Kẻ Thù Bên Gối - Chương 406


"Đáng tiếc em không có cái cơ hội này..."
            Cho dù vào lúc này, ánh mắt Lãnh Thanh Mặc nhìn Lăng Tuyết vẫn dịu dàng như lúc ban đầu, bên môi còn còn nở nụ cười nhàn nhạt, ưu nhã giơ súng lên nhắm vào trán Thân Đồ Dạ, lại nhìn Lăng Tuyết nói, "Ngoan ngoãn đi theo anh, nếu không hiện tại anh liền giết hắn."
            "Tôi sẽ không đi cùng anh, anh muốn giết thì giết chúng tôi cùng nhau đi! ! !" Lăng Tuyết hận thấu xương trừng mắt hắn, trong mắt là chán ghét vô hạn.
            "Lăng Tuyết, không cần nháo." Thân Đồ Dạ cố nén cơ đau đớn, nhìn Lăng Tuyết nói, "Em đi trước đi!"
            "Thân Đồ Dạ, anh điên sao?" Lăng Tuyết kích động khóc kêu, "Nếu như anh chết, em cũng không muốn sống cho qua ngày, anh căn bản là không cần vì cứu em mà ủy khuất chính mình."
            "Anh không phải vì cứu em, là vì cứu mọi người..." Thân Đồ Dạ nhìn chằm chằm kíp nổ trong tay Lãnh Thanh Mặc, "Anh không thể để cho Thân Đồ Phong Hoa, Lỗi Lạc, còn có mấy vạn ngưởi ở sân bay chết vì anh được, anh không muốn trở thành tội nhân thiên cổ."
            Vừa rồi tâm tình Lăng Tuyết quá kích động, căn bản cũng không có thấy rõ kíp nổ Lãnh Thanh Mặc cầm trên tay, cô cảm thấy khiếp sợ, không hiểu người từ trước đến nay anh dũng vô địch như Thân Đồ Dạ vì cái gì lại đột nhiên thỏa hiệp với Lãnh Thanh Mặc, bây giờ mới biết, thì ra Lãnh Thanh Mặc tên điên này đã cài nhiều bom xung quanh đây, dùng tính mạng của họ để uy hiếp Thân Đồ Dạ.
            "Nói được thật vĩ đại." Lãnh Thanh Mặc cảm thấy vô cùng buồn cười, "Nếu như mày thật vĩ đại như vậy, lúc trước cũng sẽ không trơ mắt nhìn thuộc hạ của cha mày hại chết người nhà của tao..."
            "Chuyện năm đó tao thật sự rất đáng tiếc, nhưng mà trong đó thật sự có ẩn tình khác, nhưng mà hiện tại tao thấy mày cũng nghe không lọt, mang Lăng Tuyết đi trước đi."
            Thân Đồ Dạ không muốn nói nhảm với Lãnh Thanh Mặc nữa, chỉ muốn tìm kiếm thời cơ đoạt lấy kíp nổ, nhưng mà Lãnh Thanh Mặc rất cẩn thận, liên tục duy trì một khoảng cách nhất định với Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ vô pháp đến gần hắn, tự nhiên cũng sẽ không có cơ hội ra tay.
            Hiện thời, Thân Đồ Dạ chỉ có thể đem phần hy vọng này ký thác trên người Lăng Tuyết, với sự thông minh tài trí của cô, có lẽ có thể nghĩ rabiện pháp đoạt lấy kíp nổ.
            Lãnh Thanh Mặc đá đá ghế sô pha, phát ra âm thanh, Lăng Tuyết một cách tự nhiên quay đầu lại nhìn hắn, hắn dùng khẩu ngữ nói với cô: "Lại đây!"
            Đây là sự ăn ý của bọn họ, mỗi một lần hắn muốn nói chuyện, mà cô không có nhìn hắn, hắn sẽ dùng loại phương thức này để hấp dẫn sự chú ý của cô.
            Đã từng ăn ý như vậy, cho dù không có có tình yêu, nhưng mà phần tình bạn khó được kia cũng làm cho cô rất muốn quý trọng, đáng tiếc hiện tại mọi thứ đều thay đổi, biến thành một biểu hiện hoang đường giả dối...
