thân Đồ Phong Hoa.
            Giờ phút này, trên người Thân Đồ Phong Hoa đã quấn quanh vài con rắn nhỏ màu xanh, nhưng mà chưa có bị cắn.
            Nhìn thấy Thân Đồ Dạ đến, Thân Đồ Phong Hoa kích động lắc đầu, ý bảo hắn đi mau, có rắn độc, hơn nữa bom sẽ lập tức nổ tung.
            Nhưng Thân Đồ Dạ đã chú ý không được nhiều như vậy, hắn xông tới nổi điên kéo rắn độc trên người Thân Đồ Phong Hoa xuống, nhưng mà những con rắn kia thật sự là quá nhiều, còn quấn quanh trên cánh tay hắn, một con đang hé miệng muốn cắn lên cánh tay hắn, lập tức, một cỗ điện giật một loại cảm giác đau đớn trong nháy mắt vọt tới khắp toàn thân, Thân Đồ Dạ nhướng mày, trực tiếp đem con rắn bóp thành hai đoạn.
            "Ô ô ô..." Thân Đồ Phong Hoa không ngừng lắc đầu, trong lỗ mũi phát ra âm thanh lo lắng, ý bảo hắn đi mau, nếu không đi thì không kịp, chỉ còn lại hai phút, bom lập tức sẽ nổ tung, huống chi ở đây còn có nhiều rắn độc như vậy...
            "Đừng ầm ĩ!" Thân Đồ Dạ quát khẽ, nhanh chóng đến tủ rượu cầm lấy một chai rượu mạnh đổ lên trên khăn trải bàn, sau đó dùng cái bật lửa đốt, dùng để xua những con rắn độc kia, quả nhiên rất hữu hiệu, rắn độc chậm rãi chạy mất.
            Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng xe, Lỗi Lạc mang tùy tùng chạy đến, hai người xông lên xe đến, nhìn thấy tình cảnh như thế đều kinh ngạc đến sững sờ, lập tức giúp đỡ xử lý rắn độc.
            "Lỗi Lạc, trước hết cậu nghiên cứu dỡ bỏ bom như thế nào, cái này để toi." Thân Đồ Dạ hô.
            "Được" Lỗi Lạc đối với bom so với Thân Đồ Dạ có kinh nghiệm hơn, lập tức đi tới gần nghiên cứu bom, hắn gỡ miếng băng dính ngoài miệng cho Thân Đồ Phong Hoa ra, để cho cô cô dể chịu hơn một chút, sau đó đôi mắt nhìn chằm chằm vào quả bom.
            Thân Đồ Phong Hoa nói câu nói đầu tiên là: "Các người đi mau, đi mau! ! !"
            "Câu này lời kịch cũ trong phim truyền hình, sớm đã quá hạn ." Lỗi Lạc mí mắt cũng không có nâng một cái, tay đang đẩy bom hẹn giờ, "Tôi biết là nói nhảm nên không cần nói, chúng tôi cũng khó có khả năng bỏ lại Phong Hoa."
            "Đi nhanh đi, lập tức sẽ nổ tung ..." Thân Đồ Phong Hoa sắp khóc .
            "Còn có hai phút." Lỗi Lạc nhìn như không có chút rung động nào, kỳ thật trong lòng có chút ít run rẩy, quả bom này hắn còn chưa có phá hủy qua, nguy hiểm rất lớn.
            "Đã xong!" Lúc này, Thân Đồ Dạ và tùy tùng Lỗi Lạc đã đuổi xong bọn rắn độc đi, thở ra một hơi thật dài, người tùy tùng kia ôm lấy Lôi Vân hấp hối lên xe cứu hộ, còn Thân Đồ Dạ đang chuẩn bị giúp Lỗi Lạc cùng nhau hủy bom, chợt phát hiện di động liên tục đang chấn động, hắn lấy ra vừa nhìn, là Lãnh Thanh Mặc gọi video tới.
            Lăng Tuyết còn trong tay hắn!
            Cái ý niệm này lóe qua từ trong đầu, đôi mắt Thân Đồ Dạ căng thẳng, lập tức nghe điện thoại: "Lãnh Thanh Mặc, mày..."
            Thân Đồ Dạ lời còn chưa nói hết liền dừng lại, kinh ngạc mở to hai mắt, không dám tin nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động.
            Lăng Tuyết nằm ở trên ghế sofa, mà Lãnh Thanh Mặc đang ở trên người cô tùy ý hôn lên da thịt cô...
            Hình ảnh này giống như một thanh đao sắc bén hung hăng đâm thẳng vào tim của Thân Đồ Dạ, một ngọn lửa giận lập tức bay thẳng đầu óc, Thân Đồ Dạ giận không thể thứ cho gầm thét: "Lãnh Thanh Mặc, mày là tên khốn kiếp, buông Lăng Tuyết ra, buông cô ấy ra! ! ! ! !"
            Lãnh Thanh Mặc nhìn ống kính thản nhiên cười một tiếng, dùng khẩu ngữ từng chữ từng câu nói: "Cô ấy đã là người của tao ..."
            Sau đó, hắn liền cắt đứt cuộc gọi video...
            "A - -" Thân Đồ Dạ phát điên gầm rú, hận không thể lập tức nhào tới giết Lãnh Thanh Mặc.
            "Hắn phải đang ở gần đây." Lỗi Lạc đột nhiên nói, ‘’ vừa rồi lúc tôi đến phát hiện trên sườn núi đối diện dừng lại mấy chiếc xe, cậu nhanh vội vàng đi cứu Lăng Tuyết."
