![]() |
| Rõ ràng hao hết nửa đời tâm huyết chỉ muốn báo thù, thậm chí có thể không tiếc mọi thủ đoạn lợi dụng Lăng Tuyết, nhưng mà cuối cùng,... |
Nghe được câu này, tất cả mọi người đều trầm mặc, Lãnh Thanh
Mặc chết giống như một tảng đá trong lòng mỗi người được thả xuống, kích thích
ngàn tầng phóng túng, tất cả mọi người còn nghĩ...
Nếu như năm
đó Thân Đồ Tiếu không phải là cố chấp như vậy, căn bản là sẽ không gây nên nhiều
bi kịch như vậy, người nhà của Đế Phong sẽ không chết thảm như vậy, lúc nhỏ hắn
cũng không gặp qua chuyện thê thảm như vậy, hiện tại cũng sẽ không biến thành dạng
này, mà vận mệnh Cung Thiên Long và Lăng Tuyết cũng sẽ không phát sinh biến
hóa...
Nói cho
cùng, chuyện này mọi thứ đều bắt nguồn nguồn từ Thân Đồ Tiếu.
Mặc dù Thân
Đồ Tiếu đã chết, nhưng hắn chết cũng không có làm cho thù hận trong lòng Lãnh
Thanh Mặc vơi đi, cũng không có mang đi những ân ân oán oán kia.
Đối với chuyện
này, trong lòng Thân Đồ Dạ thủy chung còn có đau lòng, cho nên khi hắn biết rõ
Lãnh Thanh Mặc chính là Đế Phong năm đó, hắn cũng không có dùng lòng dạ độc ác
để đối phó với hắn như những đối thủ khác, đuổi tận giết tuyệt, hắn vẫn luôn
nghĩ nên làm như thế nào mới đem bi kịch này giảm xuống đến mức thấp nhất, đáng
tiếc vô luận hắn làm như thế nào đều không thể thay đổi được kết cục...
Hiện thời,
bi kịch đã tạo thành, cho dù trong lòng Thân Đồ Dạ có bi thương, có đau lòng
cũng không còn cách nào đền bù ...
Lãnh Thanh
Mặc chết làm cho Lăng Tuyết cực kỳ bi thương, cũng làm cho tim của mỗi người đều
trở nên trầm trọng.
Cho dù trước
đó không lâu, bọn họ còn đang liều chết chiến đấu như kẻ địch, nhưng mà nhìn tận
mắt hắn chết thảm, nghĩ đến bi kịch hai mươi năm trước, trong lòng mỗi người vẫn
thật không dễ chịu ...
Chỉ là người
chết đã chết, dù ai cũng không cách nào thay đổi.
...
Lăng Tuyết
nói đúng, Lãnh Thanh Mặc căn bản cũng không có cài bom ở sân bay, hắn hận người
Thân Đồ gia là thật, muốn báo thù cũng là thật, nhưng hắn cũng không muốn tổn
thương người vô tội.
Tình hình ở
sân bay được ổn định sau đó không bao lâu, Thân Đồ Dạ liền nhận được cuộc gọi của
Cố Huy, bọn họ đã đã tìm được bọn nhỏ cô nhi viện, bọn họ chỉ bị khiếp sợ, những
đứa bé kia cũng không có bị nhốt ở một nhà kho bị bỏ hoang, đen kịt âm lãnh, mà là được chuẩn bị một nơi ở
nơi cao nhất trong một tòa thành trên núi, tòa thành đó có kiến trúc cổ châu âu,
mộng ảo xinh đẹp như trong chuyện cổ tích đồng vậy, còn có một tòa thành giành
cho trẻ em, thư viện, phòng thể dục thể thao, âm nhạc phòng, các loại chương
trình học, phòng học...
Chung quang
tòa thành là một mảng lớn cây hoa anh đào, giống như trong thế giới tiên cảnh...
Dì Chu và bọn
nhỏ ở đây hơn một tháng, trừ không thể cùng liên lạc với bên ngoài bên ngoài,
cái khác mọi thứ đều tốt.
Đám người Cố
Huy lúc tìm thấy còn mang theo một đội lớn bộ đội, người người đều là võ trang
đầy đủ, còn tưởng rằng bên trong có rất nhiều tùy tùng canh giữ và súng ống,
không nghĩ tới trừ mười người bảo vệ an toàn cho bọn họ và vài tùy tùng, bác sĩ
khoa nhi còn có người làm bên ngoài, cũng không có những người khác.
