![]() |
| Một cô gái kiên cường, nhanh nhạy, sáng sủa của trước kia đâu, hiện tại làm sao lại trở nên đa sầu đa cảm ? Cô cô còn là thích cô gái trước kia không sợ trời không sợ đất, thật tốt a." |
"Còn có một chuyện nữa." Cố Huy cẩn thận bẩm báo,
"Dựa theo kế hoạch lúc trước, tôi đã đồng ý cho Tần Tuệ đi gặp Lãnh Thanh
Mặc lần cuối cùng, đương nhiên cũng là vì để cho chị ta ở trước mặt Dạ vương chỉ
ra chỗ sai của Lãnh Thanh Mặc, cho nên đã cho người đưa chị ta đến Anh quốc trước
rồi, đáng tiếc về sau ở Anh quốc lại phát sinh nhiều việc bề bộn như vậy, vẫn
luôn chưa kịp sắp xếp để chị ta đi gặp Lãnh Thanh Mặc, vì vậy đã để chị ta ở trong
biệt thự ở vùng ngoại ô, hai ngày nay độc tính trong người chị ta phát tác, giống
như sắp, luôn cùng các tùy tùng làm ầm ĩ, ầm ĩ muốn gặp Lãnh Thanh Mặc, tôi
đang nghĩ chờ làm xong chuyện sẽ cho người mang chị ta đi, nhưng mà bây giờ xem
ra..."
Cố Huy có
chút khó khăn, cũng có chút trầm trọng, "Có nên trực tiếp nói cho chị ta biết
không?"
"Nếu
không thì sao?" Thân Đồ Dạ thở dài nói, "Người cũng đã chết, còn có
thể dấu diếm đi sao?"
"Vậy để
tôi nói tùy tùng nói cho chị ta biết?" Cố Huy hỏi.
"Không
cần." Thân Đồ Dạ nhớ tới một cái vấn đề, "chuyện này để Lăng Tuyết đi
làm đi, trước đó cô ấy có hỏi Tần Tuệ, chắc là muốn tâm sự nhiều hơn một chút về
chuyện của Lãnh Thanh Mặc... Có lẽ, cô ấy muốn đi gặp Tần Tuệ lần cuối
cùng."
"Được
rồi, tôi biết rõ."
...
Cúp điện
thoại, Cố Huy nghiêng đầu nhìn những đứa trẻ thiên chân vô tà kia, nguyên một
đám vây quanh Lôi Quân và Đường Tiêu truy hỏi: "Chú ơi chú ơi, thầy Lãnh khi
nào thì trở về nha? Chúng con nhớ thầy ấy."
Lôi Quân và
Đường Tiêu nhìn trộm mặt nhau, không biết nên trả lời như thế nào, nhìn Cố Huy
xin giúp đỡ.
Cố Huy tâm
tình bị chìm xuống trầm trọng, cũng không biết nên đối mặt với những đứa bé này
như thế nào, nhưng mà nghĩ tới dặn dò của Thân Đồ Dạ, vì vậy đi tới cười với bọn
nhỏ nói: "Thầy Lãnh ở nước ngoài có chuyện cần làm, hắn để cho chú tới đón
các cháu về nhà, chị Lăng và viện trưởng Quách cũng sẽ trở lại thật nhanh ."
"Thật,
quá tốt ..."
Bọn nhỏ
hoan hô tung tăng như chim sẻ, vô cùng vui vẻ.
Cố Huy nhìn
cái bộ dáng này bọn họ, tâm tình hết sức phức tạp, không biết rõ nên nói cái gì
mới tốt...
Có lẽ, lời
nói dối có thiện ý đối với bọn họ sẽ tốt hơn đi, để những đứa bé này vĩnh viễn
nhớ kỹ một mặt hoàn mỹ của Lãnh Thanh Mặc, để hắn làm một thiên sứ với dáng vẻ tươi
cười vĩnh viễn lưu ở trong lòng bọn họ, vĩnh viễn đều không cần thay đổi...
Cái này hẳn
là điều mà Thân Đồ Dạ muốn từ đầu, cũng là nguyện vọng của Lãnh Thanh Mặc đi. .
.
Ở bệnh viện,
Lăng Tuyết ôm thi thể Lãnh Thanh Mặc thật lâu không chịu buông ra, Lãnh Thanh Mặc
chết đối với cô mà nói là một đả kích rất lớn, từ khi tim hắn ngừng đập, cô liền
không còn nói chuyện nhiều.