            "Đi theo anh." Lãnh Thanh Mặc vươn tay về phía Lăng Tuyết, ánh mắt trước sau như một dịu dàng thâm tình.
            "Đi mau." Thân Đồ Dạ thúc giục, cho dù thật sự phải chết ở chỗ này, hắn cũng không tiếc, có thể bảo vệ tính mạng những người khác, để Lăng Tuyết thật sự sống sót, là tâm nguyện duy nhất của hắn.
            Lăng Tuyết chậm rãi đứng lên, chậm rãi đi về phía Lãnh Thanh Mặc: "Cái này là kết quả anh muốn? Vì muốn báo thù mà hại chết nhiều người như vậy, anh thật sự vui vẻ sao?"
            Lãnh Thanh Mặc không dám nhìn vào mắt cô, lại dùng khẩu ngữ nói: "Nếu như em tận mắt nhìn thấy người thân của mình bị hại chết, em cũng sẽ phải làm như vậy."
            "Cũng bởi vì anh muốn báo thù, anh có thể không từ thủ đoạn như thế này sao?" Lăng Tuyết kích động chất vấn, "Viện trưởng Quách có thù với anh? Bọn trẻ cô nhi viện có thù với anh? Hàn Bắc Hàn Giai, Lăng Ngạo có thù với anh? Tại sao anh phải hại bọn họ? Vì sao?"
            "Anh không muốn, là em bức anh ..." Lãnh Thanh Mặc nhẫn không thể nhẫn nhìn cô, "Nếu như ngươi ngoan ngoãn nghe lời, không cần thiên vị Thân Đồ Dạ, anh căn bản không cần phí tâm tư như thế. Mẹ của em cũng do cha của hắn hại chết, em ở bên ngoài lang thang hơn hai mươi năm cũng là do bọn họ ban tặng, vì sao em còn muốn thiên vị hắn?"
            "Bởi vì tôi hiểu rất rõ ràng, chuyện năm đó không liên quan đến anh ấy." Lăng Tuyết nhíu mi lại nói, "Anh muốn báo thù, anh có bản lĩnh làm cha anh ấy sống lại để cho anh báo thù, năm đó đầu sỏ gây ra cũng đã chết, anh nhất định phải đem sự hận thù đó chuyển dời lên trên người Thân Đồ Dạ, nhất định làm ra nhiều chuyện như vậy, anh sống có mệt mỏi không?"
            "Anh không muốn tranh luận tiếp với em." Lãnh Thanh Mặc không muốn nói thêm, dùng tay cầm súng đến dắt Lăng Tuyết, "Đi theo anh."
            Ánh mắt Lăng Tuyết nhéo một cái, đột nhiên từ trong tay áo lấy ra một con dao gọt hoa quả hung hăng đâm về hắn.
            Lãnh Thanh Mặc phản ứng rất nhanh, nhanh nhẹn tránh đi, nhưng mà nhát dao kia vẫn làm mu bàn tay hắn bị thương, lập tức máu chảy ròng, hắn kinh ngạc nhìn cô: "Em muốn giết anh? ? ?"
            "Đúng, tôi muốn giết anh - - "
            Lăng Tuyết rống giận tiếp tục nhào về phía Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc một tay cầm súng một tay cầm kíp nổ, tránh né tập kích của cô.
            Thân Đồ Dạ, lòng nóng như lửa đốt hô to: "Lăng Tuyết không nên vọng động! ! !"
            Nếu như Lãnh Thanh Mặc không cẩn thận nhấn kíp nổ tổng, toàn bộ vùng này liền nổ tung, đến lúc đó tất cả mọi người sẽ cùng chết một lúc...
            Nhưng mà Lăng Tuyết dường như không nghe được lời hắn nói, giống như mèo hoang mất đi lý trí, nổi điên tập kích Lãnh Thanh Mặc.
            Thân Đồ Dạ nhìn mà sợ hết hồn hết vía, cuống quít nghĩ biện pháp tháo còng tay, rất muốn nhanh đi giúp.
            Nhưng hắn cần một chút thời gian.
            Lăng Tuyết một lần lại một lần tập kích Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc bất đắc dĩ né tránh, kỳ thật hắn hoàn toàn có thể bắn cô, nhưng mà hắn không hạ thủ được, nhưng mà nếu dây dưa tiếp như vậy thì thời gian không còn kịp, tạo cơ hội cho Thân Đồ Dạ thay đổi cục diện.