Dì Chu bọn
họ còn sợ hết hồn...
Cố Huy xác
định bọn nhỏ an toàn, một đứa cũng không có thiếu, cũng không có ai bị bệnh, hắn
cảm thấy vô cùng nghi hoặc, vì vậy hỏi Dì Chu tình huống của nơi này, Dì Chu trả
lời càng làm cho mỗi người đều kinh ngạc đến ngây người ...
"Ngày
đó Lãnh tiên sinh tự mình đến đón chúng tôi, nói là có người muốn hại Lăng tiểu
thư, sợ sẽ liên lụy đến bọn nhỏ, để cho chúng tôi đi cùng với hắn, khi đó tôi bởi
vì chuyện cô nhi viện bị cháy đối với hắn rất nhiều phòng bị, kiểm tra yêu cầu
trước là gọi cho Lăng Tuyết, hắn cũng không có từ chối, liền đưa di động của
mình cho tôi, tôi tiếp nhận di động của hắn gọi cho Lăng Tuyết, nhưng mà gọi
như thế nào cũng không gọi được, mà khi đó cảnh sát Dương đã thúc giục, tôi nhìn thấy có cảnh sát ở đây,
liền giảm xuống phòng bị, cũng không nói thêm gì, đi theo đám bọn họ người chăm
sóc bọn nhỏ họ mới thuê và bọn nhỏ lên xe...
Nói thật,
khi đó, trong lòng tôi vẫn thấp thỏm bất an, luôn cảm thấy là lạ ở chỗ nào, về
sau khi xe lên núi, trong tâm của tôi lại là bất an, muốn bọn họ ngừng xe, Lãnh
tiên sinh liền giải thích, nói là đem bọn nhỏ dàn xếp ở nơi đó là an toàn nhất,
nếu không phải luôn đổi đi đổi lại, trong lòng bọn nhỏ sẽ có ảnh hưởng không tốt,
tôi thấy hắn nói rất chân thành, mặc dù trong lòng bất an, nhưng cũng không có
kiên trì.
Hơn nữa khi
đó, hắn còn ở trên xe buýt cùng bọn nhỏ chơi trò chơi ngón tay, bọn nhỏ đều đặc
biệt thích hắn, bầu không khí hài hòa như thế, tôi đều cảm giác mình có chút ít
nghi thần nghi quỷ ... Xe chạy đến đêm khuya mới lên núi, chúng tôi cuối cùng cũng
đến nơi, hai bên đường, trên cây to treo rất nhiều tiểu đèn bảy sắc, xinh đẹp cực
kỳ, hơn nữa chỗ ở của chúng tôi còn là một tòa thành, thật là làm cho người ta
ngạc nhiên mừng rỡ, bọn nhỏ hoan hô tung tăng như chim sẻ vào phòng, đã có vài người
chăm sóc trẻ em mới được thuê ở đó cùng với thành cô giao đang đợi đã lâu.
Bọn họ lúc
này sắp xếp xong cho bọn nhỏ cơm nước và ngủ nghỉ, mọi thứ đều sắp xếp vô cùng
thỏa đáng, Lãnh tiên sinh liên tục tự thân chắm sóc bọn nhỏ, tôi tìm không ra lý
do hoài nghi hắn, ngày thứ hai hắn đi, trước khi đi nói với bọn nhỏ phải ở chỗ
này một tháng, đợi chuyện của Lăng Tuyết làm xong, bọn họ cùng nhau đến đón
chúng tôi, trong khoảng thời gian này phải học tập thật giỏi, thuận tiện giúp hắn
xử lý tốt khu rừng anh đào kia.
Bọn nhỏ coi
hắn như một thiên sứ, đối với lời hắn nói vẫn luôn tin tưởng không nghi ngờ,
tôi nhìn thấy cuộc sống ở nơi này được sắp xếp tốt như thế, cũng không có nghĩ
nhiều, liền dạng này, chúng tôi ở đây hơn một tháng, trong thời gian đó, tôi
phát hiện bên trong tòa thành không có bất kỳ phương tiên liên lạc nào, tôi căn
bản cũng không có biện pháp liên lạc với Lăng Tuyết. Nói thật, trong lòng tôi cũng
là có chút bất an.
