Lỗi Lạc yêu Thân Đồ Phong Hoa đã sắp hai mươi năm, trong hai
mươi năm này, hắn liên tục ở sau lưng yên lặng bảo vệ lấy cô cô, nhìn cô cô và
Tưởng Khiếu Quân phân phân hợp hợp, hắn hỉ nộ ái ố đều bị cô cô tác động ,
nhưng lại chưa bao giờ tạo bất luận áp lực gì cho cô cô, không muốn trở thành
gánh nặng cho cô cô.
Nếu nói là trả
giá và bảo vệ, hắn cẩn thận để ý như vậy, rất sợ làm cho cô cô cảm thấy có một chút
khó chịu...
Cho nên, hắn
cũng chỉ có thể đứng ở sau lưng yên lặng dõi theo cô cô.
Thân Đồ Dạ
lúc nào cũng nói hắn về mặt tình yêu hắn quá mức nhát gan nhu nhược, tình yêu cơ
bản chính là ích kỷ, muốn chiếm hữu thì phải bá đạo mạnh mẽ một chút, nếu không
sẽ bị người khác nhanh chân đến trước.
Lỗi Lạc
không phải là không muốn Thân Đồ Phong Hoa, nhưng mà hắn quá yêu cô cô, yêu đến
thành kính, trong lòng hắn cô cô chính là nữ thần, chỉ có thể bảo vệ, không thể
khinh nhờn.
Ôm loại cảm
giác này, tình cảm của Lỗi Lạc với Thân Đồ Phong Hoa qua vài chục năm không tiến
triển chút nào, nhưng mà hôm nay trước cửa ải sinh tử, hắn không muốn đè nén
chính mình, không muốn làm cho cuộc đời của chính mình có tiếc nuối, cho nên nổi
lên dũng khí bước tới một bước kia...
Không nghĩ
tới một bước này liền thành công, Thân Đồ Phong Hoa nhiệt tình đáp lại làm cho
hắn hiểu được, thì ra trong lòng cô cô cũng có hắn.
Quan hệ của
hai người cuối cùng cũng tiến một bước, cũng phải đến cuối cùng chứng thật.
...
Dài hơn bản
Hummer cuối cùng không có phát sinh nổ tung, các tùy tùng đều sửng sốt , Thân Đồ
Dạ rất nhanh liền phản ứng lại đây, hắn hiểu được, Lỗi Lạc này là mèo mù đụng
vào tử chuột, sai sót ngẫu nhiên cắt đối tuyến, bom hẹn giờ đã bị dỡ bỏ rớt .
Nếu đã này
bên trong đã không có vấn đề, như vậy tiếp đến, hắn liền muốn đi cùng Lãnh
Thanh Mặc tính tính sổ cái !
Thân Đồ Dạ
nhanh chóng lên xe, lái xe trực tiếp hướng đối diện trên sườn núi phóng tới.
...
Lãnh Thanh
Mặc ở trong xe nhìn thấy chiếc Hummer phiên bảng dài không có nổ tung, vẫn yên
lành dừng ở tại chỗ như cũ, cả người đều kinh ngạc đến sững sờ.
Vì sao có
thể như vậy?
Xe không có
nổ tung, chẳng lẽ là xảy ra vấn đề về thời gian? Không thể nào, hắn chính mình tự
định thời gian sớm hơn, tuyệt đối không thể nào xảy ra vấn đề...
Vậy đến
cùng là thế nào?
Hắn đang ở
nghi hoặc trong lòng, trên ghế sa lon Lăng Tuyết đã tỉnh lại, chậm rãi mở mắt
ra, nhìn thấy bóng lưng ngây người, trong hoảng hốt nhớ tới lần bị thương trước
đó, lúc tỉnh lại cái nhìn thấy trước tiên khẳng định là hắn, hắn giống như
thiên sứ vậy, lúc nào cũng cứu cô ngay lúc nước sôi lửa bỏng, cô từng một lần
coi hắn như cứu tinh, trở thành cây cỏ cứu mạng trong sinh mệnh của cô, nhưng mà
bây giờ, cái cọng rơm này biến thành cái dây thừng quấn quanh ở trên cổ cô...