            Cho nên, Lãnh Thanh Mặc đành phải nhịn đau đá Lăng Tuyết một cước, "Ầm" một tiếng, Lăng Tuyết té lăn trên đất, dao gọt trái cây trong tay cũng rớt ra ngoài.
            Lãnh Thanh Mặc khẩu súng nhét vào trong túi, tiến lên đỡ Lăng Tuyết, Lăng Tuyết hất tay của hắn ra không cho hắn đỡ, hắn tức giận đến lại cho cô thêm một quyền, "Ầm" một tiếng, Lăng Tuyết lập tức thể không động đậy được nữa .
            "Thực xin lỗi, anh không muốn là mem bị thương." trong mắt Lãnh Thanh Mặc vẫn như cũ vô cùng áy náy, dùng khẩu ngữ phối hợp nói, "Nhưng mà chỉ có thể như vậy, em mới ngoan ngoãn nghe lời."
            "Lãnh Thanh Mặc, mày là tên khốn kiếp - -" Thân Đồ Dạ kích động rống giận.
            Lãnh Thanh Mặc căn bản là không để ý tới hắn, một tay kéo Lăng Tuyết kéo xuống xe, sau đó chuẩn bị dùng chân đá cửa vào, lúc này, Lăng Tuyết đột nhiên rút súng trong túi áo của hắn nhắm vào bụng hắn bắn một phát...
            "Ầm!" Một tiếng vang thật lớn, máu tươi văng khắp nơi, bụng Lãnh Thanh Mặc xuất hiện một cái lỗ thủng, máu như vòi nước phun ra, cả người ngã xuống đất, kíp nổ trong tay cũng rơi xuống...
            Đôi mắt hắn mở to, bất khả tư nghị nhìn Lăng Tuyết, giống như không thể tin được cô sẽ thật sự bắn hắn.
            Nhưng mà, trên người kịch liệt đau nhức chính là đang nhắc nhở hắn, cái này chính là thực tế, cô bắn hắn, là thật sự nổ súng.
            Không chút do dự.
            Nhẫn tâm như thế! ! !
            Lăng Tuyết căn bản nhìn cũng chưa từng nhìn Lãnh Thanh Mặc một cái, nhào tới muốn nhặt kíp nổ, Lãnh Thanh Mặc đột nhiên xoay người đụng ngã cô đè lên người cô, dùng hai tay tóm chặt cổ tay cô, nằm ở trên người cô, khuôn mặt dữ tợn rống giận: "Vì sao, tại sao phải đối với anh như vậy? ? ? ? ?"
            Lăng Tuyết kinh ngạc mở to hai mắt, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn.
            Hắn nói chuyện, mở miệng nói chuyện ! ! ! !
            Đại khái là hai mươi năm không có mở miệng nói chuyện, giọng của Lãnh Thanh Mặc bị khàn khan kỳ quái, giống như lão già trăm năm tuổi, trời sinh liền có một loại cảm giác. bi thương
            Lãnh Thanh Mặc hoàn toàn đắm chìm trong hận thù, căn bản cũng không có ý thức được chính mình mở miệng nói chuyện là sự thật, còn đang tức giận chất vấn: "Anh đối với tốt như thế, vì sao em một lần lại một lần làm tới, thay đổi nguyên tắc thay đổi kế hoạch, chỉ là không muốn làm cho em bị thương tổn, nhưng mà em thì sao? Em lại bảo vệ Thân Đồ Dạ là kẻ thù của anh! !"
            "Tên điên, tôi và anh không có chuyện gì để nói, anh có thể giết tôi, giết tôi a - - "
            Lăng Tuyết đnag kích thích hắn, cô nhìn thấy Thân Đồ Dạ đã tháo được còng tay, xuống xe đi nhặt kíp nổ, chỉ có thể lấy được kíp nổ, mọi thứ liền kết thúc.
            Cho nên, Lăng Tuyết cần hấp dẫn sự chú ý của Lãnh Thanh Mặc, để hắn không phát hiện động tĩnh ở sau lưng.
            "Lãnh Thanh Mặc, buông cô ấy ra! ! !"