Thân Đồ Dạ
nói cho cô biết về chuyện mấy đứa bé cô nhi viện và viện trưởng Quách, cô chỉ
là lẳng lặng nghe, không nói lời nào, nước mắt rơi giống như chuỗi ngọc bị đứt
không ngừng chảy xuống, một giọt một giọt rơi trên gương mặt anh tuấn lạnh như
băng của Lãnh Thanh Mặc, nhiệt độ nóng hổi, nhưng rốt cuộc cũng vô pháp có thể
làm cơ thể hắn ấm lại.
Thân Đồ Dạ nhìn
bộ dạng này của cô, trong lòng thật không dễ chịu, lại lại không biết nên nói cái
gì mới tốt.
Thân Đồ
Phong Hoa nhẹ nói: "chỗ của Dạ vương còn có rất nhiều chuyện cần con đi xử
lý, con nhanh lên đi thôi, ở đây giao cho cô cô."
"Nhưng
mà..." Thân Đồ Dạ không yên tâm về Lăng Tuyết.
"Có cô
cô ở đây..." Thân Đồ Phong Hoa vỗ vai hắn, "Tin tưởng cô cô, cô cô sẽ
xử lý tốt . Hơn nữa, lúc này, con bé chưa chắc muốn gặp con, cho nó một chút
không gian đi."
"Được
rồi." Thân Đồ Dạ bất đắc dĩ gật đầu, hắn biết rõ, lời Thân Đồ Phong Hoa
nói có đạo lý, cuộc sống bị kịch của Lãnh Thanh Mặc là do hắn gián tiếp làm ra,
lúc này, Lăng Tuyết đại khái là không muốn gặp hắn đi...
Cho nên, hắn
tránh đi một thời gian cũng tốt.
Nghĩ tới
đây, Thân Đồ Dạ thở dài nói: "Vậy cũng tốt, trước hết con trở về một chuyến,
ở đây còn có Lỗi Lạc, có hắn ở đây, con yên tâm."
"Uh, chân
con bị thương cũng phải chú ý, mặc dù viên đạn đã lấy ra, cũng không có ảnh hưởng
đến xương cốt, nhưng mà cuối cùng không phải là chuyện nhỏ, vạn nhất để lại di
chứng, thì rất phiền toái ..."
"Con
biết rõ." Thân Đồ Dạ nhìn thoáng qua Lăng Tuyết hồn bay phách lạc, gọi
Thân Đồ Phong Hoa qua một bên nói, thương lượng về chuyện của Tần Tuệ, đợi đến lúc
tâm tình Lăng Tuyết khá hơn một chút, sau đó thăm dò ý của cô ấy một chút, xem
xem ý tứ là như thế nào...
Loại chuyện
như vậy đối với Thân Đồ Phong Hoa mà nói chính là một chút lòng thành, cô cô đồng
ý, thúc giục Thân Đồ Dạ nhanh lên về xử lý chuyện khác.
Hiện tại
Lãnh Thanh Mặc đã chết, về vụ án Bạch Tấn Sinh hoặc nhiều hoặc ít cũng đã xem
như kết hơn phân nửa, trước mắt ngũ đế cần phải xử lý là chuyện của Dạ Thần, chuyện
kia đã vô cùng cấp bách, không thể lại kéo dài nữa, nếu không hậu quả không thể
tưởng tượng nổi.
...
Thời gian dừng
lại ở lúc Lãnh Thanh Mặc tử vong, giống như cũng đã trì trệ không tiến triển gì.
Lăng Tuyết
ngơ ngác ngồi ở chỗ kia đã rất lâu, lâu đến nỗi cơ thể cũng đã có chút ít không
chịu nổi, bất tỉnh, y tá bên cạnh cuống quít lại đây đem thi thể Lãnh Thanh Mặc
dời đi, sau đó đem Lăng Tuyết tới phòng bệnh để trị liệu.
Thân Đồ
Phong Hoa dặn dò tùy tùng canh giữ thi thể Lãnh Thanh Mặc, ai cũng không thể động,
sau đó liền vội vã đi theo Lăng Tuyết.
Mặc dù cô
cô hiện tại đã mệt mỏi sức cùng lực kiệt, ngay cả đứng cũng có chút lung la
lung lay, nhưng mà cô cô còn muốn kiên trì, tuyệt không thể ở trong lúc mấu chốt
này ngã xuống.