Nhưng mà
nghĩ đến Lãnh tiên sinh trước khi đi đã nói với tôi, nhiều nhất là một tháng,
tôi nghĩ thời gian một tháng liền qua rất nhanh, nên tiếp tục chờ, hiện tại còn
chưa tới một tháng, các người đã tìm lại đây, nhưng mà cái khí thế này, giống
như là đã xảy ra chuyện gì đó, Lăng Tuyết và viện trưởng Quách bọn họ như thế
nào? Những đứa bé ở bệnh viện còn khỏe không..."
Lại nói câu
kế tiếp, Cố Huy liền không còn nghe lọt, hắn để Lôi Quân giải thích rõ tình huống
với Dì Chu, kéo Đường Tiêu đến bên cạnh mới hiểu rõ tình huống, sau đó đi qua một
bên báo cáo với Thân Đồ Dạ, Thân Đồ Dạ sau khi nghe cũng cảm thấy vô cùng khiếp
sợ, nghi hoặc hỏi - -
"Trước
đó Lãnh Thanh Mặc còn cho Lăng Tuyết xem một cái video, trong clip, bọn nhỏ rõ
ràng đã bị nhốt ở trong một cái kho hàng cũ rách âm lãnh, bọn nhỏ đều đang khóc
nháo, còn có mấy đứa bé bị ngã bệnh, hơn nữa Lăng Tuyết đều nhận ra đó là đứa
bé cô nhi viện..."
"Tôi
cũng cảm thấy thật kỳ quái." Cố Huy ngưng trọng nói - -
"Vừa rồi
cùng Đường Tiêu có tán gẫu một cái, hắn nói lúc trước tìm được cái kho hàng kia,
bên trong thật sự có dấu vết của mấy đứa bé, cho nên bọn họ đều tin chắc đó
chính là chỗ bọn nhỏ bị nhốt, chỉ là bị người ta dời đi, nhưng mà về sau truy tìm
tiếp, bọn họ cũng cảm thấy kỳ quái, bởi vì xung quanh không có bất kỳ dấu vết của
chiếc xe nào chạy qua.
Khi đó hắn
còn suy nghĩ là Lãnh Thanh Mặc dùng máy bay trực thăng để di dời, nhưng mà cái
tỷ lệ quá nhỏ này, cảm thấy rất không có khả năng, dù sao nhiều đứa bé như vậy,
nhỏ như vậy, dời lên độ cao thì quá khó. Cái nghi vấn này liên tục làm chúng tôi
trăm mối như tơ vò, bây giờ nghĩ lại, cái kho hàng cũ kia chỉ là dùng để giương
đông kích tây mà thôi, Lãnh Thanh Mặc cố ý chế tạo ra ảo giác như vậy, để cho
chúng ta lầm tưởng những đứa bé đó bị dời đi, đánh lạc hướng chúng ta.
Cũng chính
là như vậy, chúng ta đã bỏ qua thời cơ tốt nhất, làm trễ nãi lâu như thế. Nhưng
mà tôi thủy chung không hiểu, cái tòa thành này là thế nào, chẳng lẽ nói Lãnh
Thanh Mặc vì giam cầm bọn nhỏ còn đặc biệt xây một tòa thành ở đây? Cơ sở vật
chất bên trong hoàn toàn chính là vì bọn nhỏ mà kiến tạo a..."
"Kỳ thật...
Hắn từ lúc mới bắt đầu đã không có nghĩ tới muốn làm tổn thương bọn nhỏ..."
Thân Đồ Dạ
không muốn nói thêm nữa, trong lòng có cảm giác chua xót nghẹn ở cổ họng, làm hắn
cảm thấy vô cùng khổ sở, không ý thức được, thế nhưng mắt có chút ít đỏ.
Lãnh Thanh
Mặc đến tột cùng là một người như thế nào?
Một mặt là
một thiên sứ thánh khiết, hoàn mỹ vô khuyết;
Một mặt giống
như ma quỷ âm lãnh ác độc, xảo trá như hồ ly...
Thiện ác ở
trong hắn, đại khái chỉ là trong một ý niệm mà thôi. . .