            Lúc này, cách đó không xa vang đến tiếng hét phẫn nộ của Lỗi Lạc, hắn mang tùy tùng đuổi lại đây, cầm súng nhắm vào đầu Lãnh Thanh Mặc.
            "Lăng Tuyết..." Thân Đồ Phong Hoa cũng chạy theo đằng sau.
            "Em tình nguyện chết cũng không muốn cùng một chỗ với anh?" Lãnh Thanh Mặc bi thương nói, "Em cho rằng em giúp là hắn có thể đủ quay ngược lại anh? Em sai ... Anh không thể nào thua ..."
            Đúng lúc này, Thân Đồ Dạ nhanh như tia chớp bổ nhào đi qua nhặt lên cái kíp nổ kia, ăn ý ném cho Lỗi Lạc, sau đó chuẩn bị đi tới thu thập Lãnh Thanh Mặc: "Lãnh Thanh Mặc, đi chết đi! ! !"
            Mặc dù chân hắn bị thương, nhưng mà đối phó một tên Lãnh Thanh Mặc vẫn là dư dả.
            Nhưng mà, lúc hắn nhanh tay sắp chạm được vai Lãnh Thanh Mặc, Lãnh Thanh Mặc đột nhiên giơ cao tay, trên cổ tay đồng hồ cảm ứng hồng ngoại đã khởi động, đang lóe lên tia đỏ màu lửa, Thân Đồ Dạ bỗng chốc liền sửng sốt , "Mày..."
            "Mày nghĩ rằng tao sẽ dễ dàng bị bọn mày đánh bại như vậy?" Lãnh Thanh Mặc cầm lấy vai Lăng Tuyết cùng nhau lung la lung lay đứng lên, nhe răng cười nói, "Vừa rồi cái kia chỉ là một cái đạo cụ mà thôi, đây mới thực sự là kíp nổ, chỉ cần tao đè xuống cái nút này thì tất cả bom liền nổ tung, đem toàn bộ nơi này san bằng bình địa."
            "Lãnh Thanh Mặc, mày là tên điên! ! !"
            Lăng Tuyết sắp sụp đổ, Lãnh Thanh Mặc thiết lặp một tầng lại một tầng ma chướng, bọn họ xông qua một cái thì mộc thêm một cái trạm kiểm soát, giống như làm như thế nào cũng không cách nào giải quyết xong toàn bộ...
            "Anh yêu em như thế, tại sao em phải tổn thương anh như vậy?" Lãnh Thanh Mặc đau lòng nhìn Lăng Tuyết, "Em có biết hay không, bên cạnh cô nhi viện có một ngọn núi anh đã vì em mà trồng một ngọn núi cây anh đào, vì em mà xây một tòa thành, chỗ đó rất đẹp, là một ngôi nhà mà em muốn! ! ! !"
            Giọng nói của hắn vô cùng thê lương, trong ánh mắt có thật sự có một màn sương mù mỏng quanh quẩn...
            Lăng Tuyết không dám nhìn vào mắt hắn, dời ánh mắt đi, nhìn đến vết thương trước ngực hắn, trong lòng lại không khỏi có chút ít khổ sở, nhưng vẫn tàn nhẫn như cũ nói: "Từ trước đến giờ anh không hiểu rõ tôi, tôi không thích cây anh đào, chị tôi mới thích cây anh đào..."
            "Là sao?" Lãnh Thanh Mặc thê lương cười, "Đúng vậy!"
            Hắn ở tự hỏi tự trả lời, trên cái thế giới này, thật sự hiểu rõ hắn, vĩnh viễn ủng hộ hắn giống như chỉ có Cung Thiên Long...
            Hắn liên tục đem Lăng Tuyết xem như kéo dài sinh mệnh của Cung Thiên Long, đem tình yêu của hắn với Cung Thiên Long toàn bộ chuyển dời lên người Lăng Tuyết, đáng tiếc hiện tại hắn mới hiểu được, hắn sai, thật sự đã sai, không có cái gì gọi là tình yêu nào kéo dài, cô ấy không yêu hắn, từ trước không yêu, hiện tại không yêu, tương lai cũng không sẽ yêu.
            Mà hắn, dùng phương thức đối đãi với Cung Thiên Long để đối đãi với Lăng Tuyết, chỉ đổi lấy sự căm hận của cô mà thôi. . .

No comments:

Post a Comment