            "Đúng, Thân Đồ, con nhanh đi cứu Lăng Tuyết." Thân Đồ Phong Hoa cuống quít nói, "Lăng Tuyết là bị đánh bất tỉnh rồi mang đi, không phải con bé tự nguyện ."
            "Nhưng mà..." Thân Đồ Dạ nhìn chằm chằm bom hẹn giờ, chỉ còn lại mấy giây, "Bom cậu nghiên cứu đến đâu rồi? Có thể hủy được không?"
            "Đương nhiên có thể." Lỗi Lạc không chút do dự trả lời, "Tôi vừa rồi xem qua , chính là một cái rất đơn giản, lúc ở Việt Nam tôi đã gỡ qua, cậu vội vàng đi cứu người, ở đây giao cho tôi. ."
            "Thật sự có thể gỡ?" Thân Đồ Dạ lần nữa chất vấn.
            "Đương nhiên có thể, đi mau, đừng lề mề, quấy rầy tôi gỡ bom." Lỗi Lạc không kiên nhẫn quát khẽ.
            "Quá tốt, chúng ta có thể cứu..." Thân Đồ Phong Hoa vô cùng mừng rỡ.
            Thân Đồ Dạ nghe thấy cô cô nói như thế, cũng không có nghĩ nhiều, xoay người lên xe...
            Thân Đồ Dạ mới vừa vừa xuống xe, Lỗi Lạc liền xông tới đem cửa xe khóa lại, bên ngoài, đang chuẩn bị lên xe Thân Đồ Dạ nghe được như vậy cảm thấy có khác thường, lập tức xoay người chạy qua muốn mở cửa, lại phát hiện cửa xe đã bị khóa trái, đầu hắn oanh một tiếng, lập tức liền hiểu rõ, kích động vỗ vào cửa xe: "Lỗi Lạc, cậu, cái tên khốn kiếp, cậu gạt tôi, mở cửa, mở cửa nhanh! ! !"
            Lỗi Lạc đối với lời Thân Đồ Dạ thì làm như không nghe thấy, cầm một cái kéo đi đến bên cạnh Thân Đồ Phong Hoa, trầm trọng nói: "Phong Hoa, đừng sợ, hiện tại tôi giúp Phong Hoa gỡ bom xuống..."
            "Lạc thật sự không đi sao? Hiện tại đi vẫn còn kịp." đôi mắt Thân Đồ Phong Hoa đẫm lệ mơ hồ nhìn hắn.
            "Tôi có thể gỡ xuống , đừng sợ..."
            "Lạc lừa ai cũng được, nhưng lừa không được tôi." Thân Đồ Phong Hoa rưng rưng mỉm cười, "Lạc từ trước đến giờ không có nói dối, cho dù có đôi khi vạn bất đắc dĩ nói dối cũng sẽ không ngừng nháy mắt..."
            "Phong Hoa..." Lỗi Lạc áy náy nhìn Thân Đồ Phong Hoa, "Thực xin lỗi, có thể tôi sẽ để cho Phong Hoa thất vọng, chính xác là tôi không có gỡ qua quả bom nhày, có lẽ, tôi cứu không được Phong Hoa, nhưng mà Phong Hoa không cần sợ, nếu quả thật phải chết, tôi cùng đi với Phog Hoa! ! ! !"
            "Như thế nào Lạc lại ngốc như vậy?" Thân Đồ Phong Hoa cuối cùng cũng nhịn không được nữa, kích động khóc lớn, "Vì cái gì ngốc như thế?"
            "Bởi vì tôi yêu Phong Hoa!"
            Lỗi Lạc cuối cùng mở miệng nói ra câu này, hơn hai mươi năm, lần đầu tiên chính thức nói ra câu này, mỉm cười và nén nước mắt...
            "Thực xin lỗi..." Thân Đồ Phong Hoa khóc đến toàn thân phát run, "Trước kia tôi ích kỷ như vậy, thấy không rõ lòng mình, lúc nào cũng ở làm Lạc..."
            "Xuỵt!"
            Thân Đồ Phong Hoa lời còn chưa nói hết, Lỗi Lạc đã hôn cô cô thật sâu, giờ khắc này, thiên địa dường như đều an tĩnh lại, bên ngoài tiếng đập cửa của Thân Đồ Dạ và tiếng rống giận đã được ngăn cách, bọn họ đều không nghe được...
            Chỉ có âm thanh bom hẹn giờ tích tích đếm ngược...
            Mười
            Chín
            Tám
            Bảy
            Sáu
            Năm
            Bốn
            Ba
            Hai
            ...
            Một giây sau cùng, Lỗi Lạc tùy tiện cắt đứt một dây, sống hay chết nghe theo lệnh trời đi! ! !
            Đing - -
            Bom hẹn giờ phát ra âm thanh thật dài, bên ngoài, vài thuộc hạ cưỡng chế đem Thân Đồ Dạ lôi đi, cơ hồ tất cả mọi người làm tốt chuẩn bị liều chết.
            Nhưng mà, một giây, hai giây, mười giây, hai mươi giây đi qua...
            Xe cũng không có nổ tung.
            Vẫn hoàn hảo như cũ không tổn hao gì đang dừng tại chỗ.
            Thân Đồ Phong Hoa và Lỗi Lạc đồng thời mở mắt ra, không hẹn mà cùng cúi đầu nhìn bom hẹn giờ trước ngực, thế nhưng đã dừng lại! ! !
            "Thành công ! ! !" Lỗi Lạc kích động không thôi.
            "Chúng ta không chết, chúng ta không chết ..."
            Thân Đồ Phong Hoa hưng phấn hôn Lỗi Lạc.
Một khắc này, Lỗi Lạc hy vọng thời gian có thể dừng lại, không cần phải trôi qua ...

No comments:

Post a Comment