Lăng Tuyết
là mệt nhọc quá độ, hơn nữa chịu kích thích rất lớn, cho nên mới phải hôn mê.
Kỳ thật trước
đó lúc ở Hải Thành bác sĩ đã nói qua, cô ấy mới bị sinh non, nên sau đó không
thích hợp lại vất vả, nhất định phải muốn tu dưỡng thân thể cho tốt, nếu không sẽ
ảnh hưởng đến sức khỏe.
Khi đó Hàn
Vũ Thần một tấc cũng không rời khỏi cô, chính là lo lắng cô lại xảy ra chuyện
gì ngoài ý muốn, nhưng mà về sau không lay chuyển được cô, theo cô đi đến Anh quốc,
vốn là muốn thừa nhận tội trạng, cứu Thân Đồ Dạ ra, để Thân Đồ Dạ trở lại Hải
Thành đi cứu bọn nhỏ cô nhi viện, không nghĩ tới chuyện xảy ra không thể thu thập,
trở nên nghiêm trọng như thế...
Lãnh Thanh
Mặc chết, ân oán giữa bọn họ đã triệt để kết thúc.
Dạ Thần bởi
vì chuyện này cũng đã có dự định rồi, sẽ phải gặp phải mối họa bị tiêu diệt, nguy
cơ thôn tính, ngũ đế liên thủ muốn bảo vệ hắn bình an, hiện tại lòng người bàng
hoàng, tình thế nguy cấp, mỗi người đều lo lắng một đường, không dám thất lễ,
mà ngay cả người trong ngày thường cà lơ phất phơ như Long Cửu đều ở đem hết
toàn lực đi tìm kiếm đường ra cho Dạ Thần.
...
Lãnh Thanh
Mặc nguyên vốn là có thói quen đánh đơn độc, bên cạnh không có mấy người tùy
tùng có thể tin cậy, cho dù chuyện lần này tùy tùng cũng đều là thuê tạm thời.
Cho nên hiện
tại hắn đi, cũng là trơ trọi một mình.
Thân Đồ
Phong Hoa làm cho tùy tùng của mình canh giữ hắn, cũng là vì cho Lăng Tuyết một
cái công đạo.
Nghĩ đến, nếu
như Lãnh Thanh Mặc không phải là trời sinh có tính đa nghi, bên cạnh có thể có
vài người có thể tin cậy như là thường xuyên nhắc nhở hắn, dẫn dắt cho hắn phương
hướng chính xác, có lẽ hắn cũng sẽ không mắc thêm lỗi lầm nữa, đi đến một bước này...
Đáng tiếc,
một người thông mình, âm trầm như vậy, thiên tài bày mưu nghĩ kế cứ như vậy mà
ra đi.
Nói thật,
Lãnh Thanh Mặc mới là người một chút cũng không kém so với Thân Đồ Dạ, ngược lại,
hắn là chuyên gia tâm lý học chuyên nghiệp so ra năng lực có hơn chứ không kém,
nếu mà hắn có thể dùng trong chính đạo, quyền thế địa vị của hắn chỉ sợ sẽ
không dưới Thân Đồ Dạ.
Thân Đồ Dạ
thắng là thắng ở cá tính kiên cường, mặc dù hắn từ nhỏ cũng ở trong hắc đạo mà
trưởng thành, đã nhìn thấy qua rất nhiều hiểm ác nhân gian, đã từng vì đạt tới
mục đích mà làm ra chuyện độc ác, nhưng hắn vẫn luôn có ranh giới cuối cùng của
chính mình, vô luận phát sinh cái gì, hắn đều chưa từng đánh mất bản tính con
người lương thiện của mình, vĩnh viễn thủ vững chính trực, thủ vững nguyên tắc,
ranh giới cuối cùng của chính mình! ! ! !
Có lẽ liền
bởi vì cái này, hắn mới trở thành người thắng cuối cùng.
Thân Đồ
Phong Hoa cảm thấy kiêu ngạo vì hắn...
Thời gian giống
như một bình thuốc giải độc, coi như là loại ngoan độc, cuối cùng cũng có thể
giải được.
Lăng Tuyết ở
phòng bệnh ngủ ba ngày ba đêm, lúc tỉnh lại, giống như bị chết đi sống lại một
lần, mở mắt ra lần nữa, trông thấy khuôn mặt mệt mỏi của Thân Đồ Phong Hoa, ánh
mắt lo lắng, cô nhịn không được mũi đau xót, nước mắt liền rơi xuống...