Cô áp chế
suy nghĩ muốn ngồi dậy, lại phát hiện trên người mình thế nhưng không có mặc quần
áo, chỉ là dùng một tấm thảm mỏng phủ lên trên, tất cả quần áo của cô đều rơi
vãi đầy đất, mà trước mắt Lãnh Thanh Mặc quần áo cũng không chỉnh tề...
Trong lòng Lăng
Tuyết cả kinh, tại sao có thể như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
"Thùng
thùng thùng!" Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, có tùy
tùng lo lắng bẩm báo, "Đế tiên sinh, Thân Đồ Dạ lái xe chạy về hướng
này."
Lãnh Thanh
Mặc nghe thấy âm thanh, cũng không có cho ra đáp lại, mà là quay đầu lại nhìn Lăng
Tuyết.
Lăng Tuyết
lập tức nhắm mắt lại, tiếp tục giả giả bộ hôn mê, hiện tại cô toàn thân vô lực,
nếu công khai đối nghịch với Lãnh Thanh Mặc, căn bản chính là lấy trứng chọi
đá, tự chịu thiệt, nhất định phải có một chút chiến lược.
Lăng Tuyết
có thể cảm giác được Lãnh Thanh Mặc đang ở chậm rãi đến dựa vào gần cô, cô nhắm
mắt lại giả bộ ngủ, trong lòng lại căng thẳng không thôi, tim đập cũng không
cách nào khống chế được.
Lãnh Thanh
Mặc càng đến gần, đầu ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua má cô, vén mấy sợi tóc trên trán
cô, phà hơi thở ái muội như lửa giống như điện lên trên người cô.
Toàn thân Lăng
Tuyết, da thịt đều bắt đầu căng chặt, giống như một sợi dây đang kéo căng, hết
sức căng thẳng, cô sắp không thể chịu được nữa, tên này quá biến thái nếu mà
bình thường làm như vậy một cái với cô, cô nhất định phải giết hắn...
Đôi môi mỏng,
lạnh của Lãnh Thanh Mặc nhẹ nhàng lướt qua má của Lăng Tuyết, ái muội vuốt ve
vành tai của cô, hơi thở dục vọng truyền đến một dòng điện, một cái tay thăm dò
vào trong ngực...
Lăng Tuyết
cũng không thể nhịn được nữa, mở choàng mắt, dùng sức đẩy hắn ra, một đôi mắt linh
hoạt kỳ ảo mở to trừng hắn.
"Tỉnh
!" Lãnh Thanh Mặc sâu kín cười, dùng khẩu ngữ nói, "Em đã là người của
anh ..."
"Lãnh
Thanh Mặc tên vô sỉ! ! !"
Lăng Tuyết
vung tay lên muốn đánh hắn, lại bị hắn bắt lấy cổ tay tay, thuận tay kéo cô lôi
vào trong ngực, Lăng Tuyết vừa muốn giãy giụa, cánh tay dài của hắn liền sít
sao đem giam vào trong ngực, làm cho cô vô pháp nhúc nhích.
"Buông
tôi ra! ! !" Lăng Tuyết ra sức giãy giụa, nhưng mà làm như thế nào cũng
không cách nào thoát ra.
Lãnh Thanh
Mặc lần nữa đè cô ở dưới thân, ngang ngược bắt lấy tay cô, cưỡng chế hôn cô.
Bên ngoài,
tùy tùng lo lắng gõ cửa: "Đế tiên sinh, Thân Đồ Dạ đến ..."
Lãnh Thanh
Mặc giống như không có nghe thấy, chỉ một mặt đòi hôn Lăng Tuyết, muốn dùng loại
phương thức này để chiếm hữu cô.
"Ô ô
ô..." Lăng Tuyết đem hết toàn lực giãy giụa, nhưng mà cánh tay hắn cứng giống
như kim loại, cô căn bản là vô pháp thoát ra...
Lúc này,
bên ngoài truyền đến tiếng xe, Thân Đồ Dạ đến, lập tức lại vang lên tiếng súng,
trong lòng Lăng Tuyết níu chặt, không biết là ai trúng đạn, có phải là Thân Đồ
Dạ hay không...
Lãnh Thanh
Mặc giống như cái gì cũng đều không nghe được, liên tục đang hôn Lăng Tuyết,
cho đến khi Thân Đồ Dạ xông lên xe, hắn còn duy trì tư thế đang ôm Lăng Tuyết, đôi
môi gợi cảm bám vào bên tai cô mà hôn, hình ảnh vô cùng …...