Nguyên nhân
chỉ là một tà niệm, tà niệm duyên diệt, sống hay chết, đúng hay sai, trong lòng
của hắn chính là mâu thuẫn.
Rõ ràng hao
hết nửa đời tâm huyết chỉ muốn báo thù, thậm chí có thể không tiếc mọi thủ đoạn
lợi dụng Lăng Tuyết, nhưng mà cuối cùng, khi hắn thật sự động lòng với Lăng Tuyết,
thế nhưng lại vì một câu nói, một cái ánh mắt của cô mà thay đổi nguyên tắc
ranh giới cuối cùng của chính mình, một lần lại một lần thỏa hiệp, ở trong nháy
mắt làm người tốt...
Mà thiện niệm
trong chớp mắt này, cũng là nguyên nhân báo thù thất bại.
Nếu như hắn
có thể một đường ngoan tuyệt đến cùng, có lẽ kết quả hoàn toàn bất đồng đi. . .
"Chủ
nhân, chủ nhân..." Cố Huy ở đầu bên kia điện thoại thấp giọng gọi,
"Ngài còn đang nghe sao?"
"Ở
đây." Thân Đồ Dạ trầm thấp đáp lại, giọng nói khàn khàn, "Lãnh Thanh
Mặc đã chết."
"A? ?
?" Cố Huy khiếp sợ không thôi, "Thật sao? Chuyện này là chuyện khi
nào? Là ai..."
"Không
nên nói cho bọn nhỏ..." Thân Đồ Dạ cắt đứt lời Cố Huy nói, nghiêm túc nhắc
nhở, "Về chuyện tiêu cực của Lãnh Thanh Mặc, hãy giữ lại hình ảnh hoàn mỹ của
hắn trong lòng bọn nhỏ, để hắn tiếp tục hóa thành thiên sứ bảo vệ bọn họ
đi..."
Cố Huy sững
sờ một cái, đáp lại nói: "Vâng"
Mặc dù Cố
Huy không hiểu vì cái gì, nhưng mà hắn biết rõ, Thân Đồ Dạ làm như thế nhất định
là có nguyên nhân chính mình.
Mặt khác, đối
bọn nhỏ Lãnh Thanh Mặc đã sắp xếp như vậy đủ để giải thích rõ hắn còn chưa có ác
độc như vậy, có lẽ, hắn chỉ là muốn lợi dụng loại phương thức này để kiềm chế
Lăng Tuyết mà thôi.
Mặc dù hắn
không biết rõ Lãnh Thanh Mặc chết như thế nào, nhưng mà nghe giọng nói của Thân
Đồ Dạ giống như cũng có chút ít sầu não, có thể làm cho Thân Đồ Dạ sầu não như
thế, đại khái là có ẩn tình khác, hoặc là, Lãnh Thanh Mặc thật sự tội không
đáng chết đi. . .
"Như vậy
đi, cúp đi." Thân Đồ Dạ chuẩn bị cúp điện thoại...
"Chờ một
chút, chủ nhân, còn có một chuyện cần bẩm báo." Cố Huy vội vàng nói.
"Chuyện
gì?" Thân Đồ Dạ hỏi.
"Sáng
sớm hôm nay bệnh viện truyền đến tin tức, nói viện trưởng Quách đã tỉnh lại."
Cố Huy bẩm báo.
"Cái
gì?" Thân Đồ Dạ hết sức kinh ngạc, "Nhanh như thế?"
"Đúng
vậy, tôi cũng vậy, rất cảm thấy rất ngoài ý muốn." Cố Huy nói, "người
của bệnh viện nói Lãnh Thanh Mặc từ nước ngoài mời một bác sĩ đi qua tự mình phẩu
thuật cho viện trưởng Quách, sau 24 tiếng đồng phẩu thuật sẽ tỉnh lại, mặc dù
bây giờ còn ngây ngây ngô ngô, chưa có có ý thức, vốn dĩ tình huống trước mắt mà
xem, chắc không bao lâu là có thể khôi phục ..."
Thân Đồ Dạ
trầm mặc, không biết nên đáp lại như thế nào.
"Chủ
nhân, ngài nói tin này cho đi Lăng tiểu thư, cô ấy nhất định sẽ rất vui
..."
"Đúng
không." Thân Đồ Dạ không biết nên đối mặt với Lăng Tuyết như thế nào...