"Tiểu
Tuyết, con cuối cùng cũng tỉnh ." Thân Đồ Phong Hoa nắm chặt tay Lăng Tuyết,
ân cần hỏi, "Như thế nào? Cảm giác còn tốt hơn không? Có nơi nào không thoải
mái hay không?"
"Con
không sao..." giọng nói của Lăng Tuyết vô cùng khàn khàn, muốn cười một
cái, để Thân Đồ Phong Hoa không cần lo lắng như vậy, nhưng lại cười không nổi,
cuối cùng chỉ là giật giật khóe miệng, thương cảm nói, "Cô cô, không phải là
cô cô liên tục ở đây chăm sóc cho con chứ?"
"Đó
cũng không phải, cô cô mới vừa qua đây, trước đó Lỗi Lạc ở đây canh con."
Thân Đồ Phong Hoa thở dài một hơi, "Nhưng mà mặc dù cô cô ngủ trong chốc
lát, lúc nào cũng ngủ không ngon, lo lắng con..."
Lời cô cô còn
chưa dứt, cô cô là lo lắng Lăng Tuyết lúc tỉnh dậy lại nghĩ đến chuyện Lãnh
Thanh Mặc đã chết, lại lần nữa tâm tình kích động.
"Con
không sao." Lăng Tuyết thật thở dài một hơi, khóe miệng câu dẫn ra một nụ
cười khổ sở, "Con mơ, mơ thấy hắn, hắn ở thiên đường cùng người nhà của hắn
đoàn tụ, rất tốt ..."
Nói ba chữ cuối
cùng, giọng nói có chút ít nghẹn ngào, hốc mắt cũng ướt át .
Nỗi đau lớn
hơn nữa thì thủy chung vẫn phải bỏ xuống, tổn thương sâu hơn nữa thủy chung vẫn
phải mắc cạn.
Ba ngày
không đủ thời gian để cho cô quên, nhưng lại có thể làm cho cô hiểu ra, người
có mệnh, mỗi một người trong bọn họ đều phải trả một cái giá rất lớn cho lỗi lầm
của mình gây ra...
Người khác
thương tâm tiếc hận cũng không có ích lợi gì, người sống, còn phải tiếp tục sống
sót.
Không có
phương pháp khác. . .
"Con
nghĩ thông suốt rồi thì tốt..." Thân Đồ Phong Hoa thay lau nước mắt cho cô,
dịu dàng trấn an nói, "Mỗi người đều có vận mệnh của chính mình, có lẽ đối
với hắn mà nói, chuyện này chính là một loại giải thoát thì sao..."
"Đúng
không..." Lăng Tuyết rũ mắt xuống, nhưng vẫn là kìm lòng không được nhớ tới
Lãnh Thanh Mặc, hắn như một thiên sứ, một người luôn tươi cười dịu dàng, vẫn
luôn rõ ràng như cũ trong lòng cô, vĩnh viễn cũng sẽ không xóa đi, cô còn nhớ,
tất cả những điều tốt đẹp vè hắn.
"Chớ
suy nghĩ lung tung." Thân Đồ Phong Hoa nhẹ giọng trấn an, "Đúng rồi,
Thân Đồ có nói qua với con những đứa bé cô nhi viện đã về nhà rồi đúng không?
Buổi trưa hôm nay cô cô vừa mới nhận cuộc gọi của Cố Huy, viện trưởng Quách đã
tỉnh lại, hai ngày này đã dần dần khôi phục ý thức, hôm nay Dì Chu đi thăm bà ấy,
bà ấy đều có phản ứng, cô cô nghĩ, chắc không lâu nữa, bà ấy sẽ tỉnh táo hoàn
toàn."
"Thật
? Quá tốt." Lăng Tuyết có chút ít ngạc nhiên mừng rỡ, đồng thời cũng cảm
thấy áy náy, "Nếu như không phải là con, mẹ Quách cũng sẽ không biến thành
như vậy."
"Con
nhìn con lại xem." Thân Đồ Phong Hoa nóng nảy, "Một cô gái kiên cường,
nhanh nhạy, sáng sủa của trước kia đâu, hiện tại làm sao lại trở nên đa sầu đa cảm
? Cô cô còn là thích cô gái trước kia không sợ trời không sợ đất, thật tốt
a."
Cô cô cố ý kích
cô như thế, là hy vọng cô có thể tìm về tự tin...