"Buông
cô ấy ra - - "
Thân Đồ Dạ
rống giận chuẩn bị xông đến, lại đột nhiên phát hiện trong xe Lãnh Thanh Mặc đã
chuẩn bị một thùng lớn thuốc nổ có uy lực mười phần, mà trên tay hắn đang cầm kíp
nổ, chỉ cần hắn nhẹ nhàng nhấn một cái, bên trong sẽ nổ tan tành.
Không đúng,
Thân Đồ Dạ nhìn thấy kíp nổ trừ ra một cái trên tay hắn, còn lại bên ngoài còn
có chằng chịt nhiều kíp nhỏ nữa, xem ra Lãnh Thanh Mặc đã cài bom xung quanh, mấy
dặm xung quanh đó mọi thứ cũng sẽ nổ tung, kể cả sân bay bên cạnh! ! ! !
Đương
nhiên, những chuyện này, những người khác hồn nhiên không biết, kể cả người vừa
mới được cứu là Lỗi Lạc và Thân Đồ Phong Hoa, bọn họ còn đắm chìm trong vui sướng
được cứu trong một giây cuối cùng, chỉ sợ hiện tại Lỗi Lạc đang chạy đến giúp
Thân Đồ Dạ, bọn họ căn bản cũng không biết, ở đây còn có một nguy cơ rất lớn.
Chỉ cần
Lãnh Thanh Mặc đè xuống cái nút, cái sân bay này, còn có người xung quanh cũng
sẽ đi theo đám bọn họ cùng nhau bị tạc được tan thành mây khói.
"Lãnh
Thanh Mặc, tên điên, đến cùng mày đặt bao nhiêu bom?" Thân Đồ Dạ kích động
rống giận.
"Rất
nhiều rất nhiều, loại rất hiếm tôi đều đặt hết không đếm nổi ..." Lãnh
Thanh Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn, "Tao hao hết nửa đời tinh lực sắp
xếp mọi thứ này, chính là vì tiêu diệt Thân Đồ gia bọn mày, báo thù cho Đế gia,
mày cảm thấy tao sẽ bỏ qua cho mày đơn giản như vậy sao?"
"Mày
muốn làm gì?" Thân Đồ Dạ phẫn nộ chất vấn, "Mày muốn báo thù thì nhằm
về tao, không nên kéo những người khác vào."
"Mày?"
Lãnh Thanh Mặc trào phúng cười lạnh, dùng khẩu ngữ nói, "mạng một mình mày
không thể đổi lấy mạng của một nhà bốn người bọn tao? Làm sao có thể trả nổi
hơn hai mươi năm năm bơ vơ không nơi nương tựa của tao? ? Thân Đồ Dạ, mày coi
trọng mày quá phải không?"
"Mày..."
"Mày,
Thân Đồ Phong Hoa, Lỗi Lạc, thuộc hạ của bọn mày..." Lãnh Thanh Mặc từng
bước từng bước đi tới, "Nha, đúng, còn Tưởng Khiếu Quân cũng đang trên đường
đi tới, toàn bộ bạn bè tốt, người thân của mày đều phải chết, nhưng mà trước
khi mày chết, tao rất muốn nhìn thấy bộ dạng điên cuồng thống khổ của mày..."
Nói xong, hắn
liền nâng mặt Lăng Tuyết lên, để Thân Đồ Dạ nhìn bộ dạng của Lăng Tuyết, "Mày
xem, cô ấy đã là phụ nữ của tao."
"Đừng chạm
vào tôi..." Lăng Tuyết căm hận khóc kêu, Lãnh Thanh Mặc vụ nhục cô trước mặt
Thân Đồ Dạ, làm cho cô cảm thấy vô cùng sỉ nhục.
"Mày
là tên súc sinh, buông cô ấy ra! !" Thân Đồ Dạ chỉ Lăng Tuyết nói, "Mày
nếu mà là một tên đàn ông thì liền nhằm về phía tao, rat ay với phụ nữ thì là tính
bản lĩnh gì?"
"Tao
cũng không muốn tổn thương cô ấy..." Lãnh Thanh Mặc dịu dàng nhìn Lăng Tuyết,
có vài phần áy náy, "Mày nói đúng, ân oán của hai chúng ta, không nên liên
lụy cô ấy..."
Vừa dứt lời,
hắn buông Lăng Tuyết ra, Lăng Tuyết cuống quít đứng lên, dùng chăn đơn bọc cơ thể
lại, chật vật không chịu nổi chạy trốn tới bên cạnh Thân Đồ Dạ.
"Tiểu
Tuyết!" Thân Đồ Dạ lập tức đỡ Lăng Tuyết, cởi áo khoác của mình xuống mặc
lên cho Lăng Tuyết.
Lãnh Thanh
Mặc quần áo của Lăng Tuyết vứt xuống trước mặt cô, sau đó đứng lên.
Lăng Tuyết
căm hận chờ hắn một cái, cầm lấy quần áo ra đằng sau mặc vào.
Lãnh Thanh
Mặc nhìn thoáng qua bóng lưng cô, nhìn Thân Đồ Dạ nói: "Thân Đồ Dạ, tao thấy
mày cũng không muốn để cho người thân, bạn bè tốt của mày chôn cùng mày? Nếu
không tao cho mày một cơ hội."
"Nói."
Thân Đồ Dạ biết rõ, Lãnh Thanh Mặc tuyệt đối không muốn chết, một người yêu quý
chính mình như vậy, đem cơ thể mình chăm sóc đến hoàn mỹ không tỳ vết như thế,
làm sao lại không tiếc cơ chứ?
"Tao
có cái kíp nổ này có thể chỉ nổ tung chiếc xe này..." Lãnh Thanh Mặc quơ
quơ kíp nổ, âm hiểm cười nhìn Thân Đồ Dạ, "Chỉ cần mày đi theo chiếc xe này
tan thành mây khói, những người khác, tao cũng sẽ không động."
"Tao
làm sao biết mày nói có thật hay không?"
Thân Đồ Dạ
đề phòng trừng mắt Lãnh Thanh Mặc, trong lòng muốn tìm một cơ hội đoạt lấy kíp
nổ, nhưng mà hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, ngón cái tay phải của Lãnh
Thanh Mặc luôn đặt ở nút nguồn của kíp nổ, chỉ cần đầu ngón tay hắn hơi dùng sức
một chút, xung quanh mấy dặm bên ngoài liền không ai sống sót.
"Mày
còn có tư cách cò kè mặc cả với tao sao?" Lãnh Thanh Mặc buông tay ra,
"Tao cũng chỉ có lẻ loi một mình mà thôi, nhưng mà bạn bè thân thích của
mày tất cả đều ở đây, mới vừa rồi còn nói được hiên ngang lẫm liệt, như thế
nào, hiện đang sợ ?"
"Được,
tao đồng ý." Thân Đồ Dạ biết rõ Lãnh Thanh Mặc muốn chơi đa dạng, nhưng vẫn
muốn có một cơ hội chiến thắng, "Nói, muốn tao làm như thế nào?"
"Ném
vũ khí trên người mày lại đây, sau đó..." Lãnh Thanh Mặc đem một cái còng
tay ném cho Thân Đồ Dạ, "Dùng cái này, khóa mày vào cái tủ."
Thân Đồ Dạ
không chút do dự làm theo.
"Rất tốt."
Lãnh Thanh Mặc hài lòng gật đầu.
Lúc này,
Lăng Tuyết đã mặc quần áo tử tế, phát hiện Thân Đồ Dạ đang khóa chính mình lại,
cuống quít xông đến: "Thân Đồ Dạ, anh đang làm cái gì..."
"Ầm!"
Một tiếng súng vang, cắt đứt lời Lăng Tuyết nói.
Thân Đồ Dạ
kêu lên một tiếng đau đớn, cơ thể mới ngã xuống đất, một chân quỳ xuống, đầu gối
đùi phải của hắn trúng đạn, máu chảy ròng, cũng không có cách nào đứng thẳng.
"A -
-" Lăng Tuyết xông tới đỡ Thân Đồ Dạ, kích động hướng Lãnh Thanh Mặc rống
giận, "Lãnh Thanh Mặc, tên điên kia, tôi muốn giết anh - - "
No comments:
Post a Comment